Amelyna nuốt khan, đôi mắt dán chặt lên từng cái bóng di chuyển nơi bên kia dãy hành lang. Lớp áo quân phục thấp thoáng khiến lồng ngực cô thắt lại, cô thầm hy vọng rằng nhiều giờ căng thẳng đã khiến mình bị hoa mắt, rồi hàng sao vàng lóe lên từ bóng tối và đôi vai người con gái trùng xuống. Năm ngôi sao hoàng kim, một lời thông báo đanh thép mà đơn giản cho sự hiện diện của các Thị Tuần.
Mọi chuyện sẽ chỉ có thể tệ hơn từ lúc này.
Cô lập tức đưa cao con dao lên để phòng thủ, nó sẽ có hiệu quả thế nào khi mà cô còn không theo kịp chuyển động từ những lưỡi cưa của kẻ thù?
Cảnh tượng bản thân trở thành một vệt máu loang trên sàn nhà dễ dàng át đi nỗ lực giữ bình tĩnh.
Amelyna bắt đầu đánh mắt liên hồi, tìm kiếm một cơ hội đủ mong manh để dành lấy thế chủ động bằng một đòn phủ đầu, cô lẩm nhẩm đếm lại số hóa chất mình còn trên người, số dao mình đem theo, tính toán mức độ sát thương mà vụ nổ lớn nhất mình có thể tạo ra. Cô cần di chuyển, cần tìm một vị trí tốt hơn và tránh đối đầu trực diện. Vậy mà cô vẫn đứng đó, vẫn bất động với đôi mắt trăng trối nhìn về ba cái bóng ngày một gần hơn.
Tiếng lưỡi cưa một lần nữa rít lên. Ryu vung thanh kiếm trong tay, cắt ngang đòn tấn công. Mảnh sắt bị đánh bật ra, bắn thẳng vào tường, rung lên bần bật. Cả hai lần người con trai kia phòng thủ Amelyna đều không thể theo kịp, trong bất kỳ hoàn cảnh nào khác anh ta sẽ là người cô phải e sợ. Còn hiện tại, cô sẽ phải hy vọng rằng anh ta là đồng minh.
Trong khi đó, đám người lạ mặt đã dừng lại. Chiếc mũ kepi đen kịt lộ ra dưới ánh đèn, biểu tượng vòng nguyệt quế bao quanh thanh Rapier màu hoàng kim nằm chễm trệ nơi thân mũ. Không có gương mặt nào lộ ra bên dưới ánh hào quang của luật pháp, chỉ có một tấm vải trắng bệch ôm lấy những người đàn ông đại diện cho công lý. Nó che đi giọng nói, hơi thở và cả ánh mắt của họ.
Ngoại trừ kẻ ở giữa.
Người đàn ông ấy có dáng người thanh mảnh, gương mặt ngẩng cao kiêu hãnh, gần như đang muốn khoe ra hình lông vũ đỏ rực nằm dưới mắt phải.
Theo như Amelyna biết thì nhánh lông vũ đó không thuộc về bất kỳ đơn vị chính quyền chính thức nào.
“Ryu Redmere.” Người đàn ông lên tiếng, Amelyna nhìn thấy thêm một hình lông vũ màu lửa khác lộ ra nơi ve áo gã “Thật trùng hợp, chúng tôi chỉ vừa được lệnh ngừng tìm kiếm anh cách đây mười lăm tiếng và anh ngay lập tức xuất hiện ở ngay tại địa phận của Thủ Đô.”
“Trùng hợp?” Ryu cười hiền trước lời bóng gió “Harland, tôi mong anh đừng nhầm rằng sự hiện diện của tôi liên quan đến bất kỳ điều vụn vặt gì các anh đang làm.”
Không được biết đến với sự kiên nhẫn, hai gã Thị Tuần đứng cạnh Harland bộc lộ vẻ khó chịu qua lớp mặt nạ, chúng giơ cao bàn tay đeo găng trắng, không khó để nhìn thấy một vòng tròn đỏ đậm được thêu sẵn trên đó, những chữ cái nhỏ bé nằm men theo đường chỉ. Amelyna nhận ra đó là pháp trận cải tiến với biểu tượng nhiệt nằm ở giữa. Đây không phải loại ma thuật được dùng phổ biến ngay cả với các Thị Tuần, cô đã phải tìm hiểu rất nhiều về ma thuật để chế tạo các công cụ của mình, nên ngoài việc chỉ cần một cái búng tay để hai tên này sẽ biến cả dãy hành lang thành biển lửa, Amelyna còn cảm thấy vòng ma thuật ấy như muốn nói gì đó với cô.
“Nhãi con.” Kẻ đi bên trái Harland nói, rõ ràng là hắn không quen với việc đám dân đen có thể đứng thẳng xung quanh mình.
Harland ra hiệu cho chúng giữ nguyên vị trí và cái mồm của mình.
“Ryu, hẳn cậu hiểu rằng đừng nên đùa với lửa.”
“Harland, anh quen tôi từ cái thủa mà anh vẫn còn biết suy nghĩ,” Ryu vuốt cằm, bình thản đáp lại “hẳn anh cũng hiểu rằng đừng nên đùa với tôi.”
Hai gã Thị Tuần so vai, liên tục đổi chân trụ, nóng lòng chờ đợi cái gật đầu cho phép từ Harland để gô cổ Ryu.
Người kiếm sĩ đáp lại sự hung hãn đó bằng cách thả lòng người, giữ nguyên thanh kiếm ở tay trái, cái lưỡi cong hướng lên trong khi vẻ thân thiện vẫn giữ nguyên trên môi, tuy nhiên gương mặt anh ngẩng cao còn đôi mắt thì nhìn xuống, chúng yên ắng và kiên định tựa khoảng lặng trước cơn bão.
“Bước thêm một chân vào Thủ Đô và tôi sẽ treo cổ anh.” Harland đáp gọn lỏn “Còn hôm nay tôi đến đây vì cô Valthenia.”
Cái hốc mắt của hắn bất ngờ chọc qua bóng tối sau lưng Ryu. Amelyna lùi lại theo bản năng, không nhận ra rằng chính cô vừa cho phép con rắn độc ấy trườn tới, ôm trọn lấy mình. Cơn hoảng loạn ập đến tựa một đợt sóng, trong thoáng chốc lồng ngực Amelyna đã bị lấp đầy bởi những tiếng thở gấp gáp. Cô siết chặt bàn tay quanh cán dao, nắm lấy thực tại nơi chuôi kim loại.
“Mong cô bình tĩnh, cô Valthenia.” Harland trấn an cô bằng sự quan tâm người ta dành cho một vết bẩn trên quần áo, “đây là lời mời chính thức từ một Hoàng Tộc và sự hợp tác của cô sẽ tránh cho tất cả chúng ta những vấn đề không cần thiết.”
Hai kẻ đi cùng Harland bước tới ngay khi gã dứt lời.
Giọt mồ hôi lạnh lăn khỏi trán cô, rơi xuống mặt sàn.
Từ trước đến nay, nữ Chế Tác Gia đã chiến đấu với đủ hạng người, từ những tên bợm nhậu khi cô mười bốn tuổi tới những tên Thợ Săn lành nghề, cô xẻ thịt đám Tiên Răng, đâm sâu con dao của mình vào đủ các loại áo giáp và khiên điện từ. Chưa có cuộc chạm trán nào trong số đó có thể tạo ra dù chỉ một xao động nhỏ nhất nơi ánh mắt cô, nhưng ngay lúc này đây khi cái bóng đen của hai gã Thị Tuần trở nên gần hơn, có gì đó thật khác biệt cũng xuất hiện, nó không chỉ đơn giản là nỗi sợ, nó là một sợi dây vô hình không biết từ bao giờ đã khóa chặt cơ thể cô.
Nhưng không khí bất ngờ rít thành một thứ âm thanh sắc bén, kim loại cùng gió đồng thanh cất lên một tiếng hát rợn người trong tai Amelyna. Đó cũng là lúc cả hai tên Thị Tuần nhận ra cái chết đang trừng mắt nhìn mình.
Cái cách mà Ryu rút thanh kiếm của mình khỏi vỏ mang theo hàng năm trời khổ luyện, không một động tác thừa, không một giây do dự, người kiếm sĩ kề lưỡi kim loại sát cổ đối thủ. Không chỉ vậy, trong lúc găm con ngươi đen kịt vào mắt con mồi, anh còn để cho sức nặng của thép chạm lên nhịp đập dồn dập nằm dưới lớp vải quân đội. Cổ tự nhiệt trên chiếc găng tay gã lóe sáng đáp lại lời thách thức, toàn bộ không gian bị lấp đầy bởi những luồng năng lượng vô hình. Câu hỏi chỉ còn là cái búng tay gọi lửa của hắn có nhanh và chính xác hơn nhát đâm ngay dưới yết hầu gã hay không.
“Tôi chưa nghe thấy cô Valthenia nhận lời mời từ sếp của hai anh.” Ryu nhắc, chầm chậm đưa mũi kiếm sang vai gã “Hãy giữ phép lịch sự tối thiểu và chờ cô ấy trả lời, hoặc anh sẽ phải chia tay với cánh tay của mình.”
Gã Thị Tuần không có vẻ gì là sợ hãi, hắn được tạo hóa ưu ái ban cho sự ngu dốt, hắn sẵn sàng đổi cánh tay này để vặn cổ Ryu, và nếu như hắn có chết, người đồng đội ngay sau lưng hắn sẽ hoàn thành nốt công việc. Dù vậy, một lần nữa Harland ra lệnh cho chúng lùi lại.
Hai giây đồng hồ là toàn bộ quãng thời gian chúng được phép đưa ra lựa chọn, bất tuân mệnh lệnh hoặc bóp cổ Ryu. Chúng chọn lùi xuống với vẻ cáu bẩn hậm hực dưới lớp mặt nạ.
Thanh kiếm cũng quay lại trong vỏ.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh thích chơi trò anh hùng, Ryu.” Harland uể oải đáp “Và tôi ước rằng mình có thời gian cho việc này.” Nói rồi hắn rút trong áo ra một đồng xu, cả hai mặt của mảnh vàng là hình vòng nguyệt quế bao quanh lưỡi kiếm. “Hãy để cho chúng tôi làm việc của mình và Hoàng Tộc sẽ thanh toán cũng như giải quyết mọi vấn đề của anh, cho tới khi anh rời Thủ Đô.”
Harland ném đồng xu cho Ryu.
Nó không khác lớn hơn một đồng bạc thông thường là bao, nhưng ở Thủ Đô, người ta sẵn sàng giết nhau để có được cái đặc quyền từ mảnh kim loại nhỏ bé ấy.
Gió lại hát lên cùng kim loại. Ryu cắt đồng xu làm đôi chỉ bằng động tác rút kiếm.
“Thật sao Harland?” Ryu cảm thán với vẻ hài hước khô khốc.
Harland lắc đầu tỏ vẻ thất vọng.
“Tôi tưởng anh thông minh hơn thế này, Ryu. Nếu anh cứ tiếp tục chống đối và bất tuân trước sự vĩ đại của Nữ Thần, anh sẽ tìm thấy xác mình trên đoạn đầu đài. Anh thực sự tới Thủ Đô chỉ để chết thôi sao, Con Rồng của Redmere?”
“Tôi không biết điều gì nực cười hơn,” Ryu đáp “việc anh tin rằng tôi sẽ sợ Hoàng Tộc và thứ tôn giáo giả tạo của nơi này, hay việc anh tin rằng Hoàng Tộc có đủ khả năng để giết tôi.”
“Đó là điều hay nhất về anh Ryu bạn tôi, anh sẽ là người tự kết liễu mình. Nhưng cho tới lúc đó, tôi còn việc phải làm.” Harland quay sang Amelyna “Cô Valthenia, tôi đến để chuyển lời mời của Chủ Nhân tôi tới cô. Tôi xin được nhắc lại, đây là lời mời trực tiếp từ một Hoàng Tộc. Cô có thể chọn đường hoàng bước tới dưới tư cách một vị khách danh dự, hoặc bị lôi tới như con chó với xích ở cổ.”
Amelyna nhìn kẻ đưa tin, nhìn vào hình lông vũ trên chiếc mặt nạ và cả gia huy trên chiếc mũ quân đội, Hoàng Tộc thì cần gì ở cô? Những kẻ mà mọi sự phát triển được đổ dồn vào bụng thay vì đầu, những kẻ có thừa sự giàu sang, có thừa tiền để mua bất kỳ đứa con gái nào chúng muốn thì cần gì ở cô?
Những kẻ quyền lực tới mức chính chúng trở thành luật lệ, đang cần gì đó ở cô.
“Amelyna, cô đặt sai câu hỏi rồi.”
Nữ Chế Tác Gia giật mình.
Cô bất ngờ đè ngón tay lên cái nút điện ở chuôi dao, động cơ nằm dưới lớp kim loại rồ lên, toàn lực đâm thứ vũ khí gia cố lên bức tường. Mũi dao chắp vá dễ dàng vỡ vụn, nhưng trước khi cái cán dao tuột khỏi tay cô thì nó cũng đã cắm được vào thứ vật liệu cứng đầu kia, không mạnh để xuyên qua, nhưng đủ sâu để cô tiếp tục bám vào, đủ sâu để vô số câu hỏi đang chạy loạn tìm được một trật tự.
“Tôi từ chối.”
Giọng Amelyna run rẩy, toàn bộ cơ thể cô đang run rẩy, cô siết lên con dao chặt tới nỗi móng tay bắt đầu xuyên thủng qua da thịt cô. Cô không còn kiểm soát được nhịp thở nữa, cô chỉ có thể để cho trái tim mình cứ liên tục thắt lại theo mỗi giây mà mình còn đứng. Mọi giác quan và bản năng nguyên thủy nhất đang van nài cô hãy nhận lấy lời mời, hãy dừng việc phản kháng lại.
“Ồ?”
Tâm trí cô thì thầm với cô rằng đây chính là cái chết.
Đôi mắt xanh của người con gái tối sầm lại khi hai cái bóng đen trực chờ liều mạng với Ryu để lao tới. Cô áp mình sát vào tường, song, không vì thế cái nhìn mất đi vẻ kiên cường hoang dại, cô nghiến răng, phản kháng lại cái mong muốn được van xin để đổi lấy cơ hội rời khỏi đây toàn mạng. Nhưng hơn ai hết, cô hiểu rằng sẽ không có cuộc sống nào cho kẻ yếu đuối, không có tương lai nào cho kẻ chọn quỳ gối.
“Các người quên mất một điều quan trọng.” Amelyna gằn giọng, cố gắng tìm lại sự can đảm đã đưa cô tới đây qua từng tiếng lắp bắp “Ngay từ khoảnh khắc các người mời tôi dưới danh nghĩa Hoàng Tộc, tôi đã được coi là khách danh dự .”
Người con gái có thể cảm thấy dạ giày mình thắt lại với chính điều bản thân vừa nói và sắp nói.
“Hoàng Tộc có một luật bất thành văn …”
Harland nghiêng đầu về phía trước, như thể thách thức cô tiếp tục.
“Bất kỳ ai được mời đều sẽ được xếp ngang hàng hoặc thậm chí có vị trí cao hơn người đưa ra lời mời đó”
Cô đâm móng tay vào da thịt sâu hơn. Cô có thể cảm thấy cứ mỗi giọt máu mất đi, lại thêm một chút Amelyna quay trở lại.
“Đám các người chắc hiểu hơn ai hết về tầm quan trọng của những quy luật ngầm này, vì theo tôi thấy các người vẫn còn nguyên đầu. Chỉ tiếc là các người đang không dùng nó để suy nghĩ.”
Harland bước tới, Amelyna cũng khập khiễng rời khỏi bức tường sau lưng mình, cô kéo bản thân bước cùng nhịp với hắn, cả hai dừng lại ngay trước mũi kiếm của Ryu.
Bàn tay cô chạm lên cánh tay đang cầm kiếm của anh.
“Cảm ơn anh…,” giọng cô lạc đi “Ryu.”
Kẻ mang hình lông vũ đỏ đẩy hai gã cấp dưới ra để có thể đứng đối diện Amelyna. Ngay cả khi đứng thẳng người, cô chỉ cao tới ngực hắn, họ cũng đang đứng quá gần để cô có thể tìm tới con dao trong chiếc áo khoác lửng, trong khi đó, bàn tay đeo găng của hắn thì có thể nắm trọn lấy sinh mạng cô và thiêu cháy tất cả những lý lẽ trên đơn giản như bóp nát một con bướm. Vậy mà nữ Chế Tác Gia kia, người mà vẫn cần vịn nhẹ lên Ryu, vẫn giữ nguyên cái nhìn trực diện với đôi mắt trắng dã, không để lộ dù một chút nao núng.
“Tự đặt mình ngang hàng với Hoàng Tộc.”
Vòng ma pháp trận ở găng tay Harland sáng lên, Amelyna không đọc được bất kỳ ký tự nào được thêu trên đó, cô chỉ nhìn thấy chúng bắt đầu di chuyển, dấu hiệu của những cổ ngữ gốc, một loại năng lực yêu cầu sự am hiểu về bản chất của ma thuật ở một mức độ nhất định.
“Đó là tội chết.”
“Xúc phạm khách danh dự của Hoàng Tộc,” Amelyna đốp lại “cũng là tội chết.”
Hắn đưa tay lên, cô gái vẫn không nhúc nhích.
Nhưng thay vì thổi bay đầu Amelyna, Harland chạm tay vào vành chiếc mũ kepi.
“Khá thú vị, thưa cô Valthenia. Đã một khoảng thời gian dài kể từ khi tôi được nghe lại về Luật Ngang Bằng. Đa số các Hoàng Tộc trẻ thậm chí còn không biết rằng nó từng tồn tại.” Harland gần như nhìn chằm chằm vào Ryu khi đưa ra nhận xét. Rồi sau đó, hắn bình thản bước qua đôi nam nữ, vừa đi về phía đoạn hành lang bị chặn, vừa tiếp tục.
“Chủ Nhân của tôi đã đoán rằng cô sẽ từ chối lời mời này, Ngài đặc biệt yêu cầu tôi phải kiên nhẫn với câu trả lời cô đưa ra. Và tùy theo cách cô hành xử, tôi sẽ đưa ra hành động phù hợp.”
Gã đẩy ngón trỏ của mình về phía trước, hình ma pháp trận trên chiếc găng hắn đeo là bừng sáng. Vòng tròn cổ tự nhô lên khỏi mặt vải trắng.
“Trong trường hợp cô tìm cách chạy trốn, tôi sẽ phải thực hiện hành quyết tại chỗ. Sau đó trưng bày thủ cấp cô giữa Quảng Trường như một kẻ vượt ngục.”
Mùi kim loại cháy từ đâu ập tới.
“Nếu cô chọn thương lượng, tôi được đề xuất cưỡng chế và trừng phạt cô dưới tội danh của một vô phép tự coi bản thân ngang hàng với Hoàng Tộc.”
Những lưỡi cưa mà Harland đã ném ra rung lên.
“Còn nếu cô chọn chiến đấu…” hắn nhún vai khi từng miếng kim loại lao thẳng tới bức tường, giọng nói vẫn đều đều “tôi sẽ đem đầu cô tới Quạ Đen, một minh chứng cho sự liều lĩnh ngu ngốc của tổ chức đã thu nạp cô.”
Những lưỡi cưa lao vào hỗn hợp của Hắc Diện Thạch và Kim Loại đen, gọt đi từng chút một niềm tự hào kéo dài hàng trăm năm của Người Lùn.
“Và trong trường hợp cuối cùng,” Harland dừng lại một nhịp giữa tiếng chém của thép “nếu cô có thể thuyết phục được tôi, tôi sẽ phải để cô đi và giúp đỡ cô một lần.”
Amelyna nuốt nước bọt. Bức tường nhẵn thín kia không còn nữa, cô đang nhìn vào một lối đi dài chừng ba mét được cắt gọn ghẽ, với bốn xung quanh phẳng như chính bề mặt ban đầu của bức tường.
“Lời từ chối của cô đã được chấp nhận, cô Valthenia. Cô có thể tiếp tục công việc của mình. Nhưng tôi cũng xin nhắc cô rằng sự hiếu khách của Chủ Nhân là có hạn.”
Hắn rời đi, không mảy may nhìn lại.
Chaporia
Bình Luận (0)