Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám/Chapter 249: Cơ chế phòng vệ tự nhiên của hành tinh Elyria.Chapter 249: Cơ chế phòng vệ tự nhiên của hành tinh Elyria.
20px

Sống lại ở dị giới.

       Chương 228: Cơ chế phòng vệ tự nhiên của hành tinh Elyria.

          Thời gian dần trôi, Kang Keaghan chợt tỉnh dậy ở một nơi xa lạ. Không phải là ở một gò đá nào đó ngoài biển, chẳng phải bãi đất gần Cánh Cổng, cũng chẳng phải ở bãi cạn nơi mà lũ thủy quái tập trung nhiều nhất khi thủy triều dâng cao. Hiện tại, anh chàng người Hàn đang ở trong một căn phòng dành cho khách ở trên con thuyền của nhóm Teresa, cả căn phòng hiện tại đang bị nghiêng về một bên một góc gần bốn mươi độ trong tầm mắt của Keaghan.

          Dành ít phút hồi thần, Keaghan nhớ rằng mình đã nhận báo cáo về một Cánh Cổng Kép phát sinh trong thành phố, vì thế anh đã nhận trách nhiệm đóng Cánh Cổng lại. Thế nhưng, bên kia Cánh Cổng là môi trường đại dương, một nơi không thích hợp để tài năng của anh phát huy ở mức tối đa. Dẫu vậy, dù môi trường không thích hợp, nhưng anh vẫn lên chiến thuật lấy ngắn nuôi dài. Ngày đầu tiên vào hầm ngục này, anh đã cố dụ một vài con thủy quái đến gần bờ để tiêu diệt và hấp thụ xác của chúng để triệu hồi chúng lại dưới hình dạng những cái bóng đen. Khi có được một số bóng thủy quái để làm vốn, thì anh đã dùng chúng đi lại trên biển nhưng không xa bờ, mục đích vẫn là phối hợp những cái bóng mới thu nhận của mình với những cái bóng cũ giết thêm thủy quái mạnh hơn để lập thành một đội quân thủy chiến.

          Trong thời gian qua, Kang Keaghan đã gặp may khi phát hiện đám thủy quái tham mồi sẽ bị mắc cạn khi thủy triều rút đi, nhờ đó mà anh dễ bề hạ gục chúng và hấp thụ số lượng lớn. Thế nhưng, Keaghan không biết rằng, số thủy quái anh giết được chỉ là những con thủy quái bình thường, nên khi hấp thụ để làm lính thì sẽ không sao. Còn trong đám thủy quái mắc cạn mà anh đã tiêu diệt, có lẫn trong đó một con bị năng lượng Abyss tha hóa. Khi hấp thụ con thủy quái này, năng lượng của anh gần như đã bị rút cạn kiệt, đến mức phải hủy triệu hồi những quân lính bóng tối của đám quái vật khác để bảo vệ bản thân khỏi tình trạng bị tử vong vì cạn kiệt ma lực. Kết quả, Kang Keaghan thoát chết nhưng thể trạng của anh lại rất chật vật khi thiếu hụt năng lượng. May mắn thay, ở thế giới này năng lượng là thứ dồi giào đối với người Địa Cầu, chỉ cần ngủ một giấc là có thể khôi phục lại thể trạng như ban đầu. Vì thế, vừa quay trở lại bãi đất gần Cánh Cổng, trước khi ngất đi anh đã cố trích ra số năng lượng cuối cùng để triệu hồi vài cái bóng để bảo vệ bản thân khỏi mực nước biển tránh những lúc triều cường cuốn đi. Chẳng biết đám lính bóng tối kia có hoàn thành trách nhiệm hay không, nhưng khi tỉnh dậy ở một căn phòng xa lạ thì anh biết mình đã được người khác cứu.

          Xong phần hồi thần, giờ đến lúc làm quen và thích nghi với ngoại cảnh hiện tại. Trong mắt Kang Keaghan, dù căn phòng này có xa hoa, có hơi hướng hiện đại ra sao thì vẫn có yếu tố của đồ vật dị giới. Điển hình là mọi vật dụng trong căn phòng này đều sử dụng năng lượng trực tiếp từ đá năng lượng, một loại đá chỉ có thể lấy được từ cách diệt quái thú hay đào trong mỏ khoán năng lượng. Bên cạnh đó, cách thiết kế của căn phòng dù có nhại lại phong cách phòng khách sạn hạng sang ở Trái Đất, nhưng vết tích của dị giới vẫn hiện rõ qua những hoa văn chạm khắc, chất liệu xây dựng, và cả chữ viết trong căn phòng.

          Không còn nghi ngờ gì nữa. Keaghan biết rằng mình vẫn còn đang ở một dị thứ nguyên khác chứ chưa được quay về Trái Đất. Với cả, anh cũng cảm thấy thật may mắn khi được người khác cứu vớt và cho nằm nghỉ trong một căn phòng xa hoa như thế này, dù ban đầu anh chẳng nghĩ đến bên kia Cánh Cổng là một thế giới có sự sống của loài người. Có điều, căn phòng hiện tại đang bị nghiêng về một bên nên anh có cảm giác hơi khó chịu một chút. Sau khi thu dọn điện thoại, đồng hồ, cùng vài món đồ cá nhân ở đầu giường thì anh chuẩn bị ra ngoài. Lúc mở cửa phòng để ngó ra ngoài thì anh mới biết mình đang ở trên một con tàu. Mà con tàu bị nghiêng thì chỉ có hai trường hợp. Một là bị mắc cạn, hai là va phải đá ngầm rồi bị mắc kẹt. Anh chỉ mong sao tình cảnh hiện giờ không rơi vào trường hợp thứ hai là được.

          Sau vài phút lần mò dọc hành lang, Kang Keaghan đã lên được boong tàu và nhìn lên bầu trời. Ánh sáng mờ đục vì đám sương mù ban ngày đã biến mất, thay vào đó mà một màn đêm tuyệt đẹp với vô vàn vì sao tinh tú lấp lánh trên bầu trời đêm. Anh ngó quanh quanh đôi chút, rồi chợt để ý đến mùi khói của gỗ cháy vừa phớt qua cánh mũi mình. Anh nhìn về hướng đó thì mới thấy ánh sáng bập bùng của ngọn lửa ở phía bên kia ban công con tàu. Khi bước tới mép tàu nhìn xuống, thì anh đã thấy một nhóm gần hai chục người đang sinh hoạt trên bãi đất gần Cánh Cổng.

Keaghan biết đó là những người đã cứu mình, nhưng anh cũng tái mặt vì sự vô tư của những người này khi dựng lửa trại gần Cánh Cổng. Dẫu nơi đây đang ở ngoài khơi trong thời điểm thoái triều, nhưng anh vẫn sợ ánh lửa quá lớn sẽ hấp dẫn một vài loại quái vật kì lạ đến, mà với hơn chục người kia thì sẽ không thể nào cản được số đông lũ quái vật, và chúng có thể bước qua bên kia Cánh Cổng để đến với thế giới của anh bất kì lúc nào. Đó là chưa tính đến hơn chục người kia đã có tới bảy người là phụ nữ rồi, ba người trong đó trông giống con nhà quyền quý, và bốn người còn lại là hầu gái. Keaghan đi đến kết luận, thường kiểu phụ nữ như thế này thì sức chiến đấu sẽ bằng không, kèm theo sẽ có khả năng làm gánh nặng cho những người khác.

“Này! Này! Đằng này!” Keaghan bắt đầu vừa chạy dọc theo ban công tàu tìm đường xuống, vừa hô hoán vừa giơ cao hai tay vẫy ra hiệu gây sự chú ý cho những người bên dưới. Anh tiếp tục hô to, dù chẳng biết những người đó có nghe hiểu lời anh nói hay không. “Giảm bớt lửa trại lại, ánh lửa quá lớn sẽ thu hút quái vật hoang dã đấy!” Nhất là ở khu vực gần biển như thế này, Keaghan lo lắng không phải không có lý do. Là vì, trước đây anh đã từng xem một đoạn thời sự đưa tin rằng, tại Hawaii đã có vài sĩ quan hải quân Mỹ đang mở tiệc lửa trại ở gần bờ biển, nhưng ánh sáng của lửa trại vô tình lại thu hút những con thủy quái đến từ biển sâu. Và vụ việc đó đã để lại thiệt hại rất lớn về mặt nhân mạng, cho nên sau này anh rất cẩn trọng trong việc tạo lửa trại ở cạnh bờ biển. Thêm một nguyên do khác, chính là đám thủy quái tấn công lửa trại ở thế giới của anh, chúng vô cùng hùng mạnh và chẳng có mấy Thức Tỉnh Giả đủ khả năng đối phó được với chúng. Hiện tại ở đây cũng vậy. Mấy ngày qua anh đã đụng độ không ít với lũ thủy quái, nhưng dựa trên cảm giác cá nhân để ước lượng, thì lũ thủy quái ở đây không thua kém gì đám thủy quái ở biển Thái Bình Dương tại Trái Đất cả. Vì vậy, bây giờ anh rất lo cho sự an nguy của những người đang đốt lửa trại ở dưới kia.

“Ồ, ra là ngài Hắc Pháp Sư phiêu bạt đã tỉnh rồi à?” Teresa nở nụ cười mỉm hỏi khi thấy Keaghan đã tiếp cận được với nhóm. “Ngài đã khỏe hơn chưa? Có cảm thấy không ổn chỗ nào không?”

          Keaghan khựng lại, vì trước mặt anh là ba cô gái vô cùng xinh đẹp và quý phái theo phong cách riêng của mỗi người. Cô nàng mang bịt mắt ngồi ở trung tâm lửa trại hẳn là người có quyền phát ngôn cao nhất ở đây, cũng là vừa hỏi thăm anh. Cô ta có nét đẹp cuốn hút của một người phụ nữ từng trải, nhưng vẫn giữ được dáng vóc ngoại hình ở độ tuổi thanh xuân. Chỉ có điều, cái bịt mắt ấy khiến anh không thể khẳng định rằng mắt cô gái này có vấn đề gì hay không, nhưng như thế lại càng tăng thêm độ quyến rũ và cuốn hút ở cô ta trong bộ trường bào màu trắng diễm lệ.

          Người thứ hai là cô gái có mái tóc đỏ như ngọn lửa hồng, nét mặt nghiêm nghị không kém gì các đấng mài râu. Thêm trang phục quần bò ôm gọn nửa thân dưới, cùng chiếc áo trắng tay dài cổ hoa có vòng nịt bụng ôm sát vòng eo càng khiến thân hình cân đối tuyệt mỹ của cô ấy hiện rõ dưới ánh lửa. Điểm nhấn cuối cùng là thanh kiếm vắt bên hông của cô ta, càng nhấn mạnh thêm sự cá tính năng động và càng làm lộ rõ sức cuốn hút của một cô gái mạnh mẽ.

          Cuối cùng là cô nàng đeo kính trong bộ váy hoa lộng lẫy, đầu đội một cái mũ hoa. Dáng vẻ của cô gái này hoàn toàn đối lập với hai mỹ nhân trước đó. Cô ấy có dáng vẻ nhỏ bé, hơi rụt rè nhút nhát, khiến những người đàn ông phải động lòng mà muốn tự giác bảo vệ mà không hỏi nguyên do. Điểm nổi bậc của cô nàng là cái nhìn tri thức, khi trên đùi có một cuốn sách đang mở còn trên tay thì cứ giữ khư khư một cuốn sổ tay ghi chép loạn xạ. Cô ta toát lên một vẻ quý phái thanh lịch nhẹ nhàng ngây thơ của một cô tiểu thư mới lớn chưa trải sự đời nhiều. Một nét đẹp của sự thơ ngây, đó là điểm mạnh của cô ấy, và cũng là thứ dễ khiến cánh đàn ông nguyện vì sự thơ ngây đó mà hết mình bảo vệ cô ta khỏi mọi thứ ô uế cám dỗ trên đời này có thể vấy bẩn cô nàng.

“Này, ngài Hắc Pháp Sư lang thang, chuyện gì khiến ngài phải ngẩn người đến như vậy? Ngài vẫn cảm thấy chưa khỏe à?” Teresa phải hỏi đến lần thứ ba thì mới kéo tâm trí Kang Keaghan về thực tại được.

“À, tôi xin lỗi.” Anh gãi đầu giải thích với dáng vẻ vụn về. Anh thậm chí còn chẳng để ý đến vấn đề khác biệt ngôn ngữ nhưng vẫn hiểu, mà cứ thế nói ra lời thật lòng. “Tôi hơi... choáng ngợp trước khí chất của ba vị. Nhân tiện thì, tôi cũng rất cám ơn vì mọi người đã cho tôi một nơi nghỉ ngơi vô cùng xa hoa.”

“Đừng để ý việc đấy, và cám ơn ngài đã đánh giá cao chúng tôi.” Teresa lại lần nữa mời gọi với dáng vẻ lả lơi dù cô chẳng có chủ ý như vậy, nhưng khí chất ấy của cô và Lena là thứ không thể che giấu được, loại khí chất luôn vô tình hấp dẫn đàn ông dù có muốn hay không. “Ngài có thể đến đây và ngồi xuống, ăn một chút gì đó tùy thích, chúng tôi có thịt nướng, hải sản nướng, nếu thích thì ngài cũng có thể dùng chút súp để mau chóng hồi lại sức khỏe. Và điều quan trọng cuối cùng, nếu không phiền thì ngài có thể chia sẻ câu chuyện của mình với chúng tôi được chứ?”

“Tôi cũng sẽ vui lòng kể chuyện cá nhân của mình cho mọi người. Xem như là trả ơn các cô vì đã cứu tôi trước đó.” Kang Keaghan có ý định kể một phần về nhiệm vụ của bản thân khi đã an tọa. Rồi bỗng anh nhìn về ánh lửa sau lưng mà nói. “Nhưng trước đó, liệu mọi người có thể giảm bớt lửa trại được không? Sẽ không hay nếu ánh lửa sẽ hấp dẫn một vài sinh vật lạ đến chỗ chúng ta ngoài ý muốn.”

“À, về vấn đề đó thì ngài không cần lo.” Rebecca vội lấy một quả cầu nho nhỏ bên hông túi đeo đưa ra để giành lời giải thích. Vì cô đã kịp thấy Teresa đang có ý định lấy vật phẩm từ giữa khe núi đôi của cô ta trước mặt người lạ. “Chỗ chúng tôi có thứ được gọi là quả cầu kết giới ma thuật. Chỉ cần thả nó vào lửa trại, thì kết giới sẽ được dựng lên và xua đuổi toàn bộ quái vật ra xa với phạm vi đã được chỉ định trước. Lửa trại càng lớn thì kết giới càng rộng, nhưng cũng có giới hạn nhất định. Đó là lý do vì sao chúng tôi để lửa lớn.” Xong, cô lại quay sang trách móc Thánh Nữ bằng giọng the thé để đủ hai người nghe. “Cô nghĩ sao mà lại định vạch ngực mình ra trước mặt người lạ thế hả, đã thế còn là người khác giới nữa. Thánh Nữ gì mà kì cục vậy?”

“Xin lỗi, thói quen khó bỏ.” Teresa che miệng cười khúc khích. “Dù sao thì cũng cám ơn cô đã cứu lấy danh dự của tôi.”

“Lần sau cô cần phải ý tứ hơn ở chốn đông người đấy. Giờ thì nghe anh chàng Hắc Pháp Sư lang thang này nói gì đã.” Rebecca cũng thôi trách móc Teresa nữa, mà hướng sự chú ý về phía Kang Keaghan.

“Thật là, có vẻ như tôi đã lo lắng thái quá vấn đề rồi.” Kang Keaghan nhìn viên kết giới ma thuật trong tay mình mà một tay xoa đầu thở dài. Dựa trên cách ăn nói của họ, thì anh biết rằng có lẽ họ đã biết mình là người ở thế giới khác rồi. Không chỉ bộ vest anh đang mặc, mà còn cả chiếc đồng hồ, điện thoại và vài món phụ kiện khác không thể có tại thế giới này cũng đã đủ tố cáo anh không phải là người của thế giới này. Sau cú sốc đốt cạn mana trong cơ thể thì đầu óc anh bây giờ có hơi trì độn một tí, nên bắt kịp hoàn cảnh hiện tại. Nhưng sau khi phân tích tình hình xong, anh quyết định nói thật với mọi người. “Thú thật thì, ban đầu tôi sợ ánh lửa trại này sẽ thu hút quái thú đến đây tàn phá, và sẽ bước qua Cánh Cổng ma thuật đằng sau các người để đến với thế giới của tôi.”

“Ồ, hóa ra quý ngài Hắc Pháp Sư lang thang đến từ một nơi xa xôi sao. Nếu ngài không ngại thì có thể chia sẻ nhiều chút về nơi xuất thân của ngài được không ạ?” Alida lên tiếng hỏi, tay thì sẵn sàng giấy bút để ghi chú lại. Quan trọng hơn là, chất giọng ngọt ngào của cô ấy đã khiến Kang Keaghan có chút ngẩn người trong giây lát vì nó nghe quá dễ thương, y như các nữ thần tượng được đào tạo thành hình mẫu ngọt ngào ở Trái Đất.

          Sau ít giây ngây người lần nữa. Kang Keaghan cũng đã có thể tự chủ được bản thân mình. Anh nói. “Trước hết, tôi không thể nói quá rõ ràng về quê hương của mình được khi chưa biết rõ ràng đây là đâu. Thứ hai, ở quê hương tôi trong nhiều năm gần đây thường xuất hiện những cánh cổng liên kết đến thế giới khác, và nhiệm vụ của những người như tôi là phải đóng mấy cánh cổng ấy lại để tránh trường hợp đổ bộ của những dị tộc kém thân thiện xâm lăng.” Anh hướng mắt lên nhìn Cánh Cổng có nguồn năng lượng dồi dào đang xoắn vặn ở đằng sau ánh lửa trại mà nói nốt. “Hố ma thuật có vòng xoáy vô tận ở phía sau mọi người chính là Cánh Cổng liên thông đến dị giới mà tôi đã đề cập đến. Chỉ cần tôi hoàn thành nhiệm vụ ở đây, ổn định sự lưu thông của ma lực quanh khu vực này là Cánh Cổng ấy sẽ tự động khép lại sau một thời gian nhất định.”

“Nghe kì bí thật nhỉ?” Teresa cười thích thú, vừa nhìn cái hố ma thuật lơ lửng ở một bên mà phân tích.

Cô có thể thấy, hố ma thuật liên kết đến dị thứ nguyên khác được gọi là Cổng này, nó có một mối liên kết với trường năng lượng bị xáo loạn quanh vùng biển này. Và dựa trên những lời mà anh chàng Hắc Pháp Sư lang thang này nói thì, quê hương của anh ta chắc hẳn là một dị giới có vô số trường năng lượng hỗn loạn thì mới có thể kết nối đến nhiều dị thứ nguyên như vậy. Nói cách khác, nơi tập trung nhiều cánh cổng dẫn đến dị thứ nguyên sẽ được gọi là điểm mốc, còn trường năng lượng hỗn loạn sẽ tựa như những sợi tơ nhện. Những tơ nhện ấy có nhiệm vụ liên kết nhiều dị điểm khác nhau, cuối cùng là tạo ra thành một mạng lưới hoàn chỉnh lấy dị thứ nguyên cột mốc là trung tâm để dẫn đến những tiếp điểm thứ nguyên còn lại khác đã hoặc sẽ được liên kết. Nguyên nhân vì đâu lại có vô số trường năng lượng hỗn loạn như vậy, và tất cả đều kết nối về một điểm như thế thì cô vẫn chưa lý giải được. Tất cả những gì Teresa có thể cho ra kết luận hiện tại là chỉ có bàn tay của các vị Thần, hoặc do thế lực nào đó có năng lực tương tự như vậy mới có thể khiến các dị thứ nguyên khác nhau liên thông được với nhau. Mục đích cuối cùng của người hoặc thế lực đứng sau bức màn này là gì thì cô vẫn chưa dám phỏng đoán hay đưa ra một kết luận rõ ràng. Nhưng, với tính cách lắm chiêu của mình thì Teresa vẫn có cách riêng.

“Nhân tiện thì chúng tôi vẫn chưa biết tên của ngài.” Teresa lại nở nụ cười thương mại, tìm cách dẫn dắt con chiên lạc lối. “Để cho phải phép thì tôi xin được tự giới thiệu trước. Tôi là Teresa Von Stegfania, một nữ tư tế của đền thờ.”

          Thấy Teresa không giới thiệu chức vụ thực sự của bản thân, Rebecca nhạy bén nhảy số trong đầu ngay mà cũng tự giới thiệu. “Tôi là Rebecca Red Heart, là một ma pháp hiệp sĩ.” Cô cũng giống Teresa, giới thiệu tên thật, nhưng lại hạ thấp thân phận và ẩn gia cảnh thật sự. Cô đoán, đối với một người có sức mạnh ở ngưỡng cửa chập chững mạo hiểm giả bậc B như Keaghan, thì việc phía bên cô ít phô trương gia cảnh và sức mạnh có lẽ sẽ dễ khiến anh ta mở lòng với mọi người hơn.

“Tôi... tôi là Alida Green Wood, là một phân tích viên.” Cô gái nhút nhát của đội cũng giới thiệu ngắn gọn về bản thân, và cũng đã không phô trương thân thế quá nhiều.

“Tôi là Kang Keaghan, là một Thức Tỉnh Giả.” Anh chàng người Hàn tự giới thiệu xong, cảm thấy mọi người vẫn nhìn mình với ánh mắt tò mò thì anh lại giải thích thêm. “Ý tôi là, công việc của tôi là giết quái vật bảo vệ thành phố.”

“Ồ, ý của ngài là tựa như công việc của các mạo hiểm giả đúng không.” Alida vừa réo lên thích thú vừa ghi chú lại. “Tôi rất hâm mộ các mạo hiểm giả, họ tuy làm việc vì đồng tiền, nhưng đổi lại họ đã mạo hiểm tính mạng của mình vì sự an bình của một thành phố hay thị trấn. Và công việc ngài Kang đây cũng tương tự như vậy, nhưng biến số lại càng cao hơn vì ngài phải thực hiệm nhiệm vụ xa quê nhà. Điều đó càng khiến tôi cảm phục hơn nữa.” Cô nàng đeo kính tỏ ra quá khích, đến mức không tự chủ được mình mà nắm cả hai tay của Kang Keaghan mà bộc bạch. Khi nhận ra vấn đề thì cô mới vội thả tay anh ta ra. “Xin lỗi, vừa rồi tôi hơi quá khích. Mong ngài lượng thứ.”

“À không có gì, chỉ là tôi hơi bỡ ngỡ tí thôi.” Kang Keaghan cười trừ vừa gãi đầu. Anh biết, rằng ba cô gái ngồi đây đều tầm tuổi em gái mình hết. Nhưng có thứ gì đó đang thôi thúc, đang hấp dẫn anh về phía cô tiểu thư đeo kính mặc váy hoa kia. Giống như anh vừa trúng phải một loại bùa mê vậy.

“Sao ta không vừa ăn tối vừa tiếp chuyện nhỉ?” Teresa nói, vừa vỗ tay ra hiệu cho gia nhân đưa lên những đĩa thịt xiên nướng. “Tôi tin rằng ngài Hắc Pháp Sư lang thang đây bất tỉnh trước đó là vì đã chiến đấu kịch liệt đến mức cạn ma lực phải không. Vậy thì xin hãy thưởng thức món ăn này, nó sẽ giúp ngài mau chóng khôi phục ma lực một cách nhanh chóng.”

“Tôi cám ơn, nhưng mà tôi cũng có điều muốn hỏi.” Kang Keaghan không vội ăn ngay, mà đợi mọi người ăn trước rồi mới nói tiếp. “Trông các cô như là những tiểu như nhà đài các, vậy nguyên do vì sao mọi người lại có mặt ở một nơi như thế này? Ở đây rõ ràng là một nơi nguy hiểm, thủy quái hung hãn và rất manh động. Mọi người có lý do đặc biệt gì sao?”

“Thật ra thì chuyện cũng chẳng có gì to tát cả. Chỉ là ngư dân ở gần đây thấy có một vòng xoáy ma thuật kì lạ nên mới đền đền thờ nhờ tư tế như tôi ra kiểm tra thôi.” Teresa vừa chậm rãi hưởng thức từng miếng thịt trên xiên, vừa giải thích. “Mấy ngày qua ngư dân đã không dám ra khơi vì biến động của đám thủy quái, cộng thêm một vòng xoáy ma thuật không rõ ràng càng khiến lòng người hoang man. Đó là lý do tại sao chúng tôi có mặt tại đây.”

“Nói thế, ba người các cô là những người có địa vị nhỉ?” Keaghan có ẩn ý hỏi dò xét.

“Có địa vị? Dù với một thị trấn có quy mô nhỏ như ở đây thì tôi cũng không dám chắc. Nhưng tôi dám khẳng định là bọn tôi có sức ảnh hưởng nhất định ở tại thị trấn nhỏ này.” Teresa không khẳng định, cũng không phủ định. Cô lại nói tiếp. “Nhân tiện thì, ngài nói một khi xong nhiệm vụ ở đây thì vòng xoáy ma thuật kia mới biến mất phải không. Vậy thì xin hãy cho tôi biết, liệu chúng tôi có thể giúp gì được cho ngài hay không?” Cô nói thêm nguyên do chính đáng. “Vì để làm yên lòng của các ngư phủ ra khơi lần nữa, chúng tôi sẽ hỗ trợ ngài hoàn thành nhiệm vụ nơi đây trong thời gian sớm nhất có thể.”

“Nếu được nhận sự giúp đỡ từ mọi người, thì tôi nghĩ chiếc tàu đang bị mắc cạn ngoài kia có sự hỗ trợ tốt nhất đấy.” Keaghan vừa nói, vừa hơi ngoái qua vai nhìn về phía con tàu mà anh đã được nghỉ ngơi trên đó ban nãy.

“Vậy, nhiệm vụ cụ thể của ngài tại đây là gì?” Lần này đến lượt Rebecca hỏi vào phần trọng tâm sau bao lời dẫn dắt của Teresa.

“Hiện tại tôi cũng chưa rõ mình nên làm gì. Tôi chỉ biết rằng, cần phải kết liễu càng nhiều thủy quái ở vùng biển này thì tôi mới có thể tiếp cận được mục tiêu hoàn thành nhiệm vụ.” Keaghan tỏ ra bất lực khi nói tiếp. “Tôi không có sở trường thủy chiến, thế nên đến giờ vẫn chưa tìm ra được con thủy quái đầu đàn. Việc tôi làm hiện tại là phải giết càng nhiều thủy quái càng tốt, để dụ con đầu đàn ra kết liễu nó. Nhưng với sức lực cá nhân thì tôi chẳng biết bao giờ mới hoàn thành nhiệm vụ này.”

“Nói vậy thì chúng tôi hoàn toàn có thể hỗ trợ được ngài.” Alida lại vui vẻ giới thiệu. “Thuyền viên chúng tôi có những Người Lùn lão luyện trong việc lái tàu lẫn bảo trì. Bên cạnh đó con thuyền còn được trang bị pháo ma thuật nữa. Chỉ cần kích cỡ thủy quái không lớn gấp ba con thuyền, thì chỉ cần ở trong tầm bắn nhất định sẽ không một con nào sống được cả.

Liệu sự hỗ trợ này có đáp ứng được nhu cầu của ngài không?” Cô lại tròn xoe đôi mắt, hơi nghiêng đầu nhìn thẳng mặt Kang Keaghan, khiến anh chàng hơi ngượng và mất tự nhiên.

“Đó quả thật là một sự hỗ trợ vô cùng tuyệt vời.” Keaghan cũng ngại ngùng đáp trả lại.

“Vậy thì tốt.” Teresa lần nữa nở nụ cười thương mại. “Ăn xong chúng ta sẽ đi săn thủy quái. Càng giúp ngài Hắc Phap Sư đây hoàn thành nhanh nhiệm vụ chừng nào thì người dân của thị trấn sàng càng sớm ngày an tâm quay lại nghề đánh cá chừng đó.”

“Ăn xong ta đi săn hả?” Keaghan cũng phải thắc mắc khi đang ăn xiên thịt. “Chẳng phải thủy triều chưa lên sao?”

“Ồ, tôi quên nói với ngài vấn đề này.” Rebecca giải thích. “Việc thủy triều rút nước đi nhiều như thế này là do viên ma thuật kết giới chúng tôi đang sử dụng đấy. Chỉ cần dụi tắt lửa trại là viên kết giới cũng sẽ mất tác dụng theo, thì khi đó nước biển tất sẽ dâng lên lại ngay thôi.”

“Vậy thì xin tiểu thư khoan hãy dập tắt lửa trại đã.” Keaghan vội ngăn cản Rebecca khi cô bước gần đến lửa trại. “Đợi mọi người thu dọn xong hãy tắt lửa cũng chưa muộn.” Anh lo lắng, vì lỡ tắt lửa một cách vội vàng thì hòn đảo nhỏ này chắc chắn sẽ phải hứng chịu một đợt sóng thần cuốn trôi đi tất cả.

“Yên tâm, tôi sẽ hạ lửa từ từ để phạm vi kết giới thu gọn lại. Như thế nước biển sẽ dâng lên một cách ôn hòa, mà không gây ra một đợt sóng thần nào cả.” Rebecca vừa giải thích, vừa trấn an Keaghan. “Nếu có sóng thần, thì chắc chắn thị trấn cảng sẽ là nơi bị ảnh hưởng nặng nhất. Tất nhiên tôi sẽ không để điều đó xảy ra rồi.”

“Xin lỗi, là tôi đã nghĩ nhiều rồi.” Keaghan lại lần nữa xấu hổ vì sự nhanh nhảu của mình khi chưa tìm hiểu rõ sự việc. Nói cho đúng hơn là anh hoàn toàn không rõ gì về cách vận hành của thế giới này cả. Ngoại trừ việc mực độ mana ở đây cao hơn ở Trái Đất rất nhiều giúp anh hồi phục nhanh hơn, hay quái vật cũng mạnh hơn ở Trái Đất rất nhiều khiến anh phải chiến đấu chật vật hơn, thì anh chẳng biết những thứ còn lại vận hành ra sao cả.

          Mà bên cạnh đó, những gì Teresa thể hiện ra bên ngoài nãy giờ cũng chỉ là cô đang diễn kịch để cho Kang Keaghan thấy mà thôi. Với khả năng tiên tri của mình thì không có việc Teresa không thể nào không biết đến sự xuất hiện của anh chàng người Hàn này được. Hơn nữa, cô còn thấy một tương lai xa anh ta còn có thể giúp đỡ cho Lena nữa, thế nên cô cần phải tạo một tình huống làm quen không quá xa cách về mặt địa vị mới có thể để lại ấn tượng tốt cho người ta được.

          Sau một lúc thu dọn lửa trại, thì mực nước biển cũng đã dâng lên trởi lại, và toàn bộ thành viên cũng đã quay trở lại thuyền chuẩn bị cho chuyến săn thủy quái tối nay. Theo cách nói của Kang Keaghan, thì Teresa biết rằng anh ta phải giải quyết vấn đề ở khu vực này thì mới đóng cánh cổng thứ nguyên kia lại được. Bên cạnh đó, cô cảm thấy rằng, mục tiêu của anh ta với nhóm của cô gần như là một. Vì vùng biển này đang có dấu hiệu bị ô nhiễm bởi năng lượng Abyss giai đoạn đầu, đó cũng là hình thức cổng Abyssal đang dần hình thành. Thế nên, việc cổng Abyssal sinh ra lần này đã vô tình bóp méo năng lượng môi trường xung quanh, khiến cánh cổng dị thứ nguyên đột ngột xuất hiện cùng thời điểm, kết nối tới thế giới khác để người bên đó sang đây giải quyết vấn đề cũng là một loại hình thức thế giới này đang tự cứu lấy mình.

Kiểu như, nó hoạt động như chất đề kháng cơ thể người vậy, nhưng có khác biệt một chút. Người của thế giới này không thể tự phát hiện ra sự hình thành của cổng Abyssal, chỉ khi nó đã thành hình và gây tác hại đến môi trường xung quanh rồi thì mới bị phát hiện. Nhưng đến giai đoạn ấy thì đã quá trễ rồi. Và việc cổng dị thứ nguyên đột ngột xuất hiện, giống như là đối trọng với cổng Abyssal vậy. Dù thực lực của người ở thế giới bên kia cổng thứ nguyên không mạnh bằng người ở thế giới này, nhưng nó cũng có tác dụng báo hiệu, làm chất dẫn, chất kích thích cho người ở thế giới này phát hiện ra sự việc mà can thiệp vào giải quyết vấn đề kịp thời.

Cuối cùng thì con thuyền của cả nhóm lại lần nữa tiếp tục ra khơi, lao vào màn đêm tăm tối của đại dương. Chuyến đi này là vì săn thủy quái giải quyết triệt để vấn đề cổng Abyssal thành hình, không giống với cuộc trốn chạy khỏi thủy quái ở biển Wyrding trước đó. Với lại, những sinh vật bị năng lượng Abyss hắc hóa ở giai đoạn này cũng chưa nhiều, vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát của Teresa nên cô không ngần ngại săn lùng và giải quyết chúng. Hơn nữa, cô có thừa kinh nghiệm sử dụng Thiên Giới Luyện Ngục để tiễn những con thủy quái bị tha hóa sang một vị diện khác nếu cần thiết.

Trong quá trình truy tìm đám thủy quái, Kang Keaghan cũng góp sức bằng cách triệu hồi những cái bóng thủy quái anh đã thu phục bơi xung quanh tàu để làm mắt quan sát thay thế cho ra đa. Vì năng lực hữu ích này nên anh được phân công cho công việc đứng trong cabin buồng lái với mấy tay người lùn, hễ phát hiện thủy quái đến gần thì anh sẽ thông báo qua hệ thống truyền âm được gắn trong cabin đến những tay pháo thủ ở trên tàu. Kang Keaghan cũng không ngờ tới, rằng con tàu này tuy không có thiết bị ra đa dò tìm hiện đại, nhưng chí ít hệ thống thông báo cũng bắt kịp với những chiếc chiến thuyền thuộc thế hệ cũ ở Trái Đất.

Chỉ là, những khẩu pháo ma thuật kia Keaghan chẳng biết sức công phá của nó như thế nào, liệu có khả năng một pháo dứt điểm được một con thủy quái hay không. Vì, nếu không thể giết trong một đòn thì những con quái vật biển ấy rất dễ rơi vào trạng thái cuồng nộ. Ở Trái Đất trong thời kì đầu biến đổi, hải quân của Mỹ đã bị thiệt hại rất nghiêm trọng khi đương đầu với những con thủy quái gần lục địa New Era, nguyên nhân là vì bom đạn không thể giết được chúng, ngược lại còn khiến chúng rơi vào trạng thái cuồng nộ mà tấn công hạm đội lẫn căn cứ hải quân Mỹ không thương tiếc. Đó cũng chính là điều mà anh lo ngại nhất lúc này, anh sợ con tàu này sẽ không thể chịu nổi khi bị đám thủy quái tấn công tập thể trong trạng thái cuồng nộ. Nếu chuyện ấy xảy ra, anh không chắc mình có đủ khả năng cứu hết tất cả mọi người trên tàu này hay không, hay thậm chí chính anh cũng phải bỏ mình ở nơi vùng biển tăm tối này.

“Ngài Kang, xin hãy lưu ý đến dòng chảy năng lượng dưới biển. Với sự biến loạn năng lượng một cách rõ ràng như kia, thì có lẽ ngài cũng đã nhận ra được sự lưu thông khác thường của các dòng năng lượng dưới mặt nước.” Ở chiếc bàn mà các cô gái hay tụ họp ở trước gian bếp lộ thiên, cũng gần với buồng lái, Teresa phải nhắc nhở anh chàng người Hàn này. “Tôi có thể gợi ý cho ngài về việc cảm nhận, phân biệt giữa các loại năng lượng của các loài thủy quái khác nhau. Sẽ có loài thủy quái hấp thụ năng lượng của điện, có loài hấp thụ của lửa, của thực vật, của băng giá, và còn nhiều nữa. Nhưng giữa rừng thủy quái đa dạng năng lượng nội tại, thì vẫn ẩn chứa những con lạc loài. Ví dụ như, trong trường hợp này loại năng lượng kích thích vật chủ trở nên hung hãn mất tự chủ, tham lam giết chóc một cách vô tội vạ, và bài trừ tất các dạng năng lượng thường thấy. Nếu phát hiện một cá thể thủy quái như thế, thì ngài đã tìm ra được con thủy quái chịu trách nhiệm cho cánh cổng ma thuật thứ nguyên kia rồi.”

“Loại thủy quái sở hữu năng lượng đó, liệu có phải là năng lượng hắc ám không?” Từ trong cabin, Keaghan hỏi ngược lại thông qua chiếc loa thông báo.

“Không phải năng lượng hắc ám.” Teresa nghĩ ngợi ít giây để sắp xếp lại câu từ diễn tả. “Để mà nói thì, loại năng lượng ấy rất kì lạ, chỉ có thể biết được thông qua cảm giác hay trực giác, một khi ngài tiếp xúc với nó thì cảm giác sẽ tự động mách bảo với ngài. Cảm giác của ngài khi ấy sẽ cảm thấy giống như bản thân bị dìm trong một bát thuốc độc đang sôi ùng ục, cay xè và đắng nghét theo kiểu ăn mòn khi chạm phải, vì là ở dưới nước nên sẽ không thể cảm nhận được mùi hôi của thứ năng lượng ấy. Nhưng khả năng đặc biệt của nó là, sẽ khiến năng lượng môi trường xung quanh trở nên bị ô nhiễm theo thời gian. Kể cả năng lượng của chúng ta khi phóng thích ra dưới hình dạng của vật triệu hồi cũng có khả năng cao trở thành chất dinh dưỡng cho loại năng lượng ấy phát triển thêm.”

Teresa đã nêu lên rất nhiều đặc điểm của năng lượng Abyssal, nhưng có thể hiểu và tìm ra được con thủy quái mang thứ năng lượng ấy hay không thì sẽ phải phụ thuộc vào khả năng tiếp thu của Kang Keaghan. Nếu anh ta là một người sáng dạ, thì thông qua cái bóng được triệu hồi, anh ta sẽ tìm ra được con thủy quái bị tha hóa ấy bằng cách tận dụng đặc điểm làm ô nhiễm môi trường tự nhiên xung quanh của năng lượng Abyssal. Điều ấy đòi hỏi người dò tìm phải có khả năng điều khiển lẫn tinh thần cực tốt, thì mới giữ được sự tỉnh táo sau quá trình tiếp xúc ăn mòn mà đoán ra phương hướng năng lượng của mình bị tha hóa ở hướng nào để truy đuổi.

Thời gian trôi qua đi rất nhanh, và con tàu cũng đã phải giao tranh với đám thủy quái bình thường không ít lần. Tuy có hơi bị kinh hãi vì con tàu thiếu nhân lực để vài phen thủy quái tiếp cận được, nhưng chung quy vẫn không có thiệt hại vật chất hay nhân mạng nào, vì lũ thủy quái ấy hoàn toàn bị xóa sổ trước khi kịp chạm đến được con tàu này. Đó là do Teresa đã dùng Thiên Giới Luyện Ngục để nuốt từng đợt thủy quái một, mà một đợt cũng chỉ có vài con, không đủ khiến cô bị quá tải như đợt chiến đấu với con Leviathan ấu thể. Nhưng, cũng nhờ vào những đợt giao tranh với thủy quái như thế mới khiến Kang Keaghan có thể phân biệt và cảm nhận ra được thứ năng lượng gây ô nhiễm cho môi trường xung quanh một cách rõ ràng hơn. Khi năng lượng của anh tiếp xúc tới thứ năng lượng ô nhiễm ấy, nó không chỉ khiến năng lượng của anh bị ô nhiễm theo, mà còn khiến chính chủ nhân của nguồn năng lượng ấy cảm nhận được sự nóng rát của quá trình tha hóa mang lại. Nếu Teresa không chủ động can thiệp cắt đứt mối liên kết của anh ta với số năng lượng thăm dò dưới hình dạng của vật triệu hồi kịp thời, thì giờ có lẽ Kang Keaghan đã trở thành một nạn nhân của sự hắc hóa rồi.

“Nữ tư thế, tôi tin rằng mình đã tìm ra được nguồn cơn tai họa của vùng biển này rồi.” Kang Keaghan thông báo qua loa kèm theo hơi thở nặng nhọc. Anh không biết rằng mình vừa mới được cứu bởi Teresa, mà chỉ có cảm giác mơ hồ có một bàn tay dịu dàng nào đó vừa chạm lên vai mình và vuốt ve gò má lẫn gương mặt để đưa anh quay lại thực tại.

“Chúc mừng, và cám ơn sự góp sức của ngài.” Teresa thì lại tỏ ra chẳng biết gì. Nhưng, dựa vào hơi thở nặng nhọc ủa Keaghan, cô lại có cớ để tiếp tục. “Ngài Kang này, có vẻ như việc thăm dò gần với năng lượng hắc hóa đã khiến ngài trở nên mất sức nhiều hơn. Ở đây tôi có một thánh tích có thể giúp ngài hồi phục và thanh tẩy những tạp chất ô uế từng tiếp cận. Nếu ngài không chê thì xin hãy nhận lấy món quà này.” Vừa nói xong, Teresa liền vận dụng thánh lực phóng chiếc vòng cổ thập tự có hình dạng của một cái cây khô nhiều nhánh vào buồng lái, tới tận tay cho Keaghan. Cô nói tiếp. “Xin đừng từ chối, và hãy đeo thánh tích ấy lên cổ, ngài sẽ nhanh cảm thấy dễ chịu hơn.”

          Sau bao lần chứng kiến vật dụng bình thường tạo nên kì tích ở thế giới này, Kang Keaghan không còn nghi ngờ gì tác dụng của vật phẩm ở đây nữa, huống chi đây còn là một thánh tích. Anh không do dự mà đeo chiếc vòng cổ vào như lời Teresa bảo. Khi vừa đeo vào, những ảnh hưởng tiêu cực mà năng lượng hắc hóa Abyss mang lại lập tức bị xua tan đi, giúp cơ thể anh trở nên nhẹ nhõn hơn, năng lượng hồi phục nhanh một cách chóng mặt mà chính bản thân anh cũng chưa thể làm quen được mức năng lượng dồi dào như thế này. Không những thế, nó còn khiến cảm tri năng lượng của anh được khuếch đại quá mức tưởng tượng. Ở Trái Đất, mức cảm nhận mana dao động của anh ở mức xa nhất là tầm mười cây số. Khi sang cổng kép thì mức cảm nhận đã bị hạn chế ở phạm vi hơn một cây số, nếu không nhờ lính bóng tối làm mắt thần dò đường dưới nước thì anh còn chẳng thể dò tìm được thủy quái ở kế bên chứ nói chi ở phạm vi rộng lớn. Nhưng giờ, với chiếc vòng cổ này, sự hạn chế cảm nhận năng lượng đã không còn, đã thế nó còn khiến anh có mức cảm nhận ở phạm vi xa hơn và còn cảm nhận rõ hình dáng của đám sinh vật biển trong phạm vi hơn nữa.

“Cám ơn cô, nữ tư tế. Giờ thì tôi không chỉ cảm nhận, mà dường như còn có thể thấy được hình dáng của sinh vật ấy nữa.” Nói đến đây thì Keaghan đột nhiên bụm miệng lại, vì anh vừa nhìn thấy một thứ tởm lợm không nên thấy. Nội hình dạng của nó thôi cũng đã đủ xúc phạm sự tạo hóa rồi.

“Sao thế, ngài vừa thấy một sinh vật không bình thường à?” Teresa hỏi, miệng thì mỉm cười như thể đã biết trước mọi chuyện. Cô nói tiếp. “Có lẽ, ta nên cho thuyền quay lại chỗ hố thứ nguyên, vì một khi giải quyết sinh vật này xong thì ngài cũng phải quay về thế giới của mình mà đúng chứ?”

“Chúng ta có thể thắng được sinh vật này sao?” Keaghan hỏi, giọng nghi ngờ.

“Có phải ngài vừa thấy một sinh vật đầy xúc tu chiếm trọn từ phần ngực trở lên, mắt và những hàm răng lởm chởm nhiều như số xúc tu mà lại phân bố không đồng đều. Phần thân giữa là một cái bụng bầu, quanh thân là những cục u của lớp da sần sùi như mưng mủ. Cuối cùng, vị trí vốn là của đôi chân, nhưng thay vào đó lại là vô số cái chân rết li ti đầy lông lá làm bệ đỡ cho cả một thân hình cục mịch béo ú, khiến cho người khác nhìn vào cảm thấy mất cân đối. Ở giữa những cái chân rết ấy là buồng trứng đang thở phập phồng. Kích thước tổng thể của sinh vật đó cũng phải hơn hai trăm mét.” Mêu tả xong thì Teresa cũng đã bước ra tới mũi thuyền, cũng là lúc nền trời đã có ánh chớp và tiếng sấm rền, báo hiệu cho một cơn bão chuẩn bị tới. “Tôi nói có đúng không, ngài Hắc Pháp Sư lang thang?”

          Keaghan không trả lời lại ngay, mà anh lại sửng người vì Teresa miêu tả quá chính xác. Thế nhưng cô nàng Thánh Nữ cũng chẳng cần sự xác minh của anh ta nữa, trong khi đó cô ta đang trực tiếp cào xé phần da thịt một bên cánh tay để tự rút xương tay của mình ra một cách thô bạo đầy man rợ và thả phần xương ấy xuống biển. Hành động đó càng khiến cho Kang Keaghan trở nên sửng sốt hơn nữa mà vội vàng chạy ra chỗ cô ta đứng. Anh hô hoán lên. “Nữ tư tế, cô làm gì vậy? Sao lại tự làm hại bản thân mình?” Anh không lường trước được hành động này của Teresa, vì nó quá man rợ, quá dã man đối với một người tư tế của đền thờ. Khi vừa đến gần chỗ Teresa thì anh khựng lại. Máu từ cánh tay bị rút xương của cô nàng chảy lênh láng khắp sàn tàu, phần thịt bên trong thì be bét và lòi cả ra ngoài như một mớ hỗn độn, thế mà cô ta còn quay đầu lại nhìn anh nở nụ cười mỉm như thể không biết đau đớn là gì, nụ cười ấy đối với anh trong hoàn cảnh này trông thật đáng sợ. Chưa kể cảnh tượng kinh dị ban nãy đã khiến một người hiện đại như Kang Keaghan phải lo ngại, vì anh chẳng biết cô ta có phải là tư tế của một giáo phái dị giáo nào không.

“Xin đừng sợ.” Teresa trấn an, đồng thời ngoài biển vừa phát ra một vụ nổ do một vật khổng lồ trồi lên khỏi mặt nước. Đó là sinh vật bị hắc hóa bởi Abyssal đang bị chế trụ bởi một sinh vật khổng lồ khác có hình dạng của một khúc xương tay. Khúc xương tay ấy mọc đầy gai và bò trường khắp cơ thể của con thủy quái, vừa cào xé vừa chia cắt cơ thể con quái vật một cách không thương tiếc như một con dao bếp sushi cắt lát một con cá. Cô lại nói. “Hiện giờ thuyền của chúng ta đang quay lại chỗ cổng thứ nguyên. Khi nguồn cơn gây hại vùng biển này kết thúc, thì cũng là lúc ngài nên quay về thế giới của mình.” Cô đặt bàn tay còn lại đang dính máu của mình lên vai Keaghan nói tiếp. “Chiếc vòng cổ thánh tích này xem như là quà gặp mặt. Sau này nếu một trong những người bạn của tôi lạc sang thế giới của anh, thì xin anh hãy giúp đỡ họ.”

          Khi Teresa vừa dứt lời, thì cũng là lúc con thủy quái Abyss tru rú lên những tiếng kêu đau đớn làm chấn động cả một vùng biển trời. Giây phút hấp hối của con quái vật Abyssal thì cũng là lúc giông tố nổi lên, mưa như trút nước kèm theo những cơn sóng hung hãn cuộn trào dưới nền trời xám xịt đầy sấm chớp. Máu thịt của sinh vật ấy một khi đổ ra biển thì sẽ gây ô nhiễm cả một vùng, nhưng cánh tay xương của Teresa lại bắt đầu hấp thụ toàn bộ số máu thịt ấy từng chút một hệt như một sinh vật sống vừa săn được con mồi và hưởng thức chiến lợi phẩm của mình.

“Cô... giáo phái của cô có phải là một dị giáo không?” Kang Keaghan dốc hết sức mình để thốt lên câu hỏi đó. Anh không thể ngừng đặt ra câu hỏi trong đầu khi vừa chứng kiến tình cảnh vừa rồi.

“Nếu anh hỏi câu đó với một dị giáo đồ thật sự, thì có lẽ bây giờ anh đã không còn đứng đây để nói chuyện được rồi.” Teresa chỉ cười khúc khích, nụ cười này của cô ấy giờ không còn nét mời gọi gợi tình như lúc đầu, mà lại mang cảm giác rợn người đối với Keaghan. Sau khi giải quyết con xong thủy quái Abyssal, thì khúc xương cánh tay của Teresa cũng quay trởi lại, và cô đặt nó vào phần da thịt nát bấy của cánh tay đang bị xé toạc. Khi khúc xương được đưa vào đúng vị trí, thì cánh tay của cô tự động hồi phục lại một cách thần kì mà đến mắt thường cũng có thể nhận ra được. Cô lại vỗ vai anh chàng Keaghan và nói thêm. “Chúng ta cũng vừa kịp lúc quay lại chỗ cổng thứ nguyên dẫn đến thế giới của anh rồi. Nếu còn chậm trễ thì nó sẽ đóng lại vĩnh viễn đấy.”

          Kang Keaghan hồi hồn. Anh nãy giờ không thể rời mắt được cô gái tư tế trước mặt mình vì cô ta quá nguy hiểm, cho đến khi được cô ấy nhắc nhở về việc nhiệm vụ đã hoàn thành. Nhưng điều anh không ngờ tới là, những người đứng đầu con thuyền ấy lại xuống hòn đảo nhỏ bé đưa tiễn anh đến tận lối ra của Cánh Cổng. Riêng Rebecca và Alida thì anh chưa biết như thế nào, nhưng riêng Teresa thì anh đánh giá cô nàng nữ tư tế ấy vô cùng hung hiểm, sắc đẹp của cô ta lại tỉ lệ thuận với sự nguy hiểm. Nghĩ đến đây thì anh cũng cần đánh giá lại về hai cô gái còn lại, chắc rằng họ cũng chẳng phải là người bình thường. Vì người ta hay nói với nhau rằng, phụ nữ đẹp ở dị giới thường là quái vật, là phù thủy, là bất cứ thứ gì có thể hóa hình thành.

“Ngài Hắc Pháp Sư lang thang, xin hãy giữ kỹ chiếc vòng cổ thánh tích ấy. Tương lai anh sẽ cần sự giúp đỡ từ nó đấy.” Teresa nhắc nhở lần cuối. Kang Keaghan thì vừa gật đầu, vừa giơ một tay chào một cách hời hợt tay còn lại thì giữ chặt cây thánh giá có hình dạng của một cái cây khô nhiều nhánh trong quá trình bước qua cánh cổng thứ nguyên với nỗi lòng nhiều tâm sự. Chắc chắn anh không thể công bố toàn bộ chuyện ở đây trước truyền thông báo chí, mà hiện anh cũng chẳng có tâm trạng nào để họp báo. Nhưng, chắc chắn anh sẽ có một cuộc họp hội đồng cấp cao với những chi nhánh Thức Tỉnh Giả khác trong và ngoài nước.

“Này Teresa, trước giờ tớ có thấy cậu mang theo cái dây chuyền nào gọi là thánh tích đâu?” Sau khi Keaghan biến mất sau cánh cổng ma thuật thì Rebecca mới hỏi vì sự tò mò.

“Tớ thấy cậu làm nó trong lúc dựng lửa trại chiều nay mà?” Alida thì xác định luôn thời gian chiếc vòng cổ mà Keaghan đang mang được làm ra.

“Trời đất!” Rebecca che miệng thốt lên. “Thánh Nữ gian manh, đồ thủ công mà gạt người ta bảo là thánh tích.”

“Này này, cậu đang xem thường chị dâu cậu đấy hả?” Teresa phản biện với thái độ úp mở, miệng thì luôn treo nụ cười bí ẩn.

“Vậy là sao?” Rebecca và Alida đồng thanh.

“Sợi dây chuyền đó, vốn đúng là một sợi dây bình thường. Nhưng từ khi nó được nhúng vào máu kinh nguyệt của chị dâu cậu thì nó đã trở thành Thánh Tích rồi.” Teresa giải thích với vẻ mặt đầy gian manh như Rebecca nói. Thời gian trước, khi Lena nhờ cô phá thai ở trên thuyền thì cô đã bảo lưu số máu ấy lại cho đến ngày hôm nay mới đem ra sử dụng. Điều đó có thể cho thấy, những giấc mơ tiên tri của Teresa có thể nhìn xa hơn cả thời điểm hiện tại. Cô nàng tiết lộ thêm. “Lena, chị dâu của cậu hiện giờ không còn là người thường nữa. Cô ấy đã trở thành Nữ Thần rồi. Mà bất kì chất lỏng nào chảy ra từ cơ thể của một vị Thần, thì cũng đều mang năng lượng chúc phúc cho các phàm vật thành Thần Tích. Hãy giữ kín bí mật này và đừng nói cho ai biết. Nó có liên quan đến sự an nguy của chị dâu cậu đấy.” Có điều, vì số máu này của Lena đã được Teresa thu thập trước đó mà không phải trực tiếp ở giai đoạn thành Thần, nên khả năng của nó chỉ có thể biến một phàm vật thành Thánh Tích mà thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...