20px
Trên mạng đã tràn ngập những tiếng la lối, khóc lóc của khán giả, nài nỉ nhân viên đài truyền hình hãy mau mau cho máy quay lọt vô khoang giả lập của giám khảo đi, đừng có đong đưa lên xuống như như điện tâm đồ của tụi em nữa! Tiếc rằng máy quay điều khiển từ xa không được phép tiến vào các thiết bị có hệ thống liên kết tinh thần với độ chính xác cực cao này, vì vậy chúng chỉ có thể lơ lửng ở trước mỗi khoang, đủ để khán giả nhìn thấy người nằm bên trong cho dù nắp khoang có đóng lại.

“Á á á á anh giám khảo vào rồi!!”

“Huhuhu kỳ sinh lý phản đối! Nó bảo dụ dỗ nó trước thời hạn thế này là phạm quy!”

“Bé lầu trên, Alpha thì đào đâu ra kỳ sinh lý hả cưng?”

“Thì sinh lý tinh thần! Tại ảnh đẹp trai chứ bộ!!”

“Nói nghe, giám khảo ít nhất cũng phải A+, tôi chỉ có D thôi. Về mặt sinh lý, chênh lệch nhiều như vậy thì Alpha cũng có thể đánh dấu Alpha!”

“Á! Ảnh sắp cởi nón rồi! Ảnh đưa tay lên rồi đưa tay lên rồi!!”

Những người lính canh giữ bầu trời đóng vai trò then chốt, giúp con người có thể tự do di chuyển giữa vũ trụ lộng lẫy nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy như ngày nay. Tổ hợp gene đột biến sơ khai của Alpha và Omega bao gồm cả đoạn quyết định vẻ bề ngoài, cấp bậc càng cao thì dung mạo càng xuất chúng, trong đó hơn một nửa số AO cấp cao đều tham gia vào lĩnh vực quân sự. Cái đẹp luôn được ưu ái trong bất kỳ thời đại nào, vì vậy đứng trước một vị giám khảo vừa tài giỏi lại vừa (có thể) đẹp trai hết nấc, toàn mạng vũ trụ lên cơn rối loạn sinh lý (và tinh thần) là điều vô cùng dễ hiểu. Hơn nữa đâu chỉ có khán giá trên mạng mong chờ được diện kiến dung nhan thần bí này, chỉ là khán giả hiện trường thể hiện một cách kín đáo hơn nhiều thôi.

Tâm điểm của mọi sự chú ý ấy vẫn ung dung rảo một vòng quanh khoang giả lập, kiểm tra xem có bất kỳ hỏng hóc hay thay đổi nào không theo đúng quy tắc an toàn. Sau khi đảm bảo không có gì bất thường, anh mới chậm rãi ngồi vào.

Oscar: “Bỏ mẹ, lâu quá không đánh mô phỏng, quên bà nó phải kiểm tra thiết bị rồi.”

Mera tang tóc đáp: “Khỏi lo, có mình ảnh nhớ thôi.”

Khi giám khảo cuối cùng cũng đưa tay ra sau gáy, mở khóa nối giữa mũ và giáp ra, tất cả mọi người nín thở.

Nắp khoang giả lập chậm rãi hạ xuống.

Mũ bảo hộ của giám khảo cũng được lấy xuống.

“@undefined%!! Chỉ mang theo đúng một tàu hộ tống mà dám để soái hạm rời khỏi khiên bảo vệ sao?” Có người thét lên trên khán đài.

Phong cách đánh trận điên khùng này khiến người trong Quân đội cũng thấy nao nao.

Ngọn lửa xanh phụt ra từ động cơ đẩy soái hạm khổng lồ lao thẳng vào hạm đội của Elliot với tốc độ không ngừng tăng lên, mang theo sát khí ngùn ngụt như muốn đập nồi dìm thuyền, lấy mạng đổi mạng.

Elliot gào lên trong kênh chiến hạm: “Tấn công! Tấn công hắn! Tất cả chủ pháo tấn công soái hạm!!”

Bỗng nhiên, chiếc tàu hộ tống vẫn luôn theo sát soái hạm vọt lên trước, lá chắn photon được mở với công suất tối đa, hứng lấy từng phát đạn của đối phương. Chỉ trong thoáng chốc, động cơ con tàu đã bị phá hủy trong ánh lửa chói lòa và những mảnh vụn văng tung tóe,.

Elliot vui mừng ra mặt, nhưng không đợi y chuẩn bị thừa thắng xông lên mà khai hỏa lần thứ hai, không gian trước mặt bỗng nhăn lại như mảnh giấy bị vò nát.

Giây tiếp theo, gã thanh niên ngây ra như bị sét đánh khi chứng kiến soái hạm bốc hơi ngay trước mắt.

“Gian lận!!” Y cả giận quát to.

“Á đù!”

Toàn bộ khán đài đồng thanh la lên, tuy từ ngữ không lịch sự cho lắm nhưng đều thể hiện sự kích động và thán phục, bởi vì hành động nhìn như xung phong liều chết của giám khảo ban nãy hoàn toàn không phải để tấn công mà là để tiến vào nhảy vọt!

Đó là một kỹ thuật xuyên qua khoảng cách ngắn, có thể hiểu như nhảy từ điểm A sang điểm B chỉ trong một cái chớp mắt. Nó không chỉ đòi hỏi nguồn năng lượng khổng lồ để nén không gian lại mà còn có một khoảng đệm kéo dài mấy chục giây sau khi kết thúc, trong thời gian đó chiến hạm hoàn toàn không thể động đậy để tránh bị xé xác bởi không gian còn chưa kịp phục hồi. Mà trên chiến trường, chỉ ngần ấy thời gian thôi cũng đủ để biến một hạm đội thành sắt vụn, vì vậy không một chỉ huy nào muốn sử dụng kỹ thuật này trừ khi nó là cứu cánh cuối cùng.

“Trực tiếp nhảy vọt về trạm không gian rồi mở khiên bảo vệ! Trời ơi, xem kìa, cậu ta vẫn không quên kéo chiếc tàu hộ tống đã hỏng kia đi!”

Micro vẫn còn mở, đưa tiếng hô của Thượng tướng Fiditz đi khắp khán đài và mạng vũ trụ, khiến ai nấy nghe được đều líu lưỡi.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại. Trong lúc không gian vẫn còn đang vặn vẹo, một chùm ánh sáng chói mắt đã xuyên thủng hạm đội của Elliot như một que trúc xiên qua xâu cá viên, khiến một chuỗi tinh hạm nối đuôi nhau chìm trong biển lửa. Cũng may soái hạm của y nằm ở vị trí gần cuối, bằng không có lẽ đã phải rời khỏi cuộc chơi.

“Pháo quỹ đạo!” Thượng tướng Fiditz khen không ngớt miệng: “Chỉ trong một thời gian ngắn mà bố trí được chuỗi hành động liền mạch như vậy, lại còn thực hiện không chút sai lầm, khả năng tính toán tuyệt vời!”

Mọi việc xảy ra quá nhanh với Elliot. Giây trước y còn đang bắn phá tàu hộ tống duy nhất của đối phương, giây sau hạm đội của y đã bị chia năm xẻ bảy. Nhìn báo cáo thương tổn không ngừng nhảy ra trên đài chỉ huy, y suýt nữa nhảy dựng lên khỏi ghế hạm trưởng.

“Gian lận!!” Y sửng sốt gào toáng lên: “AI! Hắn chắc chắn gian lận!”

Rắc!

Chiếc ghế đáng thương của Thượng tướng Wimmer lại phải nói tạm biệt với tay vịn của mình. Sắc mặt ông cụ đã không thể dùng từ “tức giận” để hình dung mà phải là “giận run người”, khiến cho bán kính năm mét quanh ông thoáng cái đã thành nơi vườn không nhà trống.

“Ôi… Ây dà, Thượng tướng giận đến nỗi vào kỳ mẫn cảm luôn hả?”

Hệ thống AI của Úy Lam tận chức tận trách mà trả lời: [Không phát hiện hành vi gian lận, không có tình huống bất thường trong trận chiến.]

Trên mũ liên kết có một hệ thống theo dõi hoạt động não bộ của người sử dụng để ngăn ngừa tai nạn do suy sụp tinh thần. Đôi khi có trường hợp sinh viên không những không tỉnh lại sau khi “tử vong” mà còn rơi vào trạng thái kinh hãi tột độ, cần được khoang giả lập cưỡng chế đưa ra ngoài để được tiêm thuốc ổn định tinh thần. Nó tất nhiên có thể giám sát các hành vi gian lận, nhưng kể từ khi Liên Bang nghiêm cấm tuyệt đối kỹ thuật cấy chip, đã không ai có thể giở trò trong những trận chiến tinh thần trực tiếp như thế này nữa.

Bấy giờ Elliot đã kịp phản ứng lại, mặt mày tái mét. Ban nãy khi toàn bộ lực chú ý của y bị soái hạm hấp dẫn, những khẩu pháo quỹ đạo đã chậm rãi chuyển hướng, bổ sung năng lượng, phun ra một đường đạn chói lòa quét sạch một phần tư hạm đội của y. Những họng pháo còn lập lòe ánh trắng từ nhiệt độ chưa tan ấy khiến cả bốn thí sinh đều sững sờ.

Thượng tướng Fiditz bình luận: “Dù sao cũng là thanh niên trẻ tuổi chưa ra chiến trường, năng lực phản ứng và tố chất tâm lý kém hơn là điều dễ hiểu.”

Làm sao bây giờ? Nhìn trạng thái gần như hoàn hảo của ba người còn lại trên bảng thể hiện tỉ lệ thương tổn, đầu óc Elliot kêu ong ong như cái loa rè, đôi tay chết lặng lướt trên bàn điều khiển, thao tác những tàu hộ tống khác tiến lên lấp chỗ trống trong hàng phòng ngự trước soái hạm.

Động tác của y có phần nhanh hơn suy nghĩ, gần như vâng theo bản năng mà đưa ra mệnh lệnh tiếp theo.

Tất cả khán giả đồng loạt quay đầu lại nhìn Thượng tướng Wimmer trong bầu không khí im lặng như tờ.

Cùng lúc ấy, trên mạng vũ trụ.

“Hở… Sao tui lại thấy lịch sử đặc sắc hai hôm trước tái diễn vậy cà?”

“Bảng xếp hạng tác chiến của Úy Lam bộ xếp từ dưới lên trên hay gì…”

“Nguyên cái soái hạm tổ chảng vậy mà cứ thích lén la lén lút thụt lùi làm cái qué gì thế nhở?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...