Những câu chuyện tầm thường ở thế giới mới/Chapter 11: Trở về.Chapter 11: Trở về.
20px

Lễ hội Sinh Mệnh kéo dài đến tận chiều muộn, và cả làng Luminas như hòa vào một biển ánh sáng mềm mại. Những dải lụa xanh lá được treo từ cổng làng đến tận quảng trường, rung nhẹ theo từng làn gió. Khắp nơi là tiếng cười hạnh phúc, tiếng hát, tiếng nhạc cụ nguyên thủy nghe như vọng xuống từ tán cây cổ thụ nào đó.

Selena đứng dựa vào lan can gỗ gần đền thờ. Nắng chiều hắt lên đôi mắt màu lam nhạt khiến chúng trở nên sâu thẳm hơn.

“Chán thật…” - Cô nói một mình lần thứ ba mươi lăm trong buổi chiều.

Tính ra nãy giờ cô đã thử hoà nhập bằng cách càn quét bàn tiệc của lễ hội cùng với Efreet và cuối cùng là ngồi yên và nhìn đám người thú nhân vờ tin rằng vị thần của họ sẽ bảo vệ mọi thứ.

Nói ra thì thế này là quá chán, nhưng thứ khiến Selena bắt đầu căng thẳng là khi cô đã nhận ra Gray vì một lí do nào đó mà đã... biến mất rồi.

Ban đầu thì hơi có chút lo lắng, nhưng nghĩ rằng dù gì thì tên đấy cũng chả chết ở đây được do vậy nên cô thỉnh thoảng cũng chỉ kiểm tra tin nhắn một chút xem có liên lạc được không. Nhưng cuối cùng kết quả nhận được thì chỉ có mấy tin nhắn thúc giục mau chóng trở về nhà của bố, còn Gray thì thậm chí còn chẳng thèm đọc tin nhắn mà cô đã gửi.

Mãi đến khi Selena lo lắng thì cô mới dùng đến một số thứ “kì lạ” mà cô đã lén cài lên người Gray thì cô mới nhận ra được một chuyện: Gray biến mất rồi. Cô không hề cảm nhận được những thứ đó nữa. Nó có lẽ đã bị biến mất đi cùng với Gray.

“Này, ‘ người đó ’ vẫn chưa trở về sao? Trong cô lại không có vẻ lo lắng nhỉ?”

Efreet bước đến bên cạnh Selena, trên tay cầm chặt một thanh kiếm. Cô ấy đã trở về lại với chức vụ thường ngày của mình tại làng Luminas, một hộ vệ. Còn về “người đó” trong miệng Efreet thì còn ai khác ngoài Gray nữa.

Mặt dù cái cách mà Gray đối xử với cô hơi khắc nghiệt, nhưng qua miệng của Selena thì cô cũng biết Gray chính là người đã cứu mình. Do vậy nên định kiến của cô về Gray cũng giảm đi phần nào... nhưng sợ thì vẫn sợ. Ai đâu từ cỗi chết trở về, thứ đón nhận đầu tiên lại là vài cái tát cơ chứ.

“Ừ, có một chút. Nhưng không nhiều lắm.”

Cuối cùng thì, Selena vẫn chỉ đáp lại Efreet một cách dững dưng. Cô tin rằng Gray vẫn sống, nhưng không phải là niềm tin mù quáng. Nếu như Gray gặp vấn đề thì mấy món đồ “kì lạ” đó phải phản hồi lại cho Selena biết. Nhưng mà ở đây thì chúng đã biến mất cùng với Gray...

Lúc này, từ phía cánh cổng gỗ của đền thờ, tiếng gậy chống cốc… cốc… vang lên đều đặn, chậm rãi nhưng đầy uy quyền. Một bóng dáng đồ sộ, phủ lên bởi lớp lông xám bạc của tuổi già, từ từ bước vào — từng bước như hòa nhịp với hơi thở trầm ổn của cả sân đền.

Elder Ravan .

Bộ lông dày đã bạc gần hết, chỉ còn vài vệt nâu sẫm chạy dọc sống lưng như chứng tích của một thời sung sức. Đôi mắt vàng hổ phách tuy đã mờ đi phần nào, nhưng vẫn sắc như có thể soi thấu nỗi băn khoăn của bất kỳ kẻ nào nhìn vào. Vai ông khoác một tấm choàng thêu biểu tượng Sinh Mệnh, còn chiếc gậy gỗ trong tay — làm từ thân cây tổ — khắc đầy các hoa văn cổ xưa mà chỉ người trong tộc mới hiểu hết ý nghĩa.

Khi ông xuất hiện, không khí trong đền như tự động trầm lại. Những người thú nhân gần đó vô thức cúi đầu, còn Efreet cũng đứng nghiêm trang.

Elder Ravan chỉ khẽ gật, rồi quét ánh mắt qua Selena — như thể cảm nhận được điều khác thường trước cả khi ai nói ra điều gì.

Ông ta không nói gì, chỉ nhìn quanh một lượt rồi đi vào bên trong điện thờ. Còn Efreet cũng tạm biệt Selena rồi nhanh chân chạy theo vào trong.

Selena do dự một giây—chỉ một giây thôi—rồi cũng bước nhanh vào trong điện thờ, theo sau lưng Efreet. Tim cô đập mạnh từng nhịp, vừa khó chịu vừa khó hiểu, bởi cảm giác bất an kỳ lạ đang lan dần như những sợi rễ cây bò dọc sống lưng.

Bên trong đền thờ ánh sáng trầm hơn hẳn. Những ngọn nến thảo mộc tỏa ra mùi hương thoang thoảng mát lạnh, nhưng không xua nổi cảm giác… lệch lạc nào đó. Cứ như không khí trong đây bị xé rách một chút, rồi khâu lại vội vàng.

Elder Ravan tiến về phía bệ đá trung tâm, nơi tượng vị Thần Sinh Mệnh đang tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Ông quỳ xuống ngay trước bức tượng, nhắm mắt, hơi thở ổn định như thể đang lắng nghe lời sấm từ vị thần mà ông ta tôn thờ.

Selena và Efreet thì không biết từ khi nào đã bước đến gần với Ravan. Họ cố gắng không tiến lại quá gần để làm gián đoạn nghi thức mà ông ta đang thực hiện, nhưng cũng không quá  xa để bỏ lỡ bất cứ những gì đang diễn ra.

“...”

Trong một thoáng chốc tiếp theo, cả không gian trong điện thờ hoàn toàn chìm vào yên lặng, chỉ còn lại những lời cầu chúc chân thành được dâng lên cho vị thần ngự tọa trên kia.

Nếu hỏi có còn âm thanh nào kì lạ nữa không, thì chỉ có tiếng tim của Selena đang đập ngày càng nhanh hơn.

Mỗi khi lão Ravan tiếp tục đọc những lời chúc tụng, cô lại ngày càng cảm nhận được một luồng dao động ma lực vô hình diễn ra bên trong điện thờ.

…Và rồi, đúng vào khoảnh khắc Elder Ravan kết thúc màn chúc tụng của mình, luồng dao động đó không còn chỉ “dao động” nữa .

Nó đã hoàn toàn mở ra.

Một vệt ma lực xoắn lại ngay chính giữa không trung trước mặt bệ đá, khiến mắt Selena buộc phải nheo lại. Không phải là luồng khí dễ chịu của Sinh Mệnh—mà giống như một khoảng trống bị kéo căng đến giới hạn rồi đột ngột rách toạc.

“Ravan!?”

Efreet kêu nhỏ, nhưng Elder Ravan chỉ mở mắt… và nhìn thẳng vào luồng xoáy vô hình đó, ánh mắt của một kẻ đã ngửi mùi nguy hiểm quá nhiều lần trong cuộc đời.

Một tiếng nổ nhỏ, quện giữa ánh sáng xanh bạc và những tia vụn không gian xoắn lại. Luồng xoáy trước bệ thờ co lại, nén như bị một lực ép từ bên ngoài—

Rồi một bóng người bật ra , như bị ném trả về thế giới này.

Gray.

Lòng ngực Selena như bị ai bóp nghẹt.

Dưới ánh sáng xanh lục của tượng Thần Sinh Mệnh, thân hình Gray rơi xuống nền đá với một tiếng bịch nặng nề. Không giống như một người vừa bước qua cổng dịch chuyển—mà giống như bị ném trả lại từ nơi nào đó không hề muốn thả hắn ra.

Hơi thở của Selena bị khựng lại một nhịp, như thể có ngàn ngọn gió đâm xuyên qua trái tim cô.

“Gray!!!”

Selena bật thốt lên trước khi kịp nhận ra mình đã nói gì. Cô lập tức lao đến nhưng Elder Ravan giơ gậy chặn ngang, ánh mắt nghiêm khắc.

“Khoan!”

Giọng của Ravan trầm nhưng sắc như thép rỉ.

Một luồng khí lạ vẫn còn lượn quanh Gray—như những mảnh bóng tối mỏng đang bốc hơi từ người hắn. Mái tóc xám rối bù, áo choàng bị xé ở vài chỗ, và bàn tay phải vẫn co giật nhẹ như còn muốn bấu lấy thứ gì đó bên ngoài không gian này.

Selena đứng chết lặng nửa giây.

Rồi cô gạt phắt gậy của Elder Ravan.

“Khoan cái gì mà khoan!? Tránh ra cho tôi!”

Selena nhanh chân chạy đến bên cạnh Gray. Tốc độ của cô nhanh đến nỗi mà Efreet cũng không thể cản lại được. Đây thật sự là tốc độ của một pháp sư có phản xạ kém trong mắt Gray à?

Selena đến bên cạnh Gray, khuỵa gối xuống và ôm cậu vào lòng. Bàn tay cô như run rẩy, nhưng vẫn nhẹ nhàng và chăm sóc cậu ta.

Selena cúi sát xuống, lắng nghe hơi thở thoi thóp của Gray thêm một lần nữa, rồi nghiến răng đến mức quai hàm căng cứng. Hai bàn tay cô nắm lấy tay áo Gray, lạnh toát.

Hơi thở còn.

Nhưng là vừa đủ để cô cảm thấy mình có thể phát điên nếu mất nó.

“Efreet!” Selena ngẩng phắt lên, đồng tử cô nàng giãn ra đến mức chính Efreet cũng giật mình. “Lại đây. Bế cậu ấy ngay.”

“Ch- chờ đã, Selena,” Efreet lùi nửa bước, liếc nhìn Elder Ravan. “Chúng ta còn chưa biết—”

“Efreet.” Selena gằn giọng, từng chữ bật ra như dao chém xuống nền đá.

Cả đền thờ rung lên một thoáng bởi âm vực của cô, và đó chắc chắn không phải do ma lực.

Efreet khựng lại, mắt mở lớn. Đây có thật sự là cô nàng pháp sư mà những ngày hôm nay cô đã ở cùng không? Efreet biết cô gái này có chút nguy hiểm, nhưng lại chưa từng suy nghĩ đến việc cô ấy có thể sẽ phát điên lên như thế này. Áp lực từ cô khiến ngay cả một hộ vệ chiến đấu suốt đời như Efreet phải nhíu mày.

“…”

Selena không tiếp tục nói thêm bất cứ thứ gì. Không gào thét, không quát tháo cũng chẳng có dọa nạt. Cô ấy chỉ đơn giản là cố gắng đứng dậy trong khi hai tay vẫn còn đang bế Gray.

Cô ấy gắng sức đứng dậy, nhưng rõ ràng là cơ bắp của cô nàng không hề chịu nổi sự chênh lệnh khối lượng giữa hai người.

Efreet cố không bật ra âm thanh kỳ lạ nào, rồi trong nửa giây đã lao đến, nâng Gray lên bằng cả hai tay từ hai cánh tay đã mỏi nhừ như rụng rời của Selena. Cơ bắp của cô căng lên, nhưng rõ ràng trọng lượng của Gray không phải vấn đề—vấn đề là Selena đang đứng ngay bên cạnh, như thể chỉ cần cô chậm một nhịp là bản thân cô cũng sẽ chôn cùng cái người mà cô đang bế vậy.

Sau đó, cả hai người con gái nhanh chóng cõng Gray về làng Luminas để chữa trị. Suốt quảng đường đi Efreet đã liên tục nhắc nhở Selena về việc làng hoàn toàn không có cơ sở y tế hay trị liệu sư gì, từ trước đến nay tộc thú nhân đều hồi phục dựa khả năng hồi phục vượt trội mà thôi. Dù vậy, Selena vẫn cứ khăng khăng về lại làng thì sẽ cứu được Gray.

Chỉ duy nhất lão Ravan là còn ở lại ngôi đền. Lão lê cái thân già, bước từng bước nhỏ lại gần hơn với tượng Thần Sinh Mệnh.

Giờ đây đã đứng rất gần rồi, nhưng Ravan lại không hề quỳ xuống và cầu khẩn với thái độ cung kính. Ngược lại, lão ta chỉ cười hề hề rồi nói:

“Thưa ngài, ngài vẫn như xưa. Vẫn thích hành động như cảm tính, để lại hậu quả cho lão già tội nghiệp này.”

Từng lời từng chữ mà Ravan nói ra thật đáng bất kính. Nó không giống như những lời của một kẻ sùng đạo sẽ nói với vị thần mà hắn thờ phụng, ngược lại lại giống như thể đang trò chuyện với một cố nhân đã xưa.

“Cơ mà lần này ngài đã ban cho tôi một kẻ để giải quyết một số vấn đề, vậy thì kẻ hèn này xin nhận lấy ân huệ này vậy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...