Parallax: The Last Radiance/Chapter 11: Giữa lằn ranh sinhChapter 11: Giữa lằn ranh sinh
20px

Chương 02: Giữa lằn ranh sinh

Cánh cửa phía sau hai người bất ngờ đóng sầm lại như thể có thế lực nào đó cố tình nhốt họ bên trong. Âm thanh dội vào tường đá vang thành tiếng trầm đục khiến sống lưng Lacus căng cứng, sàn đá dưới chân theo đó mà rung chuyển thoáng chốc.

Hai cái đầu của con sói đồng loạt ngửa lên lên, tru một tràng ghê rợn làm cho không khí xung quanh như thêm phần lạnh lẽo.

Lacus chưa kịp lấy lại thăng bằng thì thân hình khổng lồ đã lao vút tới. Cậu lập tức đẩy mạnh Shinexr sang bên, rồi xoay người né bộ móng vuốt sắc nhọn lướt sát mặt chỉ trong gang tấc.

Cũng vì thế mà cậu ngã bệt xuống đất, bàn tay chống xuống vô tình chạm phải vật lạ. Lacus giật mình quay sang mới nhận ra xung quanh la liệt những bộ xương trắng hếu. Xen lẫn là những thanh kiếm gãy, đầu giáo mẻ và cài mảnh khiên hoen gỉ.

“Có vẻ vẫn còn dùng được.”

Không còn thời gian do dự, cậu lập tức chộp lấy một thanh kiếm gãy nửa lưỡi gần bản nhất.

Con sói gầm vang kinh hoàng, luồng hơi trắng phả ra từ hai mõm há rộng. Ba chiếc đuôi to lớn quét mạnh xuống nền đá. Lacus chưa kịp định thần thì bộ vuốt sắc nhọn đã nhắm thẳng về phía cậu.

“Khốn khiếp!” Lacus nghiến răng, giơ kiếm lên đỡ.

Sức ép kinh hoàng hất văng Lacus trong chớp mắt, thanh kiếm gãy bật tung khỏi tay cậu. Móng vuốt con quái thú găm phập xuống sàn đá, nứt toác tạo hõm sâu hoắm.

“TỚ ĐẾN GIÚP CẬU ĐÂY!” 

Giọng Shinexr vang vọng từ phía sau. Không chút do dự, cậu ta lao vút tới cùng cây giáo mà chĩa thẳng vào chân sau con sói. Nhát đâm quyết liệt ấy cũng chỉ sượt qua lớp lông cứng như thép.

Ba chiếc đuôi khổng lồ lập tức chuyển hướng như nhận tín hiệu, quất về phía Shinexr nhanh đến mức chỉ còn lại vệt bóng mờ ảo.

“SHINEXR!” Lacus chỉ kịp bật người dậy, nhưng khoảng cách quá xa.

Thân hình Shinexr bị hất văng xa giữa luồng gió xoáy dữ dội. Máu văng thành vệt đỏ rực trong không trung trước khi cậu ta đập mạnh xuống nền đá lạnh. Chiếc áo đen rách tả tơi, loang lổ máu tươi khắp phần thân trên.

“Đừng quên tao chứ!”

Lacus bật dậy lao thẳng vào con quái thú, né móng vuốt đang vung tới rồi trượt xuống rạch lưỡi kiếm gãy một đường sâu hoắm dọc chân nó.

Khoan đã... tại sao cơ thể mình lại di chuyển được như vậy?

Ý nghĩ ấy lóe lên khiến Lacus khựng lại nửa nhịp. Cậu chợt nhận ra từng động tác của mình mượt mà, linh hoạt như thể đã quá thành thạo với việc chiến đấu này.

…Nhưng từ khi nào? Tại sao?

Trong lúc Lacus còn rối bời với những suy nghĩ hỗn loạn, tiếng gầm khàn đặc của quái thú đột ngột kéo cậu về thực tại.

Ba chiếc đuôi lập tức quét mạnh xuống không cho cậu kịp phản ứng. Lacus lăn người né tránh nhưng một chiếc vẫn kịp quất trúng. Cú quật ép cả người cậu va mạnh vào bức tường đá, cơn đau nhói khiến tầm nhìn nhòe đi.

Phần da thịt rách toạc ở chân con quái thú bắt đầu co lại Ánh sáng trắng xám len lỏi qua lớp da rách rồi tỏa ra những mạch năng lượng như khâu vá từ bên trong. Chỉ vài giây sau, phần thịt đã liền lại như cũ, chỉ còn lưu lại vệt sáng mờ đang dần tắt. 

“Cái thứ chết tiệt này!” Lacus nghiến chặt răng.

“Để cậu ấy yên!”

Shinexr dù đầy thương tích vẫn cố vươn tay giật ngọn đuốc từ tường đá, ném thẳng vào con sói khổng lồ.

Ngọn lửa xanh lam lao vút qua, phản chiếu lên bộ lông xám trắng của con quái thú. Trong khoảnh khắc ánh sáng quét qua, vết sẹo lớn đỏ thẫm hiện rõ giữa ngực nó như một vết thương bị thiêu cháy từ lâu.

“Lacus! Ngực nó! Chỗ ngực của nó!”

“Tôi thấy rồi.” 

Như nhận rõ nhiệm vụ của mình, Shinexr vừa chạy vừa gào thét dọc vách tường, thu hút toàn bộ sự chú ý của con quái thú. Ba chiếc đuôi cứ vậy mà liên tục quật xuống người cậu ta.

Trong lúc đó, Lacus lao tới chộp lấy một thanh kiếm gần như nguyên vẹn cùng chiếc khiên sắt méo mó.

Cơ thể tự di chuyển hay gì cũng chẳng sao... Việc quan trọng lúc này là phải hạ gục con quái thú trước rồi tính sau.

Khi thấy bạn mình sắp kiệt sức, Lacus vơ vội một khúc xương rồi quăng thẳng vào mõm quái thú. Khúc xương vỡ vụn, cắm vào mặt nó. Hai chiếc đầu đồng loạt quay phắt lại, hai cặp mắt đỏ rực như phát điên rồi lao về phía cậu như mũi giáo khổng lồ.

“Coi như tao đánh cược mạng sống vào canh bạc này.” 

Hàm răng khổng lồ của chiếc đầu phải bổ xuống dữ dội, Lacus vội giương khiên chắn ngang miệng nó. Tiếng kim loại rít chói tai cọ xát răng nanh sắc nhọn, sức nặng khủng khiếp dồn xuống khiến đầu gối cậu ghim chặt vào nền đá.

Chiếc đầu còn lại lao tới. Ngay khoảnh khắc nó chực cắn, Lacus buông khiên. Cậu dùng cái đầu bên phải làm điểm tựa rồi ưỡn người lên, cắm phập thanh kiếm gãy vào hốc mắt đầu trái con quái thú.

Con sói gầm lên đau đớn. Móng vuốt nó quét theo phản xạ mà cào ngang vai Lacus, để lại một vết rách trên tay cậu rồi cắm mạnh vào tường đá phía sau.

Không bỏ lỡ cơ hội, Lacus buông thanh kiếm đang cắm mà rút nhanh lưỡi khác từ sau lưng. Cậu lách qua bên hông con quái thú, hai tay siết chặt chuôi kiếm rồi dồn hết sức tung nhát chém mạnh dọc xuống.

“CHẾT ĐI!”

Lưỡi kiếm lướt qua, rạch toạc phần ngực quái thú. Con sói gầm vang rồi phun ra làn khói trắng lạnh buốt. Áp lực khí đẩy Lacus văng ra xa. Cậu lăn lộn trên nền đá, lưng đập mạnh xuống sàn đến ngạt thở.

Làn khói dần vơi đi, hình dạng con quái thú hiện lên giữa lớp sương mờ.

Con sói lảo đảo trong thoáng chốc, máu đen từ ngực tuôn ra không ngừng. Nhưng rồi luồng sáng trắng xám ấy lại lóe lên rồi lan dọc theo vết thương. Thịt và da bắt đầu rụt lại, dù chậm hơn lần trước nhưng vẫn rõ ràng. 

“Cậu không sao chứ?” Shinexr bước đến, đỡ lấy vai Lacus. 

“Cứ thế này thì… chúng ta sẽ chết trước khi được cứu mất.”

Lacus cắn chặt môi, tay ôm vết thương rỉ máu trên vai. Hơi thở nóng rát phả ra giữa bầu không khí nồng nặc mùi máu tanh và bụi đá. Ánh mắt cậu vẫn găm chặt vào con quái thú trước mặt.

Rồi... Một tiếng xì xào nhẹ phát lên như dòng điện chạy qua không khí.

Từ bông tai bạc trên tai trái Lacus, quầng sáng đỏ thẫm lóe lên. Ánh sáng không bùng nổ mà xoáy thành vòng nhỏ, sắc đỏ đảo qua vài giây rồi chuyển đỏ đậm pha đen như ngọn lửa u tối bị nén chặt.

“Lacus… tai cậu… nó đang phát sáng!” Shinexr lùi nửa bước, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

Lacus cảm nhận được luồng năng lượng kì lạ dâng trào sâu trong lồng ngực. Nó không nóng, không lạnh mà giống như có một mạch nước mềm mại lan khắp cơ thể. Người cậu bỗng nhẹ tênh và tràn đầy sức lực, từng thớ cơ như đang được ai đó kéo căng.

Chỉ một cú duỗi nhẹ, cơ thể cậu đã vút cao gấp đôi bình thường rồi đáp xuống êm ru tựa gió thoảng.

Ánh lửa từ những ngọn đuốc trên tường phản chiếu qua mắt cậu. Đôi mắt xanh lam giờ hiện một vòng tròn đỏ nhạt xoay chậm trong đồng tử như một ngọn lửa bị ghìm nén đang tìm cách tràn ra.

“Lacus… cậu… trông khác quá.” Shinexr khẽ thở gấp.

Lacus không đáp, cúi xuống nhặt lại thanh kiếm vừa chém rách chân con quái thú. Tay cậu siết chặt chuôi kiếm, cảm giác nặng nề ban nãy giờ nhẹ tênh đến khó tin.

Cậu bước lên rồi chĩa thẳng mũi kiếm vào con sói, luồng khí đỏ đen quanh chiếc bông tai khẽ lay động.

“Lần này, tao sẽ thực sự giết chết mày!”

Khóe môi Lacus nhếch lên một nụ cười lạnh, rồi cậu liếc sang Shinexr.

“Chỉ cần đánh lạc hướng nó, tôi sẽ lo phần còn lại.”

“À... ừ.” Shinexr siết chặt cây đuốc, dù khuôn mặt tái đi nhưng vẫn gật mạnh.

Ngay khi tiếng cuối cùng rời khỏi môi, Lacus phóng đi.

Một vệt sáng đỏ rực xé toạc màn sương mờ. Con sói khổng lồ vừa ngước đầu thì Lucas đã biến mất khỏi tầm mắt. 

Xoẹt!

Lưỡi kiếm lướt qua, để lại một vệt sáng đỏ như lưỡi sét lướt qua. Không khí rít lên ngay khi nhát chém giáng xuống, ánh chớp đỏ ấy xẻ từ vai con quái thú đến tận ngực. Máu đen văng tung tóe, bốc khói sôi sục khi chạm đất. 

Tiếng gầm vang dội làm cả lòng hang rung chuyển. Shinexr nheo mắt nhìn qua màn sương. Bóng Lacus lúc đầu còn mờ nhạt, nhưng chuyển động của cậu nhanh dần đến mức gần như biến mất. Những vệt sáng đỏ liên tục xé ngang không khí, mỗi lần lóe lên lại kéo theo một tia máu phụt ra từ thân hình khổng lồ kia.

“Này, đồ quái vật! Nhìn tao đây này!” Shinexr gào lên, vung vẩy cây đuốc.

Con sói giật phắt một cái đầu về phía cậu ta. Từ cổ họng nó trào ra luồng khói trắng lạnh buốt. Shinexr lộn người né tránh nhưng hơi lạnh vẫn quét ngang chân khiến cho bắp chân lập tức đông cứng.

Không bỏ lỡ nhịp, Shinexr ném mạnh ngọn đuốc vào đầu con quái thú.

Trong khoảnh khắc ấy, một vệt đỏ xé toạc màn sáng. Lacus lao ra từ phía sau ánh lửa, lập tức đâm sâu vào lớp da dày.

Lưỡi kiếm xé toạc ngực con quái thú, máu đen phun trào lênh láng khắp nền đá. Nó gầm rú tuyệt vọng, toàn thân co giật dữ dội. Con sói điên loạn vung ba chiếc đuôi quất nát mặt đá xung quanh, bụi bay mù mịt tứ tán. 

“Cậu học mấy chiêu này ở đâu vậy!?” Shinexr hét lên giữa tiếng gào rú.

“Tôi... cũng đang thắc mắc đây” Lacus thở gấp, mắt vẫn khóa chặt quái thú đang quằn quại. “Cơ thể tôi tự di chuyển như thế.”

Shinexr nuốt khan, lùi lại nửa bước. Giọng cậu ta khẽ đến mức gần như bị nuốt chửng bởi tiếng rên rỉ của con sói.

“Nhưng cậu… đánh tiếp nổi không? Trông cậu như sắp kiệt sức đến nơi rồi.”

Lacus không trả lời ngay.

Dù vai run lên theo từng nhịp thở, nhưng giọng nói của cậu lại rất kiên định:

“...Tôi vẫn đứng được. Thế là đủ.” 

Lacus siết chặt chuôi kiếm mặc cho máu rỉ qua kẽ ngón. Cậu hít sâu một hơi rồi lao vút lên lần nữa.

Một nhịp... hai nhịp... rồi...

“Hả!?”

Cả cơ thể cậu bỗng khựng lại giữa không trung. Khí đỏ quanh bông tai cuộn lại dữ dội, kéo theo cơn nhức nhối chạy dọc xương sống.

Sức mạnh này chưa phải là của cậu.

Một giọng nói thoáng qua tiềm thức Lacus kèm theo cơn đau buốt xuyên qua ngực như thể có bàn tay vô hình siết chặt lấy trái tim. Hơi thở nghẹn lại, tầm nhìn của cậu thoáng mờ đi trong làn khói trắng.

Từ chiếc bông tai bạc, những đường năng lượng mảnh như mạng nhện bắt đầu rạn nứt, lan ra khắp bề mặt kim loại. Ánh sáng đỏ lúc trước dần chuyển sang màu tím thẫm, xoáy cuộn như thể có một thứ gì đó bên trong đang cố thoát ra ngoài.

Con sói dù thương tích đầy mình nhưng vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Một trong hai cái đầu rống lên điên cuồng, miệng tiếp tục phun ra luồng khói trắng đặc sệt mang theo hơi lạnh cực độ. Cả lòng hang phủ đầy sương băng chỉ trong chớp mắt, vài ngọn đuốc tắt lịm.

“Lacus, cẩn thận!”

Shinexr hét lớn rồi lao về phía cậu nhưng không kịp. Hơi lạnh quét ngang chân Lacus khiến cho da thịt lập tức đông cứng lại, đau buốt tận tủy xương.

Rồi đột ngột, từ thân thể con sói phát ra một luồng sáng trắng xám chói lòa. Nguồn sáng ấy lan rộng, bao trùm toàn bộ cơ thể quái thú.

Dưới ánh chập chờn của đốm lửa còn sót lại, những mảng năng lượng đặc quánh ngưng kết lại thành giáp bán trong suốt ôm lấy hai chiếc đầu khổng lồ. Từng tấm giáp như được ghép từ sương đá, nứt vỡ bên ngoài nhưng không ngừng liền lại từ bên trong. Móng vuốt đen sạm chuyển sang màu tím than. Đôi mắt con quái thú cũng đổi màu từ đỏ rực sang xanh ngọc sâu thẳm.

Chỉ trong vài nhịp thở, nhiệt độ xung quanh đã tụt dốc như cơn bão tuyết lạnh thấu xương. 

Trong đầu Lacus, tiếng thì thầm ấy lại vang lên. Méo mó, đứt gãy như vọng từ sâu trong ký ức.

Cậu đã tới giới hạn rồi.

“Câm miệng...” Lacus gằn giọng, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch. “Mọi thứ không thể kết thúc như thế này được!”

Ánh sáng tím thẫm lập tức bùng lên từ bông tai rồi nổ tung thành một luồng năng lượng dữ dội. Làn khí nóng từ cơ thể Lacus tỏa ra, làm dịu đi hơi lạnh xung quanh cậu. Những đường rạn năng lượng chằng chịt trên bông tai co rút lại, mờ dần rồi biến mất. Đôi mắt cậu trở lại màu xanh lam thuần khiết và chiếc bông tai bạc cũng trở về dáng vẻ ban đầu.

“Lacus! Cậu không sao chứ?!” 

Shinexr quỵ xuống bên cạnh, tay với ra nhưng vẫn còn run rẩy vì cái lạnh thấu xương.

“Tôi... phải... tiếp tục...” 

Lacus gắng đáp nhưng giọng nói chỉ còn là nhịp thở đứt quãng. Cậu gắng nâng người, nhưng đầu óc quay cuồng. Bàn tay cậu run rẩy, cố với lấy thanh kiếm trên mặt đá lạnh băng. Tầm nhìn từ từ nhòe đi trong ánh lửa chập chờn rồi mọi thứ trước mắt cậu tối sầm lại.

Không gian chìm vào khoảng lặng tuyệt đối. Không còn tiếng gọi của Shinexr, tiếng quái thú gầm rú, cũng chẳng còn hơi lạnh thấu xương.

Lacus mở mắt hoặc cảm giác như vừa mở mắt, nhưng trước mặt chỉ là một đen sâu thẳm. Cậu đang lơ lửng giữa không gian trống rỗng. Mỗi hơi thở đều tan biến trước khi thành hình như bị chính bóng tối nuốt chửng.

“Đây là đâu?”

Giọng cậu vang lên, nhưng không vọng lại. Chỉ có tiếng tim đập hòa lẫn vào tiếng thở của chính mình. Bất chợt, một giọng nói trầm thấp vang dội từ khắp mọi hướng. Không phải giọng ở ngoài, mà như vọng ra từ trong tâm trí.

“Cậu đã chạm đến giới hạn của thân xác này rồi.”

Lacus bàng hàng liếc quanh, cố tìm nơi phát ra âm thanh nhưng thứ cậu thấy chỉ là những dải ánh sáng đỏ lượn lờ trong không gian đen đặc. Giọng nói ấy như bị bóp méo bởi hàng trăm lớp tiếng vọng chồng lên nhau.

“Tôi đã cho cậu mượn kĩ năng chiến đấu cũng như một phần sức mạnh. Mà dù sao nó cũng từng là của cậu, nếu nói là mượn thì không đúng lắm.”

“Ngươi là ai?” Lacus gắt lên, giọng run nhẹ. “Cái thứ năng lượng đó… cơ thể ta… rốt cuộc ngươi đã làm gì ta?”

“Hừm… Cậu thật sự chả có chút kí ức nào sao?”

“Kí ức gì cơ?” Lacus cau mày.

“Việc cậu là chủ nhân của sức mạnh này chẳng hạn, nhưng không phải là cậu của hiện tại.”

Một tia sáng đỏ tụ lại, xoay tròn rồi hóa thành hình chiếc bông tai bạc. Năng lượng rạn vỡ chạy trên bề mặt nó như những vết nứt của thủy tinh.

“Thứ mà cậu gọi là ‘Bông tai’ chính là ràng buộc giữa chúng ta.”

“Chủ nhân? Ràng buộc?” Lacus vô thức sờ lên bông tai nhưng nó không còn ở đó. Một cảm giác bất an lan dọc sống lưng.

“Hiện tại, cậu chỉ là một tồn tại yếu ớt... ít nhất là ở thời điểm hiện tại.” 

Lacus muốn phản bác, nhưng cổ họng nghẹn lại. Một luồng đau nhói bỗng lan khắp cơ thể, như có ai đó siết chặt trái tim cậu. 

“Gaa... Khốn thật! Ngươi đang nói với ta những điều này để làm gì?”

“Để nhắc cậu rằng… mọi hành động của cậu đều có thể ảnh hưởng đến chúng ta.”

Giọng nói ấy vừa dứt lời, một mảnh nhỏ từ chiếc bông tai đó nứt ra rồi rơi xuống khoảng không mà tan thành bụi sáng.

“Mỗi khi cậu dùng đến sức mạnh này, liên kết giữa chúng ta sẽ dần bị ăn mòn. Cho đến khi chiếc bông tai này tan vỡ và đó cũng là lúc mọi thứ kết thúc.” Giọng nói trở nên lạnh buốt.

Lacus nhìn chằm chằm vào chiếc bông tai, trong đầu hiện lên vô số câu hỏi nhưng cổ họng cậu chỉ kịp bật ra một câu:

“...Sao ngươi lại biết rõ ta đến vậy?”

Giọng nói ấy bỗng im lặng, mãi lúc sau mới vang lên một nụ cười lạnh.

“Không cần lo lắng, rồi một lúc nào đó cậu sẽ có được câu trả lời thôi.”

Bóng tối dưới chân Lacus bắt đầu rạn nứt như tấm gương vỡ. Giọng nói cũng theo vậy mà trầm xuống, trở nên xa xăm.

“Thời gian của chúng ta hết rồi. Hẹn gặp lại, Lacus.”

Bóng tối vỡ nát thành hàng ngàn mảnh sáng rồi kéo cơ thể Lacus xuống khoảng không vô tận. Tất cả ánh sáng hòa thành một luồng trắng lóe lên rồi xé toạc bóng tối kéo cậu trở lại thực tại. 

“LACUS!” 

Một vòng tay siết chặt lấy cậu ngay khi mí mắt vừa hé mở. Tầm nhìn của Lacus mờ đi trong thoáng chốc rồi dần rõ trên khuôn mặt Shinexr, đôi mắt cậu ta bừng sáng.

“Haa… may quá... cậu vẫn còn sống!” Shinexr thở dốc, giọng run vì nhẹ nhõm.

Hơi ấm từ cái ôm ấy khiến Lacus phải chớp mắt vài lần. Mất một lúc, cậu mới nhận ra họ đang ngồi cạnh đống lửa ban đầu. Trong hang động tối, ánh lửa lập lòe chiếu lên bức tường đá đầy rêu.

“Đừng kích động, vết thương của cậu ta chưa lành hẳn đâu.”

Một giọng nói trầm khàn vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Lacus khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi dựa lưng vào tảng đá.

Ánh lửa lập lòe hắt lên khuôn mặt ông, để lộ vài nếp nhăn hằn sâu cùng ánh mắt đen sắc sảo. Chiếc áo choàng sẫm màu sờn cũ phủ qua vai, thắt lưng da quấn ngang hông giữ chặt một con dao găm cùng chiếc túi nhỏ Đôi ủng dính bùn khô bám sát vào chiếc quần bò xám bạc.

“Cậu bị thương nặng lắm đấy.” Ông ta nói, ánh mắt lướt qua cánh tay Lacus. “Nhưng hồi phục nhanh hơn tôi nghĩ.”

Lacus nhìn xuống những vết rách sâu trước đó giờ chỉ còn đường mờ, da non đã kéo lại gần hết.

“Cậu có thủ thuật nào sao?”

“Không… chắc là do cơ địa thôi.” Lacus lảng ánh nhìn sang hướng khác.

Người đàn ông nhướng mày, bật cười nhẹ:

“Cơ địa tốt đến mức mà dù bị hành hạ tả tơi nhưng vẫn sống sót sau khi đối đầu với một con quái thú cấp vùng? Không tệ.”

Không khí thoáng chùng xuống, khiến Shinexr lập tức chen vào, giọng pha chút bối rối:

“À… dù sao thì chú cũng đã cứu giúp bọn cháu. Cháu có thể biết tên chú được không?”

Người đàn ông đứng dậy. Chiếc áo choàng khẽ rung theo mỗi bước.

“Amis.” Ông kéo mũ trùm, để lộ mái tóc đen đã lẫn vài sợi bạc “Nếu hai cậu định đi sâu hơn vào vùng này thì tốt nhất nên cẩn trọng. Ban ngày còn đỡ, chứ ban đêm thì… chẳng ai đảm bảo toàn mạng trở về đâu.” 

“Bọn cháu không phải người ở đây. Tỉnh dậy thì đã nằm giữa đồi rồi.”

Amis khựng lại nửa giây, quay sang Shinexr khi cậu ta nói tiếp:

“Lúc đầu chỉ định tìm đường đến thị trấn ở xa kia, nhưng bị lũ quái dị hợm đuổi nên phải trốn vào đây.”

Người đàn ông không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hai người. Ngón tay khẽ gõ vào chuôi dao găm đeo bên hông như đang suy nghĩ. 

“Nếu là Eldawn… thì tôi cũng đang đi hướng đó. Giờ mà bỏ mặc hai cậu ở đây cũng không nở nên nếu muốn thì tôi có thể cho cả hai quá giang.”

“Thật sao?!” Mắt Shinexr lập tức sáng rực. “Cảm ơn chú!”

Cậu ta đỡ Lacus đứng dậy. Dù cơ thể vẫn ê ẩm, đôi chân còn hơi run nhưng Lacus vẫn cố thở sâu rồi bước theo Amis ra cửa hang.

Bên ngoài, nắng trưa đổ xuống gay gắt. Chiếc xe ngựa nhỏ được cột cách cửa hang không xa, con ngựa đen khẽ hí một tiếng khi thấy chủ nhân bước ra.

“Các cậu đói không?” Amis hỏi, lôi trong áo ra một gói bánh mì nhỏ. “Không nhiều, nhưng cũng đủ lót dạ.”

“Cháu ăn được hết!” Shinexr lập tức nhận lấy. 

Lacus cầm phần còn lại, nhìn một hồi lâu rồi mới cắn một miếng nhỏ. Vị khô và mằn mặn của bột lúa pha hương khói khiến ngực cậu chợt ấm lên. 

Khi cả ba đã lên xe, Amis kéo dây cương. Con ngựa hí nhẹ rồi bánh xe bắt đầu chuyển động. Thế là Lacus và người bạn của mình lên đường hướng về Eldawn. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...