Nhờ buổi nói chuyện với Hiiragi-san, bây giờ tôi đã có thể đối diện với Saito.
Thực sự việc Saito có tình cảm với tôi vẫn là chuyện quá khó tin, nhưng quan sát phản ứng của cô ấy thì không phải là không có khả năng. Chính Hiiragi-san cũng đã đi đến kết luận tương tự.
Nhưng mà, đến giờ tôi vẫn chưa nhận thấy được dấu hiệu nào cho thấy cô ấy thích tôi cả. Có thể là do tôi mù tịt mấy chuyện như này nên không nhận ra, nhưng tôi đảm bảo là ít nhất cô ấy không thể hiện ra một cách rõ ràng gì cả . Tôi chỉ nhớ là tôi đã vài lần bị cậu ấy lườm cho cháy mặt thôi.
Chắc là... cô ấy muốn nói chuyện với tôi, như một người bạn. Dù có tình cảm hay không, thì điều đó là chắc chắn.
Về phần tôi thì, dù đã hiểu ra khả năng Saito có thể thích mình, tôi vẫn có niềm tin mãnh liệt rằng cô ấy chỉ xem tôi là bạn bè. Nên là bây giờ tôi cứ nói chuyện với cô ấy như bình thường trước đã.
Tôi biết làm thế này là trì hoãn vấn đề, nhưng thế là ổn.Suy cho cùng thì cũng chỉ là phỏng đoán cá nhân của tôi thôi, có overthinking thì cũng chẳng ích gì. Chỉ cần biết là khả năng đó có tồn tại, thế là đủ. Tôi không muốn vội vàng để rồi làm mối quan hệ của hai đứa càng phức tạp thêm nữa.
Thế nên, tôi quyết định sẽ giữ thái độ bình tĩnh như mọi khi và tiếp tục giao tiếp với cô ấy bình thường như mọi ngày.
"Cuốn này cũng hay lắm. Cảm ơn nhé."
"Lúc nào cậu cũng chỉ nói là nói hay thôi nhỉ."
"Thì... nó hay thật mà, biết sao giờ."
Đã được một tuần kể từ buổi nói chuyện với Hiiragi-san, thật may mắn là mối quan hệ giữa tôi và Saito không hề trở nên căng thẳng. Chúng tôi vẫn tiếp tục trao đổi sách như mọi khi.
Ban đầu, không khí giữa cả hai có chút ngượng ngùng, nhưng sau vài ngày, sự khó xử đó đã hoàn toàn biến mất. Chúng tôi vui vẻ chia sẻ suy nghĩ của bản thân về những cuốn sách. Mối quan hệ này thoải mái đến mức tôi không hề muốn đánh mất nó. Sau khi kết thúc cuộc trao đổi về sách trong thư viện, tôi và Saito mỉm cười hài lòng với nhau.
"...Nhân tiện, cuối tuần cậu thường làm gì thế?"
Cậu ấy ngước nhìn tôi một cách rụt rè, đôi mắt lấp lánh vẻ tò mò. Tôi có chút bất ngờ trước câu hỏi có phần đường đột này. Dù chúng tôi thường nói chuyện về sách, nhưng những câu hỏi về bản thân chúng tôi thì khá ít được nhắc đến.Dù có chút bối rối, tôi vẫn quyết định trả lời như bình thường.
"Cậu thật sự muốn biết à? Gần đây tớ đi khám phá khá nhiều chỗ đấy."
"Hả? Cậu thực sự ra ngoài á? Tớ cứ tưởng cậu chắc chắn là một kẻ ru rú trong nhà cơ."
Cô ấy có vẻ ngạc nhiên, đôi mắt xinh đẹp mở to và chớp chớp liên tục. Này, cậu nghĩ tớ là loại người gì thế?
"Cậu đã đi những đâu vậy ?"
"Đầu tiên, tớ đến một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng và bắt gặp một vụ án mạng ở đó."
"Cái gì!? V-vụ án mạng là sao?"
Saito hoảng hốt, người hơi rướn về phía trước vì sốc.Tôi tiếp tục nói.
"Tớ đã trở thành một thám tử và phá án thành công."
"...Hả?"
Cậu ấy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đôi mắt to tròn chuyển sang ánh nhìn hoài nghi.
"Sau đó, tớ chuyển sinh sang thế giới khác, cùng một cô nàng elf đi phiêu lưu và đánh bại Ma Vương."
"C-Có hơi quá đà rồi không? Lại còn elf nữa chứ...?"
"Đấy là cách tớ đi khám phá trong trí tưởng tượng với tư cách là nhân vật chính như trong sách thôi mà."
"Haizz. Tớ biết ngay mà."
Saito thở dài một hơi, rồi buông thõng vai một cách lặng lẽ. Cô ấy từ từ ngước lên và nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại, như thể vô cùng thất vọng.
"N-này, cậu nhìn thế là ý gì hả?"
"Oh, không có gì. Tớ chỉ nghĩ cậu vẫn là cậu như bao ngày thôi."
Ánh mắt lạnh lùng của cô ấy đâm xuyên qua tôi. Ừm, chắc chắn là không có chuyện cậu ấy thích tôi rồi. Cái nhìn lạnh giá đó bắt đầu làm tôi thấy nhột nhột, nên tôi nhún vai một cách tinh nghịch và quay đi.
"Tớ sẽ coi đó là một lời khen. Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé."
"Ừm, hẹn gặp lại."
Chào tạm biệt xong, tôi bắt đầu bước đi. Cùng lúc đó, tôi để ý thấy Saito ở rìa tầm mắt đang lục lọi trong cặp sách của mình. Ngay sau đó, tôi nghe thấy giọng nói bối rối của cậu ấy.
"...Huh?"
"Có chuyện gì sao?"
Tôi dừng lại và quay mặt về phía Saito. Cậu ấy ngước lên nhìn tôi.
"Tớ không thấy cuốn sách của tớ đâu nữa."
"C-Cái gì?"
Saito nhíu mày bối rối, lại nhìn vào trong cặp, rồi khẽ thở dài.
"Không có ở đây rồi. Có lẽ là tớ quên ở nhà rồi."
"Cậu chắc không đấy?"
"...Chắc là vậy."
Saito gật đầu một hơi do dự, vẻ mặt hơi tối lại. Một thoáng lo âu lướt qua tâm trí tôi, nhưng tôi cố gắng không để nó lộ ra trên mặt.
"Chà, trước mắt thì cậu nên về nhà kiểm tra thử xem. Nếu không có thì chắc là ở trường rồi. Ở trường thì hỏi giáo viên lỡ đâu mấy thầy cô lại nhặt được."
"...Cậu nói phải."
Saito cố tỏ ra vui vẻ bằng cách nở một nụ cười nhẹ. Nhưng thế là chưa đủ để che đi sự lo lắng rất dễ nhận thấy của cô ấy.
"Tớ không thích phải nói như này lắm, nhưng mà nếu chỉ là một cuốn sách thôi thì, lỡ xui rủi thế nào mà không tìm thấy thì mua cuốn mới của được mà ?"
"Đúng là vậy, nhưng nó là cuốn sách cậu tặng tớ mà, với cả..."
"Với cả?"
"...Cái kẹp sách thủy tinh cũng nằm trong quyển sách đó nữa."
"Tớ hiểu rồi."
Hiểu được lý do tại sao cậu ấy lại lo lắng đến vậy, tôi không nghĩ ra được câu nào để trấn an cô ấy.
Tôi biết rõ hơn ai hết Saito trân trọng chiếc kẹp sách tôi tặng đến mức nào. Ánh mắt dịu dàng của cô ấy khi ngắm nhìn nó, cách cậu ấy cẩn thận cầm nó trên tay. Cậu ấy thậm chí còn đặt nó làm màn hình khóa điện thoại và thỉnh thoảng lại lôi ra ngắm.
Nói những lời an ủi sáo rỗng với một người vừa đánh mất thứ quý giá như vậy là điều không thể chấp nhận được. Nhưng tôi không biết phải nói gì để cô ấy vui lên cả. Nhận thấy sự bối rối của tôi, Saito cất giọng vui vẻ.
"Bây giờ lo lắng cũng chẳng ích gì. Không sao mà. Tớ chắc chắn là nó ở nhà thôi. Tớ thỉnh thoảng cũng hay quên đồ mà, nên chắc đây chỉ là một trong những lần đó thôi."
"...R-Ra vậy."
"Ừm, vậy nên cậu đừng lo. Cậu có kế hoạch cho ngày hôm nay rồi mà đúng không?"
"...Tớ hiểu rồi."
Được khích lệ bởi những lời nói tươi sáng của Saito, tôi bước về phía lối ra. Nếu Saito bảo là ở nhà, thì chắc chắn là vậy rồi. Tôi có niềm tin mãnh liệt như vậy. Nhưng cảm giác lo lắng thì vẫn còn đọng lại nặng trĩu trong lòng tôi.
◇◇◇
Ngày hôm sau, trời đổ bão. Khác hẳn những cơn mưa phùn dạo gần đây, cơn mưa lúc này mạnh và ác liệt hơn hẳn. Bầu trời bị ôm trọn bởi những đám mây đen, khiến cho ban ngày mà cảm giác như tối mịt. Trường học lúc này đã phải bật đèn, tạo ra một không khí như thể đã về đêm.
Trong lớp học yên tĩnh, tiếng mưa đập xuống đất vang vọng khắp phòng. Trong sự im lặng đó, chỉ có giọng nói đều đều của giáo viên và tiếng mưa nặng hạt vang lên. Dù nghe thấy những âm thanh đó, tâm trí tôi vẫn rối bời bởi những sự kiện của ngày hôm qua.
Hôm qua, sau khi xong việc ở chỗ làm và về nhà, tôi không nhận được tin nhắn nào từ Saito. Tôi đã hy vọng sẽ nhận được một tin nhắn kiểu như, "Tớ tìm thấy nó ở nhà rồi,"hay gì đó tương tự cơ.
Không may là, hy vọng mong manh của tôi đã nhanh chóng tan vỡ. Tôi cứ chờ đợi một tin nhắn, nhưng đến giờ thì vẫn không thấy gì. Lần trao đổi tin nhắn gần nhất của tôi với Saito là bàn về việc trao đổi sách.
Tôi rất lo lắng không biết liệu cô ấy đã tìm thấy cuốn sách chưa, và tôi cứ phân vân không biết nên gọi cho cậu ấy không, nhưng cuối cùng thì tôi quyết định không làm vậy.
Tôi không nghĩ là người như Saito lại quên gửi tin nhắn, nên chắc phải có lý do gì đó. Dù tôi có lờ mờ đoán ra được phần nào đi chăng nữa, thì cũng không có cơ sở gì để khẳng định. Chắc là tôi nên hỏi thẳng cô ấy. Nếu cô ấy tìm thấy thì tốt, còn nếu không...
Làm ơn, mong là cô ấy đã tìm thấy nó. Tôi thành tâm hy vọng như vậy. Tôi không muốn nhìn thấy Saito lo lắng như thế. Tôi muốn cô ấy lấy lại nụ cười. Tôi muốn nhìn thấy nụ cười đó một lần nữa. Xin đấy, cuốn sách hãy ở nhà đi mà. Tôi cứ thế ngồi đến được lúc hết giờ học với một niềm tin mãnh liệt
“Được rồi, nay lớp đến đây thôi”
"Đứng dậy, cúi chào, ngồi xuống."
Sau khi buổi sinh hoạt lớp kết thúc, tôi nhanh chóng hướng thẳng đến nhà Saito. Các lớp khác cũng đã tan, khiến hành lang đông đúc và ồn ào hơn. Không gian trở nên chật chội với dòng người qua lại, nhưng tôi bằng cách nào đó luồn lách qua các khoảng trống và ra khỏi tòa nhà trường học.
Bên ngoài thì mưa vẫn cứ rơi không ngừng. Mưa nhiều đến mức tạo ra một vũng lầy đầy khó chịu. Dù có ô nhưng chân tôi vẫn bị ướt , còn nước bùn thì thấm vào giày. Đôi tất của ẩm ướt dính vào lòng bàn chân khó chịu vô cùng.Lộp bộp. Lộp bộp. Mỗi bước đi, tiếng nước mưa lại vang lên và thấm vào lòng bàn chân tôi thêm một lần nữa
Cảm giác nặng nề hơn bình thường, như thể có thứ gì đó đang cố ngăn cản tôi đến nhà Saito. Nhưng dù vậy, tôi vẫn tiếp tục lê bước và đi xuyên qua cơn mưa bão.
Cuối cùng tôi cũng đến được khu chung cư của Saito và đứng trước cửa nhà cậu ấy. Nhờ có mái che, tôi không còn bị ướt nữa, nhưng chân tôi đã sũng nước. Nước nhỏ giọt từ từ, tạo thành một vũng nước nơi tôi đứng.
"...Haaa."
Tôi thở ra một hơi thật dài để bình tĩnh lại. Xung quanh không có một bóng người, và trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng mưa lớn vang vọng như tiếng gầm của trời đất. Với nỗi lo lắng đã tích tụ từ bấy lâu, tôi nhấn chuông cửa.
Tiếng chuông điện tử đơn điệu vang lên. Nhưng không có ai trả lời cả. Tôi chờ đợi một chút, nhưng cửa vẫn không mở, nên tôi lại nhấn chuông lần nữa. Vẫn không trả lời.
Chẳng lẽ cô ấy không có nhà? Trước giờ thì Saito luôn về nhà sớm lắm mà, bình thường thì nếu bây giờ tôi đến thì hẳn là cô ấy đã đợi sẵn trong nhà rồi. Vì thế mà cậu ấy luôn mở cửa mỗi khi tôi ấn chuông
Nỗi lo của tôi ngày một lớn hơn với tình huống bất thường này. Nếu cô ấy không có nhà thì là ở đâu chứ? Chúng tôi đã xác nhận là hôm nay sẽ hẹn ở nhà cô ấy rồi, nên không có chuyện cô ấy lại quên rồi đến thư viện đâu. Thế thì, cô ấy có thể ở đâu chứ...?
Chắc là hỏi thẳng cô ấy không phải là phương án hay lúc này rồi, vừa nghĩ thế , tôi vừa lấy chiếc điện thoại ra định gọi cho cô ấy thì đột nhiên.
"Oh, cậu đến rồi à?"
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
"!? Oh, ừ đúng rồi."
Tôi vội vàng quay lại và thấy Saito, với khuôn mặt vô cảm thường ngày. Tuy nhiên, cô ấy có vẻ bớt lạnh lùng hơn bình thường, và biểu cảm có vẻ hơi dịu đi. Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi.
"Tớ chỉ thấy lạ là sao hôm nay cậu về nhà muộn thế. Có chuyện gì xảy ra à?"
"Tớ... tớ đã đi tìm cuốn sách ngày hôm qua mà tớ nói.."
"Oh, ra vậy."
Cách nói của Saito khiến tôi hiểu được vấn đề ngay lập tức. Nếu cô phải tìm đến tận sau giờ tan học, thì nghĩa là cô ấy không tìm thấy nó ở đâu cả. Không chắc phải trả lời thế nào, tôi cẩn thận lựa chọn lời nói.
"Vậy là, cậu không tìm thấy nó nhỉ, xui ghê…"
"Không! Thật ra... tớ tìm thấy rồi!"
Ngắt lời tôi, Saito mỉm cười hạnh phúc và lấy cuốn sách ra khỏi cặp. Cô ấy cho tôi xem bìa sách, và đúng là cuốn sách tôi đã tặng cô ấy.
"Tớ đã định bỏ cuộc rồi, và khi tớ kiểm tra hộp đồ thất lạc sáng nay thì không có. Nhưng vừa nãy, tớ quyết định kiểm tra lần cuối, và nó thực sự ở đó."
Ôm chặt cuốn sách vào lòng, giọng Saito tràn ngập niềm vui. Cô ấy có vẻ vui vẻ và nhẹ nhõm lạ thường, đôi mắt cong lên dịu dàng khi cười. Cậu ấy liên tục cho tôi xem cuốn sách rồi lại ôm nó vào ngực, như thể để xác nhận là sự tồn tại của nó vậy.
Những lo lắng của tôi đã tan biến. Nhìn nụ cười nhẹ nhõm của cậu ấy, tôi cũng bất giác thở phào. Một nụ cười nhẹ nhõm tự nhiên nở trên môi tôi.
"...Tớ mừng là cậu đã tìm thấy nó."
"Ừm, tớ thực sự rất vui. Tớ cứ nghĩ nó ở nhà vì hôm qua tớ không hề lấy nó ra khỏi cặp, nhưng có vẻ như tớ đã làm rơi nó ở đâu đó."
"Thật chứ?"
"Ừm, tớ nhớ là mình không là lấy nó ra. Tớ thường cứ để trong cặp thôi, và ban ngày thì tớ nói chuyện với các bạn nữ trong lớp nên không có thời gian đọc. Dù sao thì, tớ rất vui vì đã tìm thấy nó. Lúc tìm thấy tớ đã vui đến mức phải chạy về ngay để báo cho cậu biết."
Saito hơi đỏ mặt, đôi má ửng hồng khi cô ấy cười e thẹn. Từ biểu cảm đáng yêu hiếm có của cô ấy, tôi có thể biết được cô ấy vui mừng đến mức nào khi tìm thấy nó.
"Vậy thì cái kẹp sách chắc vẫn còn bên trong ha?"
"Oh, tớ quên mất. Tớ vui quá vì tìm thấy cuốn sách quá nên quên béng đi mất. Tớ chỉ nghĩ là nếu tìm được cuốn sách rồi thì hẳn là nó vẫn ổn thôi..."
Vừa nói xong, cô ấy nhanh chóng lật từng trang sách. Tôi không thể không cười khổ trước sự đãng trí của cô ấy, nhưng cũng có thể hiểu được nỗi phấn khích khi tìm thấy cuốn sách. Trong khi tôi chờ cô ấy tìm thấy chiếc kẹp sách, cô ấy đột nhiên dừng lại.
"C-Cái..."
Nụ cười tươi rói của cô ấy biến mất ngay lập tức, khuôn mặt cứng đờ và đôi mắt mở to vì sốc. Từ từ, đôi lông mày của cậu ấy hạ xuống, biểu cảm cũng dần trở nên méo mó. Giọng cậu ấy run rẩy khi thì thầm một cách yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
"T-Tại sao chứ..."
"Có chuyện gì vậy?"
Giật mình trước sự thay đổi bất ngờ của Saito, tôi vội vã chạy đến bên cô ấy. Cô ấy ngước lên với đôi mắt ngấn lệ, như sắp khóc.
"C-Cái kẹp sách..."
"Không thể nào..."
Trong cuốn sách mà Saito đang cầm, giữa những trang sách, là những mảnh vỡ của chiếc kẹp sách thủy tinh. Nó đã vỡ thành những thuỷ tinh lớn nhỏ khác nhau. Cảnh tượng này như là một cú đấm vào thẳng mặt tôi vậy.
Tôi sốc đến mức không nói nên lời. Tôi nên nói gì? Tôi nên nói gì với cô ấy thế nào? Tôi chỉ biết đứng chôn chân một chỗ trong khi thời gian cứ thế trôi qua.
Đột nhiên, cuốn sách trong tay Saito hơi nghiêng đi. Có lẽ tay cô ấy đang run rẩy vì cú sốc quá lớn. Nhưng cuốn sách vẫn tiếp tục nghiêng xuống, và choang, những mảnh thủy tinh rơi xuống đất.
"A, cái kẹp sách...!"
Saito nhanh chóng ngồi xổm xuống trong khi đặt cuốn sách lên mặt đất, và bắt đầu nhặt những mảnh vỡ bằng những ngón tay thanh tú của mình. Đầu óc tôi trống rỗng, nhưng tôi nhận ra điều đó không còn quan trọng nữa.
"Này, dừng lại đi! Cậu sẽ bị thương đó!"
Hoảng hốt, tôi ngồi xổm xuống và nắm lấy cổ tay Saito. Tuy nhiên, cô ấy cố gắng vùng vẫy khỏi tay tôi và nhặt những mảnh vỡ bằng tay còn lại. Dù vừa nhặt những mảnh vỡ vừa khóc bằng đôi tay đã chảy máu, Saito có vẻ như không có ý định dừng lại.
"Cái kẹp sách! Cái kẹp sách...!"
"Tớ hiểu rồi, để tớ giúp cậu nhặt nó lên!"
Dù tôi đã cố siết chặt tay cô ấy, Saito vẫn không dừng lại. Cô ấy thậm chí còn hất tay tôi ra và tiếp tục nhặt những mảnh vỡ. Không thể ngăn cản cô ấy, tôi chửi thầm và bắt đầu tự mình nhặt những mảnh vỡ còn lại.
Sau khi nhặt hết các mảnh thủy tinh của cuốn sách, Saito khuỵu xuống, nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ trong tay một cách yếu ớt. Những đầu ngón tay của cô ấy lại có thêm một vài chỗ bị xước so với hồi nãy, càng nhìn tôi chỉ càng thấy thêm đau lòng. Nhưng không biết vì lí do gì, cô ấy vẫn nắm chặt những mảnh vỡ bên trong cuốn sách một cách cẩn thận, như thể từ chối bất kì ai có ý định chạm vào nó vậy.
"Của cậu đây, mấy mảnh vỡ còn lại này."
"...Cảm ơn cậu."
Tôi nhẹ nhàng đặt những mảnh vỡ còn lại vào tay cậu ấy. Chúng va vào nhau tạo ra một âm thanh trống rỗng, vô hồn.
"Nào, đưa tay cậu đây. Tớ sẽ dán băng cá nhân cho cậu tạm thời, nhưng sau đó nhớ thay băng gạc hay cái gì khác cho chuẩn nhé, nhớ chưa?"
"Được rồi."
Tôi cẩn thận dán băng cá nhân lên đầu ngón tay của cô ấy. Saito vẫn im lặng, đôi mắt chăm chú nhìn vào bàn tay mình. Cô ấy cuối cùng cũng có vẻ bình tĩnh lại, và một sự im lặng bao trùm lấy cả hai.
Khi tiếng mưa vẫn cứ rơi bên ngoài, tôi cắn môi, bực bội vì không thể tìm được câu nói nào để an ủi cô ấy. Tôi không thể làm gì để xoa dịu nỗi đau của cô ấy. Cô ấy đã mất đi một thứ vô cùng quý giá; sao tôi có thể nói mấy lời an ủi sáo rỗng với cô ấy được chứ. Tất cả những gì tôi có thể làm là im lặng khi Saito ngồi đó, cúi đầu dưới sức nặng của nỗi buồn.
Tại sao một người tốt bụng như Saito lại phải trải qua chuyện này?Cô ấy đã làm gì để phải chịu đựng điều này? Cô ấy luôn chu đáo, luôn hòa đồng với mọi người, che giấu nhân cách thật của mình sau một nụ cười giả tạo để tránh làm phiền người khác. Tại sao một người như cô ấy lại phải bị tổn thương?
Tôi không muốn cô ấy buồn. Cô ấy không đáng phải chịu thêm bất kỳ nỗi đau nào. Tôi muốn cô ấy cười. Không ai có nụ cười xinh đẹp như Saito cả. Xin đừng lấy đi nụ cười đó khỏi cậu ấy.
Nếu cả thế giới này chống lại cả cô ấy, tôi vẫn sẽ đứng về phía Saito. Tôi sẽ là người giúp cô ấy. Tôi sẽ là người cứu lấy cô ấy. Vì tôi nợ cô ấy. Vì tôi biết ơn cô ấy. Vì cô ấy là một người bạn quan trọng. Vì cô ấy là người có cùng sở thích với tôi.
Tôi có thể làm gì bây giờ? Tôi phải làm gì để mang nụ cười ấy trở lại?
Có lẽ phải trả lời tại sao chiếc kẹp sách lại bị vỡ? Mọi chuyện bắt đầu từ khi cuốn sách bị mất. Ban đầu tôi nghĩ là Saito vô ý để quên cuốn sách ở nhà thật, nhưng Saito có nhắc đến một chi tiết rất quan trọng. Cô ấy nói, " Hôm qua tớ không lấy cuốn sách ra khỏi cặp."
Dù Saito nói rằng có thể cô ấy đã làm rơi nó, thì nó vẫn quá vô lý. Làm gì có chuyện cô ấy làm rơi một thứ mà chưa từng lấy ra kia chứ. Nếu là mấy món đồ nhỏ cầm tay được thì không nói, nhưng một cuốn sách thì không thể có chuyện mọi người xung quanh không chú ý tới khi cô ấy làm rơi được. Vậy nên, có lẽ ai đó đã lấy nó ra. Nhưng với mục đích gì mới được?
Câu trả lời rất rõ ràng: để làm vỡ chiếc kẹp sách. Hoặc để lấy đi thứ gì đó quý giá của Saito và làm cho cô ấy tới giới hạn. Nếu chỉ làm rơi thì nó sẽ chỉ nứt hoặc vỡ nhẹ thôi, nhưng chắc chắn sẽ không vỡ tan tành như vậy. Rõ ràng là nó đã bị cố ý làm vỡ.
...Ah, cuối cùng, hậu quả của việc trì hoãn vấn đề và câu giờ chỉ càng ám ảnh chúng tôi.
Đây là kết quả của việc tôi không thể đưa ra cách giải quyết sớm và để Saito chịu đựng sự ích kỷ của mình. Tôi cuối cùng lại làm cậu ấy tổn thương, khiến cô ấy buồn, và thậm chí tôi còn không thể giữ được nụ cười của cô ấy. Phát bực với sự bất lực của chính mình, tôi nghiến chặt răng. Cơn đau này không là gì so với sự hối tiếc ngày một tăng lên, liên tục âm ỉ cay đắng trong lồng ngực tôi. Đã quá muộn để hối tiếc. Chuyện đã rồi. Những gì đã xảy ra không thể thay đổi được. Không có cách nào quay lại.
—Nhưng dù vậy, kể cả lúc này, tôi vẫn muốn cứu Saito.
"...Tại sao chúng ta không thể sống yên ổn được chứ? Tớ chỉ muốn một cuộc sống bình thường và giản dị như bao người thôi mà," Saito thì thầm.
"Tớ xin lỗi. Tớ đã không thể làm gì cho cậu."
"Không sao đâu. Chuyện cũng đã rồi," cô ấy nhẹ nhàng đáp.
Saito thì thầm khe khẽ, cúi đầu cam chịu. Dường như cô ấy đã nhận ra điều gì đó.
"Không, vẫn là trách nhiệm của tớ vì đã biết mà không làm gì để giúp cậu cả."
"Đừng bận tâm về chuyện đó. Cậu biết rõ hơn ai hết rằng làm bất cứ điều gì cũng chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi, đúng không?"
"Ừ, tớ biết. Tớ biết, nhưng tớ không thể làm gì được nên cậu mới phải chịu đựng như vậy."
"Không sao đâu. Tớ đã quen với việc mất đi những thứ quan trọng với mình rồi."
Cô ấy ngước lên nhìn tôi, đôi mắt ngấn lệ, nhưng vẫn mỉm cười. Nụ cười đó đau đớn và buồn bã đến mức tôi không thể chịu đựng được khi nhìn vào nó.
"Quen rồi sao... huh. Tớ hiểu rồi, cậu chỉ là đã quen với nó thôi nhỉ."
"...Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì. Tớ hứa sẽ không để cậu phải quen với việc tồi tệ như vậy nữa. Hôm nay cậu cứ nghỉ ngơi đi."
Nói xong, tôi rời đi. Không có một lời an ủi nào. Tôi không có tư cách nói những điều như vậy. Đây là kết quả của việc từ bỏ và để mặc những điều mà tôi hoàn toàn có thể ngăn cản.
Chỉ có một điều tôi có thể làm bây giờ. Ngăn chặn những gì có thể ngăn chặn. Tôi sẽ không để Saito bị tổn thương nữa. Tôi sẽ không để cô ấy nói rằng cô ấy đã quen với việc phải chịu đựng. Tôi sẽ mang lại sự bình yên giản dị mà cậu ấy mong muốn. Tôi muốn thấy Saito cười hạnh phúc một lần nữa. Với quyết tâm, tôi sải bước về phía trước.
>>
Sau khi cậu ấy rời đi, tôi không thể cứ ngồi đó mãi, nên tôi ép mình đứng dậy. Tôi cẩn thận đặt những mảnh vỡ đã nhặt vào sâu trong cuốn sách để đảm bảo chúng sẽ không rơi ra lần nữa, và nhẹ nhàng nhấc nó lên.
Tôi vào phòng, đặt cuốn sách lên bàn trước ghế sofa, rồi ngồi xuống. Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra mình đã quên bật đèn. Nhưng tôi không còn sức để đứng dậy, nên tôi cứ để căn phòng chìm trong bóng tối.
Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài, len lỏi qua khe cửa, chiếu sáng căn phòng. Ánh sáng đó làm cho những mảnh thủy tinh lấp lánh, mờ ảo như một ảo ảnh. Dù đã vỡ, những mảnh vỡ vẫn còn giữ lại những nét quyến rũ của chiếc kẹp sách.
(Nó thực sự vỡ rồi...)
Dù tôi có nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần, những mảnh vỡ trước mắt tôi sẽ không bao giờ trở lại hình dạng ban đầu. Chúng lấp lánh, như thể để nhấn mạnh hiện thực, khắc ghi hình ảnh đó vào mắt tôi. Nhìn những mảnh vỡ không còn dấu vết của hình dáng ban đầu, tôi đột nhiên thấy nước mắt lăn dài trên khóe mắt.
Nước mắt cứ không ngừng rơi, từ từ từng giọt. Dù tôi có lau bao nhiêu, chúng vẫn cứ tuôn ra. Nỗi đau quá lớn khiến tôi không thể kìm nén được nước mắt.
Lạ thật đấy. Tôi đã nghĩ mình đã quen với việc mất đi những thứ quan trọng với mình. Tôi đã trải qua nó rất nhiều lần. Vậy mà, tôi vẫn không thể chịu được, cũng không thể kìm nén được nỗi buồn. Tiếng mưa oang oang bên ngoài to và phiền phức lạ thường đối với đôi tai u sầu của tôi.
Tôi đưa tay ra và chạm vào những mảnh vỡ, cẩn thận để không làm mình bị thương. Dù đã vỡ, chúng vẫn rất đẹp, đẹp đến mê hồn. Nhưng không làm cách nào để trở lại nguyên vẹn được hết.
Đó là một món quà quý giá. Tôi đã trân trọng nó, giữ gìn nó cẩn thận. Tôi vô cùng hối hận vì đã khiến món quà tuyệt đẹp ấy trở nên như vậy vì mình.
"...Tớ xin lỗi."
Lời nói vô tình thoát ra. Giọng tôi nhỏ và khàn hơn tôi tưởng, gần như không phải là của bản thân. Nó tan biến vào sự trống rỗng của căn phòng.
Tại sao mà mọi chuyện lại ra nông nỗi này? Tôi đã biết lý do rồi. Khi cuốn sách bị mất, tôi đã có cảm giác điều gì đó như thế này có thể xảy ra, nhưng tôi không sao ngăn được mình sốc khi nó thực sự trở thành sự thật.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến thế. Trước đây tôi cũng nghe được vô vàn lời nói xấu, nhưng chưa có ai thực sự làm điều hơn thế nữa, nên đúng là lần nữa tôi đã coi nhẹ nó.
Và kết quả đang ở ngay trước mắt. Vì chuyện này liên quan đến tôi, nên chiếc kẹp sách cũng vì thế mà bị liên lụy. Không thể cứu chữa được nữa rồi. Có lẽ tôi không phải là người xứng đáng nhận nó. Người khác có thể sẽ dùng được nó lâu hơn và bảo quản nó tốt hơn tôi làm chăng. Cậu ấy hẳn cũng sốc lắm khi thấy món quà cậu ấy tặng tôi trong tình trạng thảm hại như vậy.
Sự thật là, mọi thứ tôi trân trọng đều biến mất. Như thể tôi không được phép có bất cứ thứ gì quý giá. Một khi đã mất, nó sẽ không quay trở lại, và mọi thứ cứ thế tan biến khỏi tôi.
Tại sao họ lại lấy đi mọi thứ quan trọng của tôi? Tôi đã làm gì sai sao? Tôi cố gắng hết sức để trở thành con người tử tế và không gây rắc rối cho người khác, và tôi luôn cố gắng hết sức để không làm mất bất cứ thứ gì, nhưng nó vẫn tuột khỏi tay tôi.
Tôi có thể chịu đựng được những lời đàm tiếu. Dù đau thật đấy, nhưng tôi đã quen rồi, và có thể chịu đựng được. Nhưng việc có một thứ quý giá với mình bị phá vỡ thì thua hẳn. Tại sao lại có người làm vậy với tôi chứ?
Chắc hẳn là một ai đó ghét tôi. Chắc là người đó có liên quan đến chuyện này. Nếu phải đoán, có lẽ là Arajou-san và nhóm bạn của cô ấy, những người đang lan truyền những tin đồn. Nhưng tôi không có bằng chứng, và ai làm vỡ thì cũng chẳng quan trọng. Việc ôm hận cũng chẳng ích gì.
(Làm ơn , ai đó hãy sửa lại chiếc kẹp sách đi mà. Hãy khôi phục lại nó đi, làm ơn đấy.)
Trái tim tôi tan vỡ. Tôi đã mất đi một thứ quý giá, và tôi không còn đủ can đảm để chịu đựng nữa. Tôi sợ hãi khi phải đối mặt với ác ý. Tôi đã cố gắng chịu đựng, nghĩ rằng hành động sẽ không cải thiện được tình hình, nhưng tôi không thể nữa. Tôi muốn những lời nói xấu biến mất càng sớm càng tốt và cuộc sống thường nhật của tôi trở lại. Tôi muốn sống trong yên bình.
Tôi phải chịu đựng điều này bao lâu nữa? Cho đến kỳ nghỉ đông? Nếu nó tiếp tục sau kỳ nghỉ đông thì sao? Nỗi lo lắng mà tôi đã kìm nén đang trỗi dậy vì trái tim tan vỡ của tôi. Tôi đã cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, quen với nỗi đau, và giả vờ như không bị tổn thương. Tôi đã cố gắng trở nên mạnh mẽ. Tôi đã đối mặt với nó mà không bỏ cuộc. Nhưng tôi không thể như vậy được nữa.
"Làm ơn, ai đó hãy giúp tôi..."
Một lời cầu xin yếu ớt thoát ra khỏi môi tôi. Tôi biết nó sẽ không đến được với ai. Nhưng tôi không thể không mơ mộng. Tôi không thể mạnh mẽ mà không dựa vào ai đó.
Tôi nhắm mắt lại và trút hết suy nghĩ của mình vào những mảnh vỡ. Dù nó đã vỡ, nhưng nó vẫn là những mảnh vỡ của chiếc kẹp sách quý giá mà cậu ấy đã tặng tôi. Dù làm thế cũng chẳng thay đổi được gì, nhưng nó mang lại một chút bình yên cho trái tim tôi. Bất chợt, hình bóng của cậu ấy khi rời đi hiện lên trong tâm trí tôi.
Cậu ấy có một vẻ mặt nghiêm túc mà tôi chưa từng thấy trước đây. Như thể cậu ấy đã nhận ra điều gì đó, qua biểu cảm mà tôi thoáng nhìn thấy. Có phải là do tôi tưởng tượng không khi giọng nói của cậu ấy dường như chứa đầy sự tức giận? Đôi mắt sắc bén của cậu ấy nheo lại, nhưng cậu ấy lại rời đi với những lời nói dịu dàng. Hình ảnh của cậu ấy vẫn còn trong tâm trí tôi, lẩn khuất sau mí mắt.
◇◇◇
Sau khi rời khỏi nhà Saito, tôi đi bộ về nhà trong cơn mưa tầm tã. Không có ô, tôi ướt sũng, nhưng thế là hoàn hảo để làm nguội cái đầu nóng bừng vì tức giận của tôi. Cơn gió đông lạnh buốt thổi vào cơ thể tôi, nhanh chóng lấy đi hơi ấm. Nhờ đó, tôi ngay lập tức lấy lại được sự bình tĩnh.
Cơn mưa lớn xung quanh khiến tầm nhìn kém đi, và kết hợp với bóng tối, nó càng làm tăng sự tập trung của tôi. Tôi đi trên con đường quen thuộc từ nhà Saito về nhà mình gần như vô thức, suy nghĩ của tôi chỉ tập trung vào việc phải làm gì tiếp theo. Tiếng mưa và tiếng gió tan biến khi tôi hoàn toàn tập trung vào kế hoạch của mình.
Chắc chắn có kẻ đã làm vỡ chiếc kẹp sách. Nhưng tôi không biết đó là ai, và việc tìm ra người đó sẽ rất khó khăn. Kể cả khi tôi tìm ra thủ phạm thì cũng sẽ không cải thiện được tình hình hiện tại. Những lời đàm tiếu và xì xào từ người khác vẫn sẽ còn đó.
Điều Saito muốn là một cuộc sống trung học yên bình. Nếu thủ phạm bị phát hiện để rồi bị xa lánh và bắt nạt, thì sự yên bình còn là điều xa xỉ hơn nữa. Điều cần phải làm bây giờ là cải thiện môi trường học đường hiện tại, nơi những lời nói xấu và đàm tiếu quá dễ được bỏ qua.
Tuy nhiên, thay đổi điều đó là vô cùng khó khăn. Một người không nổi bật như tôi thì không thể làm được gì nhiều. Chỉ mình tôi là không đủ. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và đi đến kết luận rằng điều đó là không thể.
Dù vậy, tôi không thể bỏ cuộc. Để không khiến Saito cảm thấy phiền lòng thêm nữa. Để cho cô ấy không còn phải chịu đựng thêm nữa. Để đảm bảo cậu ấy không bao giờ phải nói một câu đau đớn như "Tớ đã quen rồi" một lần nữa. Và còn là để khiến cô ấy có thể cười thêm lần nữa.
Tôi nên làm gì? Tôi có thể làm gì? Tôi đã nghĩ đến mọi thứ tôi có thể tự làm. Tôi đã nghĩ, nghĩ và nghĩ, và cuối cùng, lựa chọn duy nhất còn lại là "chờ thời gian trôi qua."
Ngay đến cả khi tôi hỏi Kazuki, người có ảnh hưởng hơn tôi rất nhiều, câu trả lời vẫn vẫy. Cậu ta chắc hẳn cũng đã từng phải vật lộn với điều gì đó tương tự, nên đó là lý do cậu ta đưa cho tôi lời khuyên như vậy. Nụ cười cam chịu của Kazuki lơ lửng trong tâm trí tôi.
Tôi, Saito, Kazuki, và nhiều người khác đã cố nghĩ và nhận ra rằng thay đổi bầu không khí là rất khó. Đó là lý do tại sao chúng tôi không thể dùng công lí để chống lại những lời bàn tán. Biết là nó đúng thật đấy, nhưng giải quyết được vấn đề hay không còn lại một chuyện khác.
Liệu còn có phương pháp nào mà chưa ai nghĩ đến không? Liệu có một cách nào đó như trong mơ để cải thiện tình hình một cách rõ rệt không? Tôi không từ bỏ được. Tôi không cho phép mình để mặc Saito như thế.
Suy nghĩ đi Minato. Chắc chắn phải có một cách mà tôi chưa xét đến. Hãy thử nhìn từ góc độ khác đi.
Ở trung tâm bầu không khí sẽ luôn có một người đứng đầu. Hầu hết mọi người, dù tốt hay xấu, đều hùa theo bầu không khí chung, và nó được tạo ra bởi những người tạo ra nó.
Ai là trung tâm của những lời nói xấu? Nếu tôi có thể thay đổi người đó, bầu không khí sẽ thay đổi. Điều này có thể thực hiện được. Khi tôi nghĩ về chủ đề, một nhân vật là trung tâm của bầu không khí hiện lên trong tâm trí tôi. Chỉ là linh cảm của tôi thôi, chứ không bằng chứng cụ thể hay gì cả , nhưng dựa trên những gì Saito nói thì vẫn có khả năng.
"Saito nói, 'Tớ cũng bị nói qua nói lại nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu mà tớ bị mấy cô gái đó nói nhiều như vậy.”
Điều này có nghĩa là những lời đàm tiếu từ Arajou-san và nhóm ba người bạn của cô ấy tiêu cực những lời nói xấu thông thường. Khả năng rất cao là chính lời nói của họ đã tạo nên bầu không khí .
Tôi sẽ xác nhận sau, nhưng cứ cho là họ đi. Làm thế nào tôi có thể thay đổi góc nhìn của họ?
Tôi không thể xử lý một mình được. Tôi không có gì có thứ gì có thể tác động đến họ luôn. Tôi không có gì cả.
—Nhưng nếu là hai mình thì sao nhỉ?
Tôi có một người bạn. Cậu ta nổi tiếng ở trường, được nhiều cô gái ngưỡng mộ, và là một anh chàng đẹp trai có tiếng. Kazuki Ichinose. Nếu là hai chúng tôi thì sao? Đơn thương độc mã thì căng đấy, nhưng cùng nhau, chúng tôi có thể làm được điều gì đó. Một trong số chúng tôi luôn có ảnh hưởng đến những người xung quanh. Và tôi với những cô gái đó cũng có một mối liên hệ.
Khi tôi nhận ra điều đó, mọi chuyện nghe có vẻ thật đơn giản. Tôi không cần phải giải quyết nó một mình. Tôi có thể hợp tác. Có rất nhiều cách để giải quyết kia mà.
Được đến đâu hay đến đó. Nếu nó giúp được Saito. Tôi không ngại bị tổn thương. Saito đã bị tổn thương đủ rồi, nên lần này tôi sẽ nhận lấy nỗi đau. Nếu nó mang lại nụ cười cho cậu ấy, thì điều đó là xứng đáng.
Nghĩ đi, nghĩ đi, nghĩ đi. Khi tôi nhớ lại cuộc nói chuyện trước tiên của chúng tôi, tôi nhận ra có những điều tôi có thể sử dụng. Mọi thứ dường như khớp với nhau như thể nó đã được định sẵn. Cuối cùng, sau khi tập trung cao độ, tôi đã tìm ra một manh mối cho giải pháp.
"Đầu tiên là phải liên lạc với Kazuki trước."
Tôi lấy điện thoại ra và gọi cho Kazuki. Nếu tôi định nhờ cậu ta giúp, tôi cần phải giải thích tình hình trước. Tôi cũng phải nói về Saito. Nhưng không sao. Nếu điều đó có nghĩa là cứu được Saito thì không có vấn đề gì cả. Kể cả cậu ta có phát hiện ra, tôi vẫn muốn giúp Saito. Với quyết tâm đó, tôi gọi cho thằng bạn của mình.
Kazuki nói một lát nữa cậu ta sẽ đến, nên tôi về nhà, tắm rửa và làm ấm cơ thể đã lạnh cóng của mình. Cơn mưa mùa đông khắc nghiệt hơn tôi tưởng, làm tôi lạnh đến thấu xương.
Ngâm mình trong bồn tắm, hơi ấm dần dần lan tỏa trên da tôi. Những ngón tay cứng đờ của tôi bắt đầu thư giãn, và tôi nhận ra chúng đã lạnh đến mức nào. Tôi đã quá tập trung suy nghĩ mà không nhận ra những thay đổi trong cơ thể. Cuối cùng, với một tiếng thở dài nhẹ nhõm, tôi cảm thấy một cảm giác bình yên.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt nước bồn tắm gợn sóng nhẹ. Mặc dù tôi phải nhờ Kazuki giúp đỡ và có nhiều việc phải làm vào ngày mai, tâm trí tôi lại thanh thản đến bất ngờ.
Cuối cùng thì tôi cũng có thể giúp được cô ấy. Tôi đã luôn muốn hỗ trợ Saito, nhưng tôi không thể nghĩ ra cái gì khả thi cả, và tất cả những gì tôi có thể làm là để cậu ấy chịu đựng mọi thứ. Ít ra thì, chúng tôi sẽ có thể yên bình trong mọi khoảng thời gian sau khi mọi chuyện được giải quyết. Tất nhiên là vẫn cần phải xác nhận thêm vài thứ, và cũng không có gì đảm bảo là kế hoạch của tôi sẽ thành công. Nhưng chỉ có cần hy vọng cũng làm trái tim tôi nhẹ nhõm hẳn đi.
Tôi sẽ cúi đầu bao nhiêu lần cũng được. Tôi sẽ nói với Kazuki bất cứ điều gì nếu điều đó có nghĩa là nhận được sự giúp đỡ của cậu ta. Điều tôi sắp hỏi Kazuki có thể khiến cậu ta ghét tôi, nhưng nó là cần thiết để cứu Saito. Quyết tâm nhận được sự hợp tác của cậu ta, tôi ra khỏi bồn tắm.
Sau khi dành thời gian ngâm mình, cơ thể tôi đã trở nên ấm áp và thoải mái. Tôi mặc quần áo, sấy tóc và đợi một chút thì tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi kiểm tra qua camera, xác nhận đó là Kazuki và mở cửa. Cậu ta ở đó, với nụ cười nhàn nhạt thường ngày.
"Xin lỗi nhé, tự nhiên khi không lại gọi mày tới."
"Không sao đâu. Minato gọi và nói cần giúp đỡ thì sao tao lại từ chối được."
"Vào trong nói chuyện đi."
"Được thôi, xin phép nhé."
Tôi dẫn Kazuki vào phòng khách và đóng cửa trước. Tiếng cửa đóng lại cảm giác như là tín hiệu cho cuộc thảo luận của chúng tôi bắt đầu.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên ghế sofa, và Kazuki nhanh chóng lên tiếng.
"Vậy, mày cần gì ở tao đây?"
"Tao muốn cứu Saito."
Tôi nhìn thẳng vào Kazuki, người đang cười vô cùng hớn hở, và nói thẳng với cậu ta. Đôi mắt của Kazuki hơi mở to vì ngạc nhiên, rồi cậu ta lại cười.
"Oh? Nếu tao nhớ không lầm thì trước đây mày từng nói cô ấy giúp mày cái gì mà liên quan đến sách ấy nhỉ, đúng không? Bình thường thì mày không giúp người khác đến thế vì cái lí do đấy đâu. Mày đâu phải là kiểu người ham muốn thứ công lý rẻ tiền đâu ha."
"Đúng vậy. Tao là người chỉ thích lo chuyện của bản thân thôi. Tao càng không muốn dính vào những chuyện phiền phức, và tao cũng biết rằng việc dính vào sẽ không có tác động tích cực nào. Lờ đi thường là lựa chọn tốt nhất."
"Vậy thì sao lần nãy mày lại không lựa chọn như thế?"
"Mày cũng biết rồi, đúng không? Rằng có điều gì đó bất thường giữa Saito và tao."
"Ừ, nhưng nếu mày không muốn nói thì tao sẽ không hỏi. Mày hiểu tao mà, đúng không?"
"Ừ. Chính vì cái tính đó của mày mà chúng ta đã có thể hòa thuận với nhau, và tao rất biết ơn vì điều đó."
"Heh, Minato thật thà trông ghê quá."
"Im đi."
Tôi chửi Kazuki, người đang cố gắng làm dịu đi bầu không khí ngượng ngùng bằng một chút hài hước. Tôi cũng thấy ngượng, và đó không phải là phong cách của tôi. Nhưng dù sao tôi vẫn muốn truyền đạt nó một cách đúng đắn.
"Tao đang nói chuyện với mày theo cách một người bạn mà tao có thể tin tưởng. Vậy nên xin hãy giúp tao."
"Được thôi, tao sẽ giúp.
"
"Huh?"
Câu trả lời lãnh đạm của cậu ta khiến tôi thốt ra một tiếng kêu ngớ ngẩn.
"Tao còn chưa nói tao cần giúp gì nữa."
"Tao không cần nghe. Giúp đỡ bạn bè khi gặp khó khăn là chuyện bình thường mà, đúng không? Hơn nữa, tao nợ mày."
"Nhưng đến mức đồng ý trước khi cả nghe luôn á?"
"Không sao đâu, không sao đâu.... Hơn nữa, tao cảm thấy có lỗi vì đã lợi dụng mày."
"Ý mày là sao..."
"Dù sao thì, tao sẽ giúp. Vậy, hãy kể cho tao nghe về mối quan hệ giữa mày và Saito đi."
"...Tao hiểu rồi."
Lời đề cập của Kazuki về "cảm giác tội lỗi" làm tôi khá bận tâm, nhưng vì cậu ta đang hướng tới việc giải quyết vấn đề của tôi, tôi miễn cưỡng đẩy nó vào sâu trong tâm trí. Bây giờ là lúc tập trung vào Saito. Vì vậy, tôi đã kể cho cậu ta nghe về những lần gặp gỡ của tôi với Saito, những gì đã xảy ra cho đến nay, và mối quan hệ hiện tại của chúng tôi.
"... Chuyện là vậy đó."
"Ra thế. Chà, tao còn ngạc nhiên hơn tao tưởng. Tao không nghĩ mày lại đến nhà Saito mỗi ngày đấy."
Kazuki, sau khi nghe hết mọi chuyện, có vẻ hơi ấn tượng và lẩm bẩm suy nghĩ.
"Chà, đó là lý do tại sao tao muốn giúp cô ấy như một cách đền đáp cho tất cả những gì cô ấy đã làm cho tao."
"Đền đáp... à. Có thật chỉ là vậy thôi không?"
Đôi mắt cậu ta như muốn nói, "Còn nhiều hơn thế nữa, đúng không?" Tôi đoán cậu ta đã nhìn thấu tôi. Tôi không muốn nói về nó vì nó ngượng ngùng, nhưng nếu điều đó có nghĩa là nhận được sự giúp đỡ của cậu ta, thì thôi kệ đi vậy.
"Chà, ừm... tao không muốn thấy cô ấy buồn. Tao muốn cô ấy hạnh phúc. tao muốn thấy cô ấy cười. Đó là lý do tại sao tao muốn cứu cô ấy."
Mặt tôi nóng bừng. Khi tôi nói, một làn sóng xấu hổ dữ dội ập đến. Nhưng tôi không nói dối về cảm xúc của mình. Tôi đã nói với Kazuki một cách trung thực và thẳng thắn. Kazuki chớp mắt ngạc nhiên, rồi cười.
"Haha, ra vậy. tao hiểu rồi. Không giống mày chút nào, Minato, nhưng mà ngầu đấy."
"Nói trước, bọn tao chỉ là bạn bè đơn thuần thôi. Tao thích nụ cười của cô ấy và muốn bảo vệ nó, chứ không có tình cảm yêu đương nào ở đây cả, nhớ đấy nhé?"
"Bạn bè à? Chà, tạm thời cứ vậy đi."
Tôi lườm Kazuki, người đang có một nụ cười đầy ẩn ý, nhằm bắt bắt cậu ta im lặng.
"Vậy, mày định giúp cô ấy thế nào? Tao nói trước, nếu mày định làm mấy trò liều lĩnh thì tao cũng không đâm đầu vào giúp mày được đâu, tao không muốn mày phải hối hận, Minato."
Lời nói của Kazuki sắc như dao, đâm sâu vào trái tim tôi. Tôi cảm nhận được phần nào những trải nghiệm đau đớn trong quá khứ ở trong lời nói của cậu ta.
"Ừ, đừng lo về chuyện đó. Nhưng trước tiên, tao cần xác nhận một điều. Arajou-san và nhóm của cô ấy, mấy người học cùng lớp với Saito, có phải là trung tâm của những lời đàm tiếu này không?"
Kazuki khoanh tay trước câu hỏi của tôi.
"Ừ, tao nghĩ khả năng cao là vậy. Họ có thể coi là hội cổ động viên nhiệt thành của đội trưởng đội bóng đá mà. Tao đoán là do họ học cùng lớp với Saito nên có thể họ có chút định kiến về cô ấy."
"Vậy là, họ đã tìm thấy một lý do hoàn hảo để nhắm vào cô ấy ư."
"Đó là những gì tao nghĩ. Dù sao thì nếu tần suất của những tin đồn về Saito được giảm xuống thì tình hình cũng đỡ được phần nào."
"Nghe vậy là tao yên tâm rồi. Nếu vậy thì chúng ta có thể xử lý được."
Mối lo lớn nhất đã được giải quyết phần nào. Vấn đề bây giờ chỉ còn là hành động thôi. Nghĩ về những gì sắp xảy ra tiếp theo, tôi nở một nụ cười tự tin.
"Vậy, kế hoạch của mày là gì đây? Nếu mày cố gắng giúp Saito, sự thù địch sẽ hướng về cô ấy. Cứ cho là nó sẽ chỉ ảnh hưởng tí xíu tới mày thôi đi, nếu tao bảo vệ cô ấy, những người quen xung quanh anh em mình cũng sẽ bị liên lụy theo đấy. Không chỉ những tin đồn không thôi đâu, mà còn lại mấy cô gái ngưỡng mộ tao cũng sẽ chống lại mình luôn ."
"Ừ, đúng vậy. Nhưng mày có thể kiểm soát sự thù địch của họ mài, đúng không? Mày thường duy trì một sự cân bằng để tránh xung đột."
"...Đúng là vậy. Nhưng nếu vậy, tao sẽ phải hạn chế số lần bảo vệ Saito. Càng bảo vệ cô ấy thì sự ghen tị của những bạn nữ khác sẽ càng tăng mà."
"Ừ, tao hiểu."
"Mày có thực sự hiểu không? Mày không thể cứu Saito mà không bảo vệ cô ấy được, nhưng đồng thời bảo vệ cô ấy cũng không ổn luôn."
"Ai nói tao sẽ bảo vệ Saito?"
Đúng vậy, việc muốn bảo vệ người mình muốn giúp là điều bình thường. Đó là cách chắc chắn nhất để giữ an toàn cho họ. Nhưng trong tình huống này, bảo vệ cô ấy sẽ chỉ làm mọi chuyện tồi tệ hơn. Vì vậy, tôi không thể bảo vệ cô ấy. Nhưng nếu tôi thay đổi người tôi bảo vệ thì sao?
Tôi giải thích kĩ kế hoạch của mình cho Kazuki, người nhìn tôi một cách hoài nghi.
"...Tao hiểu rồi. Vậy, hành vi kỳ lạ trước thư viện của mày là để bảo vệ Saito."
Kazuki gật đầu hiểu ra vẻ đã hiểu, nhưng ánh mắt của cậu ta khiến tôi khó chịu ghê. Tôi hối cậu ta nói tiếp.
"Đúng rồi, nếu ta làm vậy, những lời đàm tiếu về Saito sẽ dừng lại. Ít nhất là nhóm Arajou-san sẽ khi còn đi rêu rao nữa."
"Chuẩn chưa?"
"Nhưng mày thấy ổn chứ, Minato?"
"Tao không quan tâm. Saito đã bị tổn thương đủ rồi. Nếu cuối cùng tao là người bị tổn thương cũng không sao."
"Nhưng mà, mày sẽ phải đối mặt với những ánh nhìn kỳ lạ đấy?"
Kazuki thực sự là một người tốt bụng. Cậu ta không muốn làm tổn thương những người xung quanh mình, vì vậy cậu ta luôn tốt với những cô gái muốn tiếp cận cậu ta. Cậu ta không thể làm thế được. Tôi khịt mũi trước biểu cảm lo lắng không thường thấy của Kazuki.
"Hah. Có nói về tao thì cùng lắm chịu hết một ngày là được, sang hôm sau là ổn ngay."
"Nhưng..."
"Và nếu có chuyện gì xảy ra, mày sẽ giúp tao, đúng không?"
Tôi cười toe toét với cậu ta, và đôi mắt của Kazuki mở to trong giây lát trước khi cậu ta cười một cách thích thú.
"Cứ để đó cho tao. Tao là hiệp sĩ mặc áo giáp sáng ngời tới để giải cứu mày đây."
"Thôi làm ơn tha tao cái."
Tôi đáp lại câu nói ghê tởm của cậu ta bằng tông giọng thường ngày khiến cả hai đều bật cười. Nào, bắt đầu thôi nhỉ. Để kết thúc chuyện này. Với quyết tâm trong lòng, tôi đã sẵn sàng đối mặt với ngày hôm sau.
Ngày hôm sau, bầu trời vẫn bị bao phủ bởi những đám mây dày đặc, tàn dư của cơn mưa lớn. Được cái là mưa đã tạnh, nhưng để lại những vũng nước lớn trong sân trường, mặt nước tĩnh lặng như gương.Trời khá u tối nhưng không có gió, tạo cho thời tiết một cảm giác khá yên bình.
Bầu không khí ở trường không khác gì bình thường, không có dấu hiệu gì cho thấy sắp có chuyện gì xảy ra. Chỉ là một ngày bình thường như bao ngày. Mọi người đều có vẻ mặt bình thản, không biết gì về những sự kiện sắp diễn ra. Tôi liếc nhẹ qua khuôn mặt của các bạn cùng lớp, chờ đợi thời điểm thích hợp.
Tiếng chuông báo hiệu kết thúc buổi học vang lên. Sau khi chào giáo viên, mọi người bắt đầu di chuyển. Giữa sự náo nhiệt, Kazuki đi thẳng đến chỗ tôi.
"Mày chắc chắn về việc này chứ?"
"Ừ, tao trông cậy vào mày đấy."
Tôi gật đầu đáp lại câu hỏi thì thầm của cậu ta. Đó là tín hiệu, và rồi Kazuki nắm lấy cổ tay tôi và kéo tôi ra khỏi lớp học.
"Huh, có chuyện gì vậy?"
"Có chuyện gì xảy ra à?"
Các bạn cùng lớp cảm thấy có điều gì đó bất thường nên đã nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò. Hoàn hảo. Càng thu hút nhiều sự chú ý, kế hoạch này sẽ càng hiệu quả. Đó là lý do tại sao chúng tôi di chuyển thật nhanh. Ngay bây giờ thì ớp của Saito chắc chắn đang có rất nhiều người.
Kazuki kéo tôi đi, tôi cúi đầu đi theo cậu ta, như thể có điều gì đó cần che giấu. Tôi cố gắng tạo ấn tượng rằng tôi đang làm điều gì đó đáng ngờ.
Chúng tôi nhanh chóng đến được lớp học bên cạnh, và Kazuki mở cửa thật mạnh. Tiếng động lớn đã thu hút nhiều ánh mắt từ bên trong. Một số thì ngạc nhiên. Một số thì tò mò. Một số thì ngước lên xem chuyện gì đang xảy ra. Rất nhiều người hướng ánh mắt về phía chúng tôi, trong số đó có cả Saito.
Cô ấy không còn vẻ mặt buồn bã như ngày hôm qua nữa; cô ấy đã trở lại là Saito thường ngày. Nhưng lúc này đôi mắt to tròn của cô ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi cúi đầu xuống nhằm tránh ánh mắt của cô ấy.
"Huh? Có chuyện gì vậy?"
"Ichinose-kun? Cậu cần gì ở lớp bọn tớ à? Và người đi cùng cậu là...?"
Một vài cô gái, có lẽ là fan của Kazuki, tụ lại thành nhóm và nghiêng đầu tò mò. Cậu ta nở một nụ cười khó xử với họ.
"Xin lỗi, nhưng hôm nay tớ cần nói chuyện với người khác."
"Người khác?"
"Ừ, Arajou-san."
Nói xong, Kazuki tiến về phía cô gái tóc vàng, Arajou-san, người đang quan sát từ phía sau lớp học. À đương nhiên là Kazuki vẫn đang nắm chặt cổ tay tôi, nên tôi chỉ còn cách đi theo cậu ta.
"Arajou-san? Để làm gì chứ?"
"Hai người có chuyện gì với cô ấy à?"
Việc Kazuki nhắc đến tên con gái đã gây ra sự xôn xao khắp lớp học. Kazuki chưa bao giờ đặc biệt thân thiết với bất kỳ cô gái nào từ trước đến nay. Đây là lần đầu cậu ta tự mình chủ động đi gặp một ai đó, lại còn công khai trước bàn dân thiên hạ nữa. Thế là đủ để kích thích sự tò mò của mọi người.
Dù bị cả lớp nhìn , Kazuki vẫn bình tĩnh và đứng trước Arajou-san.
"Ừm, cậu là Ichinose-kun, đúng không? Cậu cần gì ở tớ à?"
Ngay cả Arajou-san, người thường tự tin, cũng không thể che giấu sự bối rối của mình trước sự xuất hiện bất ngờ của một người nổi tiếng trong trường.
"Các cậu là người đã nói về việc bị một gã kỳ lạ xúc phạm trước thư viện hôm nọ, đúng không, Arajou-san?"
"Ờ, uh, đúng vậy."
Bị bất ngờ bởi chủ đề ngoài ý muốn, Arajou-san gật đầu một cách ngơ ngác. Hai cô gái thường đi cùng cô ấy cũng gật đầu đồng ý.
Nghe được bọn tôi nói chuyện, những lời xì xào từ các học sinh xung quanh khác lọt vào tai tôi.
"Huh, chuyện gì vậy?"
"Tớ nghe nói hôm nọ có một gã đột nhiên xuất hiện trước mặt Arajou-san và bạn bè của cậu ấy ở thư viện và nói mấy điều rất kỳ lạ."
"Thật à? Có chuyện đó sao?"
Chuyện của tôi xem ra chưa bị đồn ra quá xa. Nhưng mà ở lớp này thì có những nhân vật liên quan mà, có vài người biết thì cũng phải thôi. Bây giờ thì, tôi chỉ cần những người đó lan truyền nó cho cả lớp.
Kazuki im lặng đợi một lúc, nhằm để cho cuộc nói chuyện lan rộng khắp lớp học. Sau đó, cậu ta kéo tôi ra bằng cổ tay và đưa tôi đến trước mặt Arajou-san.
"Có phải là tên này không?"
Đứng giữa Kazuki và Arajou-san, tôi đối mặt với cô ấy với tư thế cúi gằm. Tôi có thể nghe thấy những lời thì thầm từ xung quanh, "Cậu ta là ai?" "Oh, cậu ta là tên ít nói thỉnh thoảng nói chuyện với Ichinose-kun." Arajou-san thì có vẻ vẫn chưa hoàn toàn hiểu tình hình, cô đành nhìn vào mặt tôi và gật đầu.
"À, đúng rồi, là cậu ta."
"Tớ chỉ nghĩ là. Tớ thấy khó chịu khi có người lại thô lỗ với Arajou-san như vậy, nên tớ đã đưa cậu ta đến đây. Nào, xin lỗi Arajou-san đi."
"...Tôi xin lỗi vì đã nói mấy điều thô lỗ hôm nọ."
Bị bất ngờ bởi diễn biến đột ngột, họ dường như không thể nắm bắt hoàn toàn tình hình và đáp lại bằng sự tức giận nào. Theo kế hoạch, Kazuki tiếp tục trao đổi với họ.
"Các cậu có thể tha thứ cho cậu ta được không? Tớ sẽ đảm bảo sẽ nói chuyện với cậu ta sau. Hai cậu thấy thế nào?"
"Ah, được thôi."
"Tớ cũng không vấn đề."
Các cô gái gật đầu khi được hỏi, và Kazuki mỉm cười hài lòng.
"Thật ra tớ đã muốn nói chuyện với cậu từ lâu rồi, Arajou-san. Đó là lý do tại sao tớ không thể tha thứ cho những gì đã xảy ra và đã đưa cậu ta đến đây. Cậu có phiền không?"
"K-Không, không sao đâu."
"Tốt rồi. Tớ rất vui khi nghe vậy. Chúng ta hãy nói chuyện lại vào một lúc nào đó nhé."
"C-Chắc chắn rồi."
"Nào, đi thôi."
Nói bằng giọng lạnh lùng, Kazuki nắm cổ tay tôi và kéo tôi ra khỏi lớp học. Vừa rời đi, tôi có thể nghe thấy những lời thì thầm sau lưng.
"Khoan đã, Ichinose-kun đến tận đây để bảo vệ Arajou-san á? Ichinose-kun đó sao?"
"Không phải Arajou-san là fan của đội trưởng câu lạc bộ bóng đá à?"
"Ừ, đúng vậy. Và bây giờ cả Ichinose-kun cũng tham gia vào nữa."
"Cậu ấy có thực sự bảo vệ người khác ngay lần đầu gặp mặt như vậy không? Có lẽ họ có mối quan hệ ngầm mà ta không biết đó..."
Vô vàn suy đoán khác nhau được nói ra. Thầm nhếch mép cười trước sự thành công của kế hoạch, tôi để mình bị dẫn đi một cách lặng lẽ đến một nơi vắng vẻ.
"Chúng ta nên đi bao xa nhể?"
"Vào mùa đông thì chắc là sân thượng sẽ vắng đấy. ."Để chắc ăn thì lên đấy nói chuyện sẽ tốt hơn
"Hiểu rồi."
Chúng tôi leo lên tầng cao nhất của trường học và mở cánh cửa dẫn ra sân thượng. Nơi quen thuộc vắng lặng và yên tĩnh. Sau khi xác nhận không có ai đang trốn ở đây, Kazuki cuối cùng cũng thả cổ tay tôi ra. Biết là bắt buộc phải làm thế để đánh lừa mọi người xung quanh, nhưng hẳn là giờ tôi cũng có vài vết đỏ trên tay rồi.
"Tao liên lạc với Saito một lát nhé?"
"Ừ, cứ tự nhiên."
Lờ luôn câu trả lời thờ ơ của Kazuki, tôi gửi một tin nhắn cho Saito, nói rằng hôm nay tôi sẽ không ghé qua nhà cậu ấy. Sẽ rất khó xử khi gặp cậu ấy hôm nay, và quan trọng hơn là giờ tôi đã kiệt sức rồi. Tôi đã đủ mệt khi đối mặt với Arajou-san và bạn bè của cô ấy trước thư viện rồi; đúng là tôi không thể quen được mấy chuyện như này. Mối quan hệ của con người sao mà phiền phức thế.
Thở dài một hơi, tôi thấy tin nhắn của mình đã được đọc gần như ngay lập tức. Tôi chuẩn bị tinh thần trả lời câu hỏi của cô ấy, nhưng câu trả lời của cô ấy không có gì đặc biệt và chấp nhận yêu cầu của tôi.
Tôi không thể biết liệu cậu ấy có hiểu ý định đằng sau hành động của tôi hay không. Tôi không thể đoán được Saito đang nghĩ gì, nhưng tôi lặng lẽ tắt màn hình điện thoại của mình. Khi tôi ngước lên, Kazuki đang dựa vào lan can, nheo mắt nhìn ra sân trường.
"Mày có nghĩ kế hoạch đã thành công không?"
"Chà, phải chờ đến ngày mai đã. Nhưng dựa theo cách mọi chuyện kết thúc, tao nghĩ nó sẽ diễn ra theo hướng chúng ta muốn."
"Tốt quá. Cơ mà, sao mày lại nghĩ ra được kế hoạch đó vậy?"
"Làm sao tao có thể tự làm chuyện này một mình được. Nó trở nên khả thi là nhờ có mày đó."
Đúng vậy. Kế hoạch đó chỉ thành công vì Kazuki và tôi phối hợp nhịp nhàng với nhau. Mà kế hoạch cũng chỉ thành công vì những người lan truyền tin đồn là Arajou-san và bạn bè của cô ấy, và tôi cũng có tiền sử là mối quan hệ tệ hại với Arajou-san. Tình huống này là hoàn hảo.
Tôi biết đó không phải là một phương pháp đáng được ca ngợi. Nó là việc thao túng những nghi ngờ của họ và kiểm soát bầu không khí để bịt miệng Arajou-san và bạn bè của cô ấy. Cũng là loại chiến thuật mà họ từng dùng thôi. Chẳng có gì đáng tự hào cả.
Từ sự cố này, mọi người sẽ thấy Kazuki trở thành người có lần đầu tiên đã hành động để bảo vệ một cô gái. Cậu ta đã đưa thủ phạm đến và bắt tôi xin lỗi trước mặt mọi người. Điều này trái với hành vi thường ngày của cậu ta. Nói cách khác, có vẻ như cậu ta đánh giá cao Arajou-san và bạn bè của cô ấy.
Phần còn lại rất đơn giản. Đúng như Kazuki đã nói, những người hâm mộ của cậu ta sẽ nhắm đến Arajou-san.
Tuy nhiên, chỉ cần không dính líu đến Arajou-san và bạn bè của cô ấy nữa, tình hình sẽ không căng đến mức xảy ra bắt nạt. Arajou-san và bạn bè của cô ấy sẽ bị hỏi về mối quan hệ của họ với Kazuki, nhưng họ sẽ chỉ nói là lần đầu tiên gặp mặt mà thôi. Kazuki cũng sẽ trả lời tương tự. Dần dần thì mọi người sẽ chỉ xem hành động này là một phút bốc đồng của cậu ta thôi.
Trong khi bị người khác để ý tới, Arajou-san và bạn bè của cô ấy sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc giữ im lặng. Họ sẽ bị coi là những người có liên quan tới một nhân vật nổi tiếng. Nếu họ cố gắng tạo ra mấy tin đồn không hay thì sẽ chỉ phản tác dụng.
Nếu sau này họ có tiếp tục thì cũng không phải vấn đề. Kazuki chỉ cần nói chuyện với họ một lần nữa là được. Ấn tượng mạnh mẽ từ lần đầu tiên sẽ còn đọng lại. Chỉ cần nói chuyện với họ sẽ làm dấy lên những tin đồn. Nói cách khác, Arajou-san và bạn bè của cô ấy sẽ không còn có thể nói xấu Saito được nữa.
Đây là cách tôi chuộc lại tội lỗi lớn nhất là đã để cho chiếc kẹp sách bị vỡ. Để Saito sẽ không phải khóc thêm lần nữa. Để cô ấy có thể tiếp tục mỉm cười. Ít nhất trong tương lai, Saito sẽ không phải chịu đựng những lời đàm tiếu cay nghiệt ở trường.
"Ai mà ngờ được tao lại phải cúi đầu trước một người mà mình khinh bỉ chứ?"
"Nếu mọi chuyện thành công thì tao không quan tâm đâu."
"Để bảo vệ nụ cười của Saito-san à?"
"Im đi."
Tôi ném một cái nhìn sắc lẹm về phía Kazuki, người đang cười toe toét một cách tinh quái, rõ ràng là đang hứng thú với việc trêu chọc tôi đây mà. Hình như tôi lại cho cậu ta thêm lý do để chọc tôi rồi. Nhưng lạ một cái là tôi không hề cảm thấy hối hận.
Kazuki thoáng nở một nụ cười gượng gạo trước khi quay mặt về phía trước. Đôi mắt cậu ta, giờ đây nhuốm một chút ngưỡng mộ, nhìn xa xăm.
"...Thật sự, Minato, mày thật tuyệt vời. Nếu tao nghĩ được như mày thì liệu tao có thể cứu được cô ấy không?"
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng bình tĩnh của cậu ta thể hiện rõ đây là sự hối tiếc của Kazuki.
"Này, tại sao cậu lại giúp tao?"
"Huh? Vì mày là bạn tao mà."
"Nhưng mà bình thường chắc chắn mày sẽ không đồng ý dễ dàng như vậy. Tại sao mày lại nỗ lực tới mức này?"
Tôi đã cố không nghĩ quá nhiều về nó, vì việc giúp Saito là ưu tiên hàng đầu của tôi. Sự hợp tác của Kazuki là điều cần thiết. Nhưng câu hỏi vẫn còn đó. Tại sao cậu ta lại đồng ý dễ dàng như vậy? Tại sao cậu ta lại đi xa đến vậy để giúp tôi? Biểu cảm trước đó của cậu ta khiến tôi thắc mắc. Tôi đã do dự không biết nên hỏi không, nhưng với tư cách là người đã giúp tôi và là một người bạn, tôi cảm thấy mình cần phải biết.
Khi tôi nhìn thẳng vào cậu ta, đôi mắt của Kazuki dao động với vẻ không chắc chắn. Sau đó, cậu ta cúi đầu xuống, thở dài một hơi và nhìn lại tôi.
"...Mày có nhớ lần tao kể mày về một cô gái tao thích hồi cấp hai không?"
"Ừ, có nhớ."
"Cô ấy có phần giống mày, Minato. Cô ấy không thích nổi bật và thích ở một mình."
"Rồi sao nữa?"
"Tao đã làm quen với cô ấy và rồi trở nên thân thiết, nhưng rồi những tin đồn bắt đầu lan truyền về việc bọn tao ở bên nhau."
Kazuki nhíu mày, rõ ràng là đau đớn vì ký ức đó, nhưng cậu ta vẫn tiếp tục. Nghe câu chuyện của cậu ta, tôi có linh cảm giác về những gì sắp xảy ra.
"Tất nhiên, ngay cả hồi cấp hai, tao cũng có rất nhiều fan nữ. Họ bắt đầu lan tin đồn, buộc tội cô ấy này nọ vì gần gũi với tao. Đương nhiên, tao đã cố gắng bảo vệ cô ấy, nhưng càng bảo vệ cô ấy, mọi chuyện càng tồi tệ hơn. Nhìn lại, rõ ràng là điều đó sẽ xảy ra, nhưng vào thời điểm đó, tao không thể lường trước được."
Tôi hiểu rồi. Càng nghe, nó càng giống với tình hình hiện tại. Có một chút khác biệt, nhưng cốt lõi là giống nhau. Đó là lý do tại sao cậu ta đã khuyên tôi nên từ bỏ trước đó.
"Cuối cùng, tao nhận ra rằng giải pháp tốt nhất là cắt đứt mối quan hệ của tao với cô ấy và không làm gì cả. Nếu tao làm gì, nó sẽ chỉ làm tổn thương những người xung quanh, vì vậy tao đã chọn không làm gì cả. Đó là con người tao bây giờ."
Cậu ta quay sang tôi, mỉm cười với một cách cam chịu. Đó không phải là chiếc mặt nạ thường ngày cậu ta đeo, mà là Kazuki thực sự.
"Tao đã có cảm giác có điều gì đó giữa mày và Saito, và tao không thể không nhìn thấy quá khứ của mình trong hai người. Vì vậy, nếu có bất cứ điều gì tao có thể làm bây giờ, tao muốn giúp đỡ mày. Nó giống như một sự chuộc lỗi cho quá khứ của tao vậy."
"...Hóa ra là vậy. Tao cảm thấy như cuối cùng tao cũng hiểu được con người mày. Tao đã luôn nghĩ mày chỉ là thằng đẹp trai phiền phức."
"Thiệt đấy hả!?"
Tôi khịt mũi với Kazuki, người đang giả vờ bị sốc.
"Nhờ mày mọi chuyện lần này đã diễn ra suôn sẻ. Cảm ơn vì đã giúp tao nhé."
"Không sao đâu. Tao luôn nghĩ Saito có nét giống mình. Chiếc mặt nạ dày cộp mà cô ấy đeo chắc hẳn rất khó khăn, nhưng với một người như mày ở bên cạnh, cô ấy có thể cảm thấy yên tâm. Tao đảm bảo cô ấy đang được mày giúp đỡ rất nhiều đấy, Minato."
"Tao nghĩ là tao mới được giúp cơ."
Vì tôi thường xuyên mượn sách của cô ấy mà, nên hẳn tôi gây nhiều phiền phức cho cô ấy lắm. Nghe được câu trả lời của tôi, Kazuki mỉm cười đầy ẩn ý.
"Không có đâu. Giống như khi tao đã được cô ấy cứu, Saito đang được mày cứu đấy, Minato. Có dù chỉ một người nhìn thấy con người thật của mình là một sự hỗ trợ tuyệt vời đấy."
"Vậy sao?"
Lời nói của Kazuki mang rất nhiều trọng lượng, có lẽ vì chúng đến từ kinh nghiệm của chính cậu ta. Nếu tôi có thể đền đáp được dù chỉ một chút ân huệ, thì tốt quá. Nghĩ vậy, tôi gật đầu.
"Mày có còn gặp cô gái đó không?"
"Bọn tao không gặp nhau kể từ khi tốt nghiệp. Tao vẫn thấy có lỗi với cô ấy rất nhiềui."
"Tao hiểu rồi. Nếu mày muốn gặp lại cô ấy thì nói tao biết nhé, tao sẽ cố giúp mày."
"Cảm ơn nhé. Nếu lúc đó, tao sẽ tham khảo ý kiến tại chỗ làm thêm của mày."
"Hả? Tại sao lại ở chỗ làm thêm của tao?"
"Oh, không có gì đâu. Cứ sẵn sàng giúp đỡ khi đến lúc nhé bạn tôi."
Kazuki, người đã vui vẻ lên một chút, cười hồn nhiên như một cậu bé. Liếc nhìn cậu ta, tôi hướng ánh mắt ra sân trường. Mặt trời lặn, xuất hiện sau thời gian dài mưa đằng đẵng, mặt trời đỏ rực, chỉ lấp ló một chút trên đường chân trời.
Ngày hôm sau, sự náo động mà chúng tôi gây ra đã lan rộng khắp trường. Điều đó cho thấy Kazuki thu hút sự chú ý đến mức nào. Nó không chỉ lan truyền trong lớp và khối của tôi mà còn đến các khối khác. Khi tôi đi qua hành lang, tôi nghe được tiếng bàn tán của kha khá người.
Vì nó lan rộng đến mức đó, tất nhiên, mọi người cũng để ý tới sự hiện diện của tôi, và giờ đây tôi đang nhận được những ánh nhìn kỳ lạ trong lớp. Vì tôi đã nói chuyện khá thô lỗ với con gái, nên việc một số tin đồn chỉ trích xuất hiện là không thể tránh khỏi. Ngay cả bây giờ, khi tôi ngồi yên lặng đọc sách, tôi vẫn có thể nghe thấy Kazuki và các cô gái xung quanh cậu ta nói về tôi.
"Không phải đó là gã đã nói mấy thứ kỳ lạ với Arajou-san sao? Tớ nghe nói Ichinose-kun đã dạy cho cậu ta một bài học."
Ánh mắt của họ có phần khinh miệt. Những ánh nhìn như vậy luôn đâm thẳng vào trái tim tôi, dù tôi có cố thờ ơ như nào. Nó khiến tôi nhận ra Saito tuyệt vời đến mức nào khi đã chịu đựng điều này mà mặt không biến sắc. Tôi thì vẫn yên lặng tập trung vào cuốn sách của mình, còn Kazuki phải cố nở một nụ cười gượng gạo để cố gắng trấn an các cô gái.
"Thôi nào, thôi nào. Tớ đã nói chuyện với Tanaka rồi, và cậu ấy cũng đã tự kiểm điểm hành động của mình rồi. Đừng quá khắt khe với cậu ấy nữa."
"Eh, tớ không nghĩ ai đó lại tự kiểm điểm dễ dàng như vậy đâu."
"Nhân tiện, có thật là Ichinose-kun đã bảo vệ Arajou-san không? Tớ đã thấy cậu ấy đưa tên đó ra khỏi lớp hôm qua."
"Đúng vậy."
"Có chuyện gì giữa Arajou-san và Ichinose-kun không?"
"Không hề. Không có gì cả. Đó là lần gặp đầu tiên của hai đứa bọn tớ."
Nụ cười của Kazuki không cho phép bất kỳ sự dò xét nào nữa. Nhưng những cuộc trò chuyện như thế này cứ tiếp tục suốt cả ngày.
Tin đồn rằng Kazuki đã bảo vệ Arajou-san đã hiệu quả như mong đợi, hay đúng hơn là hơn cả mong đợi. Tin đồn rằng có thể có điều gì đó giữa Arajou-san và Kazuki đã lan truyền nhanh chóng, và Arajou-san nhận được vô vàn những ánh nhìn chỉ trích từ những người hâm mộ của Kazuki. Để làm dịu những ánh nhìn đó, Arajou-san và bạn bè của cô ấy đã phải cố mà giải thích rằng đó là lần gặp đầu tiên của họ với Kazuki.
Vì Kazuki cũng nói đó là lần gặp đầu tiên của họ, tình hình đã không trở nên tệ hơn, nhưng sự căm ghét đã hướng về Arajou-san thay vì Saito như trước. Đây là một hiệu ứng tích cực đối với tôi.
"Tao đã nghĩ từ lâu rồi, nhưng những điều tồi tệ nói về Saito-san thực sự rất khắc nghiệt phải không? Tao không thích điều đó."
"Tao biết mà, đúng không? Có một quy tắc ngầm là không được nói gì cả, nhưng thực sự là Saito không làm gì sai cả."
Những lời nói như vậy bắt đầu xuất hiện ở vài chỗ. Một bầu không khí không dung thứ cho những lời đàm tiếu về Saito. Vì áp lực từ Arajou-san và bạn bè của cô ấy đã biến mất, sự thất vọng đã tích tụ trong những người đã giữ im lặng bắt đầu hoạt động. Đây là một dấu hiệu cho thấy cuộc sống hàng ngày yên bình mà chúng tôi đã tìm kiếm đã bắt đầu. Tôi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, biết rằng Saito sẽ không còn bị tổn thương bởi những lời đàm tiếu nữa.
Sau giờ học, tôi đi trên con đường đến nhà Saito. Bầu trời trong xanh thật sảng khoái, và cái bóng của tôi theo sau tôi trên con đường nhuốm màu đỏ. Những màu sắc vui tươi hiếm có của bầu trời mùa đông dường như phản ánh cảm xúc của chính tôi.
Mặc dù mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp, tôi biết kiểu gì Saito cũng sẽ hỏi về tình hình sau đó. Tôi nên giải thích thế nào đây? Đó là điều duy nhất làm tôi bận tâm. Những gì tôi đã làm chỉ đơn giản là áp đặt những quyết định ích kỷ của mình.
Vì vậy, tôi nghĩ Saito không cần phải lo lắng về nó, nhưng biết rõ tính trách nhiệm của cô ấy, cô ấy sẽ nói đây là trách nhiệm của cô ấy. Làm thế nào để thuyết phục cô ấy vẫn còn là câu hỏi chưa có là giải ngay cả khi tôi đến nhà cô ấy.
Tôi đến nhà Saito và nhấn chuông cửa. Tôi vẫn chưa quyết định sẽ giải thích thế nào, nhưng chuyện gì đến thì sẽ phải đến. Vẫn lo lắng trong lòng, tôi đứng và đợi trước cửa cho đến khi Saito xuất hiện.
Mái tóc của cô ấy khẽ lay động, đẹp như mọi khi đến mê hoặc lòng người . Ánh nắng chiều nhuộm đỏ mái tóc cô. Chỉ mới một ngày kể từ lần cuối tôi gặp cô ấy, nhưng cô không còn dấu vết gì của sự buồn bã mà tôi thấy hôm nọ nữa. Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt trong veo, hơi dao động với sự bối rối.
"Ừm, chào buổi tối."
"Oh, ờ, xin lỗi vì đã đột ngột hủy hẹn với cậu hôm qua nhé."
"Không, không sao đâu..."
Bầu không khí gượng gạo khiến việc nói chuyện của chúng tôi lúng túng. Cảm giác như tôi đã quên mất cách nói chuyện vậy, và tôi không thể bật ra được một từ nào. Trước mắt thì, tôi quyết định sẽ tiếp tục cư xử như thường lệ rồi lấy cuốn sách ra khỏi cặp để đưa cho cô ấy.
"Ừm, của cậu đây. Cuốn sách thú vị lắm."
"...Cảm ơn cậu. Đây là cuốn sách của hôm nay nhé."
Saito ôm cuốn sách vừa nhận vào lòng và hơi cúi đầu. Không nhìn lên, cô ấy lặng lẽ nói bằng một giọng thận trọng.
"...Chuyện ngày hôm qua là sao vậy?"
"Ý cậu là gì? Cậu chứng kiến cả rồi mà. Kazuki nổi cáu với tớ, và rồi tớ đến xin lỗi Arajou-san. Cậu cũng thấy tớ xin lỗi mà, đúng không?"
"Tớ hiểu chuyện đó rồi. Nhưng đó không phải là điều tớ đang nói."
Cô ấy từ từ ngẩng mặt lên với đôi mắt ươn ướt và trông như sắp khóc.
"Hôm nay khi tớ tới trường, tất cả mọi người đều bàn tán về Ichinose-san. Và những người không tin vào tin đồn của Arajou-san đã gặp và xin lỗi tớ. Họ nói rằng họ xin lỗi vì đã không thể ngăn chặn những lời nói xấu nhắm vào tớ. Bầu không khí rõ ràng khác hẳn so với trước đây. Tất cả đều thay đổi từ ngày hôm qua. Mọi chuyện đều là do cậu làm, đúng không?"
Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt kiên định. Ánh mắt của cô ấy trong veo đến mức tôi thậm chí không thể nghĩ đến việc cố gắng né tránh câu hỏi.
"Tại sao cậu lại làm tất cả những điều này vì tớ?"
"Đó là vì tớ nợ cậu , vì cậu đã giúp tớ quá nhiều."
"Nói dối. Đó không phải là lý do để cậu làm như vậy. Tất cả những gì tớ làm chỉ là cho cậu mượn sách. Nó không đáng để cậu phải nỗ lực đến vậy."
Đối mặt với sự bướng bỉnh của Saito, tôi lặng lẽ thở dài.
"...Cái kẹp sách của cậu bị vỡ mà, đúng không? Tớ không thể tha thứ cho bản thân vì đã không làm gì cả dù đã đoán khả năng từ trước."
"Đó không phải là điều cậu nên lo lắng-"
"Tớ thì nghĩ là có đấy. Tớ đã làm cậu buồn nhiều rồi. Nhưng giờ cậu sẽ không còn phải chịu đựng nữa. Ít nhất là cậu sẽ không còn bị ảnh hưởng bởi mấy người đó nữa."
"Tại sao lại phải làm đến mức này vì tớ kia chứ...?"
"Đừng bận tâm quá. Thật ra tớ chẳng làm gì mấy cả. Kazuki mới là người gánh kèo chính chứ không phải tớ."
Những gì tôi đã làm không phải là điều đáng được ca ngợi. Tôi đã lừa dối mọi người và trả lại những gì họ đã làm mà thôi. Mà thậm chí không phải là người liên quan tìm cách trả thù; một bên thứ ba đã can thiệp và hành động theo ý mình. Chả phải là thứ gì đáng để cảm ơn hết.
"Dù cậu nói thế, nhưng tớ vẫn lo. Cậu đã bị nói xấu chỉ để bảo vệ tớ."
"Không sao đâu, tớ chuẩn bị tinh thần sẵn rồi. Mà mấy lời bàn tán về tớ thì nay mai là hết thôi mà. Mấy chuyện về Kazuki sẽ đưa nó vào dĩ vãng thôi."
"Nhưng..."
Saito vẫn có vẻ không phục, đôi lông mày nhíu lại khi cô ấy nhìn tôi với vẻ lo lắng. Cô ấy thực sự là một người tốt bụng. Saito luôn lo lắng cho người khác. Nếu điều tôi làm là để giúp một người tốt bụng như cô ấy sẽ không bị tổn thương nữa, thì những rắc rối của tôi chẳng là gì.
Nhưng dù vậy—
"Nếu cậu vẫn còn lo lắng thì—"
"Lo lắng về cái gì cơ?"
"Vậy thì hãy cười cho tớ xem đi."
"Hả?"
Saito mở to mắt kinh ngạc, biểu cảm trống rỗng với sự bối rối. Nó thực sự đáng yêu ngoài tầm kiểm soát rồi.
"Ừm, ý tớ là, tớ thực sự thích nhìn thấy cậu cười, Saito. Nó làm tớ cảm thấy tốt hơn. Vì thế hãy cười khi ở cạnh tớ nhé."
Không quen bày tỏ cảm xúc của mình, sự xấu hổ lộ rõ trên những biểu cảm của tôi. Tôi né sang góc khác để tránh nhìn thẳng Saito, cô ấy chớp mắt ngạc nhiên, rồi đôi má cô ấy ửng lên một màu hồng nhạt. Để che giấu sự ngượng ngùng của mình, cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ nhưng e thẹn, giống như những đóa hoa anh đào nở rộ.
"Tớ hiểu rồi. Từ nay về sau, mong cậu giúp đỡ nhé."
>>
(Thật sự, cậu ấy thật là..)
Cậu ấy thực sự giống như một người hùng vậy. Cậu ấy xuất hiện và giúp đỡ tôi mà chẳng thèm màng đến bản thân như nào. Khi cậu ấy nói một câu như "Hãy cười khi ở cạnh tớ”, làm tôi không biết phải đáp lại như nào. Trái tim tôi tràn ngập lòng biết ơn vô bờ.
Tôi đã rất ngạc nhiên khi cậu ấy đột ngột xuất hiện trong lớp học ngày hôm qua, đặc biệt là khi cậu ấy đi cùng Ichinose-san. Cảnh tượng làm mọi người trong lớp tập trung vào hai người họ, những người mang một bầu không khí khác thường, vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí tôi. Có rất nhiều ánh mắt tò mò tự hỏi điều gì sắp xảy ra.
Những gì xảy ra tiếp theo hoàn toàn bất ngờ. Ichinose-san đã thúc giục cậu ấy xin lỗi Arajou-san và bạn bè của cô ấy. Như thể cậu phải chịu làm bia đỡ đạn vậy, phải đứng trước mặt mọi người và cúi đầu trước họ. Vì Ichinose-san không phải là loại người làm những việc như vậy, nên lớp học rất bất ổn. Dường như Ichinose-san đã làm điều đó để bảo vệ Arajou-san.
Tại sao một sự kiện như vậy lại xảy ra? Nó quá bất ngờ đến nỗi tôi không thể tự đặt câu hỏi. Tôi đã nhận ra ý nghĩa đằng sau nó vào ngày hôm sau, tức là hôm nay.
Khi tôi đến trường, điều đầu tiên tôi nhận thấy là sự việc liên quan đến Ichinose-san và nhóm Arajou-san đã lan rộng khắp trường. Vì Ichinose-san nổi tiếng đến mức ngay cả tôi cũng biết chút ít về cậu ấy, nên việc những tin đồn lan truyền rộng rãi là điều hiển nhiên. Đây không phải là lần đầu tiên trường náo loạn vì những câu chuyện liên quan đén Ichinose-san.
Tuy nhiên, tôi sớm nhận ra rằng tác động của những tin đồn đó lại có lợi cho tôi một cách đáng ngạc nhiên.
Đầu tiên, những ánh nhìn chỉ trích đã hướng về Arajou-san và bạn bè của cô ấy. Giống như lúc tôi bị nói ra nói vào khi từ chối lời tỏ tình của đội trưởng đội bóng đá, giờ đây họ đang được Ichinose-san bảo vệ và phải đối mặt với những ánh mắt sắc lẹm của những fan hâm nộ Ichinose-san. Do đó, Arajou-san và bạn bè của cô ấy không thể đặt điều về tôi nữa, và khi ảnh hưởng của họ bị suy yếu, mọi người bắt đầu đến xin lỗi tôi.
Đây là bầu không khí yên bình mà tôi đã khao khát và tìm kiếm. Trường học lấp đầy bở bầu không khí mà những lời đàm tiếu về tôi không còn được chấp nhận nữa.
Hành động của cậu ấy đã thay đổi mọi thứ. Không thể nào là một sự trùng hợp khi tất cả những điều này đều xảy ra. Cậu ấy đã làm thế vì tôi.
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được có một cách như vậy để thay đổi bầu không khí ở trường. Tôi không thể nghĩ ra được, và tôi thực sự nghĩ rằng cậu ấy thật tuyệt vời khi đã nghĩ ra nó. Ngay cả khi có ai đó khi nảy ra được ý tưởng này, đó cũng không phải là điều có thể dễ dàng thực hiện được.
Hy sinh bản thân để thay đổi bầu không khí không phải là một chiến lược mà hầu hết mọi người sẽ lựa chọn. Thông thường, mọi người đều ưu tiên bản thân mình. Tuy nhiên, cậu ấy đã làm điều đó mà không do dự, thực sự tôi không biết phải cảm ơn cậu ấy sao cho đủ.
"Có chuyện gì vậy?"
"Oh, không có gì đâu."
Cậu ấy nghiêng đầu tò mò. Dường như cậu ấy không nhận thức được mức độ của những gì mình đã làm. Cậu ấy đã cứu tôi khi tôi đang suy sụp vì chiếc kẹp sách bị hỏng. Tôi ước gì cậu ấy nhận ra được những gì mình đã làm.
Cậu đúng là gian lận mà. Khi cậu ấy làm thế thì tôi lại càng có hy vọng. Nó khiến tôi hy vọng rằng tôi có thể là người đặc biệt của cậu ấy. Cậu ấy đã làm tất cả những điều này vì tôi, thậm chí cậu còn bị tổn thương trong quá trình đó. Cậu không cần phải tự trách mình hay gì hết. L-Liệu tôi có là chút gì đó đặc biệt của cậu ấy không?
Khi cậu ấy nói một cách cởi mở rằng cậu ấy thích nụ cười của tôi, liệu điều đó có nghĩa là cậu ấy thấy tôi có một chút hấp dẫn không? Thật lòng, ở bên cạnh cậu ấy luôn khiến tôi hạnh phúc và mang lại nụ cười trên môi tôi. Nếu đó là điều cậu ấy muốn, tôi sẽ tiếp tục mỉm cười bên cạnh cậu ấy. Tôi sẽ tin rằng tôi đang mang lại cho cậu ấy một chút an ủi.
Ah, tôi thực sự yêu cậu ấy. Dù tôi có cố gắng kìm nén đến mức nào, tôi cũng không thể không yêu cậu. Cậu đột nhiên xuất hiện và cứu tôi một cách an dũng như vậy; tôi không thể làm gì được. Nỗi buồn từ chiếc kẹp sách bị vỡ vẫn chưa lành, nhưng trái tim tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhờ có cậu.
Tôi nhớ khuôn mặt ngượng ngùng của cậu ấy khi cậu ấy nói cậu ấy thích nụ cười của tôi. Đôi má cậu ấy hơi ửng hồng với một biểu cảm dễ thương hiếm có. Cách nói chuyện cộc lốc của cậu ấy có lẽ là do ngượng, nhưng chắc chắn câu trả lời ấy là chân thành và thật lòng.
Tôi đã nghĩ rằng sẽ ổn thôi nếu chúng tôi chỉ dừng lại là bạn. Tôi sợ bị xa lánh hơn nếu tôi hành động. Mối quan hệ hiện tại của chúng tôi quan trọng đến mức tôi không muốn đánh mất nó. Tôi đã nghĩ rằng tốt hơn là cứ giữ nguyên như hiện tại hơn là mạo hiểm đê rồi mất nó.
Nhưng liệu cứ thế này có thực sự ổn không?Tôi cố gắng thêm một chút nữa được không?Tôi nhen nhóm thêm một chút hy vọng có ổn không?
Cậu ấy đã hết lòng giúp đỡ mình đến thế cơ mà, nên chắc chắn khả năng không phải là con số không. Và cả cái vẻ mặt lúng túng đó nữa, liệu có phải... cậu ấy cũng có chút để ý đến mình không?
Chính cậu ấy đã nói tình cảm của tôi không hề phiền chút nào, vậy nên... nếu tôi chỉ cố gắng thêm một chút để cậu ấy để ý tới, chắc là sẽ không sao đâu nhỉ. Tôi sẽ không quá lộ liễu đâu, chỉ là... hành động thuận theo trái tim hơn một chút thôi.
—Một chút dũng khí vừa được thắp lên trong trái tim rụt rè này.
Chaporia
Bình Luận (0)