Người ta hay bảo: “Tuổi trẻ là quãng thời gian rực rỡ nhất trong đời.”
Nghe cũng có vẻ hợp lý. Nhưng nếu thật sự như vậy, thì chắc tôi đã mua nhầm vé vào một bộ phim chẳng liên quan gì rồi.
Trong khi lũ bạn cùng lớp thi nhau sắm vai “nam chính” hay “nữ chính” trong những kịch bản tình yêu tuổi học trò — từ ngây ngô dễ thương cho tới lãng mạn kịch tính — thì tôi, Akiyama Ren, chỉ được phân cho một vai mà khán giả thậm chí còn chẳng thèm nhớ tên: “Học sinh số 14, đi ngang qua hành lang, tay cầm hộp sữa.”
Gọn lại trong một chữ thôi: nền.
Đúng vậy, tôi tồn tại chỉ để làm nền. Tôi đến trường chỉ để điểm danh, ăn cơm để khỏi chết đói, hít thở để không ngạt thở. Tất cả hành động đều giản lược đến mức vô nghĩa, giống hệt một NPC trong game hạng rẻ, chỉ biết lặp đi lặp lại cùng một câu thoại trống rỗng:
“Xin lỗi, tôi không có gì để nói với bạn.
”
Thế nhưng, lạ thay, tôi lại chẳng cảm thấy phiền. Bởi vì mờ nhạt thì an toàn.
Khi không ai quan tâm đến sự tồn tại của bạn, thì cũng chẳng ai có cơ hội làm bạn tổn thương.
…Chỉ có điều, NPC vốn không bao giờ được phép phá vỡ kịch bản.
Ấy vậy mà vào một sáng mưa xối xả, trên con đường đầy vũng nước quen thuộc, có một người đã ngang nhiên bước vào khung cảnh của tôi. Cô ta thản nhiên giật phắt chiếc ô khỏi tay tôi, rồi nói bằng một giọng chẳng hề để tôi có quyền từ chối:
“Ê, chia nửa cái ô đi. Dù sao thì, chúng ta cũng đang ở cùng một vở diễn, đúng không?”
Và chỉ bằng câu nói ấy, tôi chợt nhận ra—
Có lẽ tôi vừa bị ép thăng hạng từ một NPC vô danh thành nhân vật phụ… hoặc tệ hơn, thành nam chính bất đắc dĩ.
Chaporia
Bình Luận (0)