Người Thừa Kế Vương Quốc Một Tỷ Bốn Trăm Triệu Dân/Chapter 9: Trái đỏ ngon miệngChapter 9: Trái đỏ ngon miệng
20px

Nhưng vấn đề là, hiện tại anh chẳng qua chỉ là một kẻ ngoài lai, mang trên mình một danh phận nghe có vẻ đáng sợ nhưng thực chất chẳng có gì trong tay!

Anh hoàn toàn không thể thực hiện được yêu cầu của Berg, vì vậy đương nhiên cũng không nên chấp nhận sự trung thành của đối phương.

Nếu không, đến ngày sự thật bị phơi bày, có lẽ anh sẽ phải chết như con sói hoang kia, bị Berg giận dữ bắn một mũi tên trúng mắt.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, sự nhiệt thành trên khuôn mặt Berg dần dần đông cứng lại.

Cậu nhận ra tình hình không ổn, bèn đưa ánh mắt cầu cứu về phía Anlia bên cạnh Hạ Minh Vũ, hy vọng người chị gái tốt bụng đã chứng kiến cậu lớn lên từ nhỏ có thể giúp đỡ cậu trong thời khắc quan trọng của cuộc đời.

Theo cậu, người chị gái xinh đẹp như Thần Tình Yêu giáng trần của cậu, sau ba ngày sống cùng vị điện hạ cao quý này, hẳn đã có mối quan hệ thân mật như cá với nước.

Vì vậy, việc mở lời giúp đỡ một câu chắc vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận của vị điện hạ đó.

Cảm nhận được ánh mắt “Đáng thương” của Berg, cuối cùng Anlia cũng không nỡ lòng, cô mấp máy môi, sắp sửa lên tiếng nhưng bị Robert bên cạnh đè chặt vai lại.

Anlia ngạc nhiên nhìn người cha nuôi, cô biết ông coi trọng Berg đến mức nào, thậm chí luôn coi cậu như con trai mình.

Đối với điều này, Robert chỉ kiên quyết lắc đầu.

Dù cảm thấy có lỗi với Berg nhưng ông chắc chắn phải dùng cơ hội quý giá duy nhất này vào “Chuyện kia”.

Thấy vậy, cô gái cũng chỉ có thể đáp lại bằng ánh mắt “thương mà chẳng giúp gì được”.

Đối với sự giao lưu ánh mắt giữa ba người, Hạ Minh Vũ đang cúi đầu chìm vào suy tư đã không phát hiện ra.

Sau một hồi lâu, cuối cùng anh cũng lên tiếng.

“Xin lỗi, việc này tôi cần suy nghĩ thêm vài ngày.” Hạ Minh Vũ thở dài nhẹ, trong đôi mắt đen láy thoáng hiện một tia áy náy.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, anh vẫn quyết định dành thêm vài ngày để suy nghĩ, bởi lỡ đâu anh thực sự có được bàn tay vàng thì sao?

Lời vừa dứt, vẻ nhiệt tình trên khuôn mặt Berg lập tức bị bao phủ bởi nỗi thất vọng dày đặc.

Theo cậu, đây chắc chắn là một cách từ chối khéo léo trong ngôn ngữ của giới quý tộc.

Dù tôi đã cứu mạng ngài nhưng ngài cao quý vẫn không muốn nhận một kẻ xuất thân thấp hèn như tôi làm người hầu sao?

Berg cố nén nỗi thất vọng và không cam lòng trong lòng, đứng dậy hơi cúi người hành lễ, rồi cúi đầu buông thõng vai quay người rời đi.

Ai nhìn cũng có thể thấy sự cô đơn từ dáng lưng của cậu.

“Điện hạ, tôi còn phải xử lý công việc trong thôn, xin phép được cáo lui trước.”

Sau khi Berg rời đi, Robert cũng chọn cách rời khỏi, trong căn nhà gỗ chỉ còn lại hai người Hạ Minh Vũ và Anlia.

“Anlia tiểu thư, có thể dẫn tôi đi dạo quanh thôn được không?” Hạ Minh Vũ suy nghĩ một lát rồi nói.

Để học ngôn ngữ, anh đã ở lì trong nhà gỗ suốt ba ngày, cũng đến lúc cần ra ngoài hít thở không khí.

Nhân tiện cũng tìm hiểu thêm thông tin về thế giới này, bởi nghe nhiều cũng không bằng tận mắt chứng kiến để hiểu sâu sắc hơn.

“Đó là vinh dự của tôi, thưa điện hạ.

Cô gái tóc vàng nhón chân, nâng vạt váy bó eo bằng vải thô lên, hơi cúi người hành lễ nói.

Dù trang phục giản dị, thậm chí còn có miếng vá nhưng động tác đầy mỹ cảm và khuôn mặt xinh xắn trắng trẻo của cô khiến cô trông giống như cô gái lọ lem trong truyện cổ tích.

Chỉ tiếc rằng cô gái lọ lem cuối cùng sẽ kết hôn với vương tử, còn anh chỉ là một trong một tỷ bốn trăm triệu người bình thường.

Trong mắt Hạ Minh Vũ thoáng hiện một tia tiếc nuối.

Lúc này đang là buổi chiều, ánh nắng xuyên qua những đám mây thưa thớt, lốm đốm rải trên con đường đất quanh co trong thôn, như khoác lên mặt đất một tấm khăn vàng dịu dàng.

Hạ Minh Vũ và Anlia đi dọc theo con đường đất nhỏ một lúc, trước mắt hiện ra một vườn cây ăn quả xanh mướt.

Những quả đỏ tươi như những viên hồng ngọc lấp lánh điểm xuyết trên cành lá xanh thẫm, đẹp như một bức tranh sơn dầu tinh tế.

Trong không khí lan tỏa một mùi hương trái cây tươi mát đậm đà, khiến người ta không khỏi thèm thuồng.

Ít nhất thì Hạ Minh Vũ đã bị kích thích vị giác.

Anlia bên cạnh nhận thấy điều này, bèn mỉm cười hỏi:

“Điện hạ, ngài muốn thử một chút không?”

Hạ Minh Vũ gật đầu thật mạnh.

Nghe vậy, cô gái liền bước những bước nhanh nhẹn, tiến đến cây ăn quả lớn nhất trong vườn - một cây cao hàng chục mét, thân cây to đến mức bốn năm người ôm mới xuể và những quả trên cây cũng có màu đỏ tươi nhất.

“Chú Simp!”

Anlia vừa vẫy tay vừa hét lớn về phía người dân làng trung niên đang đứng trên thang hái quả ở trên cao.

Cô dùng sức quá mạnh, khiến giọng nói vốn trong trẻo như suối nước cũng bị vỡ tiếng.

Nghe thấy tiếng gọi, người dân làng kia nghi ngờ cúi đầu nhìn xuống.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...