Chương 4: Một ngày đến bệnh viện thăm Fahad
Hôm nay chúng tôi hẹn nhau đến bệnh viện thăm Fahad nhưng tôi do dự chưa muốn đi vì buồn khi nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của Fahad.
Nhưng cuối cùng mọi người vẫn rủ tôi đi và tôi đồng ý đến bệnh viện. Ở bệnh viện phòng của Fahad có rất nhiều người mang hoa mang quà đến nên chúng tôi phải đợi một lát rồi mới được vào. Đến trước cửa tôi do dự không bước tiếp.
Faisal nói: Miko à cậu đừng lo lắng, không sao đâu Miko. Fahad sẽ rất vui khi thấy cậu đến.
Lúc này tôi thật sự cảm thấy mình có lỗi khi không đến thăm Fahad sớm hơn. Tôi thật tệ quá mà. Bây giờ bệnh viện yên tĩnh vắng vẻ nên nghe thấy cả tiếng bước chân của tôi. Đây là khu điều trị dịch vụ và tôi chưa từng đến đây lần nào nên khá là sợ vì lạ chỗ.
Pato nói: Miko à, cậu đừng quá lo lắng, không có chuyện gì cả đâu, có chúng tớ ở đây bảo vệ cậu mà.
Mansour nói: Faisal và Pato nói đúng đấy, Miko à cậu đừng lo gì hết nha.
Không có tiếng động nào kéo tôi ra khỏi Fahad, chúng tôi đang ở đây và có nhau.
Nhìn bộ quần áo bệnh viện mà Fahad mặc trên người tôi ôm mộng làm ra những bộ quần áo thật rực rỡ để đến lúc Fahad khỏi bệnh sẽ tặng cho cậu ấy làm quà. Nhìn thấy Fahad phải mặc quần áo bệnh viện lòng tôi không khỏi đau sót.
Tôi nhớ thời thơ ấu tôi được Fahad chở đi bằng xe đạp đi mua kẹo mút quả thực quả thời gian đó thật sự rất vui nay nhìn người bạn thân của mình nằm trên giường bệnh tôi khóc nức nở.
Cuộc sống của tôi bây giờ thực sự được như mong muốn. Được sống với người mình yêu thương, được gặp bạn bè, và được gặp Fahad lúc này, lòng tôi đã nhẹ nhõm đi đôi chút.
Fahad đang dạy tiếng anh cho tôi vì tôi khá kém tiếng anh nên không hiểu nhiều.
Fahad nói dạy tiếng anh cả đời cho Miko tớ cũng làm được vì dạy mãi cho một người hiền lành như Miko thì còn gì mãn nguyện hơn nên tôi đùa với Fahad rằng. Vậy thì cậu phải khoẻ mạnh đi để mà còn dạy tiếng anh cho tớ nữa đấy nhé. Cậu biết không tớ chờ cậu về nhà lâu lắm rồi.
Bao lần chúng tôi yêu thương nhau, bao lần chúng tôi ở cạnh bên nhau và chúng tôi có với nhau rất nhiều kỷ niệm tuổi thơ nên chúng tôi muốn mãi mãi còn nhỏ để bên nhau như vậy mà không phải xa cách. Chúng tôi muốn nhớ mãi phút giây này.
Bài thơ: Bao lần
Bao lần trăng khuyết trăng tàn
Bao lần tình vỡ tình tan
Bao lần nước mắt lan tràn
Bao lần khắc hoạ dung nhan của người
Bao lần nước mắt tuôn rơi
Bao lần lạc lối đêm thôi đợi chờ
Bao lần viết lại giấc mơ
Bao lần nhung nhớ đợi chờ mai trông
Bao lần thổn thức trong lòng
Bao lần yêu dấu trông mong từng ngày
Bao lần kết tóc đan tay
Bao lần êm ấm đêm ngày yên vui
Bao lần khó vẽ nụ cười
Bao lần yêu dấu mai đây đợi chờ
Bao lần viết những vần thơ
Bao lần gửi gắm tâm tư trong lòng
Bao lần ngày nhớ đêm mong
Bao lần ở lại những ngày không quên
Bao lần trông ngóng từng đêm
Bao lần đi sớm về khuya một mình
Bao lần gửi tấm chân tình
Bao lần nhớ lại duyên tình đôi ta
Bao lần dù có cách xa
Bao lần cảnh vật khiến ta nhớ người
Bao lần viết lại sự đời
Bao lần ta thấy chơi vơi tâm hồn
Bao lần lạc mất nụ hôn
Bao lần tưởng tượng những hôm nắng hồng
Bao lần nước mắt lưng tròng
Bao lần mây hoạ cầu vồng trong mưa
Bao lần thức gọi nắng mưa
Bao lần đêm tối hay trưa cũng cười
Bao lần nhớ bạn gió trời
Bao lần nhớ bạn mâm xôi trong vườn
Bao lần cắp sách tới trường
Bao lần vẽ nặn màu hường trong mưa
Bao lần định hỏi sớm trưa
Bao lần ở lại để mua áo quần
Bao lần ngồi nghỉ trước sân
Bao lần cùng bạn ân cần bên nhau
Bao lần cùng bạn nhặt cau
Bao lần cùng bạn ngồi lau đĩa trầu
Bao lần thế giới muôn màu
Bao lần nhìn lại những ngày bên nhau
Bao lần để ý trước sau
Bao lần giữ lại tình đầu khó phai
Bao lần đi hỏi sớm mai
Bao lần mưa xuống lai rai xuốt ngày
Bao lần níu giữ bàn tay
Bao lần mong ước dù ngày hay trưa
Bao lần nhớ khúc vọng xưa
Bao lần mong ước những mùa yêu thương
Bao lần hết nhớ rồi thương
Bao lần có hẹn đêm thường tương tư
Bao lần sáng tạo ngôn từ
Bao lần ngấp ngứ trong thư gửi người
Bao lần nở nụ cười tươi
Bao lần in bóng hình người trong đêm
Bao lần ngồi đợi trước thềm
Bao lần ta nhớ những đêm đợi chờ
Bao lần cài những chiếc nơ
Bao lần ta nhớ những hoa cùng người
Bao lần ánh mắt nụ cười
Bao lần khắc hoạ hình người năm xưa
Bao lần khi nắng khi mưa
Bao lần nằm ngủ giữa trưa nắng hè
Bao lần thủ thỉ ta nghe
Bao lần bạn rủ ta về miền quê
Bao lần ta đến đồi trè
Bao lần hương sắc làm mê lòng người
Bao lần nắng gió phơi sương
Bao lần ở chốn rong chơi như thường
Bao lần sao mãi vấn vương
Bao lần ta nhớ chữ thương đi cùng
Bao lần rối cả tơ lòng
Bao lần nhung nhớ trông mong từng ngày
Bao lần tay nắm chặt tay
Bao lần ta nhớ những ngày không quên
Bao lần ngắt mớ rau rền
Bao lần ta nấu trong nền nhạc vang
Bao lần ta nói với chàng
Bao lần ở lại không màng câu ca
Bao lần dù có cách xa
Bao lần không thể phôi pha tháng ngày
Bao lần xiết chặt bàn tay
Bao lần yêu dấu đêm ngày chẳng quên
Bao lần ở lại trong đêm
Bao lần tâm sự đến quên lối về
Bao lần trong giấc ngủ mê
Bao lần ta nhớ lời thề năm xưa
Bao lần ánh mắt dư thừa
Bao lần ta nhớ những trưa nắng hè
Bao lần bạn nói ta nghe
Bao lần tiếng nói làm mê lòng người
Báo lần nở nụ cười tươi
Bao Lần sắc thái như mười bông hoa
Bao lần chải chiếc lược ngà
Bao lần chăm chút như là đi chơi
Bao lần tiếng nói tiếng cười
Bao lần nhắn nhủ những lời yêu thương
Bao lần cứ mãi vấn vương
Bao lần nắng hạ phơi sương mỗi ngày
Bao lần siết chặt bàn tay
Bao lần mái tóc như là suối tiên
Bao lần hướng mắt nhìn lên
Bao lần cùng bạn thức đêm hội hè
BÀI THƠ: Muốn mãi mãi còn nhỏ
Khi tôi còn nhỏ
Tôi ngân nga khúc ca trong giấc mộng
Đã từ lâu tôi vẫn mãi trông mong
Từ khi mới thủa lọt lòng
Đến khi uống cốc nước trong
Tôi vẫn thầm mong thấy bóng dáng quê nhà
Dù mai sau có cách xa
Tôi vẫn nhớ
Nhớ hàng tre trước ngõ
Nhớ ánh trăng trên trời
Nhớ bụi cỏ sân phơi
Nhớ giếng khơi đình làng
Nhớ những nơi quen thuộc
Nhớ bát canh rau luộc
Nhớ tiếng nói thân thương
Nhớ hàng dừa xanh mướt
Nhớ hàng chuối con con
Nhớ hoa cau trắng muốt
Nhớ con suối trong veo
Nhớ cầu treo xóm làng
Nhớ nhà cửa khang trang
Nhớ những trang sách hồng
Nhớ cầu vồng trong mưa
Nhớ người xưa ở lại
Nhớ bèo trôi mãi mãi
Nhớ con cá trong ao
Nhớ hàng rào trong xóm
Nhớ đom đóm đầy trời
Nhớ sao ở khắp nơi
Nhớ điệu hò ngày ấy
Nhớ điệu múa trong tim
Nhớ ánh mắt lim dim
Nhớ con chim trên cành
Nhớ bức tranh màu nhiệm
Nhớ tiếng nói hàn huyên
Nhớ chiếc thuyền quen thuộc
Nhớ lạc luộc trong xoong
Nhớ những đêm thức trắng
Nhớ màu nắng lung linh
Nhớ những con gà trống
Nhớ trưa hè đầy nắng
Nhớ tiếng gió vi vu
Nhớ chữ u trong đầu
Nhớ trai dầu trong bếp
Nhớ miếng trầu quả cau
Nhớ những đêm ngủ muộn
Nhớ ngày xuân đến sớm
Nhớ cơn mưa ngày thường
Nhớ giọt sương trên lá
Nhớ phiến đã ngày đông
Nhớ vườn hồng xao xuyến
Nhớ cái yếm em đeo
Nhớ điệu trèo mộc mạc
Nhớ ngày thu trăng sáng
Nhớ ngày hội đêm khuya
Nhớ chiếc thìa em có
Nhớ con chó trong nhà
Nhớ những ngày gần xa
Nhớ quả na chín mọng
Nhớ anh trọng trong tên
Nhớ hạt nêm hạt thóc
NHớ người thương chăm sóc
Nhớ tiếng khóc chào đời
Nhớ vùng trời rộng lớn
Nhớ những cơn mưa xuống
Nhớ chiếc xuồng trên sông
Nhớ những cơn mưa buồn
Nhớ chuồn chuồn bươm bướm
Nhớ tiếng nói quen thuộc
Nhớ môi trường xung quanh
Nhớ cành mai ngày tết
Nhớ cành đào ngày xuân
Nhớ hoa hồng rực rỡ
Nhớ kẹp tóc xinh xinh
Nhớ trâm cài lộng lẫy
Nhớ cánh đồng rộng lớn
Nhớ con suối trong xanh
Nhớ mái tóc mẹ hiền
Nhớ đồng tiền thủ đô
Nhớ cánh quạt của bà
Nhớ ly trà thơm ngát
Nhớ tiếng hát yêu thương
Nhớ hoa rơi trước ngõ
Nhớ tiếng gõ mõ trong chùa
Nhớ con rùa trong ao
Nhớ cây xào cây mía
Nhớ tiếng tía trong tên
Nhớ rau rền rau muống
Nhớ những luống rau xanh
Nhớ cây chanh cây ổi
Nhớ đĩa xôi nóng hổi
Nhớ lá vối quê hương
Nhớ tình trường êm ả
Nhớ tiếng em gọi má
Nhớ làng lá làng hoa
Nhớ món quà của mẹ
Nhớ cây tre trăm đốt
Nhớ những cơn sốt đầu mùa
Nhớ hàng dừa thẳng tắp
Nhớ tiếng nói lắp bắp của những ngày ấu thơ
Nhớ lại những giấc mơ đêm đêm em thổn thức
Nhớ sức người bất lực khi vác lúa về nhà
Nhớ cây cà cây mận
Nhớ những đêm ân hận của những lần phạm sai
Nhớ tiếng ai quen thuộc dìu dắt em trưởng thành
Nhớ bóng dáng hiền lành của người thương yêu dấu
Nhớ con gấu trong rừng bao lần em tỉnh giấc
Nhớ quả gấc đỏ tươi
Nhớ điểm mười cô tặng
Nhớ cây măng củ đậu
Nhớ cái chậu trong nhà
Nhớ con gà cục tác
Nhớ hạt cát nhỏ xinh
Nhớ cung đình Huế cổ
Nhớ quấn sổ nhật ký
Nhớ chiếc ly uống nước
Nhớ từng bước em đi
Nhớ chữ I nhỏ nhắn
Nhớ môi em đỏ thắm
Nhớ mắt em sáng trong
Nhớ con ong làm tổ
Nhớ cái rổ để bàn
Nhớ dàn nhạc giao hưởng
Nhớ phần thưởng ai trao
Nhớ cành đào trước ngõ
Nhớ tiếng gió trong mưa
Nhớ ngày xưa ở lại
Nhớ số hai phép tính
Nhớ cuộn băng dính em dùng
Nhớ hạt nắng linh lung
Nhớ muôn trùng biển cả
Nhớ củ sả của khoai
Nhớ làng chài ven biển
Nhớ tiếng chim chiền chiện
Nhớ vương niệm trên đầu
Nhớ cây cỏ bông lau
Nhớ luống rau xanh mướt
Nhớ dàn mướp trước sân
Nhớ những lần bật khóc
Nhớ những cơn mưa rào
Nhớ ngày nào mới lớn
Biết ơn lời mẹ dặn ở tuổi còn bé thơ
Trong giấc mơ nói với biển cả muốn đi phiêu bạc
Để lạc vào chốn tiên bồng
Để sống trong những ngày đông
Để vườn hồng tỉnh giấc
Để ngày xuân rạo rực
Giữa trưa hè nóng nực
Cầm bút mực trên tay
Tôi viết những trang giấy
Trong lòng đầy niềm vui
Trong ánh mắt khi cười
Như mười bông hoa nhỏ
Ánh trăng kia sáng tỏ
Như thỏ thẻ với em
Đêm tối em buông rèm
Chờ ngày mai sáng dậy
Làn gió kia động đậy
Khẽ gọi mùa xuân về
Ánh trăng đẹp thấy mê
Sự ngô nghê của nắng
Hai bạn đừng căng thẳng
Chúng ta cùng làm quen
Chaporia
Bình Luận (0)