Tôi rất kén ăn, trứng chỉ sống hơn một chút hay chín hơn một chút là tôi cũng không chịu ăn.
Anh đã làm hỏng rất nhiều lần, cuối cùng mới rán được quả trứng khiến tôi hài lòng.
Giang Hàn Dữ đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng, giọng điệu bình thản như đang đưa tôi một cốc sữa.
“Tiền trong thẻ đủ để giúp nhà em vượt qua lần khủng hoảng này, em cầm lấy đi.”
Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn Giang Hàn Dữ.
Tôi không dám tin, hỏi lại anh:
“Giang Hàn Dữ, muốn giải quyết khủng hoảng nhà tôi phải cần tài sản mười con số, trong thẻ này thật sự có nhiều tiền như vậy sao?”
“Anh biết. Không nhiều không ít, đúng mười con số.”
Anh đẩy tấm thẻ đến trước mặt tôi, ra hiệu cho tôi nhận lấy.
Màn bình luận bùng nổ:
【Không phải chứ? Giang Hàn Dữ vừa mới rút về mười tỷ, vậy mà đưa hết cho Thịnh Tịch?】
【Thịnh Tịch còn chưa mở miệng xin, anh ấy đã chủ động rồi?】
【Đưa mười tỷ này cho Thịnh Tịch thì công ty đầu tư của anh ấy coi như xong.】
【Ba công ty anh ấy định đầu tư cũng mất luôn, vô duyên vô cớ bỏ lỡ cơ hội phát tài.】
【Không sao, tài sản của Giang Hàn Dữ đâu chỉ có mười tỷ, cùng lắm lại bán bớt cổ phần thôi.】
【Nữ phụ đúng là số hưởng.】
【Giang Hàn Dữ hào phóng quá rồi, điều kiện còn chưa nói đã hai tay dâng thẻ.】
【Tôi chịu không nổi nữa, Giang Hàn Dữ mau lấy lại tấm thẻ đi.】
【Cho dù anh đưa toàn bộ gia sản cho Thịnh Tịch thì cô ta cũng chẳng biết cảm kích đâu.】
【Anh quên lúc nhà anh phá sản, cô ta đã đối xử với anh thế nào rồi sao?】
Tôi đẩy tấm thẻ trở lại trước mặt Giang Hàn Dữ.
Bình tĩnh nói:
“Giang Hàn Dữ, tối qua tôi đã suy nghĩ rồi. Cho dù gom đủ mười tỷ giúp nhà tôi vượt qua khủng hoảng, tôi cũng không cần nữa.”
“Ngành bất động sản là ngành truyền thống, thời kỳ hưởng lợi đã qua rồi. Cố gắng chống đỡ chỉ càng lún càng sâu.”
“Lần này vượt qua khủng hoảng, vẫn sẽ còn lần sau.”
“Ném mười tỷ vào cũng chỉ kéo dài thêm được một thời gian.”
“Cuối cùng vẫn không cứu vãn nổi.”
“Thuận theo xu thế đi, Thịnh Thị phá sản thì cứ để phá sản.”
Trong mắt Giang Hàn Dữ hiện lên vẻ kinh ngạc.
Anh rất tán thành lời tôi:
“Ừm, nhân cơ hội này rút lui hoàn toàn, mới có tinh lực đầu tư vào ngành mới.
”
Tôi bảo Giang Hàn Dữ cất lại tấm thẻ.
Anh lấy ra một tấm thẻ phụ đưa cho tôi.
“Không cần sống tiết kiệm như vậy. Tiền trong thẻ này, em cứ tiêu tùy thích.”
Giang Hàn Dữ đối xử với tôi quá tốt.
Nhưng rốt cuộc tối qua là chuyện gì?
Anh đối xử với tôi tốt như vậy, tại sao lại không chịu chạm vào tôi?
15
Màn bình luận:
【Còn có thể vì sao nữa? Hết yêu rồi chứ sao.】
【Giang Hàn Dữ đưa tiền cho nữ phụ tiêu, chắc là vì lúc chia tay, nữ phụ vừa cho anh nhà vừa cho anh tiền.】
【Anh ấy đưa tiền cho nữ phụ, là để cắt đứt với cô ta.】
【Việc gì giải quyết được bằng tiền thì tuyệt đối không bỏ tình cảm vào.】
【Nữ phụ đã cầm tiền thì nên biết điều, đừng bám lấy anh ấy nữa.】
【Trả anh ấy lại cho nữ chính đi.】
Tôi nhận lấy tấm thẻ.
Lễ tân khách sạn gọi điện tới:
“Cô Thịnh, xin hỏi hôm nay cô có tiếp tục gia hạn phòng không ạ?”
Gần đây tôi vẫn ở khách sạn.
Nhà quá tệ thì tôi không quen ở, nhưng cũng không thể như trước kia thuê khách sạn hơn một nghìn tệ một đêm.
Cho nên đành chọn phương án trung hòa, ở phòng năm trăm tệ một đêm.
Tôi lén nhìn Giang Hàn Dữ.
Anh nghe thấy tiếng từ điện thoại vọng ra, liền nói:
“Trả phòng đi, chuyển đến đây ở.”
“Vâng.”
Tôi gật đầu, nói với lễ tân:
“Không gia hạn nữa.”
Ăn sáng xong.
Giang Hàn Dữ nói muốn đưa tôi đến công ty đầu tư của anh tham quan.
Lúc mở cửa.
Chúng tôi gặp Kiều Niệm.
Cô ấy từ căn hộ bên cạnh đi ra, cùng chúng tôi bước vào thang máy.
Màn bình luận:
【Đây là hiện trường Tu La gì vậy?】
【Gần đây Kiều Niệm đổi sang công trường khác bán cơm, buổi tối còn đi làm thêm ở quán bar.】
【Cô ấy chăm chỉ lắm, từng đồng tiền đều do chính tay mình kiếm được.】
【Chỉ có nữ chính tích cực như vậy mới xứng với nam chính.】
【Nữ phụ chưa từng chịu khổ, cô ta xứng sao?】
Khác hẳn với tưởng tượng của tôi.
Giữa Kiều Niệm và Giang Hàn Dữ hoàn toàn không có ánh mắt giao nhau.
Kiều Niệm đứng nép ở góc thang máy, cố tình giữ khoảng cách với chúng tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)