Ký túc xá nam – phòng 304 – 00:37 A.M.
"Nếu nhân vật chính không chịu di chuyển, vận mệnh sẽ tự đẩy hắn đi... bằng xe tải."
Tiếng gõ phím đều đặn vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng. Souta Izumi ngồi khoanh chân trên giường tầng, chiếc laptop đặt gọn trên đùi. Đôi mắt cậu chăm chú dán vào màn hình, tay không ngừng di chuyển trên bàn phím.
“Ê, Inokami!” giọng nói từ giường tầng dưới vang lên nghịch ngợm.
“Mày xong chưa? Tao sắp lên mạng spoil hết bộ mày viết rồi đấy!”
Souta nhíu mày, không dừng gõ phím:
“Tao bảo bao nhiêu lần rồi, đừng gọi bút danh tao ở đây!”
Ren cười hăng máu:
“Sao cũng được, đã gọi rồi thì để tao spoil luôn, spoiler đến chết luôn!”
“Viết tới đoạn nào rồi?” Kai ngồi ở góc phòng, tay vén tóc, nụ cười đầy tự tin.
“Công chúa ngực to bị bắt cóc chưa? Nếu chưa, để tao viết giúp cho!”
“Chưa. Mới cứu xong người anh em phản diện khỏi... tự kỷ vì mất tóc.” – Souta nhăn mặt đáp lại.
Shota đeo kính, giọng nghiêm túc pha chút càm ràm:
“Mấy đứa, đừng thức khuya nữa kẻo mai bị editor mắng chết. Souta, mày phải nghiên cứu kỹ khi viết truyện chứ, đừng có tùy tiện như thế!”
Ren nhún vai:
“Tao chỉ cần mày viết nhanh là được rồi.”
Souta bật cười mệt mỏi:
“Được rồi, được rồi, mấy thằng này làm tao mất tập trung quá.”
Trưa hôm sau – Quán cà phê nhỏ gần trường
Souta hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ mệt mỏi của đêm qua. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những deadline, những câu chuyện chưa hoàn thành và một cô bạn gái luôn kiên nhẫn chờ đợi.
Mikako cắn ống hút trà sữa, mặt cau lại nhìn Souta với vẻ nửa trách móc, nửa đáng yêu:
“Anh hứa hôm qua sẽ đi dạo sau khi ăn trưa mà, vậy mà lại gọi điện bảo đang viết chương mới chưa xong?”
Souta cười bẽn lẽn, xoa đầu:
“Anh đang cứu thế giới fantasy mà, em phải hiểu chứ.”
Cô nhíu mày, rồi cười tít mắt:
“Lần sau mà hứa lèo, em leak luôn thân phận ‘Inokami’ của anh đấy đấy.”
Souta giả vờ giật mình, làm bộ sợ hãi:
“Em không được phép làm thế! Thế giới truyện của anh sẽ sụp đổ mất.”
Mikako cười rạng rỡ, chạm nhẹ vào tay cậu:
“Dù sao thì em cũng là người duy nhất biết anh là ai thật sự mà, phải không?”
Souta gật đầu, ánh mắt dịu dàng:
“Ừ, em là người duy nhất biết đó.”
Souta nghĩ thầm:
“Không hẳn... còn mấy tên tiểu yêu quái kia nữa mà”
Bên ngoài, tiếng ồn ào của quán cà phê hòa vào mùi cà phê thơm nồng ấm áp. Hai người ngồi bên nhau, nhẹ nhàng và bình yên, như một khoảnh khắc không bị thời gian làm phiền.
Tối muộn – Cầu vượt gần ký túc xá
Sau một ngày dài đầy áp lực, Souta bước ra ngoài mua mì ăn khuya. Đêm vắng, gió nhẹ thổi qua, ánh đèn đường vàng vọt soi bóng người đi lại thưa thớt.
Khi tới cầu vượt quen thuộc, cậu nhận ra một cô gái đang tựa vào thành cầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm. Mái tóc đen dài nhẹ nhàng lay động trong gió, khuôn mặt thanh tú toát lên vẻ dịu dàng nhưng cũng đầy bí ẩn.
“Cậu gì ơi, đứng đây một mình cũng nguy hiểm đấy.” – Souta lên tiếng, giọng ấm áp.
Cô gái quay lại, nở một nụ cười nhẹ:
“Cậu là Souta, phải không? Tớ là Asahi.”
Souta hơi ngạc nhiên, cười đáp:
“Ừ, tớ đây. Sao cậu biết tên tớ? Chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ”
Asahi lắc đầu:
“Tớ đã để ý cậu một thời gian rồi. Cậu có vẻ khác biệt, như thể đang mang trong mình một câu chuyện lớn hơn nhiều người khác.”
Souta cười bẽn lẽn, gãi đầu:
“Có thể là vậy. Liệu tớ có thể giúp đỡ gì cho cậu không?”
Asahi cười tinh nghịch:
“Có thể đấy. Nhưng trước hết, tớ muốn trở thành bạn của cậu đã.”
Sau khi Asahi ngỏ lời muốn trở thành bạn của Souta, cậu ấy cũng không có lý do gì để từ chối Asahi.
Tiếp đó hai người trao đổi phương thức liên lạc rồi chào tạm biệt nhau.
30 phút sau – Ký túc xá phòng 304
Souta vừa bật máy tính, chưa kịp viết gì thì điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Asahi hiện trên màn hình:
Asahi: “Anh có chút thời gian không? Tớ muốn gặp anh một lát.”
Souta: “Gặp á? Bây giờ á? Ở đâu?”
Asahi: “Ngay ngoài cửa phòng cậu.”
Cộc cộc.
Souta giật mình quay phắt ra. Không lẽ cô ấy thật sự…!?
Cậu lật đật chạy ra, mở hé cửa... và đúng thật, Asahi đang đứng đó, mặc bộ hoodie đơn giản và quần jeans dài, tay cầm túi giấy như vừa từ tiệm tiện lợi về.
“Cậu…” Souta hơi ấp úng. “Sao biết phòng tớ?”
Asahi nhún vai cười nhẹ:
“Nếu tôi nói là tôi đoán bừa thì cậu có tin không?.”
Cậu chớp mắt, gãi đầu:
“Ờ… nhưng đây là ký túc xá nam, cậu không vào thì hơn…”
Asahi giơ túi giấy lên:
“Bình tĩnh, tớ chỉ đem chút đồ ăn khuya.
Không định ở lại đâu. Mà cũng đâu phải lần đầu bạn nữ mang đồ ăn đến phòng nam, đúng không?”
Souta đỏ mặt, tránh ánh mắt cô:
“Ờ thì… chắc vậy.”
“Chỉ vài phút thôi, được không?” giọng cô dịu đi, nhưng không hề ép buộc.
Souta nhìn quanh. Ba đứa bạn cùng phòng vẫn chưa về. Cậu chần chừ vài giây, rồi mở rộng cửa:
“Vào nhanh đi.”
Asahi bước vào, ánh mắt nhìn quanh phòng một lượt, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường của Souta. Cô mở túi giấy, lấy ra hai hộp pudding và hai lon trà lạnh.
“Không có ý gì đâu,” cô nói. “Chỉ là hôm nay tớ nghĩ nhiều về một chuyện… và cảm thấy cần phải nói với cậu.”
Souta ngồi đối diện, cầm lon trà lạnh trên tay, chưa mở vội.
“Chuyện gì thế?”
Asahi nhìn cậu một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng trở nên nhẹ hẳn:
“Cậu đã bao giờ cảm thấy... như thể mình đang sống không đúng hướng chưa?”
Souta hơi ngẩn người. Câu hỏi ấy... quen thuộc đến kỳ lạ.
Cậu nhìn thẳng vào mắt cô:
“...Cảm giác đó á? Có chứ. Đôi khi tớ tự hỏi mình có đang đi đúng đường không. Nhất là mỗi lần nhìn bản thảo dở dang.”
Cậu thở ra, tựa lưng vào ghế:
“Có lúc viết mãi không ra chữ. Có lúc viết xong, rồi ghét chính thứ mình tạo ra. Cảm giác như bản thân chỉ đang lặp lại mấy ý tưởng cũ, không tiến tới đâu cả.”
Asahi im lặng lắng nghe, tay khẽ khuấy chiếc muỗng trong hộp pudding, ánh mắt xa xăm.
“Tớ hiểu,” cô nói khẽ. “Cảm giác như... mình bị nhấn chìm trong chính cuộc sống của mình.”
Souta hơi bất ngờ trước cách cô nói. Có gì đó không bình thường. Không giống một sinh viên bình thường nào cả.
“Cậu… từng trải qua điều đó à?” Souta hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng.
Asahi nhìn thẳng vào cậu, nụ cười mỉm hiện lên nhưng không hề vui:
“Tớ đã... thấy trước điều đó. Không phải với tớ. Mà với cậu.”
Souta cau mày:
“Gì cơ?”
Asahi lắc đầu, vội vã đính chính bằng một tông giọng nhẹ hơn:
“À thôi, không có gì.”
Souta trầm ngâm, rồi bật cười nhẹ:
“Cậu đúng là một người kỳ lạ. Nhưng... tớ nghĩ mình hiểu ý cậu.”
Asahi cười theo, lần này nhẹ nhàng và thật lòng hơn:
“Chỉ cần cậu đừng từ bỏ. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng buông bỏ con đường anh đang đi. Có người... đang đặt rất nhiều hy vọng vào cậu.”
Im lặng bao trùm căn phòng một lúc. Ngoài cửa sổ, gió đêm khẽ lay động rèm cửa.
Rồi Asahi đứng dậy, chỉnh lại áo khoác:
“Thôi, tớ về đây. Đủ ‘vi phạm nội quy’ cho một buổi tối rồi.”
Souta mỉm cười, đứng dậy theo:
“Ừ. Cảm ơn pudding nhé. Và cả mấy lời cậu nói vô nghĩa đó nữa.”
Cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng sau lưng cô, để lại Souta đứng đó, một tay vẫn cầm lon trà lạnh chưa mở, lòng đầy suy nghĩ rối bời.
Sáng hôm sau – Trường đại học Hinosei
Souta đang ngáp ngắn ngáp dài bước vào sân trường thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:
“Souta!”
Cậu quay lại, Mikako đang đứng bên một cái cây anh đào trơ trụi lá mùa hè, tay vẫy nhẹ. Cô mặc đồng phục mùa hè với váy ngắn và sơ mi trắng đơn giản, tóc buộc thấp sau gáy, gương mặt tươi tỉnh, có chút gì đó tinh nghịch.
“Cậu đến sớm nhỉ?” Souta nói, hơi bất ngờ.
“Không. Là cậu đến muộn.” – Mikako nháy mắt. “Tớ đợi cậu ở đây được năm phút rồi đấy.”
“Đâu ra cái định nghĩa mới vậy...” Souta cười, rồi bước lại gần. “Cậu ăn sáng chưa?”
Mikako gật đầu, rồi hỏi như sực nhớ ra điều gì:
“Hôm qua… cậu bận lắm hả? Nhắn tin xong rồi biến mất luôn.”
Souta hơi khựng lại một giây.
“À… ừm, có chút chuyện bận với người bạn mới xíu.”
Mikako nheo mắt:
“Bạn mới? Ai thế?”
“À, một cô gái mà tớ gặp tình cờ ngoài cầu vượt. Kiểu… người dễ gần.”
Mikako nghiêng đầu, môi mím nhẹ như suy nghĩ gì đó, nhưng nụ cười vẫn không tắt:
“Bạn gái mới, hửm?”
“Không không không!” Souta vội xua tay. “Chỉ là bạn thôi. Không có gì đâu.”
Mikako bật cười, vỗ nhẹ vai cậu:
“Biết rồi, biết rồi. Tớ đùa thôi. Souta mà dễ thay lòng thế thì tớ đã đá cậu lâu rồi.”
Souta bật cười theo, cảm giác nhẹ nhõm hơn. Mikako lúc nào cũng như thế , dù là con gái trong một gia đình không tầm thường, nhưng trước mặt Souta, cô luôn là một người bạn gái gần gũi và vô cùng đáng yêu.
Cả hai sóng bước vào sân trường, nắng sớm đổ bóng họ dài trên nền gạch.
Mikako nhìn lên trời, thở ra nhẹ:
“Hôm nay nắng đẹp thật đấy. Giá mà lúc kiểm tra vận may của tớ cũng sáng sủa như vậy thì tốt biết mấy.”
“Cậu mà còn than nữa thì tụi tớ phải nộp đơn xin nghỉ học mất.” Souta bĩu môi.
“Vậy thì đừng làm tớ phân tâm. Không được để người yêu rớt môn vì mình.” – Mikako quay sang, mỉm cười tươi rói.
Tim Souta chợt khựng lại một nhịp. Thật khó tin rằng một cô gái như vậy lại đang hẹn hò với mình.
Chaporia
Bình Luận (0)