Nuôi Nhầm Phản Diện Thành Người Tốt
Anh trai ném tôi cho bạn thân chăm vài hôm.
“Ông trông con bé giúp tôi nhé. Ngoài chuyện ở trường mẫu giáo ăn hơi nhiều một chút thì nó ngoan lắm!”
Nói xong, anh ấy phóng xe chạy mất hút.
Người đàn ông với gương mặt u ám bất đắc dĩ nắm tay tôi đứng ở cửa, mắt lớn trừng mắt nhỏ với tôi.
Một lúc lâu sau, tôi khịt khịt mũi, cau mày:
“Anh ơi, trong nhà có mùi trứng thối. Anh hết tiền mua cơm rồi hả?”
Đầu ngón tay của Lộ Thanh Hứa khẽ khựng lại, anh quay đầu đi vào bếp tắt bếp ga.
Tôi nghe thấy giọng hệ thống đầy nhẹ nhõm:
【Đúng rồi chứ, cậu là đại phản diện cấp thế giới, thuốc nổ tự chế của cậu còn có thể nổ bay cả nam nữ chính!】
【Đây là khóa đầu tiên tôi dẫn dắt, tôi còn chờ cậu vung dao giết sạch thiên hạ, chứ không phải bảo cậu tự sát đâu!!!】
01
Khi tôi vừa ngồi xuống sofa, hệ thống vẫn cười khanh khách:
【Hai năm nữa cậu sẽ trở thành thiên tài khoa học! Đến lúc đó tự chế bom rồi cho nổ chết hết đám nhân vật chính!】
【Đúng rồi, cả đám từng bắt nạt cậu cũng phải chết hết!】
Lạ thật.
Anh chẳng nói gì.
Là giọng của ai vậy?
Lộ Thanh Hứa hoàn toàn không có phản ứng.
Anh như đang nhận nhiệm vụ, mở cửa sổ thông gió xong liền bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho tôi.
Anh trai tôi đang đi công tác, cứ mười mấy phút lại gọi video một lần.
Ồn muốn chết.
Không chịu nổi nữa.
Thấy Lộ Thanh Hứa đang thái hành.
Tôi lon ton chạy tới nhận cuộc gọi, nghiêm mặt nói:
“Anh đừng gọi nữa, bọn em bận lắm, không có thời gian chơi với anh.”
Rồi cúp máy.
Động tác bật bếp của Lộ Thanh Hứa khựng lại, nghiêng đầu nhìn tôi một cái.
Tôi lập tức xắn tay áo lên, nhìn quanh.
“Em tìm gì thế?”
Giọng nói trong trẻo vang lên trên đỉnh đầu.
Tôi khó hiểu hít hít mũi.
“Trứng đâu?”
Ở nhà tôi chuyên phụ trách đánh trứng.
Ban nãy rõ ràng ngửi thấy mùi mà.
Lộ Thanh Hứa sững người, thấp giọng nói:
“Không có trứng.”
Tôi nghi ngờ nhìn anh một lúc lâu, cảm thấy anh đang lừa trẻ con.
Nhưng trong nhà chỉ còn trứng thối, chắc anh ngại lấy ra.
Thôi vậy.
Tha cho anh đó.
Cuối cùng Lộ Thanh Hứa bưng lên một bát mì.
Tôi nhìn nước dùng trong veo như nước lã, im lặng vài giây rồi cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Đúng là của hiếm!
Ngon!
Đến khi húp sạch cả nước mì, tôi mới để ý anh vẫn ngồi lặng lẽ đối diện, trước mặt chẳng có gì.
Giọng hệ thống lại vang lên:
【Cậu chỉ còn đúng chừng ấy mì thôi, sao lại cho con nhóc béo trắng này ăn? Nó nhịn vài bữa cũng chẳng chết đâu.】
02
Tôi hoảng rồi.
Hóa ra anh nghèo đến thế thật sao, lỡ vì tôi mà anh chết đói thì phải làm sao?
Tôi vọt dậy, lục cặp sách lấy ra một con heo đất vàng.
Đây là tiền tiêu vặt tôi dành dụm rất lâu.
Đưa cho Lộ Thanh Hứa, anh khó hiểu hỏi:
“Đây là gì?”
Tôi trịnh trọng giới thiệu:
“Nó tên là Tiểu Kim, là quản gia tiền tiêu vặt của em. Một tuổi mẹ tặng em, từ nhỏ đến giờ nó luôn ở bên em.”
Anh chẳng có tâm trạng nghe trẻ con luyên thuyên.
Nghe xong chỉ hờ hững gật đầu, ừ một tiếng cho có.
Quả nhiên, đói đến mức không còn sức nói chuyện.
Không thể chậm trễ.
Tôi lấy từ trong cặp ra một chiếc búa nhỏ, mím môi nhắm mắt định đập xuống.
Nhưng một bàn tay lớn giữ cổ tay tôi lại.
Mở mắt ra, tôi thấy ánh mắt không tán thành của Lộ Thanh Hứa, như đang nhìn một đứa trẻ nghịch ngợm.
Ngay cả giọng nói cũng nặng hơn:
“Chẳng phải em nói là quà mẹ tặng sao? Nói đập là đập luôn à?”
Khóe miệng tôi run lên, “Oa” một tiếng khóc lớn.
Nhân lúc anh còn ngẩn người, tôi lao vào lòng anh, nấc nghẹn:
“Em cũng không muốn đập… nhưng nếu không đập thì anh sẽ chết đói mất. Em không muốn Tiểu Kim tan xác, cũng không muốn anh mỉm cười nơi chín suối…”
Cánh tay anh cứng đờ giữa không trung một lúc lâu, rồi mới chậm rãi hạ xuống, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Khi nói còn xen lẫn tiếng ho:
“Anh có tiền. Với lại… em khỏe thật đấy. Hằng ngày anh trai em cho em ăn gì mà lớn vậy?”
“Còn nữa, ai dạy em dùng thành ngữ lung tung thế? Giáo viên của em có bằng sư phạm không?”
Hỏng rồi.
Ở lớp, mỗi lần mấy đứa xấu gọi tôi là đồ béo, tôi đều ngồi phịch lên người chúng để thắng.
Nhưng tôi nhớ vừa nãy mình đâu có dùng nhiều sức.
Chắc chắn là vì anh ăn quá ít, cơ thể yếu quá thôi.
Nghe anh ho, tôi vội vàng đứng nghiêm, mắt đỏ hoe đáp:
“Ăn cơm lớn lên ạ. Ngày nào anh trai cũng nấu cơm mang cho em. Sủi cảo cũng ngon lắm, nhưng cô giáo không có sủi cảo.”
“…”
Sau một hồi im lặng, Lộ Thanh Hứa chỉ vào mình:
“Ý em là… từ giờ anh cũng phải nấu cơm mang cho em à?”
03
Vì tôi không tin Lộ Thanh Hứa có tiền.
Còn vừa khóc vừa hỏi:
“Em đều là bố mẹ cho tiền, anh sống một mình, ai cho anh tiền vậy?”
Anh nhìn tôi rất lâu, trên mặt tôi vẫn chỉ toàn là ngây thơ vô tri.
Cuối cùng bực bội thở dài, xoa trán:
“Anh tự kiếm tiền.”
“Woa, giỏi quá! Sau này em cũng muốn kiếm tiền!”
Tôi kêu lên, mắt sáng lấp lánh nhìn anh.
Lộ Thanh Hứa bị tôi nhìn đến mức phải dời mắt, quay người đi ra ngoài.
Đến cửa thấy tôi chưa theo, anh quay lưng nói:
“Em ăn no chưa? Chưa thì đi ra ngoài ăn thêm.”
Tôi sờ cái bụng mới no năm phần, thành thật lắc đầu, tiến lên nắm tay anh.
Dù hơi cứng lại, nhưng sau khi cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay, anh vẫn mặc kệ.
【Cuối cùng cậu cũng chịu ra ngoài rồi, ký chủ! Chúng ta đi cho nam nữ chính một bài học đi!】
【Xem ra con nhóc này cũng không phải vô dụng, sau này có thể cho nó chết nhẹ nhàng một chút!】
Bước chân anh khựng lại, lần đầu tiên đáp lại hệ thống, giọng lạnh như băng:
“Im miệng. Còn nghĩ mấy chuyện mất nhân tính đó nữa, tối nay tôi tìm đại con sông nhảy xuống.”
Hệ thống im bặt.
04
Nửa tiếng sau, Lộ Thanh Hứa nhìn bốn cái bát trống trên bàn, kinh ngạc.
Anh túm tôi lên, nhìn cái bụng căng như gà nhồi cơm của tôi, gằn giọng:
“Anh chỉ đi nghe điện thoại một chút, ai cho em ăn nhiều vậy? Bụng có căng không? Muốn nôn không?”
Vốn không sao, giờ bị lắc có hơi buồn nôn.
Tôi khan một tiếng.
Lộ Thanh Hứa lập tức buông tay, lùi lại hai bước.
Ục một tiếng.
Tôi khó khăn ngẩng đầu, lắc đầu nói:
“Nuốt xuống rồi.”
Ánh mắt Lộ Thanh Hứa lập tức trở nên rất phức tạp, mấy miếng còn lại trên bàn cũng không ăn nữa.
Anh nhanh chóng thanh toán rồi rời đi.
Về đến nhà, tôi tắm xong nhìn bóng lưng vẫn đang bận rộn trong bếp, dụi mắt.
Rất nhanh, một hộp cơm trông ngon lành xuất hiện.
Lượng gấp đôi trẻ bình thường.
Tôi lại gần nhìn.
Tôm, thích ăn!
Bò, thích ăn!
Rau, cũng thích ăn!!
Tôi nuốt nước miếng, rõ ràng bụng vẫn tròn mà vẫn thèm không chịu nổi.
Lộ Thanh Hứa cảnh giác chắn trước mặt tôi, tháo tạp dề rồi đặt hộp cơm lên ngăn cao nhất của tủ lạnh.
Xác nhận tôi không với tới mới đi tắm.
Chaporia
Bình Luận (0)