Sự im lặng bao trùm lấy lò rèn, đặc quánh và nặng nề hơn cả khói than. Ngọn lửa màu xanh trong lò của Trưởng lão Lyren vẫn nhảy múa, nhưng tiếng reo vui của nó dường như lạc lõng trong bầu không khí căng như dây đàn. Những người học việc đã ngừng tay, cây búa của họ lơ lửng giữa không trung, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào kẻ ngoại lai và khối kim loại vô dụng nằm dưới chân anh ta. Thử thách của Bậc thầy Lò rèn không phải là một câu hỏi. Nó là một bức tường. Một lời tuyên án.
An cảm nhận được sức nặng của những ánh nhìn đó. Đây không còn là một bài toán kỹ thuật đơn thuần, mà đã trở thành một cuộc phán xét. Ngay lúc này An không chỉ đại diện cho bản thân, mà còn cho cả một phương pháp tư duy, một thế giới quan khác biệt. Anh hít một hơi thật sâu, không khí nóng hổi của lò rèn tràn vào phổi, mang theo mùi của than, của thép, và của sự hoài nghi.
Tâm trí anh không nghĩ về thất bại. Mà đang phân tích. Ngọn lửa của Lyren, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một ngọn lửa của vật chất. Đó là sự oxy hóa, một phản ứng hóa học giải phóng năng lượng bị giam cầm trong carbon. Nó có giới hạn, bị ràng buộc bởi bản chất của nhiên liệu và không khí. Nhưng An biết đến một loại lửa khác. Một ngọn lửa không sinh ra từ việc đốt cháy vật chất, mà chính bản thân nó là năng lượng thuần khiết. Ngọn lửa của tia sét xé toạc bầu trời. Ngọn lửa plasma ở trái tim của những vì sao. Một ngọn lửa không bị giới hạn bởi hóa học, mà bởi vật lý.
An bước tới, quỳ xuống bên cạnh khối kim loại dị hình. Bàn tay anh, vốn quen thuộc với sự tinh tế của vi mạch và sự chính xác của các dụng cụ đo lường, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt thô ráp của nó. Nó lạnh và trơ. Anh cảm nhận được sự kết tinh không đồng đều, những đường nứt vi mô cho thấy một cấu trúc giòn và không ổn định. Anh rút con dao đa năng ra, dùng mũi thép cứng cẩn thận cạo một đường trên bề mặt. Một vệt sáng kim loại hiện ra, nhưng nó nhanh chóng bị bao phủ bởi một lớp oxit mỏng. Hợp kim này có nhiệt độ nóng chảy cực cao và phản ứng mạnh với không khí. Lò rèn của Lyren cung cấp nhiệt lượng lớn, nhưng không đủ tập trung và không thể kiểm soát được môi trường xung quanh, khiến kim loại càng bị oxy hóa và trở nên vô dụng.
Lyren chỉ thấy một khối phế liệu. An thấy một bài toán cần lời giải.
Anh đứng dậy, quay về phía vị Trưởng lão, ánh mắt anh giờ đây không còn sự lo lắng mà là một sự tập trung mãnh liệt. "Thưa Trưởng lão" An nói, giọng anh vang lên rõ ràng trong sự im lặng, Elara đứng bên cạnh vội vàng dịch lại những từ anh còn thiếu. "Ngọn lửa của ngài được sinh ra bên trong lòng mảnh đất này. Ngay tại đây xin hãy để tôi cho ngài thấy một ngọn lửa hoàn toàn khác những gì ngài được biết. Ngọn lửa của những vì sao."
Lyren khịt mũi, nhưng có một tia tò mò lóe lên trong đôi mắt màu hổ phách của ông ta. Ông gầm gừ. "Đừng nói những lời sáo rỗng, hãy cho ta thấy bằng chính hành động của ngươi."
An gật đầu. Bắt đầu đưa ra những yêu cầu, mỗi yêu cầu lại khiến sự hoài nghi trên gương mặt Lyren và những người học việc càng thêm sâu sắc.
"Tôi cần những thanh than chì", anh nói, chỉ vào những thỏi than mà các Elf dùng để phác thảo bản vẽ.
Một người học việc băn khoăn, rồi nhìn sang Lyren. Vị Trưởng lão khoát tay một cách thiếu kiên nhẫn. "Cứ đưa cho hắn. Ta muốn xem hắn làm cách nào để dùng bút vẽ rèn kim loại."
"Đất sét chịu lửa và cát," An tiếp tục. Yêu cầu này thì quen thuộc hơn. Đó là vật liệu để làm khuôn đúc.
"Và... dây đồng" giọng anh hạ thấp, chỉ vào một cuộn dây đồng lớn, sáng bóng nằm trong góc xưởng. "Rất nhiều."
Ánh mắt Lyren tối sầm lại. Đó là thứ quý giá nhất ông ta có. Nhưng lời hứa đã được đưa ra trước sự chứng kiến của tất cả mọi người. Ông ta gật đầu một cách miễn cưỡng.
Cuối cùng, An đưa ra yêu cầu kỳ lạ nhất. Anh chỉ xuống sàn đá, rồi chỉ về phía hệ thống thang máy ở xa. Dùng tay mô phỏng lại chuyển động quay tròn và âm thanh của dòng nước chảy. "Tôi cần sức mạnh của 'Lin'" anh nói. "Sức mạnh của dòng nước đang chảy dưới chân chúng ta."
Bây giờ thì ngay cả Elara cũng nhìn anh với vẻ bối rối.
"Nghe cho rõ đây!" Lyren quát lên với những người học việc, giọng ông ta pha lẫn sự tức giận và một sự hiếu kỳ không thể che giấu. "Kẻ ngoại lai này muốn vẽ tranh bằng đất sét và viết lách bằng dây đồng. Cứ đưa cho hắn những gì hắn muốn! Chúng ta sẽ đứng đây xem trò ảo thuật này kết thúc ra sao."
Dưới sự chỉ đạo của An, một hoạt cảnh kỳ lạ bắt đầu diễn ra trong lò rèn vốn chỉ quen với tiếng búa và lửa. An không phải là một thợ rèn, nhưng anh là một bậc thầy về vật liệu và quy trình. Anh trộn đất sét và cát với một tỉ lệ chính xác, tạo thành một cái nồi nung nhỏ nhưng cực dày. Hai người học việc cuộn những sợi dây đồng thành những cuộn cảm lớn và đều tăm tắp, sự chính xác dưới sự hướng dẫn và yêu cầu của anh khiến họ, những người vốn quen với sự ước lượng bằng mắt, phải kinh ngạc. Những thanh than chì được vót nhọn một đầu bằng mũi dao đa năng của An, rồi gắn chúng vào một giá đỡ bằng gỗ và đất sét, đảm bảo chúng có thể di chuyển lên xuống một cách chính xác.
Lyren đứng khoanh tay quan sát, bộ râu bạc của ông rung rung theo từng tiếng khịt mũi khinh thường. Nhưng ông lại không thể rời mắt. Có một phương pháp trong sự điên rồ của kẻ ngoại lai này, một sự logic lạnh lùng mà ông vừa thấy khó chịu vừa bị thu hút.
Cuối cùng, phần quan trọng nhất. An, với sự giúp đỡ của Elara trong việc phiên dịch các thuật ngữ kỹ thuật đơn giản, đã hướng dẫn những người học việc kết nối hai đầu của cuộn dây đồng khổng lồ vào trục quay chính của guồng nước. Nguồn năng lượng đã cung cấp sức mạnh cho lò rèn này hàng thế kỷ nay sắp được sử dụng cho một mục đích mà tổ tiên của họ không bao giờ có thể tưởng tượng được.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
An đặt khối kim loại dị hình vào trong nồi nung bằng đất sét. Cẩn thận điều chỉnh hai điện cực than chì, để chúng chỉ cách bề mặt kim loại vài milimet. Anh đeo cặp kính bảo hộ của mình lên – một hành động khiến những người Elf lại nhìn nhau khó hiểu. Anh là người duy nhất ở đây biết được thứ sắp xảy ra nguy hiểm đến mức nào.
Hít một hơi thật sâu, anh gật đầu với Elara.
Cô quay sang người Elf đang đứng cạnh cần gạt của bộ ly hợp guồng nước, truyền lại mệnh lệnh.
Người Elf kéo mạnh cần gạt.
Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, và rồi một tiếng ù trầm bắt đầu lan tỏa khắp lò rèn. Trục quay bắt đầu chuyển động, và những cuộn dây đồng bắt đầu quay. Tiếng ù ngày càng lớn hơn, cao hơn, một âm thanh hoàn toàn xa lạ, không phải tiếng búa, không phải tiếng lửa, mà là tiếng gầm gừ của một nguồn năng lượng vô hình vừa được đánh thức.
An cầm lấy giá đỡ bằng gỗ, từ từ chạm hai đầu điện cực than chì vào nhau.
Ngay lập tức, một tia lửa điện sáng chói tóe ra. An kéo nhẹ hai điện cực ra xa nhau.
Và rồi, nó xảy ra.
Một vòng cung ánh sáng được sinh ra giữa hai đầu điện cực.
Đó không phải là ánh sáng của lửa. Đó là một màu xanh-trắng rực rỡ, một ánh sáng dữ dội và tàn bạo, như thể một mảnh sét hay một ngôi sao nhỏ đã bị giam cầm trong lò rèn. Nó sáng đến mức tất cả những người Elf đều phải đưa tay lên che mắt, chỉ dám nhìn qua kẽ tay. Toàn bộ lò rèn bị nhấn chìm trong một thứ ánh sáng ma quái, tạo ra những cái bóng đen sắc lẻm, nhảy múa điên cuồng trên tường. Không khí nồng nặc mùi ozone, một mùi khô và hăng của năng lượng nguyên chất.
Được bảo vệ bởi cặp kính, An nhìn không chớp mắt vào ngọn lửa mà anh đã tạo ra. Nhiệt độ của hồ quang điện lên đến hàng ngàn độ C, nóng hơn bất kỳ ngọn lửa nào mà Lyren có thể tạo ra.
Khối kim loại vô dụng, thứ đã chống lại ngọn lửa của lò rèn, bắt đầu phản ứng. Nó từ từ chuyển sang màu đỏ, rồi cam, rồi vàng rực. Và rồi, một cách nhanh chóng, nó bắt đầu tan chảy. Bề mặt của nó sủi bọt khi các tạp chất bị đốt cháy và nổi lên trên. Nó không còn là một hợp kim lỗi nữa; nó đang được tinh luyện lại từ cấp độ phân tử.
An ra hiệu. Một người học việc, dù sợ hãi nhưng giờ đây ánh mắt đã tràn ngập sự kính nể, đưa cho anh một cái que dài bằng kim loại chịu nhiệt. An cẩn thận gạt lớp xỉ than đang nổi lềnh bềnh trên bề mặt sang một bên, để lộ ra một vũng kim loại lỏng tinh khiết, sáng chói như thủy ngân nóng chảy.
Anh gật đầu một lần nữa. Hai người học việc, không cần chờ Elara phiên dịch, vội vàng chạy đến giúp anh nghiêng chiếc nồi nung. Dòng kim loại lỏng như một dòng sông ánh sáng, chảy vào một khuôn thỏi đơn giản mà họ đã chuẩn bị sẵn.
An ra hiệu ngắt kết nối. Tiếng ù tắt dần. Vòng cung ánh sáng biến mất.
Sự im lặng đột ngột trở lại, một sự im lặng gần như gây đau đớn sau những âm thanh và ánh sáng dữ dội. Chỉ còn lại tiếng lách tách quen thuộc của ngọn lửa trong lò rèn của Lyren, giờ đây trông thật yếu ớt và hiền lành.
An cởi cặp kính ra, khuôn mặt anh lấm tấm mồ hôi. Dùng một chiếc kẹp dài, nhấc thỏi kim loại vẫn còn nóng đỏ lên khỏi khuôn. Nó không còn dị hình và xỉn màu nữa. Nó là một thỏi kim loại hoàn hảo, bề mặt nhẵn bóng và tỏa ra một màu bạc tinh khiết.
Anh bước tới, đặt thỏi kim loại lên chiếc đe của Lyren. Một tiếng "ceng" vang lên, trong trẻo và chắc nịch.
Đó không phải là một hành động thách thức. Đó là một câu trả lời.
An không nói một lời nào. Anh đã trả lời thử thách của vị Trưởng lão, không phải bằng ngôn từ, mà bằng một ngọn lửa mà anh đã đánh cắp từ những vì sao.
Cả lò rèn nín thở. Trưởng lão Lyren từ từ bước tới chiếc đe. Ông không nhìn An. Ánh mắt ông dán chặt vào thỏi kim loại hoàn hảo. Bàn tay chai sạn, đầy sẹo của ông ngập ngừng giơ lên, rồi nhẹ nhàng chạm vào bề mặt vẫn còn nóng ấm của nó. Có thể cảm nhận được sự đồng nhất, sự tinh khiết trong cấu trúc của nó.
Trong đôi mắt màu hổ phách của Bậc thầy Lò rèn, sự khinh miệt đã biến mất. Sự tức giận cũng không còn. Chỉ còn lại một sự sững sờ vô tận, một sự kinh ngạc làm rung chuyển cả nền tảng triết lý mà ông đã xây dựng trong suốt cuộc đời mình.
Chaporia
Bình Luận (0)