Nhập Thế Lục/Chapter 9: Sống hay chết phải dựa vào ngươi rồiChapter 9: Sống hay chết phải dựa vào ngươi rồi
20px

Ánh sáng đỏ rực phát ra từ thanh kiếm của Elara dần tắt hẳn, tựa ngọn lửa trại khổng lồ vụt tắt sau cơn gió mạnh, để lại trong không khí thứ mùi khét khó chịu cùng những mảnh vụn đất đá vương vãi khắp nơi. Sự im lặng lập tức trùm xuống khu đất trống, nặng trịch và đầy đe dọa, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị thương và nhịch bước chân nặng nề của những đôi giày sắt từ phía Ủy ban.

Elara tra kiếm vào vỏ, âm thanh “xoẹt” vang lên sắc lẹm. Cô quay lại nhìn đội của mình, đôi mắt xanh băng giá ánh lên vẻ không hài lòng.

“Một tên cấp Nhập Môn mà cũng để bị thương? Các người được huấn luyện kĩ càng để làm trò hề đấy à?” Cô trách mắng, giọng nói không lớn nhưng đủ khiến cả đội run lên. “Sự thiếu chuyên nghiệp của các ngươi có thể khiến cho những người khác gặp nguy hiểm. Dọn dẹp tàn cuộc đi. Ta muốn thẩm vấn kẻ còn sót lại, trước khi trời sáng ở Siruss.”

Cô trách mắng, giọng nói không lớn nhưng đủ khiến cả đội run lên, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà vì họ biết mỗi lời của đội phú đều xuất phát từ một tiêu chuẩn khắc nghiệt nhằm giữ mạng sống cho tất cả. ‘Sự thiếu chuyên nghiệp của các ngươi...’ Cô không nói hết câu, nhưng ánh mắt quét qua vết thương trên vai người lính kia đã nói lên tất cả: một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết của cả đội.

Những người lính vội vã làm theo mệnh lệnh, trói chặt tên trùm đã chết và những kẻ bị cô hạ gục. Đúng lúc đó, Elara đột nhiên khựng lại. Đầu cô khẽ nghiêng, đôi tai nhọn đặc trưng của dòng dõi tinh anh khẽ động đậy. Ánh mắt cô phóng thẳng về phía hốc tường nơi Logus và Kael đang ẩn nấp.

“Còn hai con chuột nữa,” cô nói, giọng lạnh tanh.

Cậu cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc xương sống. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực cậu, to đến mức cậu nghĩ nó sắp nhảy ra ngoài. Cậu vô thức nín thở, toàn thân co cứng lại, như một con thú nhỏ bị ánh đèn pha của kẻ săn mồi chĩa thẳng vào.

“Chết tiệt!” Kael rít lên. Gã không một chút do dự, túm lấy Logus và kéo mạnh cậu vào một đường hầm khác còn tối và hẹp hơn. “Chạy!”

Logus chỉ kịp nghe thấy tiếng Elara ra lệnh “Bắt lấy chúng!” trước khi bị bóng tối nuốt chửng. Cậu hớt hải chạy theo Kael, không còn biết trời trăng gì nữa.

“Yên tâm đi theo ta!” Kael nhướng mày, nhưng đôi mắt gã không hề hoảng loạn. Trong một chớp mắt, gã đã quan sát và đánh giá toàn bộ không gian, tìm ra lối thoát hiểm tối ưu nhất. Bàn tay gã túm lấy Logus không cho cậu có cơ hội phản kháng, một cái kẹp chắc chắn, có chủ đích vào một vị trí trên cánh tay khiến cậu đau nhói nhưng lại vô tình giúp cậu vượt qua cơn tê liệt vì sợ hãi. Họ luồn lách qua một mê cung những lối đi mà Logus chắc chắn mình sẽ lạc nếu chỉ có một mình.

Khi đã bỏ lại tiếng truy đuổi ở phía sau, họ trồi lên ở một khu vực hoàn toàn xa lạ của Dusk. Nơi này có vẻ còn tồi tàn và nguy hiểm hơn cả Khu Giao Thương phía Bắc. Những con hẻm rộng hơn, nhưng hai bên là những tòa nhà giống như nhà kho cũ kỹ, và không khí đặc quánh mùi rượu rẻ tiền và bạo lực.

Khu vực này dường như thở ra một thứ không khí khác. Sự ồn ào hỗn độn của khu chợ đen phía Bắc được thay thế bằng một sự im lặng đầy đe dọa. Những con hẻm rộng hơn, nhưng âm thanh bước chân của họ lại vang vọng một cách kỳ lạ, như thể mọi góc tối đều có tai nghe ngóng. Ngay cả những ngọn đèn dầu leo lét cũng có vẻ như run rẩy dưới một thứ quyền lực vô hình.

Logus bắt đầu nhận ra những điều bất thường. Những gã đàn ông mặt mày bặm trợn, cơ bắp cuồn cuộn đang lảng vảng khắp nơi. Và trên cánh tay, trên cổ của chúng, đều có một hình xăm quen thuộc đến rợn người: một chiếc đầu lâu với con dao găm xuyên qua. Biểu tượng của Công Đoàn Đầu Lâu.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Logus. Cậu đang ở trong lãnh địa của chúng.

“Kael, dừng lại đi!” Cậu cố gắng giằng tay ra. “Đây là đâu? Tại sao chúng ta lại đến đây?”

Nhưng Kael vẫn tiếp tục kéo cậu đi. Logus kinh ngạc nhận ra, gã đàn ông có vẻ ngoài gầy gò, lập dị này lại sở hữu một sức mạnh phi thường. Cánh tay gã như một gọng kìm bằng thép, siết chặt lấy cậu không cho thoát ra.

“Cứ đi đi, sắp đến rồi,” Kael chỉ nói vậy, giọng nói đã mất đi vẻ hoạt bát, thay vào đó là một sự nặng nề khó tả.

Cậu nhận ra đã quá muộn. Những tên côn đồ nhìn thấy Kael đều khẽ cúi đầu chào một cách kính cẩn, rồi dạt sang một bên để nhường đường. Kael không phải là một kẻ ngoại cuộc. Gã có lẽ là một thành viên của nơi này.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Logus: tốc độ và sự quen thuộc của Kael với những đường hầm này là không bình thường. Không ai có thể nhớ và di chuyển trong mê cung này với sự tự tin như vậy, trừ khi họ đã sống ở đây lâu rồi. Cậu chợt nhận ra, mình chưa bao giờ thực sự hỏi Kael là ai, và tại sao hắn lại có mặt ở đó đúng lúc xảy ra cuộc đụng độ.

Cuối cùng, gã kéo cậu đến trước một tòa nhà đồ sộ, có lẽ là một nhà máy cũ được gia cố lại, sừng sững như một pháo đài giữa khu ổ chuột. Hai tên lính canh to con với khuôn mặt đầy sẹo chặn họ lại.

“Kael? Ngươi dẫn thằng oắt này về đây làm gì?” Một tên gầm gừ, ánh mắt hắn quét qua Logus đầy thù địch.

Logus đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, nhưng Kael chỉ nhìn thẳng vào mắt tên lính canh.

“Đại ca thế nào rồi?”

Câu hỏi của Kael khiến hai tên lính canh lập tức thay đổi thái độ. Vẻ hung hăng biến mất, thay vào đó là sự lo lắng. “Vẫn vậy. Không có gì thay đổi.”

“Vậy thì tránh ra,” Kael nói, khiến hai tên lính canh lập tức dạt sang một bên, để cậu và Logus đi qua.

Sự khó hiểu và sợ hãi trong lòng Logus đã lên đến đỉnh điểm. Cậu bị Kael kéo vào bên trong, đi qua những hành lang đầy những thành viên Công Đoàn Đầu Lâu. Cuối cùng, họ dừng lại trước một căn phòng lớn được canh gác cẩn mật.

Kael đẩy cửa bước vào. Bên trong phòng không phải là cảnh tra tấn hay kho vũ khí như Logus tưởng tượng. Nó giống một phòng bệnh hơn. Và ở giữa phòng, trên một chiếc giường lớn, một người đàn ông đang nằm bất động.

Đó là một người đàn ông cao lớn với một gương mặt khá khôi ngô, cơ thể chằng chịt những vết sẹo cũ và mới. Dù đang hôn mê, cơ thể hắn vẫn toát ra một luồng sát khí mạnh mẽ khiến cậu bất giác muốn lùi lại. Logus không hề biết tên này là ai. Có thể đây chính là người được gọi là Đại ca ở nơi đây, cậu cũng phải thán phục trước uy áp hắn tạo ra dù đang bị hôn mê.

Kael bước đến bên giường, vẻ mặt lập dị và hoạt bát thường ngày đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi đau buồn và sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt.

“Đây là anh trai ta,” Kael lên tiếng, giọng khàn đi. “Là thủ lĩnh của Công Đoàn Đầu Lâu.”

Logus đứng sững như trời trồng.

“Anh ấy đã hôn mê mấy tuần nay rồi,” Kael tiếp tục, mắt không rời khỏi người anh trai. “Một lần giao chiến, anh ấy đã sử dụng Đạo Lực quá giới hạn, và bị chính sức mạnh của mình nuốt chửng, chìm vào cơn mê không tỉnh lại. Suốt bấy lâu nay, ta đã tìm kiếm khắp nơi, từ những thầy thuốc giỏi nhất đến những kẻ được gọi là có sức mạnh đặc biệt, nhưng không ai có thể cứu được anh ấy.”

Kael quay lại nhìn Logus, trong ánh mắt gã là sự tuyệt vọng và một tia hy vọng cuối cùng.

“Rồi một lần, ta nghe được từ một người trong Mạng Lưới Vô Danh về một phương thuốc cổ xưa. Một loại thuốc có thể trấn áp Đạo Lực đang nổi loạn, kéo anh ấy ra khỏi cơn mê. Nhưng công thức đó vô cùng phức tạp, chỉ có người sở hữu trình độ luyện kim bậc thầy mới có thể luyện chế được. Cả bang hội đã ra sức tìm kiếm. Cuối cùng, một cái tên liên tục được nhắc đến trong thế giới ngầm.”

Kael nhìn thẳng vào mắt Logus.

“Danh xưng ‘Dược sư’.”

Logus đứng im, đầu óc quay cuồng. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, từ một kẻ chạy trốn, cậu bỗng đứng giữa sào huyệt của Công Đoàn Đầu Lâu và được nghe một câu chuyện không tưởng.

“Gì chứ...? Nhưng... tôi...?” Cậu lắp bắp, không thể tin nổi vào những gì vừa nghe. “Tại sao ngươi lại nghĩ tôi có thể làm được? Tôi thậm chí còn không biết anh trai ngươi là ai!”

Kael thở dài, ánh mắt đau đớn nhưng kiên quyết. “Bởi vì ta đã nghe danh ngươi từ lâu rồi, ta biết ngươi có thể làm được. Hay đúng hơn, là nghe danh ‘Dược sư’ của ngươi.”

Gã ngừng lại một chút, như thể đang cố gắng sắp xếp lại ký ức. “Khoảng ba năm trước, ở Chợ Đen đột nhiên xuất hiện một cái tên khiến giới Chợ Đen chao đảo. Ban đầu chỉ là mấy thứ thuốc vặt vãnh, thuốc cảm, thuốc cầm máu. Nhưng rồi, những lô hàng ngày càng khác thường. Những viên thuốc có thể khiến người ta tỉnh táo cả đêm không ngủ mà không cảm thấy mệt mỏi, những lọ thuốc mỡ lành vết thương nhanh đến khó tin, và thậm chí... Là những độc dược mà chỉ cần một giọt cũng đủ hạ gục một con ngựa chiến.”

Giọng Kael trầm xuống, đầy vẻ ngưỡng mộ. “Danh tiếng của Dược sư lan nhanh như khói. Ai cũng muốn có được đồ của hắn. Nhưng không một ai biết mặt hắn. Hắn giao dịch qua một kẻ trung gian, hoặc để hàng ở những nơi đã hẹn trước. Kẻ nào dám tò mò tìm hiểu thân phận thật sự đều... Nhận lại chỉ là sự thất vọng.”

Gã nhìn thẳng vào Logus. “Ta cũng tò mò. Ta đã bỏ công gia nhập một hội nhỏ trong Chợ Đen, nơi mà theo tình báo, ta nghe nói Dược sư thỉnh thoảng xuất hiện. Ta gia nhập chỉ vì tò mò muốn biết hắn là ai. Nhưng đúng lúc đó thì anh trai ta xảy ra chuyện này.”

Kael siết chặt nắm đấm. “Ta điên cuồng tìm kiếm Dược sư khắp nơi. Nhưng mọi người trong hội đều bảo nhau: ‘hắn ta đã biến mất. Hơn một tháng rồi không thấy tung tích.’ Mãi cho đến tối nay...”

Gã chỉ tay vào túi áo Logus, nơi từng cất giấu lọ thuốc “Trấn”. “Lúc đầu ta không tin. Một thằng nhóc gầy gò, hoảng hốt như cá trên thớt như ngươi, làm sao có thể là kẻ mà cả Chợ Đen nể sợ? Nhưng tên áo choàng kia... hắn đã chứng minh cho ta thấy. Thứ thuốc mà ngươi mang theo, thứ năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ nó... nó không thể nào là đồ giả được!”

Kael bước tới, ánh mắt gã như van nài, như ra lệnh. “Ngươi phải giúp ta! Ngươi phải điều chế thứ thuốc đó, hoặc bất cứ thứ gì có thể trấn áp Đạo Lực và đánh thức anh ta dậy! Ta sẽ trả bất cứ giá nào!”

Logus lùi lại một bước, lòng ngập tràn hoang mang và sợ hãi. Cậu hiểu ra rồi. Kael không cần Logus. Hắn ta cần “Dược sư”, cái bóng của người chủ cũ mà cậu đã vô tình thế chỗ. Làm sao cậu có thể đáp ứng được kỳ vọng đó?

Cậu đang mở miệng định từ chối, thì cửa phòng bật mở. Một nhóm người của Công Đoàn Đầu Lâu xông vào, gương mặt đầy vẻ nghi ngờ và thù địch. Một gã to con tiến lên, chỉ thẳng vào Logus.

“Kael! Ngươi điên rồi sao? Dẫn một tên mặt mũi non choẹt, không rõ lai lịch về đây? Hắn là ai? Có phải thằng do bọn Răng Rắn hay Hội Tam Giác phái tới không?”

Trong đám đông, một bóng người quen thuộc bước ra. Đó chính là gã đầu hói mà Logus đã lừa ở quầy hàng lão Garret. Mắt hắn đỏ ngầu, trợn trừng khi nhận ra Logus.

“Là thằng nhóc đó!” Hắn gầm lên, giọng đầy phẫn nộ. “Chính nó là thằng đã lừa tao! Lừa tao với cái bệnh vớ vẩn, để cướp lấy món đồ ta lấy được. Giờ nó còn dám mò đến tận sào huyệt của chúng ta lừa đảo ư?”

Gã đầu hối giận dữ xông tới, tay vung lên định tóm lấy cổ Logus. Nhưng trước khi hắn chạm được vào người cậu, một cánh tay đã đỡ lấy cú đánh đó một cách dễ dàng.

Kael đứng chắn trước mặt Logus, dáng vẻ gầy gò bỗng toát lên một khí thế lạnh lùng và nguy hiểm. Gã thậm chí không cần ra đòn, chỉ khẽ đẩy nhẹ một cái.

Ầm!

Gã đầu hối văng ra xa, đập vào tường rồi lăn xuống đất, ngớ người vì cú đẩy đầy nội lực.

“Đủ rồi!” Kael quát lên, giọng vang vọng trong căn phòng, át đi mọi tiếng ồn ào. Ánh mắt gã quét qua từng khuôn mặt đầy thù địch. “Người này là khách của ta. Và hắn cũng là hy vọng duy nhất để cứu Đại ca của chúng ta!”

Một làn sóng xì xào nổi lên. Bây giờ cậu mới thấy được sự mạnh mẽ và khí thế, bảo sao cậu không làm cách nào thoát khỏi bàn tay gã. Kael tiếp tục, giọng đầy thách thức. “Hắn chính là Dược sư mà cả Chợ Đen đồn thổi.”

Im lặng. Rồi những tiếng cười nhạo báng, những lời chất vấn vang lên. “Dược sư? Một đứa nhãi ranh? Ngươi đùa à, Kael?”

Kael không nao núng. “Ta đã chứng kiến tận mắt năng lực của hắn. Ta lấy danh tính và mạng sống của ta ra để đảm bảo! Nếu hắn là gián điệp, hoặc không cứu được Đại ca, ta sẽ tự tay xử lý hắn và sau đó tự kết liễu đời mình để tạ tội với các người và với anh trai ta!”

Lời tuyên bố đầy máu lửa khiến tất cả phải im bặt. Sự cam kết bằng chính mạng sống của Kael đã tạm thời dập tắt mọi sự phản đối.

Kael quay lại nhìn Logus, ánh mắt vừa van nài vừa ra lệnh. “Ngươi sẽ ở lại đây. Trong phòng của ta. Ta sẽ giám sát ngươi từng giây từng phút. Ngươi sẽ có mọi thứ ngươi cần để điều chế thuốc. Và nhớ lấy...”

Gã tiến sát lại, giọng nói trở nện nguy hiểm và tăm tối.

“...Sống hay chết của cả hai chúng ta giờ đều nằm trong tay ngươi rồi, Dược sư.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...