Nữ Hoàng Vô Miện/Chapter 1: Chương I: Những Kẻ Lạ MặtChapter 1: C. I: Những Kẻ Lạ Mặt
20px

“Chuyển phát nhanh cho Ryu!” Lester - người con trai với cặp kính tròn hét lên trước khi cong tay ném một bao vải dài hơn một mét về phía bên kia căn phòng, cái bao lơ lửng trên không trung, bay qua căn phòng đầy những hình thù dị hợm.

Lester nhìn theo gói hàng trong lúc tung một cú móc hàm trái, đấm vỡ vụn xương gò má của con quái vật vừa áp sát mình. Thứ máu màu xanh kỳ dị bắn ra tung tóe, nhỏ thành giọt xuống cánh tay kim loại.

“Amelyna nhờ tôi nhắn lại như sau: ‘Ryu anh nợ tôi nhiều bữa tối.” Người thanh niên kẹt phía bên kia căn phòng huých cùi chỏ vào cái đầu định lao tới cắn anh, rồi vươn tay bắt lấy cái bao. À và cô ấy không thể chờ để hôn anh nữa rồi, chưa bao giờ tôi thấy cô ả cười nhiều đến thế cả, tôi bắt đầu nghĩ cổ bị đập mạnh vào đầu.”

“Cậu Lester, Amelyna sẽ giết cậu nếu cô ấy nghe được đấy.” Ryu nhắc cho Lester việc cậu ta đang đùa với lửa trước khi đạp mạnh một con quái vật khác ra xa để tháo lớp vải bọc vũ khí xuống, để lộ ra một chuôi kiếm đen tuyền với những đường trang trí bằng vàng ròng.

“Khi anh làm việc với Amelyna đủ lâu thì anh sẽ hiểu đó luôn là một rủi ro có tính toán.” Lestor nhún vai.

Ryu bật cười, anh thu vũ khí về ngang hông bằng tay trái, chậm rãi siết tay phải lên phần chuôi như để cảm nhận hơi thở của thép qua làn da.

Đám quái vật xung quanh anh nhìn thấy cơ hội hiếm hoi của chúng lóe lên, năm con đồng loạt lao tới từ phía trước, lấy số đông và sự kinh tởm làm sức mạnh cho những cái răng trắng nhởn lởm chởm. Máu và thịt văng ra tứ tung từ những cái miệng rộng toang hoác, chúng thậm chí còn không cần phải cắn con mồi để biến kẻ xấu số trở thành một bãi bầy hầy thiếu thẩm mỹ. Chỉ cần một chút dịch vị từ khoang miệng mất vệ sinh đó hoặc một cú cào bằng vuốt đầy vi khuẩn, nạn nhân sẽ chết trong đau đớn chỉ sau vài phút.

Đó chính xác là điều mà Lestor đang lo sợ khi mà anh chàng kiếm sĩ kia vẫn bất động khi cái chết chỉ còn cách anh vài khoảnh khắc ngắn ngủi nữa.

Nhưng ngay cái thời điểm mà Lester chuẩn bị lao tới với nắm đấm để can thiệp thì Ryu bất ngờ tuốt lưỡi kiếm ra khỏi vỏ, nước thép vẽ một đường cong trang nhã đầy dứt khoát vào khoảng không tựa một nét cọ tinh tế. Đương kim loại ấy chỉ mỏng bằng một lưỡi dao quân sự, nhưng nó cong hơn một thanh Dusack, dài ngang Longsword và sở hữu đầy đủ sự thanh tao tàn nhẫn của Rapier.

Đây là lần đầu Lestor nhìn thấy một thanh Katana, cái cách lưỡi kiếm ấy họa lên một bức tranh chết chóc đậm tính duy mỹ khiến anh ta phải rợn người. Nó cắt qua từng thớ thịt, xương và răng tựa một con dao nóng chạm vào bơ.

Năm cái đầu rơi xuống, dễ dàng, đơn giản tới nỗi việc cướp kẹo từ tay một đứa trẻ còn có vẻ khó khăn hơn.

“Chết tiệt Ryu, anh biết là cô ấy không hôn anh đâu đúng không?” Lester hét to, quan sát Ryu tra lại lưỡi kiếm vào vỏ trước cả khi những thi thể kịp chạm đất “chúng ta đã tìm được cái thứ quái vật gì vậy.” Người thợ săn tự hỏi chính mình trong lúc chứng kiến thanh kim loại kia hết được rút ra rồi lại được tra vào, và cứ mỗi lần như vậy, vài cái đầu khác lại rơi xuống.

“Am, tôi mong rằng cô đúng,” Lester gọi vào thiết bị liên lạc “vì nếu gã Ryu này không theo phe chúng ta thì chúng ta có một rắc rối rất lớn đấy.”

“Có lúc nào chúng ta không có rắc rối lớn đâu?” Giọng một cô gái vang lên từ bộ phận máy móc ở bên tai Lester “Nhưng anh có thể yên tâm, anh ấy là một người…” Cô gái dừng lại tìm một từ “lý lẽ? Và hơn nữa anh ta cũng không phải một thợ săn.”

“Phải, nếu ý cô ‘lý lẽ’ là chặt đầu tất cả những người không đồng ý với anh ta” Lester đáp “thì tôi cảm thấy mình đã bị thuyết phục.”

“Đừng tiêu cực vậy Lester, Sếp luôn thích những người làm việc hiệu quả phải không?”

“Làm việc hiệu quả,” Người con trai nhại lại “một cách nói hay để miêu tả những gã sát thủ lành nghề, tôi phải nói rằng anh ta là một người rất đáng tin cậy và không hề đáng sợ chút nào Am ạ. Cô có thể cho tôi biết cô gặp cậu ta kiểu gì được không? Thật khó mà tin rằng các hội Thợ Săn khác để xổng một tên đổ tể ở mức này.”

Amelyna bật cười:

“À phải, anh sẽ cần phải làm hồ sơ thợ săn cho Ryu sau khi vụ này kết thúc nhỉ.”

“Cái gì, sao tôi phải làm thế?”

“Vì anh cũng là một người đáng tin cậy?”

“Cô biết cô là một người bạn tồi tệ luôn đẩy những thứ nhàm chán cho người khác xử lý phải không?”

“Thấy chưa, anh là một người bạn đáng tin cậy và còn rất hiểu về bạn bè mình. Anh thực sự là báu vật của Quạ Đen đó.”

“Tôi ghét cô.”

Lester chẳng biết nói gì với tiếng cười thích thú từ người đồng đội, xét cho cùng đây cũng là chuyển biến sáng sủa nhất kể từ khi họ nhận nhiệm vụ này. Mọi thứ đáng ra đã phải đơn giản như Quạ Đen đã miêu tả. Một ổ dịch, đầy con mồi. Một ngày bình thường khác ở Vịnh Tàu Đắm. Vậy mà họ đã mất hai người trước cả khi nhiệm vụ chính thức bắt đầu.

Amelyna đã chính xác khi nói công việc hôm nay sẽ không dễ dàng, các Thợ Săn tên tuổi quả thực sẽ không bỏ qua miếng mồi béo bở này, một ổ cách ly bùng dịch. Lẽ tất yếu, những cuộc đụng độ để tranh giành số lợi tức ít ỏi là không thể tránh khỏi.

Nhóm của Lestor và Amelyna không được lệnh can thiệp vào tình hình tại khu dịch, họ chỉ được cử đến để do thám. Tuy nhiên những chênh lệch lợi thế giữa kẻ có và không có thông tin là vô cùng lớn nên mức độ căng thẳng của toàn bộ việc này được đẩy lên một cấp độ khác, họ chỉ không ngờ rằng nó cao tới nỗi khiến hai người chết.

Đã có một thời gian các thợ săn chỉ giết quái vật để sinh tồn, rồi họ chợt nhận ra đạo đức là gánh nặng trong cái chuyên ngành đòi hỏi sự tàn bạo nên họ bắt đầu giết cả nhau.

Và dường như thế là chưa đủ, Amelyna sau đó còn bị tách khỏi Lester khi phải đối phó với sự truy đuổi từ những người đồng nghiệp ở phía bên kia chiến tuyến.

Để cắt đuôi được kẻ bám đuôi khát máu, cô đã phải giấu mình vào tủ đồ trong một căn phòng nồng mùi xác của cả con người lẫn kẻ bệnh, cô giữ lấy lồng ngực, nín thở trong sự lo lắng, sợ hãi rằng chỉ một âm thanh thôi sẽ phát giác vị trí của mình. 

Nhiều giây trôi qua trong im lặng. 

Chỉ sau hai phút, cô thợ săn tập sự mới dám buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Hé mắt qua khe sáng hẹp trước khi chui ra, Amelyna tìm thấy một con mắt vằn đỏ nhìn lại mình.

Một bàn tay kim loại đâm xuyên qua cánh cửa tủ, quặp chặt lấy cổ cô lôi ra.

“Chà chà… Ta trúng mánh rồi,” Gã thợ săn rít lên qua kẽ răng ố vàng, nụ cười trên môi hắn cong lên vì nhục dục, cái mũi khoằm di chuyển đầy khả ố “Hơi nhỏ, nhưng vẫn đủ.”

Amelyna trợn cái nhìn đầy khinh thị về phía tên cặn bã.

“Chàaaaaa …” Hắn khoái trí “Đáng sợ phết ha? Mày định làm gì hả mèo con?”

Cô nàng Chế Tác Gia chẳng nói chẳng rằng, rút ra một con dao to gần bằng một thanh mã tấu từ cái vỏ sau lưng, cắm thẳng vào phần khuỷu của cánh tay máy, rồi rạch thẳng một đường ngược lên, cắt đứt dây tiếp điện chính, cùng lúc đó cô cũng dùng tay còn lại cầm lấy cái đầu điện đang nổ tung tóe, chọc vào một đoạn rỗng khác trên cánh tay cơ học, làm mạch điện nối cánh tay và cơ thể gã thợ săn nổ nổ tung.

Hắn rú lên còn cô thì rơi xuống.

Tiếp đất an toàn trên hai chân, cô cầm lấy phần cẳng tay đứt lìa quật thật mạnh vào hạ bộ hắn, đẩy tiếng thét lên to hơn trước khi đánh ngã và đâm thẳng cẳng tay vào giữa mồm gã.

Sặc trong máu, kim loại và điện của chính mình, tên xấu tính chết một cách đau đớn.

Vẻ sợ hãi rời khỏi gương mặt cô như cách mà người ta tẩy đi một lớp trang điểm, đôi mắt xanh lam mới ban nãy còn đong đầy lo lắng, giờ đã quay về cái màu thăm thẳm tinh quái đặc trưng của đám trẻ lớn lên nhờ đường phố.

“Kể mà đám quái vật cũng dễ lừa như mấy tên này.” Cô lẩm bẩm, không có lấy một chút run rẩy “Lester, cậu ổn chứ?”

“Không thể tốt hơn. Nhưng cô quả thực là đáng sợ đấy Am.” Lester hỏi lại qua máy liên lạc. “Kẻ tâm thần nào dạy một Chế Tác Gia chiến đấu như vậy?”

“Anh nên thử sống vài tháng ở Destroit, phải có lý do thì sát nhân hàng loạt mới đều từ đó mà ra cả.”

Lục soát thật nhanh cái xác dưới chân mình, nữ Chế Tác Gia nhận ra gã đáng thương này còn chưa bắt đầu việc nạo vét khu vực xung quanh, tất cả những gì hắn có là vài đồng lẻ và mấy con dao. Cô nhún vai, cậy lấy vài bộ phận của cánh tay máy để bổ sung cho món vũ khí đầy những vết chắp vá của mình. Đường viền cổ tự ở hai bên mặt dao lóe lên trước luồng điện mới, sẵn sàng cho kẻ xấu số tiếp theo.

“Ph..ả…i..” Tiếng người đồng đội của cô rè đi.

“Lester?” Amelyna gọi “Lester anh nghe rõ tôi chứ?” Cô nhìn vào màn hình nổi, không ý thức được rằng cái xác sau lưng mình đang phát ra những tia điện đáng lo ngại. Và rồi nó phát nổ, thổi bay người con gái ra khỏi căn phòng, ném cô đập mạnh vào lan can, thiếu chút nữa là kết thúc cô bằng một cú ngã gãy cổ.

Hai tai cô ong ong trong khi tiếng nhiễu từ thiết bị liên lạc chuyển dần thành một giọng nói sền sệt khiến người ta phải nổi da gà.

“Xin chào Amelyna!” Hắn hét lên phần khích “lâu rồi không gặp, mấy con gà đen bọn mày vẫn láo lếu như vậy, đột nhập vào địa bàn của Hội Anh Em Thợ Săn, có vẻ bọn mày chán sống rồi nhỉ?”

Amelyna vươn mình ngồi dậy, ngón tay cô tìm đến màn hình nổi trước khi sự tức giận tìm đến đôi môi “Dorian.”

Hai con mắt xanh tựa sóng biển lập tức khóa chặt vào những dòng lệnh trên màn hình nổi.

“Tao đã nói có ngày mày sẽ phải hối hận, con điếm ngoại quốc.” Hắn nói “ngày đó đến rồi đấy.”

“Thật à? Mày xem lịch bằng mắt nào thế? Trái hay phải?” Amelyna cất tiếng cười độc địa, cái kiểu cười mà người ta chỉ học được từ những quán rượu xó xỉnh, bẩn thỉu nhất tại Destroit.

“Mày nên cười khi còn có thể Amelyna,” hắn nhỏ nhẹ “Mày sẽ không cười nổi sau khi tao xé xác con quạ nhôm này đâu.”

“Có vẻ mày vẫn chẳng khôn ra được tý nào với một cái lỗ thông gió nổi thẳng tới não.”

“Nghe này con điếm…”

“Không, nghe này thằng Đần chột, lần cuối cùng mày gây sự với tao, mày mất một con mắt.” Cô tặc lưỡi “Còn lần này, mày sẽ cần người đút cho mày ăn đấy.” Nữ Chế Tác Gia gằn giọng rồi cắt liên lạc.

Cô thở một hơi, nhìn vào cái chấm đỏ trên màn hình nổi rồi đứng dậy. Dorian đang ở đó, cùng với Lester. Hắn ta sẽ không giết Lester, không phải bây giờ, hắn cần chắc chắn giết được cô trước, hắn biết nếu cô thoát, Quạ Đen sẽ tìm đến hắn. Bầy quạ có thể vẫn chỉ là một thế lực non nớt, nhưng họ cũng đã gầy dựng danh tiếng là những kẻ ăn miếng trả miếng tàn bạo. Nợ vàng thì có thể là công việc, còn nợ máu thì đó sẽ là chuyện cá nhân.

Dẫu vậy, liều lĩnh đánh cược tính mạng đồng đội không phải cách mà cô muốn được nhớ đến sau này.

Amelyna cất bước vội vã trên hành lang hẹp, những tử thi không lành lặn lẳng lặng dõi theo bước chân cô. Cuộc hành trình của những người xấu số ấy đã dừng lại vào khoảnh khắc mà người nhiễm bệnh đầu tiên gào lên trong đau đớn và cắn cổ kẻ đứng cạnh. Cảnh tượng những cơ thể bị xé làm nhiều mạnh, bị ném lên tường hoặc nằm chồng chất lên nhau với lồng ngực bị chọc thủng đã không còn gì quá xa lạ với cô nữa. Nhưng như vậy không có nghĩa là cô đã quen với nó.

Nhìn xuống một cái xác dị biệt với những chiếc răng dài ngoằng đâm ra từ các khớp, Amelyna dừng lại.

“Đây rồi.” Cô thì thầm với cái xác và với bản thân.

Cách đây rất lâu, một đại dịch tàn khốc đã đổ xuống đầu nhân loại, nó biến người ta thành những con quái vật với răng mọc ra từ khắp nơi trên cơ thể. Nạn nhân thường được cảm nhận trọn vẹn toàn bộ đau đớn khi răng đâm qua mắt họ hoặc xé toạc khớp trên người để trở thành những móng vuốt quái đản. Phần lớn người nhiễm bệnh sẽ chết trong quá trình đó, còn những kẻ kém may mắn hơn nữa, sẽ trở thành một tạo vật đầy ám ảnh.

Người nhiễm bệnh này có vẻ đã trải qua biến đổi hoàn toàn, trở thành Tiên Răng trước khi tự sát gần như ngay sau đó.

Họ từng là một người phụ nữ trước khi tóc cô ta được thay thế bằng răng hàm còn đầu thì phình to ra rồi phát nổ ở trên đỉnh. Nữ Chế Tác Gia đâm con dao vào ngực cái xác đột biến, cắt một đường nham nhở qua các mạch máu và răng mọc chồng chéo cho tới khi tìm thấy tim của nạn nhân. Amelyna đổ một thứ hóa chất lên nó rồi dựt mạnh quả tim khỏi lồng ngực, cái xác khẽ giật lên theo phản xạ cơ. Còn quả tim trong tay cô tan chảy thành một thứ chất lỏng kinh tởm, để lại những mảnh vàng lấp lánh.

“Tiên Răng.” Cô luôn bật cười trước sự mỉa mai trong cái tên được đặt cho người nhiễm bệnh. Một sự châm biếm sau cùng cho con người và sự thảm hại của họ, hay cũng là của chính cô, trước lòng tham.

Người con gái đứng dậy, bước tiếp.

Sự kinh hoàng là tất cả những gì còn sót lại sau tiếng gào thét. Những cánh cửa bị đập vỡ, những mảng tường đổ sập và những xác chết vô hồn chìm trong máu chỉ là nét tiêu điều được thêm vào để nhấn mạnh nỗi đau. Và sự im lặng càng khiến cô bất an.

Một ổ dịch không bao giờ im lặng cho tới khi nó chỉ còn là tro tàn hoặc tràn ngập khí sát trùng hóa học.

Amelyna vẫn đang thở bằng không khí, và cho tới giờ mới chỉ khoảng ba tiếng trôi qua kể từ sau khi cơn dịch bùng phát, nhóm của cô và Hội Anh Em và một hội bí ẩn khác đều chỉ mới tới đây, vậy mà cô chưa gặp được lấy một Tiên Răng còn sống. Các nguồn tin tại Thủ Đô đã xác nhận không có nhiều hơn hai mươi người an toàn. Tức là ổ dịch này đáng ra phải lúc nhúc đầy hình người quái đản, không thể ‘sạch’ tới mức này.

Rẽ vào đoạn hành lang dẫn tới nửa còn lại của khu vực cách ly, nữ Chế Tác Gia lặng đi trước một cánh tay nhỏ bé vươn ra từ dưới các thi thể không lành lặn, họ bị đè bẹp bởi một khối tường lớn.

Người con gái quỳ xuống, chạm lên bàn tay đáng thương đang chìa ra khỏi đống đổ nát. Dù đã muộn màng, cô vẫn muốn đáp lại lời cầu cứu cuối cùng của linh hồn nhỏ bé ấy. Amelyna ôm bàn tay em giữa những ngón tay mình. Màu bão nổi lên trong đôi mắt của đại dương, nhưng mặt nước trong tâm hồn cô chỉ biết lặng im trong bất lực. Cô không được chọn làm người tốt khi đã chọn làm Thợ Săn, thậm chí cô còn nhớ rõ mình đã từng có bao nhiêu cơ hội để dừng lưỡi dao lại trước khi đâm ngập nó vào cổ họng ai đó. Nhưng dù vậy, cô vẫn được quyền cảm thấy buồn và thương cho những đứa trẻ vô tội bị kéo vào sự hỗn loạn này phải không?

Đổ một lọ hóa chất màu tím lên cánh tay ấy, Amelyna cúi mặt, quan sát cả phần cơ thể nhỏ bé cùng mọi phần xác thịt đang đè nặng lên em được đưa trở về với hư vô.

Buông tiếng thở dài thay cho lời từ biệt với nỗi buồn vừa chớm nở, cô hướng sự chú ý tới vấn đề hiện tại. Con đường để dẫn tới sảnh cách ly thứ hai đã hoàn toàn bị bít kín bởi đất đá, và không phải loại đá mà cô có thể giải quyết với chất hóa học mình mang trên người.

Xoa ngón tay lên mảng tường thấm đẫm ma thuật, Amelyna có thể nhận ra mình đang chạm vào Hắc Diện Thạch trộn với Thép Đen. Loại công thức yêu thích của Người Lùn. Nàng Chế Tác Gia sẽ cần tới thuốc súng quân sự đặc chế để đục xuyên qua chỗ này.

“Vậy là chỗ này cũng bị chặn lại.”

Amelyna giật bắn mình quay lại để thủ thế. Nhưng đôi giày đế cứng quyết định phản bội cô bằng cách trượt dài trên nền đá vụn thiếu ma sát, kết quả là khi cô vừa nhìn thấy chủ nhận giọng nói, thì bản thân cũng đang chới với mà ngã về phía sau.

“Nào nào, cẩn thận.” người con trai nói trong lúc vòng tay đỡ lấy eo cô. Anh đã vừa kịp ngăn cô ngã sõng xoài, đổi lại thì cả cơ thể cứng cáp ấy đang áp sát lấy cô. Amelyna có thể lắp bom khi bịt mắt, có thể giữ bình tĩnh khi họng súng chỉ vào đầu, nhưng cái cách mà đôi mắt đen ấy xoáy vào tâm hồn cô lúc này, nó khiến cô cảm thấy bồn chồn và nóng ran trên má.

 “Cô mang hơi nhiều dao và lọ thủy tinh trên mình nhỉ, cô thợ săn?” Anh ta nhướng mày khi chạm vào những thứ dưới lớp áo Amelyna.

Nữ Chế Tác Gia cuống cuồng tách mình khỏi anh ta, cô với tay tới vũ khí để phòng thủ, dù cho có vẻ cô vừa thua hiệp một trước cả khi nó bắt đầu.

“Bình tĩnh nào cô thợ săn. Đôi khi tôi chỉ mỏng họ nói ‘chào buổi tối’ thay vì rút vũ khí chỉ về mình.” Người con trai cảm thán, chất giọng trầm đi cùng gương mặt góc cạnh lộ ra dưới bóng đèn hành lang chập chờn. Dấu vết của một cuộc hành trình dài in dấu dưới đôi mắt mang nét trầm buồn đầy thi vị.

“Chào buổi tối.” Amelyna mỉa mai.

“Đó, không thể khó tới vậy được phải không?” Anh tiếp “Nhưng cô không cần nhìn tôi như vậy, tôi chỉ là một người bình thường vô tình bị cuốn vào toàn bộ chuyện này,” nụ cười nở trên môi anh tự nhiên, đơn giản, dễ gần mà lại vô hồn, anh ta cười bằng bản năng nhiều hơn là vì anh ta là người thân thiện.

“Phải, một người bình thường.” Cô nhắc lại, không có vẻ gì là tin điều đó.

Amelyna nhìn nhanh qua kẻ lạ mặt, ghi nhận dáng người cao ráo và thanh kim loại dài được bọc trong vỏ gỗ. Thanh kiếm đó có phần lưỡi cong theo một đường hoàn hảo, cô có thể chắc chắn rằng loại vũ khí này được tạo ra để chém nhiều hơn là đâm. Phần đốc kiếm cũng được trang trí khá cầu kỳ, tương tự với cái cán đen giả gỗ được bọc trong những họa tiết vàng kim. Không có người bình thường nào sở hữu một thứ vũ khí tinh xảo như thế cả.

“Anh không bị thương, sử dụng một loại kiếm mà tôi chưa từng gặp.” Nữ Chế Tác Gia không tiết kiệm cả sự nghi ngờ lẫn vẻ mỉa mai của mình “Anh quả thực là một người bình thường đầy may mắn.”

“Thì cô biết họ hay nói gì mà cô thợ săn, thánh nhân đãi kẻ khù khờ,” Anh tán thành nhẹ nhàng rồi đưa thanh kiếm lên, Amelyna siết chặt năm ngón tay quanh chuôi dao. Dù vậy, người con trai kia không rút kiếm, anh ta chỉ đưa nó lên để gõ vào bức tường rồi giỏng tai nghe “Hừm… có lẽ là được.”

Amelyna nhìn anh ta rồi nhìn bức tường, rồi lại nhìn vào cái cách mà anh ta thăm dò tảng đá.

“Anh không tìm được nó đâu.” Cô buột miệng nói.

“Chẳng phải Nữ Hoàng của Quần Đảo Sương Mù từng nói: ‘Kẻ xin sẽ có, kẻ tìm sẽ thấy và kẻ gõ cửa sẽ được mời vào.’ sao?” Anh đáp.

“Anh làm tôi nhớ đến những học giả, chỉ khác là họ hiểu sự lạc quan và kiến thức thần học là không đủ để lang thang trong ổ dịch và trích dẫn sách. Thánh thần phù hộ họ.”

Anh bật cười nhẹ nhàng.

“Thánh thần vẫn phù hộ kẻ dũng cảm, cô không nghĩ vậy sao cô thợ săn? Hẳn cô phải hiểu điều đó hơn ai hết chứ? Cô đến từ Destroit mà?”

“Đừng nói là anh là môt kẻ bám đuôi đấy nhé?”

Lần này thì tiếng cười của anh ta thực sự đến từ sự hài hước.

“Ban đầu tôi đã nghĩ rằng cô là người của Quần Đảo Sương Mù vì màu tóc và màu mắt của cô. Cô làm tôi nghĩ tới Nữ Thần Bảo Hộ của chúng ta, có lẽ Người cũng sẽ mang vẻ ngoài giống cô nếu Người phải trưởng thành trong thế giới khắc nghiện này. Đại dương trong mắt và bầu trời trên vai . Cô thực sự là hình ảnh tả thực của những dòng chữ đó. Nhưng tôi nghe thấy Destroit trong giọng cô, đúng hơn là những gì còn lại của Destroit sau khi Thủ Đô đã làm dịu đi sự bạo lực của nó. Chúng ta không thể bỏ hoàn toàn một phần của bản thân, cô không nghĩ thế sao, cô Thợ Săn?”

“Chà, tôi khuyên anh nên tránh nói chuyện như vậy ở trong Thủ Đô, người của Nhà Thờ sẽ chặt đầu anh ngay khi họ biết anh so sánh Nữ Thần Bảo Hộ họ tôn thờ với một đứa dân đen đến từ Destroit đấy.”

“Tin tôi đi cô Thợ Săn, nếu tôi là Kẻ Báo Tử” Anh nói không chút ngần ngại “tôi sẽ tin rằng cô là Nữ Thần Bảo Hộ và nguyện phục vụ cô bằng cả tính mạng của mình.”

“Một người bình thường, một học giả, một kiếm sĩ và một người lãng mạn. Anh chỉ nên chọn làm một trong bốn người đó thôi anh kiếm sĩ.” Amelyna trả lời.

“Nhưng chúng ta không bao giờ chỉ là một người nào đó.” anh đáp lại. “Chúng ta luôn là một sự tổng hòa của nhiều nét tính cách.”

Đến lượt Amelyna bật cười, cô không buồn giấu đi vẻ thích thú.

“Anh mà chết ở đây thì sẽ tiếc lắm.” Amelyan tra con dao vào lại vỏ, cô không thể lăm lăm tấn công một người không có ý định chiến đấu. Nhưng cô đang muốn lừa ai chứ? Cô không hạ vũ khí xuống chỉ vì điều đó. “Và anh sẽ không tìm thấy vết nứt nào trên tảng đá đó đâu, loại vật liệu này được tạo ra với mục đích là để dù có đổ xuống nó cũng sẽ đổ thành từng mảng lớn, phù hợp cho việc đè chết bất kỳ thứ gì đã đánh đổ nó như một biện pháp phòng thủ cuối cùng.”

“Nhưng nếu tôi cắt nó bằng kiếm thì nó sẽ không nổi cáu và quay sang cắn tôi.” Anh ra vẻ lo lắng “Phải không?”

“Đó là một câu hỏi mẹo à?”

“Một câu hỏi tu từ.”

“Tôi đoán anh không có nhiều bạn?”

“Nhận định này đến từ kinh nghiệm à?”

Amelyna muốn đâm dao vào cái mặt điển trai của hắn, nhưng cô kiềm lòng mình lại.

Thế giới xung quanh cô đang bị khủng bố bởi những con quái vật đầy răng, con người sử dụng ma thuật và máy móc để biến đám quái vật ấy thành vàng. Nếu có thêm một người tin rằng anh ta có thể cắt được hỗn hợp của Người Lùn bằng kiếm, cô là ai mà khẳng định rằng anh không thể? Hơn nữa, cô cũng tò mò về lưỡi kiếm đó.

“Tôi sẽ khuyên anh không làm thế nếu anh muốn giữ lại lưỡi kiếm của mình” nói rồi Nữ Chế Tác Gia đành lùi ra sau, đảm bảo rằng mình sẽ khống chế được cái lưỡi kim loại kia nếu nó bị gãy và văng về phía anh ta.

“Vậy mà họ nói ga-lăng không còn nữa.” Người con trai nói với cô gái, còn cô gái đang không rõ tại sao mình muốn giúp đỡ anh ta, chỉ biết ngượng ngừng quay đi.

Nói rồi anh quay về phía bức tường, nét thân thiện trên gương mặt người con trai nọ chuyển thành một đường thẳng nghiêm nghị, gạt đi lọn tóc bết lại vì máu và mồ hôi, anh tập trung vào vết nứt không tồn tại trên bức tường và ép cho từng hơi thở mệt mỏi và rời rạc thành những nhịp đều đặn.

Amelyna nói đúng, bức tường này đã đổ xuống nhưng nó không có vết nứt, anh chỉ đang nhìn vào một khối vật chất cứng cáp nhẵn thín, vậy mà đôi mắt tĩnh mịch tựa màn đêm kia vẫn chẳng có vẻ gì là từ bỏ, ngược lại, chúng lại càng trở nên kiên định hơn khi anh cúi người về thế tấn, cánh tay trái của anh đưa thanh kiếm lên ngang eo, còn bàn tay phải thì nắm hờ trên phần chuôi mạ vàng.

Amelyna im lặng quan sát, cô như bị cuốn vào cái hình ảnh ấy, vào cái vệt màu tăm tối được in thành hình người giữa khoảng không gian hoang tàn, anh ta ẩn hiện dưới ánh điện chập chờn tựa một thanh kim loại rực lên sau mỗi nhát búa rèn, cả hai đều cứng đầu, đầy những vết xém bỏng rát từ ngọn lửa cả ngàn độ mà cũng đều đẹp đến lạ thường.

Rồi ngay khi bàn tay anh siết lại thì từ nơi khóe mắt của cả hai người họ, một loạt những lưỡi cưa kim loại từ đâu lao tới.

Amelyna lập tức ném một lọ hóa chất về phía chúng, thứ dung dịch màu lục lóe lên trong không trung rồi phát nổ, làm chệch hướng bay của ba lưỡi cưa, khiến chúng lao thật mạnh vào bốn xung quanh hành lang, dội lên bức tường ma thuật trước khi vỡ vụn trên nền đất.

Phần còn lại của đợt tấn công lao vụt qua làn khói đen ngòm tạo lên từ vụ nổ hóa học, nhưng đó mới là điều đáng sợ của lọ nước màu lục ấy, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi tiếp xúc với làn khói, đặc tính thép của chúng đã bị thay đổi, chúng ma sát với không khí thành những đường trắng, giảm tốc và dễ dàng bị nàng Chế Tác Gia chém phăng đi.

Cầm ngược con dao quá cỡ lại, cô đưa nó về sát người trong thế thủ, sẵn sàng với đợt tấn công tiếp theo.

“Thấy chưa cô thợ săn? Thánh nhân đãi kẻ khù khờ, đâu phải ngày nào tôi cũng được Nữ Thần Bảo Vệ giúp đỡ.” Người con trai bật cười trong lúc bước lên phía trước cô “Và dù tôi cảm thấy rất an toàn dưới lưỡi dao của cô, nhưng có lẽ việc này tôi nên tự giải quyết.”

Anh vừa dứt lời thì ba bóng người bước tới từ phía bên kia hành lang. Ánh đèn ngược sáng khiến hình dáng của họ hiện lên tựa những hồn ma báo thù.

“Ryu Redmere, không ngờ tôi lại gặp anh ở đây.” Kẻ đi giữa cất tiếng. “Trái đất tròn thật.”

***

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...