Hơi thở ám muội hòa cùng hương đàn thoang thoảng quanh người, mặt ta nóng bừng, dậm chân:
— Phi, ai thèm chàng bù đắp!
Ta ôm Ương Ương lên xe.
Phía sau, Tiêu Tự Kim vẫn đứng đó rất lâu không rời.
10
Phòng riêng Quý Linh Lung đặt quả thực rất tốt, đứng bên cửa sổ có thể nhìn toàn cảnh kinh thành.
Huệ Ninh thành thân muộn hơn ta, vẫn chưa có con.
Nàng ôm Ương Ương chơi một lúc đã toát mồ hôi.
Lúc này ba người chúng ta đứng bên cửa sổ, vừa thưởng thức mỹ thực vừa uống rượu ngon, gió nhẹ lướt qua, vô cùng dễ chịu.
Cho đến khi Quý Linh Lung đột nhiên chỉ xuống dưới, kêu lên:
— Mau nhìn, kia có phải Thái tử và Thái tử phi không?!
Hứa Tố Tố mặc áo váy sa nguyệt ảnh, nổi bật giữa đám đông, Việt Linh đứng bên cạnh bảo vệ nàng chu đáo, khiến các nữ quyến đi ngang đều lộ vẻ hâm mộ.
Huệ Ninh lại cười lạnh:
— Từ sau ngày ngươi rời Khôn Ninh cung, không hiểu vì sao a huynh lại có phần lạnh nhạt với Hứa Tố Tố.
— Thái tử phi vốn dĩ điềm tĩnh nay lại hoảng, không phải nấu canh thì cũng mang điểm tâm, có lần còn mang đến trước mặt phụ hoàng.
— Khiến phụ hoàng trách a huynh sa vào tình cảm nam nữ, không lo tiến thủ, ngay cả mẫu hậu cũng bị liên lụy.
Gần đây Nhị hoàng tử do Hoàng quý phi sinh ra ngày càng được bệ hạ coi trọng, còn Việt Linh lại liên tiếp phạm sai lầm.
Liên quan đến tranh đoạt ngôi vị, không có chuyện nào là nhỏ.
Hoàng hậu và Huệ Ninh sao có thể không lo lắng.
Âm thanh náo nhiệt ngoài phố vọng vào, giọng Huệ Ninh lại càng lạnh:
— Đông cung tình thế như vậy, nàng ta lại chỉ nghĩ a huynh không để ý mình, còn đem tỳ nữ bên cạnh dâng cho a huynh để giữ sủng, khiến a huynh nổi giận một trận mới thôi.
Ta và Quý Linh Lung nhìn nhau, không ai nói gì.
Ngược lại Ương Ương nghiêng đầu:
— Nhưng a cha nói rồi, nếu a nương phạm lỗi, vậy chắc chắn là do người sai trước mà.
Lời trẻ con vô tâm, khiến biểu cảm trên mặt Huệ Ninh cứng lại.
Ta vội ôm Ương Ương vào lòng, áy náy nói:
— Xin lỗi, điện hạ.
Huệ Ninh lắc đầu, xoa đầu con bé, ánh mắt dịu lại.
— Đúng vậy, dì còn không nhìn rõ bằng Ương Ương, nói cho cùng, là hắn tự đi đến bước này, cũng không thể trách người khác.
Ta thầm thở dài.
Thật ra Huệ Ninh đâu phải không nhìn rõ.
Chỉ là nàng là muội muội, có vài chuyện không muốn thừa nhận mà thôi.
11
Huệ Ninh uống say rồi.
Yến tiệc hôm nay cũng nên tan.
Ta ôm Ương Ương đi về, vừa đi được nửa đường, trên trời đột nhiên nổ tung một đóa pháo hoa.
Tất cả mọi người đều bị ánh sáng rực rỡ ấy thu hút.
Biến cố xảy ra đúng lúc đó.
Một lực mạnh đâm vào ta, tay ta theo bản năng buông lỏng, Ương Ương lập tức biến mất.
Trong khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy máu toàn thân đều lạnh đi.
— Ương Ương!
Thị vệ lập tức tản ra tìm kiếm khắp nơi, Quý Linh Lung và Huệ Ninh chưa đi xa cũng quay lại.
Nghe rõ sự việc, hai người không nói hai lời liền điều động người của mình cùng tham gia tìm kiếm.
Tứ Phương khách điếm bị phong tỏa toàn bộ, Huệ Ninh hoàn toàn tỉnh rượu, nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
— A Anh, đừng vội, nhất định sẽ tìm được Ương Ương.
Nhưng sao ta có thể không vội?
Ngực như bị thiêu khô, mỗi giây ngồi yên đối với ta đều là cực hình.
— Không được, ta phải đi tìm, ta phải tự mình đi tìm!
Ta xoay người chạy ra ngoài, vừa bước qua cửa, chân mềm nhũn, vấp ngưỡng cửa loạng choạng.
Một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt ta lại — là Việt Linh.
Hắn khẽ nhíu mày:
— Xảy ra chuyện gì?
Khoảnh khắc ấy, ta không còn để ý thân phận của hắn, cũng không quan tâm bên cạnh hắn là ai.
Nước mắt tuôn ra không kiểm soát, ta theo bản năng quỳ xuống.
— Thái tử điện hạ, ta cầu xin ngài giúp ta tìm Ương Ương, ta cầu xin ngài!
Hắn là Thái tử, những gì hắn có thể điều động không phải chúng ta có thể so sánh.
Việt Linh vội đỡ ta dậy:
— Tiết Anh, bình tĩnh lại!
Hắn quay đầu dặn dò vài câu, lập tức phong tỏa cả con phố, ngay cả các cổng thành cũng không cho người ra vào.
Chaporia
Bình Luận (0)