20px

Trở thành quản lý dự án.

Nhưng vẫn sống một mình.

Nghe xong.

Trong lòng tôi chẳng còn chút gợn sóng.

Giống như…

Đang nghe câu chuyện của một người xa lạ.

Đúng vậy.

Mọi chuyện…

Đã chẳng còn liên quan đến tôi nữa.

Hiện giờ tôi làm thu ngân ở một siêu thị khác.

Lương cao hơn trước một chút.

Tôi thuê một căn phòng nhỏ.

Không lớn.

Nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Cuối tuần.

Tôi lại về nhà ăn cơm với mẹ.

Đi dạo phố cùng bà.

Hoặc ngồi xem phim truyền hình.

Cuộc sống bình dị.

Nhưng rất vững lòng.

Có những đêm.

Tôi chợt tỉnh giấc giữa khuya.

Lại nhớ đến cuộc hôn nhân ấy.

Nhớ đến chiếc còng tay lạnh buốt năm nào.

Tim vẫn còn đau.

Chỉ là…

Không còn đau như trước nữa.

Thời gian…

Đúng là liều thuốc tốt nhất.

Dù không thể chữa lành hoàn toàn.

Ít nhất…

Nó cũng giúp những vết thương dần khép miệng.

Vài ngày trước.

Tôi đi ngang qua tiệm vàng kia.

Trong tủ kính bày một chiếc vòng vàng.

Trông rất giống chiếc vòng năm đó.

Tôi đứng nhìn rất lâu.

Cuối cùng chỉ mỉm cười.

Rồi xoay người rời đi.

Có những người.

Có những chuyện.

Đã qua rồi.

Thì cứ để nó qua đi.

Đời người còn rất dài.

Không cần mãi sống trong bóng tối của quá khứ.

Cuộc sống mới

Tháng đầu tiên sau khi ly hôn.

Tôi thuê một căn phòng rộng khoảng mười mét vuông.

Nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà sáu tầng ở khu phố cũ.

Cầu thang hẹp đến mức chỉ đủ một người đi.

Lớp sơn trên tường bong tróc.

Có vài chỗ còn lộ cả gạch đỏ.

Chủ nhà là một bà cụ ngoài sáu mươi tuổi.

Sống ở tầng hai.

Họ Chu.

Bà đeo kính lão.

Nói chuyện lúc nào cũng chậm rãi.

Hôm dẫn tôi đi xem phòng.

Bà chỉ vào cửa sổ rồi nói:

“Phòng này hướng Nam.”

“Nắng rất đẹp.”

“Chỉ là mùa hè hơi nóng.”

“Cố chịu một chút là qua.”

Tiền thuê mỗi tháng sáu trăm năm mươi tệ.

Tiền điện nước tính riêng.

Tôi ngồi tính thử.

Sau khi trừ tiền ăn và tiền đi lại.

Mỗi tháng vẫn để dành được hơn một nghìn tệ.

Ngày chuyển đến.

Mẹ nhất quyết đòi sang giúp tôi dọn dẹp.

Bà xách theo một túi lớn.

Bên trong là ga giường và chăn mới mua.

Leo một mạch lên tầng sáu.

Mệt đến thở hổn hển.

Nhưng miệng vẫn không ngừng nói:

“Phòng nhỏ quá.”

“Đặt cái giường vào là chẳng còn chỗ đứng.”

“Bếp với nhà vệ sinh còn phải dùng chung.”

“Con ở đây có quen nổi không?”

“Quen chứ.”

Tôi cười.

“Dù sao cũng tốt hơn nhiều người.”

Mẹ không nói thêm.

Bà trải ga giường giúp tôi.

Gấp chăn ngay ngắn.

Rồi đặt mấy chậu trầu bà mang từ nhà lên bệ cửa sổ.

Bà nhìn quanh căn phòng.

Khẽ thở dài.

“Nếu ở không quen…”

“Thì cứ về nhà.”

“Phòng của con.”

“Mẹ vẫn luôn để nguyên.”

“Con biết rồi.”

Tôi mỉm cười.

“Mẹ.”

Lúc ra về.

Mẹ đứng trước cửa rất lâu.

Quay đầu nhìn tôi.

Muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng lại nuốt vào.

Tôi biết.

Bà muốn hỏi chuyện ly hôn.

Muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng từ trước đến nay.

Mẹ chưa bao giờ là người thích truy hỏi đến cùng.

Bà chỉ nói một câu.

“Nhớ sống cho tốt.”

“Vâng.”

“Con sẽ sống thật tốt.”

Cánh cửa khép lại.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Tôi ngồi trên mép giường.

Nhìn mấy chậu trầu bà ngoài cửa sổ.

Lá cây khẽ lay động theo làn gió.

Bên ngoài.

Quần áo của các hộ xung quanh đang phơi kín.

Đủ mọi màu sắc.

Đung đưa dưới ánh nắng.

Qua bức tường mỏng.

Tôi còn nghe thấy tiếng nhà bên cạnh đang xào rau.

Dầu sôi xèo xèo.

Mùi ớt cay thoảng sang.

Ở nơi này.

Không còn ánh mắt lạnh nhạt của bố mẹ chồng.

Không còn tiếng khóc lóc của Lục Thi Ngữ.

Cũng không còn sự im lặng khiến người ta ngột ngạt của Lục Diễn Chu.

Chỉ còn…

Một mình tôi.

Đêm đầu tiên.

Tôi ngủ rất ngon.

Không hề nằm mơ.

Sáng hôm sau.

Tôi đến chỗ làm mới nhận việc.

Đó là một siêu thị thuộc chuỗi cửa hàng.

Cách chỗ tôi thuê không xa.

Tôi làm thu ngân ở khu thực phẩm tươi sống.

Quản lý họ Tôn.

Là một người phụ nữ ngoài bốn mươi.

Tóc ngắn.

Nói chuyện dứt khoát.

Bà hỏi tôi vài câu.

Xem chứng minh nhân dân của tôi.

Rồi hỏi:

“Trước đây từng làm thu ngân chưa?”

“Rồi.”

“Tôi làm ba năm.”

“Được.”

“Mai bắt đầu đi làm.”

“Ca sáng từ bảy giờ đến ba giờ chiều.”

“Ca chiều từ ba giờ đến mười một giờ tối.”

“Luân phiên.”

“Lương ba nghìn năm trăm tệ.”

“Thử việc một tháng.”

“Được.”

Tôi gật đầu.

Sáng hôm sau.

Tôi thay bộ đồng phục màu đỏ của siêu thị.

Đứng sau quầy thu ngân.

Giờ cao điểm buổi sáng rất đông khách.

Từng chiếc giỏ hàng liên tục được đẩy tới trước mặt tôi.

Rau xanh.

Cà chua.

Thịt heo.

Sữa.

Bánh mì.

Tôi quét mã.

Báo giá.

Thu tiền.

Trả lại tiền thừa.

Mọi thao tác đều liền mạch.

Thỉnh thoảng có khách hỏi.

“Mặt hàng này ở kệ nào vậy?”

Tôi mỉm cười.

Chỉ tay về đúng hướng.

Hết một buổi sáng.

Cổ họng khô khốc.

Hai chân đứng đến tê cứng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...