Nhật ký của kẻ tâm thần/Chapter 1: Chapter 1:
20px

7/9/20xx.

Đó là ngày mà Thành Nam đã ra đi mãi mãi...

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể ngờ người bạn đầu tiên của tôi, người luôn mang trên mình một nụ cười, luôn gắn bó với tôi từ những ngày đầu chuyển đến đây, người luôn lạc quan dù cho biết bao lời mắng nhiếc, cười chê của những người xung quanh lại có thể từ bỏ cuộc sống dễ dàng như thế...

Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được khung cảnh lúc đó. Sách vở nằm trên kệ rơi đổ hết xuống sàn.

Chiếc máy tính vốn nằm yên vị trên chiếc bàn con bên cạnh bị đập vỡ tan thành nhiều mảnh linh kiện nằm ngổn ngang. Nam ngồi dựa vào thành giường, đầu gục xuống, trên cổ hằn một vết cứa sâu vẫn còn rỉ máu. Con dao vấy máu rơi bên cạnh bàn tay phải buông thõng, tay trái hiện lên vô vàn vết cắt trải dài từ cánh tay xuống đến cổ tay. Ánh đèn sáng trưng dù mới về chiều. Còn trên giường thì chăn gối bay tứ tung, có cái còn dính những vết màu đỏ thẫm tanh nồng như mùi sắt gỉ.

"Đồ ngốc... Sao lại vội đi như thế 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...