Những Kẻ Dị Biệt Của Dị Giới/Chapter 1: Nơi Tất Cả Bắt ĐầuChapter 1: Nơi Tất Cả Bắt Đầu
20px

Lê Trọng Đông và Trần Minh Trí là hai người bạn thân ở quốc gia Việt Nam cả hai ở một tỉnh gần biên giới 

"Ê mà mầy định ăn ở quán cũ nữa hả?" 

Trí là người lên tiếng hỏi Đông trong khi đang chạy trên một chiếc xe đạp cũ đã có chút rỉ sét 

"Ừ quán cũ đi chứ gần đây còn quán ăn nào nữa đâu mà hỏi" 

Đông trả lời trong khi đang chạy trên chiếc xe máy điện của mình nhưng giọng lại có chút ngáy ngủ

Cả hai cùng nhau đi một chút khoảng 12 phút thì cũng đã tới được quán ăn quen thuộc của cả hai 

Cả hai sau khi đã đỗ xe ở bãi đỗ xe xong thì cũng bước vào quán ăn

Trái với cái nóng oi bức của mùa hè bên ngoài, bên trong quán ăn dù không lớn nhưng có tận 8 cái máy lạnh ở khoảng chừng 28-25 ⁰C 

"Ăn gì giờ Đông?" 

Trí cùng Đông lúc này ngồi xuống còn Trí vừa ngồi vừa hỏi 

"Ừ thì mày gọi món đi"

Đông vừa lấy điện thoại ra xem mạng xã hội đợi Trí gọi món 

"Vậy gọi món cũ hay nay ăn lẩu" 

Trí lại hỏi Trương Đông 

"Lẩu đi" 

Sau vài giây cân nhắc thì Đông chọn món lẩu 

"Ờ chị ơi cho em gọi lẩu" 

Trí sau khi gọi món xong thì lúc này cậu ta ngửi được mùi gì đó rồi lúc này cậu ta cũng dùng chân mình chọt chân Đông 

"Ê mầy có ngửi thấy mùi gì kì kì không?" 

Đông khịt khịt mũi 

"Đâu có mùi gì đâu" 

"Ừ, chắc là tao tưởng tượng" 

Vài phút nữa trôi qua trong sự bất an của Trí bếp lẩu cũng được mang lên để cả hai cùng ăn nhưng sự bất an của Trí cứ càng ngày càng tăng 

"Ê mầy ơi tao hình như ngửi thấy mùi gì rồi á" 

Lúc này Đông cũng đã ngửi thấy mùi mà Trí đã nhắc tới nhưng sau đó cậu ta kinh hoàng phát hiện chuyện gì đó khiến mặt cậu ta xanh mét 

"Là mùi khí gas rò rỉ á mầy ơi!" 

Dù Đông đã nhận ra nhưng mà mọi thứ đã quá muộn, chỉ vừa nói xong thôi 

Ầm! 

Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên khiến cho mọi thứ ngay lập tức văng ra tung toé ngọn lửa nhanh chóng bao trùm lấy mọi ngóc ngách của quán ăn 

Dù Đông và Trí cố chạy ra cửa nhưng vụ nổ đã làm văng vài chiếc ghế to phá hủy chặn hoàn toàn cửa ra 

Chỉ trong vài giây khói lan tràn khắp quán ăn đã bị bịt kín lúc này Trương Đông mới nhận ra rằng 

Người bạn của mình Trí trong lúc vụ nổ diễn ra dù may mắn không bị nổ trúng nhưng mảnh vỡ đã đấm thẳng vào eo của cậu ta 

"Ê Trí! Mầy có sao không!? Còn chịu được không" 

Đông lúc này cũng hoảng loạn lên vì máu chảy ra từ vết thương của Trí, khuôn mặt của Trí lúc này trắng bệt 

Còn Đông lúc này nhận ra rằng bản thân sắp ngất đi vì ngạt khí CO và Khí CO2 dù cố gắng thế nào thì bạn của cậu ta Minh Trí vẫn không tỉnh còn cửa thì hoàn toàn không mở được

Chỉ trong vài phút vô số người trưởng thành trong quán ăn cũng ngã xuống bất tỉnh còn Trương Đông lúc này cũng bị choáng đầu nặng nề vô cùng 

Sau vài giây yếu ớt chống chọi thì Trương Đông cũng phải buông xuôi gục đầu xuống cái xác của bạn mình

——————

Ở lục địa Rubelia, Đế quốc Aranxian, Cô nhi viện Ruu

Trên chiếc giường cũ kỹ một cô bé chỉ tầm 8 tuổi đang nằm ngủ trên đó mái tóc đen như màn đêm dù bị suy dinh dưỡng nhưng khuôn mặt vẫn đẹp như tranh vẽ 

Lúc này cô bé ấy từ từ hé mở mắt để lộ ra đôi mắt đỏ như một viên hồng ngọc quý giá của giới quý tộc 

Cô bé tò mò nhìn ngó xung quanh với một tay chóng lên đầu vỗ vỗ nhẹ lên cái đầu nhỏ ấy 

"Đầu mình đau quá...ơ giọng của mình?"

Cô bé vừa than đầu đau thì lại bị bất ngờ bởi giọng nói trong trẻo của bản thân 

Nhìn thấy trong tầm mắt có một chiếc gương cô bé chạy vội tới để xem và...

"Cái quái gì thế này!?" 

Cô bé bất ngờ đến thốt ra âm thanh tiếng hót riếu rít của những chú chim pha lẫn tiếng người 

Còn chưa hết cơn sốc thì cô bé đã bị một người phụ nữ mập béo nắm lấy bả vai bà lôi xồng xọc vào một căn phòng vừa lôi bà ta vừa chửi 

"Cái con nhỏ mồ côi bẩn thỉu này mầy dậy rồi còn dám lười biếng hả!?" 

Bà ta sau khi kéo cô bé vào căn phòng đó thì cởi đồ của cô bé ra với chi chít vết bầm trên người rồi bà ta dùng cái thùng gỗ nhỏ có chứa nước đổ lên người cô bé 

Làn nước lạnh đổ vào da thịt rất lạnh nhưng không lạnh bằng lòng của cô bé lúc này vì cô bé này tâm đã chết khi thấy nơi từng có ngọn núi giờ đã là khe nứt 

Thời gian dần trôi đến chiều cô bé vẫn đang làm việc trong khi vẫn còn sững sờ vì chưa vượt qua được cú sốc 

"Này cậu" 

Lúc này một cậu bé đi tới lên tiếng với cô, cô cùng nhìn qua vẻ mặt vẫn như người đã chết 

Cậu bé trước mắt cô có mái tóc màu nâu và đôi mắt xanh lục như một viên ngọc lục bảo cao quý không kém màu mắt của cô 

Cậu bé ấy cũng mang vẽ suy dinh dưỡng như cô 

"Cậu là ai?" 

Dù khuôn mặt vẫn là của một người đã chết nhưng cô vẫn trả lời cậu bé 

Nhưng lúc này cô như đã vượt qua được cơn sốc lúc đầu mà đôi mắt hồng ngọc mở to ra nhìn chằm chằm vào cậu bé trước mặt 

Không vì gì khác mà là vì lời mà cậu bé trước mắt cô nói

"Là mầy phải không Trí" 

"Hả!?" 

Sự bất ngờ không thể che giấu trên không mặt non nớt và suy dinh dưỡng của cô bé 

'Làm sao mà tên nhóc này biết tên kiếp trước của mình?" 

Trong khi suy nghĩ của cô còn chưa kịp tìm ra nguyên do thì cậu bé trước mắt đã giải thích cho cô 

Nhưng nó lại làm cho tim cô đã chết lúc này đã chết đến không thể đầu thai 

"Là tao Đông nè mày" 

Đôi đồng tử hồng ngọc của cô lúc này co rút lại khiến nó nhỏ hơn bình thường rất nhiều 

Sau một hồi khi trời đã tối thì điều khiến cho cô thay vì mừng mà làm cô sợ đã xảy ra

"Ơ thế vậy giờ mầy phải ngồi mà xả lũ à?" 

Hahahahahahahahaha 

Một tràng cười không thương tiết phát ra từ miệng của người bạn thân đã cùng nhau xuyên không đến thế giới này cùng cô 

"Nín ngay!"

Trái tim cô lạnh rồi, lạnh đến không thể đi đầu thai nữa

Nhưng lúc này đột nhiên có rất nhiều tiếng bước chân vang lên từ mọi phía cô và cậu lúc này cũng có nghe loáng thoáng được rằng họ đang hô giết

Cũng chỉ vài giây sau cánh cửa cô nhi viện bị đạp tan nát vô số mảnh gỗ vang ra trên sàn 

Những đứa trẻ khác thì hoảng sợ rõ ra mặt nhưng còn cô và cậu dù sợ hãi nhưng vẫn bình tĩnh hơn dù sao cả hai đã là người hai kiếp

Cô lúc này nhìn ra thì thấy vài người lớn đã bị chém chét và nằm trên vũng máu kể cả bà béo đã kéo cô vào sáng nay 

Khuôn mặt người đàn ông mặc giáp coi thường ra mặt nụ cười của hắn lộ ra sự tàn nhẫn và hắn bắt đầu lên tiếng

"Tao cho lũ chúng mầy 1 phút nếu đứa nào có thể giết tao thì tao sẽ để tụi bây sống" 

Lúc này cô nghiến răng tức giận cô biết hắn đang đùa giỡn với bọn họ nhưng đúng lúc này người bạn từ kiếp trước của cô Trương Đông nhảy xuống giường 

Tay của cậu nắm lấy mảnh gỗ đã vỡ và có đầu nhọn rồi cậu nắm chặt mảnh gỗ bước tới gần người đàn ông 

Hắn tỏ vẻ khinh thường nhìn cậu nhưng đó đã là sai lầm lớn nhất của hắn 

Đôi mắt của cậu sáng lên một vầng sáng nhẹ màu bạc rồi đột ngột với một tốc độ rất nhanh cậu đã vung mảnh gỗ vụt qua cổ hắn ta

Máu của hắn tuông ra như mưa, không để hắn có cơ hội phản ứng cậu đã đâm mạnh vào cổ họng hắn khiến hắn chết một cách tức tưởi

"Trí mầy đưa mấy đứa trẻ chạy qua đường cửa sổ đi tao đi cản mấy thằng còn lại" 

Cậu hét lớn với người bạn của mình để cô hồi phục khỏi cơn bàng hoàng mà đập vỡ kính rồi đưa mấy đứa trẻ còn lại chạy đi 

Nhưng người thì làm thế quái nào mà chống lại được số phận? 

Chỉ trong thoáng chốc, trong không gian chật hẹp của cô nhi viện Ruu đã có hơn 100 người đàn ông tràn vào bên trong áp đảo hoàn toàn cậu trong 

"Đừng để mấy đứa nhỏ kia chạy thoát giết hết đi cho tao!" 

Tên đi đầu lên tiếng ra lệnh cho những tên ở bên ngoài đuổi theo những đứa trẻ được cô đưa đi chạy trốn 

"Khốn nạn! Lũ hèn chúng mày! Có giỏi thì bơi hết vào đây bố mầy chấp đừng có động vào mấy đứa nhóc đó!" 

Cậu gầm lên giận dữ chạy vọt nhanh tới với lấy thanh kiếm của tên đã bị cậu giết rồi đôi mắt ấy lại sáng lên hào quang bạc mờ ảo 

Cơ bắp cánh tay cậu bé gầy gò vì suy dinh dưỡng ấy đột ngột nổi lên rồi chỉ với một cú vung kiếm đã chém bay đầu tên chỉ huy 

"Con mẹ nó giết thằng oắt con đó!!!" 

Những tên thuộc hạ tức giận lao đến vô số thanh kiếm đâm tới khiến cậu liên tục vừa dùng kiếm chém vừa lùi lại 

Nhưng nhanh chóng cậu đã đụng phải tường và dù cậu nhanh thế nào thì trong không gian hẹp cũng không còn đường chạy 

Một vầng sáng nhanh nhẹn đâm tới cậu bé xuyên thẳng qua eo cậu khiến máu chảy ra tuy cậu đã phản công giết chết tên đó nhưng cậu cụng đã bị thương 

Cậu nắm lấy vết thương nhìn máu rỉ ra...

Cậu đột nhiên nở một nụ cười quỷ dị cậu chỉ kiếm vào những kẻ trước mắt hơn 100 tên binh linh giờ chỉ còn lại hơn 80 tên 

"Đau đấy lũ khốn, tới đây bố mầy chấp hết!" 

Lúc này cậu lại lao vào nhưng dù đang ở trong trạng thái hưng phấn nhưng cậu lại có suy nghĩ khác

'Chết tiệt phải giết hết đám này lẹ lẹ mới được chứ không thì mình phải đi chôn thằng bạn mình mất"

Chỉ sau nửa tiếng đồng hồ dưới chân cậu bé đã có khoảng 109 tên lính mặc giáp nhưng cậu lúc này không nghỉ ngơi mà chạy vội theo hướng mà cô dẫn những đứa trẻ mồ côi chạy 

'Đáng ghét! Lũ kia làm mình tốn thời gian quá! Không biết thằng bạn mình sao rồi nữa!?' 

Vừa chạy cậu vừa thầm chửi trong lòng vì đã tốn quá nhiều thời gian nhưng chợt 

'Mùi máu?' 

Cậu đã ngửi thấy mùi máu đôi đồng tử màu lục bảo đột ngột co rút lại rồi cậu lại tăng tốc chạy tới nhưng thứ cậu thấy làm cậu sững sờ hoàn toàn 

Trước mắt cậu...là một núi xác người và người ngồi trên đó là cô, người bạn từ kiếp trước của cậu người đã giết tất cả những tên lính với không một vết thương

Lúc này cô quay đầu nhìn cậu, đôi mắt đỏ rực ấy khiến cô trong như một con quỷ dữ đang ngồi trên núi xác

——————

(Chương đầu khá tệ mong ae góp ý thêm cho tui)

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...