Mở mắt tỉnh dậy trong lòng tôi bồi hồi, ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt vào, tôi dụi mắt với tới lấy chiếc gương ở trên bàn, tôi tự soi chính mình, mái tóc đen có hơi rối cùng với đôi mắt đen sâu thăm thẳm. Người này tôi nhìn rất quen, không đúng hơn tôi biết người này là ai.
Raycher Rosfield chính là nhân vật phản diện trong bộ truyện "Anh hùng cứu thế" mà tôi đã đọc. Tôi đã xuyên không ở thành nhân vật phản diện của bộ truyện này rồi sao? Và đúng là như vậy, nơi tôi đang ở chính là căn phòng của Raycher, từ bé cậu ta đã ở trại trẻ mồ côi và vô tình được được gia chủ Rosfield nhặt về, ông ấy là nam tước Gaviell Rosfield một người tốt bụng và có tấm lòng bác ái, Raycher rất kính trọng và trung thành với ông.
Nhưng tôi không phải cậu ta, tôi chỉ vô tình xuyên không vào bộ truyện này trong lúc đang đọc đoạn kết, anh hùng Leonard de Estonia cùng với đồng đội đã chiến thắng quỷ vương và mang lại hoà bình cho thế giới.
Tôi chỉ là một gã sinh viên làm thuê để kiếm sống qua ngày và bị hút vào cuốn truyện nhưng tại sao lại là nhân vật phản diện cơ chứ? Chết tiệt! Nhưng mà nhìn cậu ta như này chắc chỉ mới 14 tuổi thôi, cơ thể tuy hơi gầy nhưng lại rất rắn chắc.
Trong tiểu thuyết Raycher được miêu tả là một nhân vật bí ẩn và khó đoán cậu ta không từ thủ đoạn để triệt hạ Leon, cậu ta cũng rất mạnh mẽ khi trở thành một kiếm sư bậc 3 khi mới chỉ 15 tuổi. Hmm có lẽ tôi sẽ kiểm tra sức mạnh của mình.
Vào tư thế ngồi thiền tôi bắt đầu tịnh thần tập trung vào dòng chảy mana, có 3 điểm sáng mana mạnh mẽ ở trái tim của Raycher. Cái gì! Bậc 3 á, 14 tuổi cậu ta trở thành kiếm sư bậc 3 sao? Tôi không biết nhân vật này có được nguồn sức mạnh từ đâu và các chiêu kiếm của cậu ta cũng không rõ nguồn gốc, truyện có khá ít thông tin về điều này, nhưng giờ tôi đã là Raycher có lẽ sẽ biết sớm thôi.
Cốc cốc cốc!
có lẽ là người hầu.
"Vào đi".
"Ngài nam tước cho gọi người ạ".
"Được tôi sẽ thay đồ rồi diện kiến ngài ấy, cô lui xuống đi".
"Vâng thư thiếu chủ".
Tình tiết này có lẽ là chuẩn bị cho ngày nhập học vào học viện hoàng gia Rosels, một học viện danh tiếng dành cho con cháu dòng dõi quý tộc, chỉ có vài người thường dân với khả năng mạnh mẽ đã được đặt cách vào học viện. Tôi thay đồ rồi đến phòng ngài nam tước để diện kiến.
Một căn phòng trang nghiêm đúng chuẩn kiểu quý tộc, nhưng nó không sang trọng hay lấp lánh gì, ngài nam tước đang ngồi làm việc với đống giấy tờ.
"Ngài nam tước cho gọi con ạ".
"Con ngồi đi, chúng ta cùng nói chuyện".
"Vâng".
Ngài ấy với gương mặt trìu mến, nhã nhặn đã dẹp hết đống giấy tờ qua một bên.
"Ta đã làm xong thủ tục nhập học cho con vào học viện Rosels, con phải cố gắng học tốt nhé".
"Con vốn từ bé đã không có ai ở bên, thực lực cũng không mạnh mẽ, ở học viện hãy cố gắng học hành tự bảo vệ bản thân".
Hả! Ngài ấy không biết về sức mạnh của Raycher sao, hình như cậu ta đã che giấu nguồn mana mạnh mẽ của mình, bằng cách nào nhỉ?
"Nếu con có thể làm thân với ai đó trong học viện, thì phải trân trọng những người ấy nhé".
"Vâng ạ, con cảm ơn ngài".
Ông ấy tốt bụng thật, rất thương Raycher cũng như gia đình mình.
Nam tước ông ấy cũng có hai người con, một người con cả là Gabriel Rosfield đã tham gia quân đội, và người con gái út là Roxy Rosfield đang sống cùng với Raycher, cô bé rất có thiện cảm với cậu ta.
Tôi đang định định trở lại phòng thì.
"Ray, anh chơi với em đi".
"Haha, bây giờ anh phải trở về phòng học bài cho kì nhập học rồi, khi nào rảnh anh sẽ chơi với Roxy nhé".
Tôi thì cần học gì chứ, tôi chỉ viện ra cái cớ để đuổi khéo một đứa con nít đi. Thật thảm hại.
"Anh hứa đó nhé,hì hì".
"Anh hứa mà".
Tôi thực sự là một tên thảm hại, đội lốp phản diện.
Chaporia
Bình Luận (0)