Tin tức ở Tiraka lúc nào cũng giá trị hơn nước sạch. Và hôm nay, tin đồn quý giá nhất là mùi thơm của sự thất bại, sỉ nhục những kẻ vắt chân ngồi sau bức tường, điều cả thành phố này đã mong chờ từ lâu.
“Nghe nói lũ Chóp lại thua sấp mặt khi giành quyền kiểm soát di tích mới với ‘Những Bóng Ma Vùng Sát Tuyến’ đấy!”
Gió phương Bắc lùa qua từng ngõ hẻm, thổi bụi bay mù mịt đến mức chỉ cần há miệng là bụng đủ no được bữa.
“Hà! Đáng kiếp! Tao ngứa mắt bọn đầu to cổ béo đó lâu lắm rồi!”
Thành phố oằn mình trong cái nắng chói chang, không khí đặc sệt mùi mồ hôi và kim loại nóng, thứ gia vị đặc trưng của cả những ngày rét lạnh trong thế giới này.
Tiếng súng nổ ra từ góc phố xa, một nhịp nền quen thuộc. Drone bay lập lờ trên trời, vòng vèo vẻ đang chọn đầu ai để rơi xuống.
“Nhưng rơi vào tay Xera chả khá hơn là bao.” Một giọng khác xen vào. “Bọn đó tới đâu là lính tràn tới đó, quét sạch tới cái đinh cũng chẳng tha.”
Kẻ mặc giáp, người mang vũ khí.
Thợ săn di tích, lính đánh thuê, con buôn, kẻ trộm, gián điệp cải trang,... chen nhau giữa chợ. Người mời gọi khéo léo, kẻ luồn lách như rắn, số còn lại rảo quanh với ánh mắt sắc lẹm.
“Kệ xác chúng. Ruồi muỗi thì cứ sống như ruồi muỗi. Chớ mon men vào trận chiến của trâu bò thì còn mạng mà cười vào mặt đám thua cuộc, ha ha ha…!”
Một gã buôn vũ khí cười khà khà, vỗ vai người bạn.
“Nhắc mới nhớ, mấy nay không thấy lão Quinn đâu. Lão còn nợ tao mấy quả bọ ăn thịt.”
“Tao cá mày bị lão quịt. Hoặc lão chết mất xác ở xó nào rồi. Khà khà!”
Giọng cười khàn đặc kéo dài giữa đám bụi.
So với chuỗi thua hiếm có của Liên Bang khiến người ta sảng khoái, thì vài ba người đột nhiên biến mất chỉ như chuyện hôm nay nên cầm khẩu súng nào ra đường.
***
Phía bên kia bức tường xám, hỗn loạn dừng lại. Bóng râm phủ lên nền bê tông.
Trong hành lang không một hạt bụi, tiếng giày nặng nện từng nhịp lên sàn. Ánh mặt trời chói mắt hắt qua cửa sổ, trượt trên mái tóc đen vuốt gọn, phản chiếu huy hiệu nơi ngực áo chàng thanh niên.
Một nhóm binh sĩ trẻ tuổi ngoặt ra từ góc hành lang, thấy anh, họ khựng lại rồi vội đứng nghiêm, lớn giọng chào.
“Trung úy!”
Anh khẽ gật đầu, không giảm tốc độ.
Khi bóng lưng vững chắc của anh đã đi qua, họ mới dám thì thầm.
“Tao không nghĩ ngài ấy tới đây thật.”
“Cấp trên giao thì phải tuân lệnh thôi chứ sao.” Người kia vừa dứt lời đã bị bạn mình ấn đầu xuống, la oai oái.
“Mày ngu thế! Ai mà dám ra lệnh cho người nhà Ashford chứ! Là Trung úy tình nguyện đến Tiraka để xử lí đám ma mãnh của Xera.”
...
“Mẹ kiếp… Cái lũ oắt con đó!”
Tiếng gầm giận dữ vọng ra từ cánh cửa trước mắt, khiến tay của chàng thanh niên dừng lại giữa không trung, tay còn lại vô thức miết nhẹ lon nước Gut Gut đã mở nắp. Anh ngẩng đầu, hít một hơi, thở dài rồi gõ cửa. Đúng ba nhịp.
Cốc. Cốc. Cốc.
“Vào đi.”
Anh xác nhận giọng nói bên trong đã bình tĩnh hơn, mới đẩy cửa bước vào.
Phòng họp chìm trong bóng tối, ba bức tường đều là màn hình điện tử, chiếu đủ loại hình ảnh: bản đồ địa hình vùng Hõm, hình ảnh di tích mới phát hiện, đồ thị phân tích sinh học, thiết bị bị tổn hại,…
Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên những gương mặt cứng như tượng. Một chiến dịch của CA.OP vừa thất bại, và ai cũng biết người sắp phải dọn dẹp mớ hỗn độn này là vị Trung úy đến sau cùng.
Chiếc bàn họp dài đặt ở giữa, hàng ghế ngay ngắn đã có năm người ngồi. Ba trong số đó liếc mắt ra hiệu cho vị sĩ quan vừa đến. Một người đứng trình bày thì cúi gằm mặt, mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân. Người còn lại ngồi ở ghế trung tâm, hai mắt nhắm nghiền, một tay xoa thái dương như đang đè nén ý định đập bàn chửi tiếp.
Rowan nhìn quanh một vòng rồi bước tới, thực hiện động tác chào điều lệnh.
“Trung uý Rowan Vale Ashford có mặt.”
“Cậu đến rồi à.”
Giọng Đại tá Xavier trầm lại, nhưng gân má vẫn căng. Người đàn ông hơn 40 tuổi, thân hình cường tráng, mặt hằn nét giận dữ chưa kịp tan. Ông liếc dáng vẻ nghiêm chỉnh của Rowan, phất tay.
“Đã nói không cần nghi thức lằng nhằng. Ta muốn cậu thực hiện nhiệm vụ này. Ngồi đi.”
Rowan gật đầu, ngồi vào ghế trống bên cạnh Xavier, đặt lon nước xuống, cầm tài liệu xếp sẵn trên bàn lên đọc.
Trung tá Erwin, người đang đứng, hắng giọng cố lấy lại tinh thần.
“Vậy… Tôi xin phép tiếp t-“
“Lại từ đầu!”
Xavier gầm lên khiến tất cả giật mình, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Erwin.
Rowan không ngẩng đầu. Anh tiếp tục lật tài liệu, mắt lướt qua những con số khô khốc trên giấy.
Erwin hít sâu, rồi bắt đầu lại, lần này không dám ngẩng đầu.
“Báo cáo. Ngày 17 tháng 5, một thợ săn tự do đã phát hiện lối vào di tích chưa được ghi nhận, số hiệu D-32, nằm dưới lớp cát vùng Đông Nam, cách Tiraka khoảng 1.428 km. Địa điểm thuộc khu D, vùng Hõm. Đại đội 3 của Đơn vị Dã chiến được điều động. Sau 26 giờ di chuyển, đơn vị tiếp cận mục tiêu.
Nhưng tại lối vào di tích, họ đụng độ Trung đội Division XIII đến từ thành phố Xera, xảy ra tranh chấp và…”
Một nhịp ngập ngừng.
“Đại đội 3 thua. Thảm.”
Không ai nói gì. Xavier ngừng quát. Sự im lặng khiến không khí trĩu xuống, như bùn lầy bám chặt vào cổ họng, chỉ có tiếng sột soạt rất khẽ khi ngón tay Rowan miết nhẹ trang giấy.
Erwin nuốt khan, thấy không bị ngắt lời, hắn tiếp tục.
“Theo thống kê của các đơn vị trực thuộc Liên Đội Vũ Trang CA.OP - UAF, từ tháng 1 năm 2550, chúng ta đã va chạm với lực lượng phía Xera tổng cộng 16 lần. 11 thắng, 5 thua. Trong đó, đối đầu với Division XIII 3 lần, cả 3 đều thiệt hại nặng nề.”
Rắc.
Chiếc cốc trên tay Xavier vỡ nát, mảnh vỡ rơi lách cách xuống sàn. Mùi máu tanh dậy lên từ vết cắt nhỏ trong lòng bàn tay.
Không ai dám thở mạnh.
Ông nhìn giọt máu đỏ thẫm len qua kẽ tay, nhỏ xuống sàn, như có thứ gì đó đã nứt ra và chuẩn bị tạo thành cơn bão lớn.
Rowan khẽ nhíu mày. Thảm bại liên tiếp dưới tay một Trung đội từ thành phố thuộc vùng Xóm Tro là sự sỉ nhục danh dự. Và nó đã tái diễn ba lần mà chưa có giải pháp được đưa ra. Nếu tình trạng này tiếp diễn, lòng tin vào Liên Bang sẽ sụp đổ từ bên trong.
Anh lật trang tiếp theo trong tập tài liệu. Một chuyển động nhỏ, nhưng sắc mặt Rowan lập tức thay đổi. Tay siết cứng đến trắng bệch.
Erwin không dám nhìn Xavier, tiếp tục trình bày nội dung chính của cuộc họp, giọng khẽ run.
“Division XIII, tên đội là Ashlance Unit, hay những năm gần đây được gọi với biệt danh ‘Những Bóng Ma Vùng Sát Tuyến’. Một đơn vị bí mật trực thuộc Xera được thành lập tháng 2 năm 2544, gồm 13 thành viên, chuyên hoạt động ở các khu vực nguy hiểm cao, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ tuyệt đối 100%. Chỉ huy là Trung tướng, tên Kale Milo Varen, 24 tuổi.”
Rầm!
Xavier đập tay lên bàn. Erwin vội ngậm miệng. Ông gằn giọng.
“Tất cả thất bại và sự sỉ nhục này đều xoay quanh một cái tên. Trung tướng chỉ huy của chúng. Kale. Milo. Varen! Thằng ranh con còn hôi mùi sữa mẹ mà đòi làm Trung Tướng?”
Xavier gầm lên, giọng mỉa mai, người phừng phừng như có thể bốc cháy.
“Ha! Bọn người ở Xera chắc bị lũ Nemos kiểm soát hết cả rồi, hoặc là sống yên ổn quá lâu nên hoá rồ!”
“Tại sao một Trung đội có thể chiến thắng Đại đội được trang bị và huấn luyện đầy đủ của ta?”
Sergei Novikov, Trung tá ngồi cạnh Xavier bất ngờ lên tiếng. Ở gần Đại tá Xavier khiến ông toát ra vẻ hiền hoà hơn, vô tình giải toả bầu không khí nặng nề trong phòng.
“Theo báo cáo… Trước khi kịp nhận ra thì toàn quân đã bị treo ngược lên cây rồi ạ.”
Erwin đáp không do dự. Mấy người còn lại suýt bật cười, nhưng vội chuyển sang tiếng ho khi nhận thấy không khí một lần nữa nóng rực lên, sôi sục.
“Khụ.” Sergei hắng giọng, quay sang Rowan ngồi đối diện chờ lời phân tích mọi khi, thấy anh đang thất thần thì vỗ nhẹ. “Vậy Rowan, nhà phân tích đại tài của chúng ta thấy sao?”
Rowan không phản ứng. Mọi người trong phòng nhìn về phía anh. Trong sự im lặng, chỉ có tiếng ngón tay của Xavier gõ cồm cộp lên mặt bàn, dồn dập và thiếu kiên nhẫn.
Sergei liếc mắt ra hiệu cho Erwin. Hắn ngay lập tức bước tới, vỗ nhẹ vai Rowan.
“Trung uý.”
Rowan rời mắt khỏi tài liệu, ngẩng lên, bình tĩnh cất giọng.
“Nhiệm vụ của tôi là theo dõi họ phải không. Hiện tại dữ liệu không đầy đủ, tôi sẽ tự mình tìm hiểu thêm và cho các vị câu trả lời. Giờ tôi xin phép đi trước để chuẩn bị.”
Nói rồi anh đứng dậy, cầm theo tài liệu và siết chặt lon nước ngọt, đi thẳng ra cửa.
Đám người trong phòng chưa kịp phản ứng.
Cánh cửa thép tự động mở ra rồi đóng lại.
Erwin gãi đầu, cười gượng.
“Cậu ấy đi mất rồi...”
“Chà, lần đầu tiên ta thấy thằng bé thế này.” Sergei gật gù.
Riêng Xavier vừa hạ nhiệt được vài phút lại gầm lên, đứng bật dậy định xông ra lôi Rowan về nhưng bị những người khác giữ lại.
“Cái thằng nhóc này lớn rồi muốn làm gì thì làm à. Kỷ cương dạy nó đi đâu hết rồi?! Quay lại đây ngay!”
“Ngài bình tĩnh!”
“Sao hai người này làm thầy trò nhau hay thế!”
Két!
Tiếng ghế bị đẩy mạnh ra khi ai đó vội né sang một bên.
Giọng Xavier gào vang khắp hành lang.
“Rowan Vale Ashford!!!”
...
Bên kia, Rowan vừa về đến phòng và đóng cửa.
Đặt lon nước vẫn còn nguyên lên bàn làm việc, anh ngồi xuống ghế, tay lật mở từng tờ tài liệu.
Dừng lại.
Trên nền giấy trắng.
Chỉ ba chữ.
Kale Milo Varen.
Mọi thứ xung quanh đột nhiên mờ đi, như thể một lớp cát đổ ào vào tầm nhìn. Thời gian vỡ làm đôi. Rowan vẫn ngồi đó, nhưng tâm trí anh bị lôi ngược về một khoảng tối sâu hút, nơi có một cái tên vẫn phát sáng - dịu dàng, âm ấm, nhưng lại lạnh đến mức tim thắt lại từng cơn đau.
Kale Milo Varen.
Đã bao lâu rồi...?
Tay anh siết chặt. Viền giấy sắc như dao, cứa vào da thịt. Một giọt máu đỏ thẫm rỉ ra, thấm lên cái tên đang ám ảnh anh.
- Hết chương 1 -
21/7/25_I.F_
Chaporia
Bình Luận (0)