Nông Môn Chi Nữ Phẩm: Khai Cuộc Mang Theo Không Gian/Chapter 5: Khởi Hành Và Rắc Rối (3)Chapter 5: Khởi Hành Và Rắc Rối (3)
20px

Con Wingcracker thứ hai bất ngờ lao xuống, nhắm thẳng vào Carla. Nó gập cánh, thu người lại, tốc độ tăng vọt. Lưỡi móc trên đầu cánh sắc như dao, rít lên trong không khí..

Carla vừa hoàn tất một câu chú ngắn thì phát hiện nguy hiểm. Cô quay đầu lại, tròng mắt co rút, không kịp né tránh,…

Đột nhiên.

KENG!

Tiếng va chạm kim loại vang lên trong không khí khiên cô bịt tại và nhắm mắt lại, khi mở mắt ra. Trước mắt cô là tấm khiên lớn chắn ngang trước mặt, chặn đứng đòn tấn công trực diện của con Wingcracker. Cú va đập mạnh đến mức cả khiên lẫn người cầm nó bị đẩy trượt gần một mét trên nền đất.

Là Geogre.

Ông không nói gì. chỉ gồng người giữ vững tấm khiên. Bên tay kia, thanh đại kiếm vẫn đang cắm xuống đất làm điểm tựa.

Móng của con Wingcracker bị chặn lại, không thể đâm trúng mục tiêu, nó giật mạnh cánh cố gắng thoát ra.

Carla lùi về sau ba bước, tim đập thình thịch. Cô nhìn Geogre đứng chắn trước mặt mình, vai trái của ông đã rách một mảng áo lớn, máu chảy loang ra mép áo.

Dù bị thương, ông vẫn bình tĩnh.

“Đứng sau tôi.”

Carla cắn răng, gật đầu, nắm lấy cây trượng bằng cả hai tay.

Con Wingcracker gầm gừ, gập chân đáp xuống đất. Cặp mắt đỏ lồi của nó nhìn Geogre chằm chằm. Cánh trái khẽ run nhẹ, đòn bị chặn vừa rồi khiến nó bị tổn thương một phần khớp nối.

Geogre xoay kiếm lên, để mũi hướng chéo về phía trước, tư thế sẵn sàng chém xuống. Ông liếc sang Carla:

“Đứng đó làm gì? Tập trung vào.”

“Rõ.”

Phía bên kia, Michael đang áp sát con Wingcracker thứ nhất. Anh liên tục tung ra các đòn chém nhanh và mạnh, tấn công từ nhiều góc độ khác nhau, cố ép nó phải lùi lại. Tuy nhiên, mỗi nhát chém đều bị tránh hoặc chỉ sượt qua da thịt con quái.

Con Wingcracker trước mặt anh di chuyển nhanh và có bản năng chiến đấu rõ rệt. Nó vỗ cánh để đổi vị trí liên tục, tận dụng chiều cao và góc nhìn từ phía trên. Mỗi lần móc cánh vung xuống, đều khiến Michael bị đẩy lùi hoặc buộc phải né gấp.

Michael nghiến răng, thở gấp. Dù đã được thăng lên hạng A vài tuần, nhưng kinh nghiệm thực chiến với quái vật hạng A hoặc gần A của anh vẫn còn ít. Anh chưa từng đối phó với những con quái vật biết bay bao giờ huống chi trước mặt anh là một con Wingcracker

“Khốn thật...cứ như đánh với gió vậy…”

Michael thở hổn hển, lẩm bẩm.

Đôi mắt đỏ của con Wingcracker lóe lên. Nó gập cánh, lao tới lần nữa.

Michael giơ kiếm lên chuẩn bị tiếp chiêu. Thì bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu anh.

“Michael, đừng tấn công nữa. Tạm thời lùi lại, phòng thủ.”

Michael khựng tay lại, mắt đảo nhanh sang bên, không một ai nhưng anh có thể chắc chắn rằng giọng nói đó là của Jodio.

“Tập trung vào quan sát chuyển động của nó. Đừng dùng quá nhiều sức mạnh hay tốc độ hay lao đi con thiêu thân lúc này. Cậu sẽ kiệt sức sớm. Phân tích và tim ra sơ hở của nó trước đã.”

Michael siết lại chuôi kiếm, nghiến răng. Anh lùi một bước, thay vì vung chém như định làm.

Thấy thế con Wingcracker lao tới.

Michael không phản đòn ngay mà lùi sang trái, nghiêng người nhẹ, giơ kiếm theo thế chắn ngang thay vì tấn công.

KENG!

Lưỡi móc của con quái va vào lưỡi kiếm, nhưng lần này Michael không bị đẩy lùi như trước, vì lúc này anh không còn dồn lực vào đòn chém nữa mà tập trung vào giữ trọng tâm và giảm xung kích của con Wingcracker gây ra.

“...Tốc độ lao xuống nhanh, nhưng góc nghiêng lệch trái.”

Anh phân tích.

Con Wingcracker bay vụt qua, mất đà khi không trúng mục tiêu. Michael lập tức xoay người, lùi ra xa, tiếp tục giữ khoảng cách.

“Chỉ cần mình nhìn ra nhịp lao xuống, chắc chắn sẽ có kẽ hở ở cổ hoặc khớp cánh...”

Anh nheo mắt, nhịp tim đang dần ổn định, hơi thở cũng bắt đầu điều hòa trở lại, ánh mắt sắc bén theo dõi từng chuyển động của con Wingcracker.

Ở bên kia trại, Carla và Geogre đang đối đầu trực diện với con Wingcracker thứ hai.

Nó đáp xuống đất bằng hai chân dài gầy guộc, cánh xòe ra như màn chắn đen ngòm. Đôi mắt đỏ trừng trừng của nó khóa chặt lấy hai người đang đứng đối diện.

Geogre không do dự. Ông bước lên trước, dựng thẳng tấm khiên lớn bằng thép. Mặc dù vết thương trên vai trái vẫn chưa cầm máu hẳn, nhưng ánh mắt ông sắc lạnh và kiên định. Bên tay phải, thanh đại kiếm khẽ rung lên vì lực siết.

Carla lùi về phía sau một bước, giơ cây trượng lên ngang ngực. Đầu trượng phát ra ánh sáng xanh lam nhạt dấu hiệu cô đang bắt đầu niệm phép.

Con Wingcracker không chần chừ thêm. Nó rít lên một tiếng chói tai rồi lao thẳng tới, đôi móc cánh quét một vòng theo hình chữ X, nhắm thẳng vào phần ngực Geogre.

“Barried!”

Geogre hét lên.

RẦM!!

Cú va chạm cực mạnh khiến đất dưới chân ông nứt ra một đường nhỏ. Tấm khiên trượt lùi gần một mét, nhưng ông vẫn giữ vững thế trụ, không ngã. Một bên chân khụy nhẹ xuống, vai trái lại thêm một vết rách áo, máu lại một lần nữa rỉ ra lần nữa.

Carla giờ đây đã hoàn tất câu niệm. Cô giơ trượng lên cao:

“Air Spike!!”

Ngay lập tức, ba cột gió hình mũi nhọn xoáy tròn xuất hiện giữa không trung rồi phóng thẳng vào con Wingcracker. Một mũi đâm trúng khớp cánh trái, một trúng hông, và mũi cuối cùng sượt qua đầu nó.

“GRAAAAA!!” Con quái vật gầm lên, giận dữ.

Geogre không bỏ lỡ cơ hội. Ông đạp chân xuống đất, lao tới trước. Thanh đại kiếm giơ cao, chém chéo từ trái sang phải.

XẸT!

Đường kiếm cắt ngang ngực con Wingcracker một nhát sâu. Máu đen văng ra, dính lên đất và vách đá sau lưng nó. Con quái chao đảo, trượt chân lùi về sau, nhưng chưa ngã.

“Đừng để nó bay lên lại!”

Geogre quát.

Carla gật đầu, lập tức niệm tiếp.

“Bind Field!”

Một ma pháp trận màu tím hiện ra dưới chân con Wingcracker. Các tia sáng hình xích từ mặt đất phóng lên, trói chặt hai chân nó trong thoáng chốc.

“Geogre, giờ!”

Geogre tận dụng điều đó. Ông xoay người, dồn lực vào toàn cơ thể, vung kiếm chém xuống chân trái sau con Wingcracker.

PHẬP!!

Một tiếng cắt ngọt lịm vang lên. Chân sau bên trái của con quái bị chém đứt gân, gập hẳn xuống. Nó rú lên đau đớn, đổ người sang một bên, mất đi thăng bằng.

“Xong chưa!?”

Carla hét lên.

“Chưa.”

Geogre nhíu mày.

Cả hai nhìn thấy rõ: Dù đã bị thương nặng, con Wingcracker vẫn cố gượng dậy, thân hình rung lên bần bật. Lưng nó vươn cao lên bất thường như sắp…biến đổi.

Carla lùi lại theo phản xạ.

“Không thể nào-”

Ngay lúc đó, một giọng nói trầm, nghẹn và kéo dài phát ra từ miệng con quái vật:

“...Khu...jo…”

Carla sững người.

“Jodio…?”

Geogre lập tức dựng khiên, kéo Carla lùi ra sau:

“MAU LÙI LẠI! Có thứ gì đó…không ổn!”

Con Wingcracker rít lên từng hồi dài, ngực phập phồng dữ dội, lưng cong lên một cách bất thường.

Từ vết thương nơi ngực, luồng khói đen mỏng bắt đầu tỏa ra, mùi hăng khét len lỏi trong không khí như xác thịt cháy.

Carla cau mày:

“Có gì đó…không đúng…?”

Geogre nheo mắt, giọng khàn đặc:

“Nó đang…ép ma lực ngược vào lõi cơ thể.”

Trong tích tắc, ông hiểu được ý đồ của con quái vật.

“Chết tiệt!…Nó định tự hủy!”

Con Wingcracker gập đầu, cánh ép sát cơ thể như muốn nén mọi thứ lại. Những đường gân trên da nổi lên như mạng nhện, ánh đỏ từ đôi mắt càng lúc càng sáng. Không khí xung quanh bắt đầu méo mó.

Carla giơ trượng lên, hốt hoảng:

“Phép phòng thủ không đủ kịp để dựng mới! Geogre=!”

“KHÔNG CẦN!”

Geogre rít lên, đạp chân lùi một bước, xoay người chắn trước Carla. Tấm khiên lớn của ông dựng thẳng, và rồi...

BÙMMMMM!!!!

Con Wingcracker phát nổ.

Một luồng sóng xung kích khổng lồ bùng ra theo hình cầu, kèm theo lửa đen và ma lực xoáy tròn. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Cây cối xung quanh bị thổi tung, đá vụn và mảnh gỗ bay như đạn.

Nhưng ngay khoảnh khắc đầu tiên của vụ nổ chạm đến họ...

Bịch!

Lớp kết giới mà Geogre đã dựng từ trước tự động kích hoạt, tạo thành một màn chắn bán cầu ôm trọn cả ông và Carla bên trong. Sóng xung kích va vào lớp chắn phát ra những tiếng nổ lách tách, nhưng vẫn chưa đủ để xuyên vào lớp kết giới kiên cố.

Carla ôm trượng, mắt nhắm chặt, gió quét táp cả áo choàng. Nhưng khi mở mắt ra, cô nhận ra: mình vẫn ổn.

Cô quay sang Geogre, người vẫn đứng sừng sững như tượng đá, khiên giơ cao, ánh mắt kiên định.

Một nhịp thở nặng nhọc vang lên từ ông.

“Lớp kết giới còn một lần chịu đòn nữa thôi.”

Ngoài kia, xác con Wingcracker không còn gì nguyên vẹn chỉ là một đống thịt cháy khét, văng ra thành từng mảnh, thấm đầy mùi tử khí.

Carla hít vào một hơi, rồi thở ra thật chậm.

“Suýt nữa…”

Geogre hạ tấm khiên xuống, lẩm bẩm.

“Chúng bắt đầu dùng đến chiêu tự sát…có điều gì đó không bình thường ở đây.”

Geogre ngẩng đầu, quan sát thi thể đang tan ra của con Wingcracker.

“Quái vật tự hủy bằng cách nén ma lực ngược vào lõi...Giống hệt như cách mà các ma pháp sư tự bạo.”

Ông nói, giọng trầm hẳn.

“Geogre...Ngài có nghe rõ không? Khi nó phát ra tiếng của con người?” Geogre gật nhẹ.

“...Dù không nghe rõ, những chắc chắn nó đang nói tên của Jodio.” Ông xác nhận.

Carla quay đi, tim bắt đập nhanh trở lại.

‘Nếu đây là ngẫu nhiên, thì điều này quá trùng hợp. Còn nếu không…’

Cô đã không dám nghĩ tiếp.

“Chúng ta phải nói với Jodio về chuyện này…”

“Đi nào chúng ta đi giúp Michael.”

Lúc này, ở phía Michael.

Không khí xung quanh đã loãng đi, bụi lơ lửng, còn Michael vẫn đứng yên, mồ hôi chảy dài trên mặt nhưng ánh mắt giữ vẻ tập trung cao độ.

“Cánh trái…yếu hơn.”

“Góc rơi thấp dần sau mỗi lần lao xuống…”

“Cổ không linh hoạt, tầm xoay hạn chế…”

Michael ghi nhớ mọi chuyển động.

Con Wingcracker bắt đầu mất kiên nhẫn. Nó rít lên, đập mạnh hai cánh, rồi bất ngờ rẽ trái - thay vì lao thẳng như những lần trước.

Michael đã đoán trước điều này.

“Góc đánh lệch để lừa mình lộ sơ hở...nhưng vết thương bên cánh trái khiến nó không xoay được toàn lực.”

Anh xoay nhẹ thân trên, nghiêng lưỡi kiếm theo hướng phản xạ. Lần này, thay vì đỡ, anh vượt lên nửa bước, để đòn tấn công sượt qua vai rồi lập tức chém từ dưới lên.

XẸT!

Máu đen phun ra từ dưới nách con Wingcracker.

Nó gào lên, giật lùi, cánh trái vỗ loạn.

Michael không bỏ lỡ thời cơ.

“Chính là bây giờ!”

Anh hét lớn, toàn thân lao tới.

Một đường kiếm ngang ngực con Wingcracker tung cánh chắn lại, nhưng cú va chạm khiến nó bị đẩy văng vào thân cây gần đó.

Michael đứng yên vài giây, thở mạnh.

“Vẫn chưa kết thúc…”

“Nhưng ít nhất mình đã làm nó tổn thương nghiêm trọng rồi.”

Anh nheo mắt, ánh nhìn lạnh đi. Con Wingcracker đang chống một chân, cánh trái gập lại bất thường, nhưng ánh mắt đỏ vẫn cháy lên đầy giận dữ.

“Tao sẽ không để mày bùng nổ như con bên kia đâu…”

Michael nói nhỏ.

Cùng lúc đó, Geogre và Carla đã đến nơi.

Michael đã bắt đầu hành động.

Anh xoay người, trượt thấp xuống đất như lướt, tránh cú móc cuối cùng của con Wingcracker đang cố tung hết sức còn lại. Mũi kiếm của Michael vạch một đường ánh sáng trong không khí, rồi đâm ngược lên, chính xác vào khe giữa cổ và thân con quái.

PHẬP!!

Tiếng kim loại xuyên thịt vang lên lạnh lẽo. Đôi mắt đỏ của Wingcracker trợn trừng. Nó gào lên một tiếng nghẹn ngào, rồi giãy giụa.

Michael không rút kiếm ngay. Anh nghiến răng, xoay cổ tay vặn ngược lưỡi kiếm vào bên trong, rồi mới rút ra trong một đường kéo ngang, rạch toạc phần cổ còn lại.

GRRRHHH...!!

Con Wingcracker lảo đảo, cánh vỗ loạn rồi ngã sụp xuống đất, máu đen phun thành tia từ cổ. Một giây sau, cơ thể nó bắt đầu co giật, ma lực trào ra dữ dội như thể chuẩn bị tự hủy.

“Lùi lại!” Carla hét.

Geogre đã giơ khiên lên theo phản xạ.

Nhưng Michael không nhúc nhích. Thay vào đó, anh cắm thanh kiếm của mình xuống đất, và từ chuôi kiếm phát ra một vòng tròn ma lực ánh lam. Geogre nhận ra nó đó là kết giới phong ấn tạm thời của gia tộc Kruger.

“Tao cho mày phát nổ sao...?”

Vòng phong ấn bao trùm lấy con Wingcracker đúng lúc nó bắt đầu nén ma lực. Luồng khí đen bị hút ngược lại vào vòng tròn, rồi tan rã hoàn toàn.

Cơ thể con quái giật thêm hai nhịp...rồi nằm bất động.

Im lặng.

Michael rút kiếm ra khỏi mặt đất, bước lùi một nhịp.

Hơi thở nặng nề. Áo rách toạc vài chỗ, cánh tay có vết máu rỉ xuống, nhưng anh vẫn đứng thẳng, ánh mắt vẫn tập trung như chưa rời khỏi chiến trường.

Carla thở phào.

“Cậu...xử lý một mình à?”

Michael không quay lại ngay. Anh chỉ gật nhẹ:

“Gần như vậy.”

Geogre bước tới, ánh mắt chậm rãi đánh giá:

“Đòn cuối rất gọn. Cậu đã bắt được nhịp di chuyển của nó rất tốt.”

Michael cười khẽ, dù vai anh hơi trĩu xuống vì mệt:

“Có người nhắc trong đầu tôi...rằng tôi không nên lao vào như con thiêu thân.”

Carla và Geogre liếc nhìn nhau.

Carla thì thầm:

“Jodio...?”

Michael khựng người, rồi quay sang họ, giọng nghiêm lại:

“Cái con kia…lúc chết, nó không tự phát nổ, nhưng ma lực dâng lên rất bất thường. Giống như bị ép làm điều đó…”

Carla khẽ rùng mình.

Geogre nheo mắt:

“Chúng ta phải nói với Jodio gấp.”

Bỗng giọng nói quen thuộc vang lên phía sau họ.

“Tôi đây? Có chuyện gì sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...