Chương 02: Kẻ thù của nhân loại - phần 1
Trong một khe núi nọ, có một con đường bắt ngang ngay giữa, nối bên này với bên kia lại với nhau. Trong cánh cửa của cây cầu, có hai bóng hình đi ra.
Đó là Viên, anh ta đang bận một chiếc áo vest khá lịch thiệp, dù phần nào đã bị xộc xệch đi trông thấy trên đường chạy. Người bên cạnh đeo một chiếc mặt nạ hình đầu lâu, toàn thân vận một tấm áo choàng đen luộm thuộm, những ngọn lửa màu tím bốc lên bao khắp cơ thể của gã ấy.
Đây là chuyện diễn ra vào tuần trước, khi Viên vẫn còn yên vị với chức danh thằng-giết-cha và chủ tịch của công ty truyền thông SunMoon.
Anh được tổ chức Enildead giao cho nhiệm vụ đột nhập vào một phòng nghiên cứu và giải cứu một dị thể quan trọng. Phòng nghiên cứu này đã bị phong toả từ năm năm trước, sau khi các quái vật nguy hiểm tràn ra khỏi buồng quản thúc và giết chết tất cả mọi người.
“Đường này!” Gã dị thể chỉ tay vào phía trước, trong khi Viên vẫn tiếp tục đi theo.
Tên này có thể học tập ngôn ngữ và giao tiếp như con người, thành ra khả năng chuyển ngữ độc nhất của Viên không được dùng đến.
Đi tới được giữa cầu, anh bỗng nhớ lại lời của Jeanne: “Đây là cơ hội cuối cùng của anh!”
Jeanne chắc chắn không muốn mình chết.
Viên biết rõ điều đó.
Cô thư ký nhỏ của anh vốn luôn là một thiếu nữ dễ mau nước mắt, dẫu cho cô đã xây dựng cho mình một lớp bảo vệ cứng cỏi như sắt đá, nhưng chỉ thế là không đủ để che giấu rằng cô rất quan tâm tới người khác.
Đoạn đường phía trước cách vài trăm mét nữa là sẽ có cầu thang nối thẳng ra bên ngoài, đến lúc đó nhiệm vụ của anh sẽ thất bại.
Yêu cầu của cấp trên lần này là thủ tiêu dị thể đó.
Viên cắn môi mình, đã không còn nhiều thời gian để anh trần trừ nữa.
‘Sanderra, em ra đây được không?’ Viên dùng thần giao cách cảm để giao tiếp với tinh linh của mình.
Bỗng, lưng áo của Viên bốc cháy, một cô gái nhảy tọt ra từ đó, lăn vài vòng xuống đất. Một đoạn như nham thạch bám xuống mảnh đất ở dưới.
Mái tóc của cô nàng màu đỏ, như thể hoa hồng, dày và được búi phồng lên một cách phi lý. Tinh linh lửa đang bận một chiếc váy ngủ mỏng manh.
Ánh mắt của cô nhọn, như thể đang trừng mắt nhìn anh. Tóc cô tách thành hai bên, dọn đường cho vầng trán cao được hiện ra. Một bên Sanderra hiện lên là một cô gái thông minh, một bên lại có vẻ cực kỳ nguy hiểm.
“Như yêu cầu!” Cô nói bằng một giọng chanh chua.
Dù ngoài mặt Sanderra trông có vẻ bình tĩnh, nhưng Viên tự bản thân hiểu được vẻ khó chịu sâu trong giọng của cô.
“Làm phiền em hả?” Mặc dù cô ấy hiện ra ngay lập tức.
“Không có gì, chỉ là lúc nào cũng kêu Sanderra. Chứng tỏ anh thích em nhất trong ba người đúng không?”
Khi nói điều đó, cô trông có vẻ cao ngao, thực ra lúc nào cũng trông như vậy. Nhưng Viên thường gọi là dáng vẻ tự tin.
“Em biết chúng ta không có thời gian cho việc này mà.”
“Với đồ quái dị Viên Viên thì lúc nào chẳng có thời gian?”
“Giờ em nói anh mới để ý.” Viên quay sang gã dị thể ở sau lưng. “Thực chất thì năng lực của em là hữu dụng nhất đó!”
“Thật sao?” Cô nàng có hơi đỏ mặt.
Viên cũng đâu nói dối; tinh linh lửa, băng và ánh sáng. Trong số đó, Sanderra vừa có thể thắp sáng vừa có khả năng biến thành cầu lửa, có thể tấn công diện rộng, ngọn lửa lại biến chuyển đa dạng.
“Thật đấy…”
“Ê này, anh làm gì ở đó vậy?” Gã dị thể bận áo choàng đen đứng ở đầu bên kia của chiếc cầu nói với tới chỗ anh.
Giờ mới nói nhưng mà, chỉ có Viên mới nhìn thấy Sanderra thôi.
“Được rồi, tôi tới đây.”
Viên đi ngay sau lưng của gã ta. Gắn dọc đường hầm là các tấm đèn LED mờ mịt.
Chỉ còn vài phút đi bộ nữa thôi, là sẽ thoát ra ngoài. Chỉ trông chốc lát, nhiệm vụ của anh sẽ thất bại.
Viên giơ tay lên, liếm vào lòng bàn tay mình. Đây là kế sách dự phòng, nếu tên này quá mạnh, anh sẽ phải dùng tới “xác thịt mang ký ức”.
Anh chĩa vào gã kia, một ánh sáng rực lên giữa các ngón tay của Viên. Quả cầu lửa đang dần được tạo ra.
“Anh biết không?”
Đột ngột gã ta cất lời. Viên lập tức hạ tay mình xuống.
“Sao vậy?” Anh nói bằng một giọng thân thiện.
“Lúc vừa đến đây, tôi mới học lớp sáu thôi.”
Lộc cộc, tiếng bước chân của anh và dị thể trồng lên nhau. Ánh đèn led đi tới đâu lại bị bóng của hai người che tới đó.
“Qua ảnh chụp thì khi đó tôi còn trông giống con người. Các mảnh hắc thạch bắt đầu xuất hiện trên người tôi, ba mẹ tôi đã tìm mọi bác sĩ kể cả pháp sư nhưng chẳng ai nói được tình trạng của tôi.”
Vậy là kể cả những người sử dụng phép thuật cũng không thể chữa được, Viên nghĩ, phải có lý do để gã ta được gọi là “dị thể”.
“Và trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã chẳng thể đến trường được nữa. Bạn bè bắt đầu nhận ra và trêu chọc tôi, khuôn mặt tôi lại càng ngày càng trở nên quái dị, người ta bảo với ba mẹ tôi rằng da tôi nhăn nheo như thể da người già, rằng con trai của họ đang sống trong một xác chết. Nhưng chẳng đáng quan trọng mấy đâu, thật đấy, miễn là được ở bên ba mẹ mình, vậy là hạnh phúc rồi. Thế mà, mẹ tôi lại bắt đầu tham gia vào một giáo phái…”
Viên có thể thấy cơ thể mình đang nóng dần lên, lưng áo anh lại bắt đầu xuất hiện những đốm lửa. Sanderra nhảy ra, và như thể đã quá quen với những việc này, cô ra lệnh.
“Anh đang làm gì vậy Viên? Đây là cơ hội tốt đó, giết hắn đi!”
Trước đó, Sanderra đã nghe thấy lời Jeanne nói với anh, dễ hiểu tại sao giờ cô lại hành động như vậy.
Đến cả người khác còn quan tâm tới sống chết của Viên hơn cả bản thân anh.
“Anh không muốn tiếp tục sống với bọn em sao?” Lời của Sanderra dần trở thành cầu xin.
“Em đang nói gì vậy?”
Sanderra tựa đầu vào lưng của Viên, cô đang ôm anh. Và dẫu cho cơ thể tinh linh của cô chỉ là những ảo ảnh, bờ vai của Viên vẫn đang rực trong lửa.
“Không Viên à, anh làm em hạnh phúc!”
Nghe thế, tay của anh dần dần nhấc lên, nhắm về phía trước, ánh sáng tạo thành một vòng tròn trong lòng bàn tay.
Gã dị thường tiếp tục nói:
“Bà bắt đầu mua những củ gừng và nước chanh về để bắt tôi uống, nghĩ rằng nó sẽ giúp tôi khỏi bệnh. Nghe không tệ nhỉ? Đó là nếu giá của nó không cắt cổ tới vậy. Thời gian trôi qua, bệnh của tôi càng nặng hơn, mà tiền bạc, nhà cửa, ruộng vườn thì cứ dần dần không cánh mà bay. Đến khi trong tay chẳng còn thứ gì, gia đình tôi cũng tan vỡ theo, lúc đó tổ chức mới tiếp cận và bắt giữ tôi.”
“Vậy ba mẹ của anh thì sao?”
“Viên?” Sanderra ré lên, giận dữ nhìn anh.
Viên có thể thấy gã dị thường ấy đang nở nụ cười.
“Họ chết cả rồi. Ba tôi vì không chịu được nữa mà đã tự sát. Mẹ tôi lấy tro cốt của ông và mai táng theo kiểu của giáo phái đó, từ đó bà cũng mất tích luôn.”
Vậy là sau khi con trai bị bắt, người ba lâm vào cảnh tuyệt vọng, tiến cũng không xong mà cơ hội để lùi cũng chẳng còn. Mẹ của hắn thì đã lún quá sâu trong ảo tưởng của mình để có thể thoát ra. Vậy là cùng đường, người ba đã chọn cách cực đoan nhất để kết thúc.
“Từ khi tới đây, ngày nào tôi cũng bị đối xử như thú vật, họ nghiên cứu và mổ xẻ cơ thể tôi. Nhưng chẳng trách họ được, tôi gớm ghiếc thế này cơ mà! Nhiều khi tôi tự hỏi, rốt cuộc ai mới là người sai? Tôi hay thế giới này? Có lẽ… là cả hai.” Gã đặt tay lên chiếc mặt nạ đeo trên mặt. “Có thể chuyện đơn giản hơn thế nhiều, có thể những kẻ như tôi không xứng đáng được hít thở không khí trên mặt đất. Tôi vốn sinh ra đã là một con quái vật…”
Tên dị thể dừng chân, trước mặt là những bậc cầu thang. Viên vẫn đang chĩa quả cầu lửa vào lưng hắn.
Cộc cộc, cả hai đang đi lên.
Sanderra lo lắng nhìn anh, vì quá sợ hãi, cô áp mặt vào lưng Viên. Biết rằng chẳng thể làm gì để thay đổi ý định của anh nữa.
Viên dần hạ tay xuống. Ánh sáng bốc lên rồi mất hẳn.
“Em sẽ trách móc anh chứ?”
Mái tóc đỏ của Sanderra bám lấy vai Viên.
“Không đâu, em chỉ có mình anh thôi mà.”
Cánh cửa hầm được mở ra, đầu tiên là đất cát và tơ nhện rơi xuống qua các khe nứt, rồi sau đó, cát thực sự tràn vào. Một màu cát cam, cũng đúng thôi, khe núi này nằm ở một hoang mạc.
Ánh sáng chói lóa hòa vào bên trong đường hầm tối đen, như thể nó đã đứng đó sẵn để đợi cả hai.
Viên đi ra trước, rồi kéo gã dị thể lên.
Kẹt cả đêm qua ở nơi này, làm ánh sáng đâm vào như muốn chọc thủng màng mắt anh. Viên tự nhủ, so với gã kia thì chắc mình chẳng đáng là bao.
“Có đúng không?”
Tuy nhiên hắn ta đã biến mất, và trước khi Viên kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chân anh mất thăng bằng.
Viên ngã cái dụi xuống đất, ai đó đã đạp vào chân anh. Anh quay người lại, thọc xuống đất, chuẩn bị đứng lên, nhưng trước khi kịp nhận ra, một khẩu súng đã đặt vào cằm anh.
Chính là dị thể đó đang cầm cây súng ấy!
“Tại…”
“Sao?” Hắn ta đáp.
“Nhiệm vụ đã thất bại, cậu đã làm trái lệnh của cấp trên. Và theo như lời cấp trên, dù cậu có tiềm năng như thế nào đi nữa, vô dùng cũng là vô dụng.”
Hắn ta gỡ mặt nạ của mình, hiện ra bên trong đó là khuôn mặt của một cậu trai trẻ, có phần xinh đẹp, mái tóc đen dài che quá nửa khuôn mặt, ở đó có một vết sẹo lớn nối từ mắt hắn tới tận bên má. Con ngươi nhỏ, nhưng đôi mắt hai mí lại to. Hắn ta nhìn chằm chằm không chớp mắt về phía Viên. Khẩu súng lục đen vẫn ở nguyên tại chỗ ngay cằm anh.
“Hà Trần De Santa?”
Đấy là tên cậu bạn thân thuở nhỏ của Viên, kể từ cái đêm anh bị tổ chức bắt lại, chưa một lần nào anh gặp lại cậu ta. Vậy mà lần này…
“Vậy là cậu đã trở thành một người đàn ông rồi nhỉ? Một chiến binh như cậu vẫn thường kể với tớ năm xưa. Những năm đó cậu đã làm gì vậy?”
“Có cần thiết không?” Hà Trần nói.
Đôi tay của Viên sáng rực lên, Sanderra đang hỗ trợ anh, nhưng chịu thôi, không thể thắng kẻ được đào tạo để giết những người như anh.
Hà nắm chặt vào nòng súng.
“Mạng đổi mạng, và một trong số đó cần phải bị tước đi. Cậu đã đưa ra lựa chọn của mình!”
Khẩu súng giật lên, nhưng chẳng có tiếng nổ nào phát ra.
Viên mở mắt, có một cái vòng được đeo ở cổ anh, đúng cái năm xưa ở viện nghiên cứu bị bắt đeo, chiếc vòng này có khả năng trấn áp mọi dị năng có trong cơ thể. Giờ kể cả là ma thuật hay nói chuyện với tinh linh, Viên cũng không còn làm được nữa.
Hà Trần cất khẩu súng đen vào trong tấm áo choàng, rồi làm như có lệ, cậu ta quay sang nói với Viên:
“Hoàng Hoa Viên, anh bị bắt vì tội vi phạm kỷ luật nghiêm trọng và khinh thường mệnh lệnh cấp trên. Tòa án sẽ sớm diễn ra để xét xử tội danh của anh, từ giờ đến lúc đó, mọi lời anh nói ra có thể làm bằng chứng chống lại anh tại toà!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)