Phải chi được chuyển sinh sang thế giới đầy ắp tiếng cười/Chapter 29: Ân oán và hồi kếtChapter 29: Ân oán và hồi kết
20px

Chương 28: Ân oán và hồi kết

- Lâu lắm không gặp, thiếu gia Bruce và người hầu Lina. Ta đến để lấy mạng hai ngươi đây.

Trong đêm tối, trước mặt tôi đây là một con người, không hẳn là quen thuộc nhưng luôn xuất hiện lúc tôi không ngờ đến nhất và đem lại cho tôi cảm giác vô cùng khó chịu.

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh một lượt. Hiện giờ trong con hẻm này ngoài bốn người chúng tôi và hắn, còn năm tên nữa. Hai tên ở đằng sau Vinheim, ba tên ở đằng sau chúng tôi, tất cả đều có vũ trang ngoại trừ một tên trùm mũ. Tức là chúng tôi đang bị bao vây.

- Bọn họ là ai vậy Bruce? Trông có vẻ không thân thiện lắm nhỉ?

Emily lên tiếng giữa lúc tôi đang thận trọng quan sát. Là do cô ấy đang chưa nhận ra được tình hình, hay là đang cố gắng tỏ ra bình thản và đưa ra một giải pháp hoà bình cho cả hai bên? Quả đúng là cách giải quyết mẫu mực của một tiểu thư quý tộc ha. Nếu có thể thì thực sự phải cảm ơn cậu, nhưng chắc là không dễ dàng để làm điều đó đâu Emily à.

- Ái chà, chẳng phải đây là tiểu thư Elpis đây sao? Sao cô lại có mặt ở đây vào giờ này vậy?

- Tôi… Hửm, bác Enoch?

Chưa kịp trả lời hắn, quản gia Enoch đã đưa tay ra chắn trước mặt, ngăn không cho Emily tiết lộ điều gì thêm.

- Hừm, người hầu của cô chẳng biết phép tắc là cái gì nhỉ? Ta đây cũng đã từng làm quản gia một thời gian, nhưng chưa bao giờ ta nghĩ là có một lão già dám chặn họng chủ nhân của mình đâu.

Hắn đang luyên thuyên cái gì vậy chứ? Bác Enoch đang cố gắng bảo vệ cô chủ của mình bằng cách giữ bí mật thông tin của chúng tôi. Tôi tin là Emily cũng sẽ hiểu cho bác ấy. Trong khi chăm chăm canh chừng từng hành động của Vinheim, giọng Emily cất lên đằng sau tôi:

- Tôi hiểu rồi, Bruce. Sắc mặt cậu nhìn hắn như thế, tôi đoán hắn cũng chẳng phải dạng người tốt đẹp gì. Bình tĩnh lại đi, hắn chỉ đang cố làm cho chúng ta kích động hơn mà thôi.

Phải rồi, hắn là con người gian xảo như thế mà. Tuy nói vậy, trong tình thế bị bao vây này mà lại không có vũ khí để phòng vệ. Tôi và chị Lina thì có thể chiến đấu bằng tay không, nhưng Emily và bác Enoch thì tôi không rõ. Tốt hơn hết, bởi vì mục tiêu của hắn là tôi và chị Lina, nên thử đàm phán để chúng cho hai người bọn họ rời khỏi đây.

Tôi bình tĩnh nhẹ giọng:

- Thôi được rồi. Tôi biết giữa chúng ta cũng có nhiều điều cần nói, nhưng trước hết, hãy để hai người họ đi được không? Họ không có gì liên quan đến chuyện này.

Đã nghĩ rằng hắn không đời nào sẽ đồng ý thì bỗng nhiên Vinheim nói:

- Cũng đúng nhỉ, ta đây không muốn dính líu đến nhà Elpis cho lắm. Nhưng biết đâu hai người lại đi báo tin cho người khác, ai mà biết được. Hay là thế này đi, bọn ta sẽ trói tiểu thư Elpis và lão già này lại, xong việc thì ta sẽ thả ra, được chứ thiếu gia Bruce?

Tôi còn chưa kịp đáp lại, Emily đã tự tin nói:

- Được thôi, tôi và bác Enoch sẽ làm theo ông nói. Tôi tin rằng Bruce và chị Lina sẽ đánh bại được mấy người.

Còn Vinheim chỉ cười:

- Ha ha, cô đang coi thường bọn tôi quá đấy tiểu thư. Được thôi, mau trói họ lại đi.

Hai trong ba tên đứng đằng sau chúng tôi tiến lại gần. Đột nhiên, Emily ra hiệu bằng ánh mắt cho tôi. Vậy ra kế hoạch của cô ấy là như thế. Tôi liền truyền đạt lại với chị Lina, cũng bằng ánh mắt, rằng tất cả hãy chuẩn bị.

Ngay khi tên tay sai của Vinheim tiếp cận Emily, bác Enoch ho một tiếng thật lớn. Khoảnh khắc mà hắn chú ý vào bác Enoch, cũng chính là lúc mà chị Lina đã xông tới với một cú đạp làm bay hắn vào bức tường bên cạnh. Tranh thủ lúc khi mà tên còn lại còn đang cố để nhận thức chuyện gì đang xảy ra, bác Enoch đã quay lại cho hắn một pha gạt chân khiến tên đó ngã sõng soài ra đất. Với chị Lina thì tôi không có gì bất ngờ, nhưng với tầm tuổi của bác Enoch mà xử lí nhanh cỡ đó, thì không biết hồi trẻ bác ấy còn mạnh cỡ nào.

Trên hết thì, không ngờ Emily lại có thể nghĩ ra phương án này. Cái này có tính là chơi bẩn… À không, đây là "chiến thuật", là do chúng sơ hở, và chúng ta chớp thời cơ thôi.

Nhìn thấy đồng bọn mình đã bị hạ gục một cách dễ dàng, những tên tay sai của Vinheim liền rút kiếm của mình ra. Trái lại, Vinheim lại cười lớn:

- Ha ha, phải rồi nhỉ? Thiếu gia Bruce đây không chỉ có tài năng, mà còn chứa chấp một con quái vật nữa mà nhỉ? Sao ta lại không nhận ra và bảo lũ ngu đó cẩn thận hơn chứ nhỉ? Ha ha, thật bất cẩn làm sao…

Ý hắn là sao chứ? Dù gì thì, Emily và tôi cũng lấy được vũ khí từ tay hai tên bất tỉnh kia rồi. Hừm, hai thanh kiếm dài. Tôi thì ổn thôi, nhưng Emily thì không phải sở trường của cô ấy. Thôi thì có còn hơn không.

- Vốn thứ này ta định dùng chỉ khi nào thực sự cần thiết thôi. Nhưng mà nom những gì các ngươi làm với thuộc hạ của ta này. Thật không thể tha thứ…

Nói rồi, hắn lấy ra một viên đá nhỏ và vứt nó cho tên trùm mũ đứng cạnh hắn. Tên đó chộp lấy viên đá, rồi nắm chặt nó trong tay, đưa ra trước mặt.

Ngay lúc đó, chị Lina liền cảnh báo:

- Thứ đó... Không lẽ là ma thạch? Cậu chủ cẩn thận, hắn sẽ sử dụng ma thuật đấy!

Sử dụng ma thuật? Chết rồi, chúng tôi đang không có gì để chống lại nó cả.

Nó sẽ là gì, tôi không có quá nhiều kiến thức về ma thuật, hiện tại chỉ có thể quan sát những gì đang diễn ra trước mắt.

Một tia sáng nhẹ phát ra từ tay tên trùm mũ, xung quanh hắn bỗng chốc đầy rẫy những viên đá lớn nhỏ khác nhau. Chúng sẽ bay đến ư? Nếu chỉ với lượng này, thì tôi nghĩ mình và chị Lina có thể đỡ được.

Sau một tiếng vút, những viên đá đồng loạt bay về phía chúng tôi như đã đoán. Tôi dùng kiếm chém những viên đá to mức mà có thể gây sát thương. Còn chị Lina dùng chân của mình. Quả nhiên, sau đợt tấn công vừa rồi, không có thiệt hại gì cả, ngoài việc không gian xung quanh đã trở nên bụi mù mịt hết cả lên.

Khoan đã, tôi quên mất phía sau của mình. Chợt một cảm giác lạnh sống lưng tràn tới, tôi ngay lập tức quay người và nâng kiếm lên. Tên tay sai cuối cùng vẫn đứng sau tôi nãy giờ đã lao đến.

KENG!

Âm thanh chói tai của hai thanh kiếm va vào nhau, cộng thêm tiếng ồn từ những viên đá vừa nãy nữa. Hy vọng rằng nó đủ lớn để thu hút người khác đến và báo cho lính gác gần đây. Nếu không thì tình thế này sẽ khá là bất lợi cho chúng tôi.

- Chậc, không thành công à? Mạnh tay hơn đi. Tiếng động đó sẽ thu hút người khác tới đây, không xử nhanh chúng là hỏng hết việc. Ta sẽ vào giữ chân bọn chúng.

Vinheim gằn giọng.

- Lão chắc chứ? Tôi không quan tâm nếu lão và hai tên kia cũng dính chưởng đâu đấy.

- Làm đi. Nhớ dọn dẹp sạch sẽ đấy.

Không ổn rồi. Có vẻ như hắn định sẽ liều chết để giết chúng tôi. Tất nhiên, tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Đạp thẳng và giữ khoảng cách với tên tay sai đang áp sát tới, tôi liền ra lệnh cho chị Lina:

- Tên trùm mũ sẽ tung ra ma thuật huỷ diệt nào đó, nhưng hắn cần thời gian. Em sẽ tấn công tên đó, chị Lina hãy mở đường giúp em.

Rồi nhanh chóng hướng mắt tới Emily:

- Còn tiểu thư và bác Enoch, tên đằng sau trông cậy vào hai người nhé.

Cả ba liền đồng thanh:

- Đã rõ, thưa cậu chủ.

- Hiểu rồi!

- Xin cứ giao cho chúng tôi!

Một kế hoạch đơn giản, vấn đề chỉ là con người thôi. Emily không quen với kiếm dài, nên sẽ có đôi chút khó khăn. Vả lại tên đằng sau đó cũng không dễ ăn như hai tên bất tỉnh lúc nãy, nên nếu có bác Enoch hỗ trợ thì sẽ đỡ hơn nhiều.

Còn tôi sẽ phải đối phó với tên hộ vệ này trước khi tiếp cận tên trùm mũ kia. Trong khi đó, chị Lina sẽ đấu với Vinheim.

- Được rồi, cùng xông lên nào, chị Lina!

- Dừng lại đó đi, hôm nay các ngươi sẽ phải chết.

Vinheim vừa hét, vừa lao tới tôi với một cú đá trực diện. Đương nhiên, nó sẽ không thể trúng tôi được, vì chị Lina đã chặn nó bằng một cú đá ngang. Có vẻ chị ấy sẽ trên cơ dễ dàng thôi, nên tôi chỉ cần tiếp tục tiến lên.

Tên hộ vệ cũng lao về phía tôi với một đòn chém từ bên trên xuống khá đơn giản. Quá nhiều sơ hở, thậm chí hắn còn không có sát khí. Tôi không muốn phải giết những tên không có ý định giết tôi như thế này, nên tôi chỉ đỡ đòn rồi phản công hắn. Quả nhiên, tên này quá yếu, nếu phải so với Rand hay Billy Bogart.

- Được rồi, nếu còn ngáng đường tôi thì tôi buộc phải giết anh, hoặc là tất cả chúng ta đều bỏ mạng ở đây đó. Anh không muốn điều đó phải không? Tôi sẽ chỉ hạ gục tên trùm mũ kia và những tên kia thôi.

Hửm, hắn không nói gì, nhưng ánh mắt của hắn đang ngày càng suy sụp.

- Ta, ta phải đánh bại ngươi, nếu không… em gái ta sẽ bị bọn chúng…

Hiểu rồi, một cách đơn giản để khiến người khác phục tùng, chính là con tin. Trong trường hợp này thì khó mà thuyết phục được rồi. Chỉ còn cách đánh hắn ta bất tỉnh rồi giải quyết vụ con tin sau vậy.

- Vậy thì… chứng minh quyết tâm của anh đi.

Một nhát kiếm dứt khoát và hắn đã nằm bất tỉnh. Tôi không ngờ rằng mình có thể hạ gục hắn dễ dàng như vậy. Hay đúng hơn là hắn quá yếu. Sao cũng được, hoàn thành việc của mình đã.

- Bruce đúng không nhỉ? Ngươi đúng là một kẻ may mắn đó. Ta đã nghe về ngươi từ lão già, một thiếu gia khá giả, vừa có hiểu biết, vừa tinh thông kiếm thuật. Thật là đáng ghét, trong khi ta đây phải sống chui lủi, bị cả xã hội xua đuổi. Tại sao vậy?

Tên trùm đầu đang bất mãn về thân phận của hắn. Nói vậy là hắn cũng ngang tuổi tôi à?

- Ngươi có nói vậy thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu. Nếu không có sự nỗ lực thì…

- Phải rồi ha! Phải nỗ lực… phải nỗ lực thì mới được ngài ấy khen chứ. Tất cả các người đều là một lũ khốn, chỉ có ngài ấy mới tốt với ta thôi.

- Sao cũng được, nói lời vĩnh biệt của ngươi với “ngài” đi.

- Câu đó, ta nói mới đúng…

Khoan đã, tôi không thể tiến lại gần hắn. Có gì đó đang nắm chặt chân tôi lại. Là tên hộ vệ, hắn vẫn còn ý thức sao?

- Vĩnh biệt, Bruce Balard!

Một nguồn nhiệt toả ra từ sau lưng tôi. Thanh kiếm mà tên hộ vệ cầm lúc nãy, nó đang đỏ rực lên. Chắc chắn nó sẽ giải phóng một cái gì đó!

Không ổn rồi, cứ thế này, mọi người sẽ bị thiêu cháy mất. Nghĩ đi, nghĩ đi Bruce!

- MỌI NGƯỜI! MAU NẰM XUỐNG!

Tôi lấy hết sức, hét thật lớn. Ngay sau tiếng hét của tôi, một ngọn lửa bùng lên giải phóng một đợt xung kích kèm theo nhiệt lượng khổng lồ. Cơ thể tôi lập tức bị đánh bay ra xa. Cố gắng giữ một chút ý thức, và định hình lại mọi thứ xung quanh, nhưng không thể nhìn thấy gì bởi đám cháy phút chốc đã lan rộng.

- Chị Lina, Emily… Tôi xin lỗi…

Ý thức của tôi mất dần và chẳng còn nhớ gì sau đó nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...