“Coi như quà gặp mặt tặng em.”

“Sau này đừng đưa Lâm Lộc đến những nơi thế này nữa.”

Nói xong.

Mặc cho tôi phản đối kịch liệt.

Anh trực tiếp vác tôi lên vai.

Giữa vô số ánh mắt trợn tròn vì kinh ngạc.

Thản nhiên bước ra khỏi quán cà phê mèo.

Trên đường về.

Bầu không khí vô cùng kỳ quái.

Hoắc Uyên ngồi ở hàng ghế sau.

Hai tay khoanh trước ngực.

Nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không nói một lời.

Nhưng tôi nhìn rất rõ.

Tấm lưng dưới lớp vest của anh căng cứng.

Rõ ràng vẫn đang giận dỗi.

Tôi khẽ thở dài.

Chủ động nhích lại gần.

Đưa ngón tay chọc chọc vào khối cơ đang căng cứng của anh.

“Đừng giận nữa.”

“Chỉ là một bé mèo cưng thôi.”

“Đến cả giấm này anh cũng ăn sao?”

Hoắc Uyên lập tức quay đầu lại.

Trong mắt thoáng hiện vẻ tổn thương.

“Anh không được ghen à?”

“Rõ ràng em từng nói…”

“Anh là con mèo lớn đẹp trai nhất.”

“Cũng đáng yêu nhất em từng gặp.”

“Em còn hứa ngày nào cũng vuốt lông cho anh.”

“Vậy mà hôm nay…”

“Em lại đi ôm một con mèo hoang béo đến mức không nhìn thấy cả cổ!”

Anh càng nói càng tủi thân.

Đến cuối.

Thậm chí còn tựa đầu lên vai tôi.

Thuần thục cọ cọ vào cổ tôi vài cái.

Trái tim tôi lập tức mềm nhũn một nửa.

“Được rồi, được rồi.”

“Anh đẹp trai nhất.”

“Lông cũng nhiều nhất.”

“Sau này em chỉ vuốt mình anh.”

“Được chưa?”

Tôi giơ tay lên.

Theo thói quen luồn vào mái tóc ngắn màu bạc xám của anh.

Nhẹ nhàng xoa bóp da đầu.

Cả người Hoắc Uyên lập tức thả lỏng.

Anh nhắm mắt lại.

Trong cổ họng…

Vậy mà lại phát ra tiếng “gừ gừ” khe khẽ.

Người tài xế phía trước.

Hai tay đang cầm vô lăng bỗng run lên.

Suýt chút nữa lái xe lao thẳng vào dải cây xanh bên đường.

13.

Kể từ sau vụ ở quán cà phê mèo.

Lòng chiếm hữu của Hoắc Uyên đạt đến đỉnh điểm.

Anh không chỉ nghiêm cấm tôi đến gần bất kỳ loài mèo nào.

Mà ngay cả những blogger nuôi thú cưng tôi theo dõi.

Cũng bị anh âm thầm hủy theo dõi sạch sẽ.

Để dỗ dành vị tổng tài hào môn chỉ cần một chút là xù lông này.

Tôi bị ép ký hàng loạt điều ước bất bình đẳng.

Bao gồm nhưng không giới hạn ở:

Mỗi ngày bắt buộc phải vuốt lông cho anh nửa tiếng.

Không được khen bất kỳ sinh vật nào ngoài anh trên vòng bạn bè.

Mỗi sáng và mỗi tối đều phải nói một lần:

“Em yêu anh.”

Cuộc sống tuy ngày nào cũng ồn ào cãi cọ.

Nhưng ngoài ý muốn.

Lại vô cùng trọn vẹn và ngọt ngào.

Ngay lúc tôi tưởng rằng.

Mối tình vượt qua ranh giới giống loài này sẽ mãi bình yên như vậy.

Thì bất ngờ xảy ra.

Đêm hôm ấy.

Bên ngoài mưa như trút nước.

Cuồng phong cuốn theo hạt mưa đập mạnh lên cửa kính.

Phát ra những tiếng vang kinh người.

Tôi giật mình tỉnh giấc.

Theo bản năng đưa tay sang vị trí bên cạnh.

Trống không.

Tim tôi thắt lại.

Lập tức bật đèn rồi xuống giường.

“Hoắc Uyên?”

Trong phòng ngủ không có ai.

Tôi mở cửa.

Men theo hành lang tìm khắp nơi.

Cuối cùng.

Tìm thấy anh trong nhà kính trồng hoa trên tầng cao nhất của biệt thự.

Cánh cửa nhà kính chỉ khép hờ.

Mượn ánh chớp lóe lên ngoài trời.

Tôi nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng chấn động.

Giữa nhà kính.

Hoắc Uyên không còn giữ hình người.

Anh đã trở về hình dạng của con báo tuyết khổng lồ.

Nhưng…

Tình trạng lúc này của anh vô cùng tệ.

Bộ lông bạc xám vốn óng mượt.

Giờ đã rối tung.

Thân hình khổng lồ đau đớn cuộn tròn trên nền đá lạnh buốt.

Điều đáng sợ nhất là.

Trong cổ họng anh không ngừng phát ra những tiếng gầm bị đè nén đến cực hạn.

Móng vuốt sắc bén thậm chí còn cào nứt cả nền đá cẩm thạch cứng ngắc.

Chuyện gì thế này?!

Tôi sợ đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

“Hoắc Uyên!”

Mặc kệ sợ hãi.

Tôi lao thẳng vào.

Quỳ sụp xuống bên cạnh anh.

Con báo tuyết đột ngột mở mắt.

Đôi đồng tử xanh băng vốn trong trẻo.

Lúc này đã hoàn toàn bị màu đỏ điên cuồng thay thế.

Anh gầm lên một tiếng đầy uy hiếp.

Thân hình khổng lồ lập tức cong lại.

Theo bản năng bày ra tư thế tấn công.

“Đừng… tới đây.”

Giọng đàn ông khàn đặc.

Khó nhọc bật ra từ cổ họng anh.

“Cút ra ngoài.”

“Lâm Lộc…”

“Cút!”

Anh…

Vậy mà có thể nói chuyện ngay cả khi đang ở hình thú!

Nhưng tôi căn bản không còn tâm trí để kinh ngạc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...