Lục Trì nhìn tôi rất lâu, cuối cùng nói: “Được thôi, vậy chia tay đi.”

Tôi sững sờ.

Anh rũ mắt xuống, giọng nói rất khẽ:

“Dù sao ở bên tôi, em cũng không vui.”

“Trước khi tôi còn có thể nhịn được, không làm ra chuyện quá đáng hơn với em, tôi buông tha cho em.”

Tôi hoàn toàn ngây người.

Vốn dĩ tôi chỉ muốn hỏi cho rõ ràng.

Kết quả lại chẳng hiểu sao bị chia tay đột ngột.

Trong lòng tôi lập tức khó chịu đến muốn chết.

【Tôi chịu hết nổi rồi, thiên kim giả, cô mau mặt dày bám lấy anh ấy đi.】

【Nếu còn không cố gắng, chỗ dựa duy nhất cũng mất đấy.】

【Thái độ của anh trai cô, cô cũng nhìn thấy rồi, đừng nghĩ đến anh trai nữa, chẳng lẽ cô muốn quay lại cuộc sống khổ sở trước kia, ai cũng có thể bắt nạt cô sao? Bây giờ người có thể cứu cô chỉ có Lục Trì.】

【Lục Trì chỉ mạnh miệng nhưng mềm lòng thôi, thật ra trong lòng quan tâm cô muốn chết, tôi chỉ cho cô một con đường sáng nhé, hôn anh ấy một cái, rồi gọi một tiếng chồng, bảo đảm mạng anh ấy cũng cho cô.】

Trong lòng tôi khẽ động.

Thật sự có thể sao?

Chỉ cần giống như bình luận nói, chủ động hôn anh một cái.

Tôi nắm lấy cánh tay Lục Trì, nhón chân, chủ động tiến lại gần anh: “Lục Trì, tôi…”

Lục Trì nhìn tôi, yết hầu khẽ chuyển động, đáy mắt thấp thoáng vẻ mong chờ, giống như một đốm lửa sắp tắt bỗng được gió thổi bùng lên.

Hàng mi tôi khẽ run, theo bản năng nhắm mắt lại, đôi môi chậm rãi tiến gần anh.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một cảm giác chán ghét bản thân sâu sắc bỗng cuốn lấy tôi.

Một người tốt như Lục Trì vốn nên có một người toàn tâm toàn ý yêu anh, đối xử tốt với anh.

Thế nhưng tôi lại ỷ vào việc anh thích mình, giày xéo tình cảm của anh, xem anh là người thay thế Giang Yến, ngay cả sinh nhật của anh tôi cũng không nhớ.

Bây giờ tôi còn muốn tiếp tục ỷ vào việc anh thích tôi, để anh gánh vác cuộc đời sắp rơi xuống vực sâu của tôi.

Một người tồi tệ và xấu xa như tôi… thật sự còn muốn tiếp tục làm lỡ dở anh sao?

Tôi không đành lòng.

Tôi buông anh ra, lùi về sau nửa bước: “Ừm, vậy chia tay đi.”

Lục Trì không nói gì.

Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.

Rất lâu sau, anh bỗng bật cười, tiếng cười mang theo chút lạnh lẽo tự giễu.

“Nghiên Nghiên, em ghét tôi đến vậy sao?”

Tôi lập tức ngẩng đầu: “Tôi không có…”

Anh giật nhẹ khóe môi, giống như muốn cười nhưng cuối cùng lại không cười nổi.

“Không ngờ bây giờ ngay cả hôn tôi một cái cũng khiến em khó xử đến vậy.”

“Rốt cuộc tôi còn mong chờ điều gì chứ.”

“Không phải đâu, Lục Trì…”

“Đừng nói nữa.”

Anh ngắt lời tôi, đuôi mắt dần đỏ lên:

“Cho dù em không thích tôi, tôi cũng chấp nhận.”

“Nhưng bây giờ ngay cả qua loa lấy lệ với tôi, em cũng không làm được. So với anh trai em, tôi tệ hại đến vậy sao?”

“Em không cần miễn cưỡng bản thân nữa, tôi buông tha cho em.”

Nói xong câu này, anh xoay người rời đi.

Tôi cứng đờ đứng tại chỗ, trái tim đau đớn như sắp vỡ ra.

Cùng lúc đó, một chuyện càng tồi tệ hơn đã xảy ra.

Anh trai thật sự giống như những dòng bình luận nói, âm thầm cắt tiền sinh hoạt của tôi.

Kể từ khi ba lâm bệnh nặng, Giang Yến đã gánh vác trọng trách của cả gia đình.

Anh rất giỏi.

Sản nghiệp nhà họ Giang vốn đang xuống dốc, sau khi vào tay anh, giá trị thị trường chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã tăng lên gấp mấy lần.

Anh trở thành người có tiếng nói nhất trong gia đình.

Vì vậy, anh có tư cách quyết định nguồn kinh tế của tôi.

Anh gửi cho tôi một tin nhắn: 【Muốn có tiền sinh hoạt thì về nhà ở.】

Tôi không hiểu câu này có ý gì.

Những dòng bình luận bàn tán sôi nổi:

【Còn có thể vì sao nữa, đương nhiên là muốn để cô tận mắt nhìn xem anh ta nâng niu Giang Niệm Vi trong lòng bàn tay thế nào, để cô nhận rõ vị trí của mình.】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...