Phát Đạn Kết Liễu/Chapter 1: Short StoryChapter 1: Short Story
20px

Ẩn mình dưới màn sương và ánh sáng xám xịt của hoàng hôn, sáu chiến binh trong bộ giáp cường hóa âm thầm lần theo dấu vết con mồi qua những cánh đồng ngập nước. Sen Yamata bước đi với giác quan căng như dây cung, thần kinh như sợi thép mảnh nhưng bén, khi ông tiến đến khu phức hợp nông nghiệp – nơi kẻ địch đã ra tay chỉ vài giờ trước. Không một ánh đèn le lói nơi cụm nhà kho vuông vức và các tháp chứa gỉ sét hiện lên sừng sững trên những thửa ruộng bậc thang sũng nước. Không một bóng dáng của dân phu từng cày xới vùng đất này, cũng chẳng có lấy một vệt máu sót lại của dân quân địa phương – những con người đã thất bại hoàn toàn trong việc bảo vệ nơi đây. Mọi thứ như thể đã bị bỏ hoang… nếu không phải vì tiếng gào thét vẫn còn vang vọng trong làn sương mù.

Từ khi đội biệt kích Raptors đổ bộ xuống hành tinh Karakopis, những tiếng thét gào u uất đã không ngừng vọng lại xuyên qua lớp màn sương dày đặc vĩnh viễn che phủ thế giới này. Yamata biết rất rõ: đó là tiếng hấp hối của những vệ quân cuối cùng còn sót lại, những con người đã không thể đứng vững mà phải tháo chạy trong sợ hãi, chỉ để rồi bị săn đuổi, bị đồ sát như trò tiêu khiển của quân thù đang say men chiến thắng. Ý nghĩ ấy thiêu đốt Yamata bằng cơn thịnh nộ. Nhưng như những gì được huấn luyện, ông tôi rèn cơn giận đó thành lưỡi dao sắc lạnh – một công cụ cho sự hiệu quả tàn nhẫn và không khoan nhượng.

Ngoại trừ cỏ cao đang lay động và màn sương đang trôi lững lờ, không gì xung quanh cử động. Đội biệt kích tản ra trên cánh đồng lầy lội. Lớp sương dày đặc bóp nghẹt âm thanh, nhưng Yamata vẫn lắng nghe được tiếng nước lội đều đều và tiếng rít gần như không thể nghe thấy của mấy chiếc hộp sọ servo. Những Space Marine tiên phong di chuyển gần như không một tiếng động, lặng lẽ áp sát các công trình tối om bằng những bước chân chắc chắn và nhanh nhẹn.

Dù bóng tối của màn đêm đang buông xuống, Yamata vẫn nhìn thấy rõ vùng tử địa – tất cả hiện lên sắc nét nhờ hệ thống auspex tối tân tích hợp trong bộ giáp cường hóa. Mắt quang học gắn trên giáp xanh ô-liu xoay nhẹ khi ông quay đầu, quét dọc địa hình lầy lội bằng hàng chục phổ quang – cả hữu hình lẫn vô hình. Một tầng dữ liệu cảm biến dày đặc hiển hiện trong tầm nhìn của ông: cảnh báo khoảng cách, dấu hiệu chuyển động, phản hồi sinh học. Ở rìa tầm nhìn, một hàng dấu chấm xanh đánh dấu vị trí của đồng đội – những chiếc bóng lặng lẽ chuẩn bị tung đòn. Xa hơn nữa, một cây kim trắng rực kéo lấy nhận thức của ông, chỉ hướng và khoảng cách đến điểm hội quân sau khi nhiệm vụ hoàn thành. Nhưng không chỉ có thế. Ngoài đó, giữa lớp sương mù, có thứ gì đó đang di chuyển. Những vệt mờ và nhiễm của tĩnh điện lấp lóe trên màn cảm biến – quá nhanh để kịp theo dõi, quá bất ổn để khẳng định. Yamata căng mắt nhìn xuyên qua màn sương, cố định lại hình ảnh thoáng qua kia.

Không có gì cả , ông cố tự nhủ. Chỉ là tiếng vọng của máy quét. Bóng ma giữa làn sương.

Có thứ gì đó di chuyển. Một chuyển động đột ngột, rõ ràng – tiếng động xào xạc giữa bụi cỏ cao. Một dáng hình thoáng hiện: chân tay mảnh khảnh, các góc cạnh răng cưa, một hình thù dị dạng và đầy sát ý. Cả đội phản ứng ngay lập tức. Những khẩu bolter carbine đồng loạt xoay hướng, ngắm vào vùng động tĩnh, trong khi Yamata khuỵu xuống trong tư thế bắn, phản xạ được mài giũa qua hàng chục năm chiến trận của ông đang thúc giục ông khai hỏa mà không chần chừ. Nhưng hình thể kia – bất kể là gì – đã biến mất, bị nuốt trọn bởi màn sương đặc quánh. Yamata ghìm lại thôi thúc đuổi theo. Mọi thớ cơ siết chặt, như dây thép kéo căng. Nhưng ông giữ mình. Ông không phải là tân binh mới được chiêu mộ đang khát khao chiến tích. Ông là một cựu binh của Raptors – đã dạn dày qua vô vàn mặt trận đẫm máu. Chục năm chiến tranh đã dạy cho ông sự tự chủ. Và lòng cẩn trọng. Nếu cả đội lộ vị trí quá sớm, lợi thế duy nhất mà họ có sẽ tan biến.

‘Ngươi có thấy gì không?’ – Giọng nói thì thầm sát tai Yamata, không qua hệ thống liên lạc vox. Yamata nhận ra ngay chất giọng trầm và nghiêm nghị của người anh em Cashauk – một người vừa vững chãi, đáng nể, lại có thể im bặt như bóng ma khi cần thiết. Anh đang sát cánh bên ông.

‘Không rõ ràng để khẳng định,’ Yamata đáp ngắn.

Cashauk khẽ khịt mũi. ‘Ta thì chắc chắn. Địch đã phát hiện ra chúng ta rồi.’

Yamata không để lộ bất cứ cảm xúc nào. Nhưng ông hiểu rõ một điều: nếu Cashauk đúng, thì nhiệm vụ này sẽ trở thành một hành trình không có đường về. Cả hai người đều hiểu rõ một sự thật lạnh lùng: đội biệt kích của họ là đơn vị duy nhất có mặt trên cái hành tinh khốn khổ này. Không ai khác sẽ đến tiếp viện. Họ biết điều đó. Lực lượng của Chapter họ đã bị dàn mỏng đến cực hạn, phải căng mình trên hàng tá hệ sao để bảo vệ các tuyến tiếp tế liên hành tinh mỏng manh – huyết mạch nuôi sống những đạo quân hàng triệu binh sĩ đang hành quân nơi nửa kia của dải ngân hà, trong chiến dịch Thập Tự Chinh Indomitus. Họ là một đội gồm sáu người. Sáu Space Marine được gửi đến để cứu lấy cả một thế giới. Yamata cân nhắc lời đáp của mình từng chữ một.

‘Nếu điều đó là sự thật… vậy thì ta phải hành động ngay.’

Rõ ràng, Trung sĩ Rheel cũng đã đi đến kết luận tương tự. Đúng vào lúc ấy, giọng nói trầm ổn và điềm tĩnh của ông vang lên trên kênh vox, truyền đạt mệnh lệnh như mọi khi. Và ngay khi mệnh lệnh vừa dứt, đội biệt kích liền hành động: tách thành các tiểu đội, nhanh chóng di chuyển đến các vị trí đã định. Người anh em Vipponah, tay thiện xạ chuyên trách của đội, trấn giữ vị trí dưới bóng một gốc cây trơ trụi và xương xẩu, yểm trợ cho đội hình đang tiến công bằng khẩu Occulus bolter giảm thanh của mình. Yamata và Cashauk, hạ người thấp sát mặt đất, lao về phía các công trình tăm tối phía trước, men theo hông của khu phức hợp vô ánh sáng. Họ không còn nghi ngờ gì nữa – bên trong kia là nơi địch đang giam giữ các tù nhân. Tiếng thét vang lên rõ ràng, rền rĩ giữa bóng tối – đầy đau đớn và sợ hãi. Phần còn lại của đội áp sát cùng trung sĩ, tiến thẳng về mục tiêu. Giọng nói của ông vang lên trong tai họ qua những hạt vox, thêm một câu nói quen thuộc – một lời khấn nguyện luôn đi cùng mỗi trận đánh:

‘Tấn công thần tốc. Cảnh giác cao độ. Nhớ rằng… ngươi sẽ không bao giờ nghe được phát súng kết liễu mình.’

Đó là câu cửa miệng của ông, vừa như lời nhắc nhở, vừa như câu đùa mỉa giữa những người anh em biết rõ rằng số phận luôn không đứng về phía họ.

Yamata vượt qua những mét cuối cùng của bãi đất trơn trượt và chúi người sau bức tường bao quanh khu phức hợp nông nghiệp. Nó chẳng hơn gì một chướng ngại tạm bợ – một hàng rào thô sơ được dựng nên vội vàng bởi lực lượng dân quân địa phương, từ bất cứ vật liệu phế thải nào họ có thể vớ được. Những con người sợ hãi ấy, dù bị áp đảo hoàn toàn, vẫn gắng sức cầm chân bọn xenos đã gieo rắc tai họa lên thế giới của họ. Yamata tôn trọng lòng dũng cảm đó, dù năng lực chiến đấu của họ còn chưa thể làm xước nổi da thịt của bọn chúng. Tiếng thét từ bên trong càng lúc càng khủng khiếp hơn, tới mức Yamata có thể nhận ra được từng giọng la hét trong bản hợp xướng tuyệt vọng đó – những tiếng kêu gào hợp lại thành một nỗi thống khổ chung. Kẻ địch không vội giết. Chúng tận hưởng việc tra tấn tù binh như một nghi lễ man rợ. Yamata siết chặt quai hàm, cắn chặt nỗi tức giận, nhẫn nại nghe tiếng kêu gào thảm thiết ấy. Ông quan sát trung sĩ và các người anh em còn lại áp sát từ phía đối diện – một bức tường chắn bằng kim loại sờn rỉ, bao quanh sân trong. Ông thấy cánh tay của trung sĩ giơ lên – siết chặt. Dừng lại.

Tiếng gào thét càng lúc càng dữ dội hơn, như bị xé rách bởi hàng ngàn lưỡi dao âm thanh, chói tai đến điên loạn. Yamata siết chặt báng súng của mình, sẵn sàng. Bên cạnh ông, Cashauk đã rút chốt một quả lựu đạn, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa hé mở – điểm mà họ sẽ đột kích vào.

Tiếng thét lên đến đỉnh điểm.

 Trung sĩ hạ tay – một động tác dứt khoát. Tấn công.

Cashauk ném lựu đạn vào trong. Yamata lập tức bứt người khỏi chỗ nấp, cơ thể bọc giáp tăng tốc từng bước lao vút về phía trước. Khói đen từ quả lựu đạn phủ lấy cửa ra vào, che khuất bóng hình Space Marine đang lao tới, tấm vai giáp nặng nề húc tung cánh cửa kim loại. Yamata ập vào trong bóng tối, khẩu carbine quét một vòng cung thấp, mắt dò tìm mục tiêu. Nhưng không có gì cử động trong nhà kho u tối – ngoại trừ những thi thể đung đưa từ mái nhà.

 Nơi đây từng là kho lưu trữ – chứa hàng loạt container chuẩn bị xuất khẩu khỏi hành tinh. Giờ đây, các thùng hàng đã bị xé toạc, ruột rỗng, nắp văng tung tóe. Lương thực vung vãi khắp nền nhà – một tấm thảm vàng óng bị vấy bẩn bởi vệt máu đỏ tươi vẽ thành vòng xoáy chết chóc. Một vũng máu lớn đã tụ lại ngay bên dưới các thi thể treo lơ lửng. Chỉ một ánh nhìn cũng đủ để Yamata biết rằng những người đó không thể cứu được nữa – thân thể họ bị cắt xé tới mức không còn hình dạng, nhưng vẫn quằn quại, vẫn thều thào rên rỉ trong hơi thở cuối cùng – cầu xin cứu rỗi, hay chỉ đơn giản là lòng thương xót của Hoàng Đế. Yamata hành động dứt khoát, kết thúc nỗi đau của họ bằng loạt đạn chính xác, nhanh gọn. Trong khi đó, Cashauk càn qua các dãy kệ chứa tối om, rà soát từng khoảng trống, từng ngóc ngách giữa đống hàng hóa. Anh gầm gừ, giọng thấp và đặc sệt phẫn nộ:

“Chúng đang dắt mũi chúng ta. Tất cả chỉ là một trò đùa đẫm máu để chế nhạo…”

Nhưng Yamata nhận ra sự thật trước khi lời nói kịp vang lên trọn vẹn. Một dòng adrenaline lạnh lẽo chạy thẳng lên não. Không phải để chế nhạo. Mà là để nhử. Ông xoay người lại, hướng về phía cửa, mở kênh liên lạc toàn đội. Ông đã hiểu điều mà Cashauk chưa kịp thấy: những người dân kia không phải là nạn nhân… mà là mồi nhử. Yamata từng thấy – và từng sử dụng – vô số hình thức chiến thuật gieo rắc kinh hoàng trong suốt những năm phục vụ của mình. Ông biết rất rõ cảm giác khi mình đang nằm gọn trong hàm bẫy.

 Nhưng trước khi ông kịp lên tiếng, một giọng nói khác vang lên dội cả mạng lưới vox – là người anh em Vipponah.

‘Chạm trán kẻ địch!’

Chỉ một từ cảnh báo, nhưng được tiếp nối ngay lập tức bằng tiếng súng nổ – âm thanh vang dội cả qua bức tường dày của nhà kho.

Phục kích.

Yamata liền lao vào nước rút, vội vã tiến về phía hướng giao tranh. Trong cơn vội vàng, ông suýt bỏ qua bóng hình đang rơi xuống từ dầm sắt phía trên đầu, ẩn mình trong lớp sương và bóng tối. Một thoáng nhìn – tứ chi thanh mảnh, mái tóc như roi da quất tung trong không khí, một hình thể người bị biến dạng bởi vô số lưỡi dao cong và gai nhọn gắn liền vào giáp chiến đấu –

Drukhari.

Cơn ghê tởm trào lên trong lòng Yamata khi nhìn thấy sinh vật xenos tàn bạo này – một kẻ săn người khát máu. Nó lao xuống như một con chim săn mồi – động tác chính xác, cả hai tay nắm chặt những lưỡi dao lởm chởm răng cưa sắc như dao mổ chầu chực hạ sát con mồi. Yamata giơ tay lên theo phản xạ để gạt đòn đánh từ trên cao, đồng thời bắn một phát theo bản năng – nhưng chỉ trúng khoảng không. Cơn đau bùng lên trong thần kinh ông khi một lưỡi dao mỏng như phân tử xuyên thủng lớp giáp, rạch thẳng qua thịt và xương như thể không có gì cản nổi. Tên sát thủ không cho ông thời gian để phản ứng, không để ông có chỗ để tái lập thế trận – các lưỡi dao của nó xoáy vòng trong một cơn lốc tử thần, vung đi với tốc độ siêu phàm. Tia lửa tóe ra từ giáp vai khi kim loại chém vào ceramite, để lại những rãnh sâu đáng sợ.

Cashauk đã cứu ông. Từ bóng tối, chiến binh Raptor lao ra nhắm thẳng vào điểm mù của kẻ địch, đâm sầm vào tên xenos với một lực đủ để khiến nó choáng váng. Tên dị tộc lảo đảo lùi lại, nhưng vẫn giữ được thăng bằng – thân thể mềm mại như vũ công, linh hoạt đến mức kinh tởm. Yamata bắt gặp một nụ cười khinh miệt thoáng lướt qua gương mặt tái xanh của tên drukhari – nó nhảy bật sang bên, ngỡ rằng đòn đánh của Cashauk là một cú lao bất cẩn, một hành vi liều lĩnh của tuyệt vọng. Nó đã nhầm. Trong lúc sinh vật đó xoay người để tung đòn phản công, chuẩn bị cho một cú kết liễu, bàn tay bọc giáp của Yamata đã khóa chặt cổ tay mảnh dẻ của nó – bẻ giật sinh vật vô nhân tính ấy trở lại, ép mặt nó đối diện với họng súng của ông từ khoảng cách gần đến sát da.

Một phát duy nhất. Ngắn gọn. Dứt điểm.

Cái xác vô hồn rơi xuống giữa hai người như bao cát.

 Yamata nhìn thẳng vào mắt Cashauk – một ánh nhìn không cần lời nói.

‘Theo ta, người anh em!’

Hai chiến binh Raptors lao khỏi nhà kho, ập vào giữa trận giao tranh tuyệt vọng.  Mây mù và khói súng quện đặc thành những cuộn xoáy dày như mỡ cháy, lượn lờ trên sân bùn loang lổ, nhưng Yamata vẫn nhận ra được những bóng hình bọc giáp đồ sộ của những người anh em đang chiến đấu đến cùng để thoát thân. Tia đạn siêu nhiệt xé toạc màn sương mờ mịt dơ bẩn từ mọi phía, bủa vây các Space Marine khi họ tìm đường thoát.  Yamata tăng tốc, vừa chạy vừa khai hỏa, cố hội quân với đồng đội. Nhưng bọn drukhari di chuyển không ngừng, né bên này, lách bên kia, bay nhảy với tốc độ vượt cả phản xạ siêu phàm của ông. Ông gầm lên vì giận dữ khi các loạt đạn của mình đều trượt mục tiêu, trong đầu nhanh chóng điều chỉnh lại cách ngắm để bù vào tốc độ phi nhân của kẻ địch.

 Trận đánh đang dần nghiêng về phía bọn xenos. Yamata nghe thấy tiếng Cashauk gào lên trong đau đớn khi một loạt mũi kim sắc lởm chởm xuyên vào lớp giáp của anh ta. Chỉ cách đó chưa đến mười bước chân, Yamata chứng kiến một cảnh tượng thảm khốc: một người anh em khác bị tia tử quang xuyên trúng từ sườn. Tia sáng là một chùm năng lượng đen kịt viền ánh lăng kính vặn vẹo – nó rạch phăng cơ thể của Space Marine từ hông trái đến vai phải, khiến giáp và nội tạng hóa lỏng, thi thể tách làm đôi trong đám mây máu nóng bốc hơi nghi ngút. Một biểu tượng đầu lâu đỏ rực lóe lên trong mắt kính của Yamata – đánh dấu danh tính chiến sĩ đã ngã xuống: Người anh em Teslin. Đó là tất cả những gì anh có thể làm để tưởng niệm vào lúc này.

Trung sĩ Rheel vẫn ở ngay cạnh Teslin lúc ông ngã xuống. Không nao núng, lạnh lẽo như thép, ông ngắm thẳng vào nơi tia sáng vừa phát ra, dò theo quỹ đạo tử thần ấy để xác định kẻ cầm vũ khí. Mặc cho loạt đạn địch nổ dồn dập xung quanh, Rheel bóp cò – một loạt ngắn, chính xác. Tiếng thét từ màn sương vọng ra, và tia sáng tắt lịm – kẻ địch đã bị tiêu diệt. Trong khoảnh khắc ấy, Yamata thấy tự hào trước sự điềm tĩnh bất khuất của trung sĩ mình. Nhưng niềm kiêu hãnh ấy nhanh chóng biến thành nỗi kinh hoàng, khi một tên drukhari khác lao ra từ làn sương phía sau Rheel – nhanh và chết chóc như một con nhện săn mồi. Yamata muốn can thiệp, nhưng anh chậm hơn hẳn một nhịp, xa hơn hẳn một bước. Tên drukhari nhảy lên lưng người trung sĩ, lưỡi liềm răng cưa trong tay đâm ngược từ dưới cằm lên. Với một tiếng gào chiến thắng, nó kéo mạnh lưỡi dao sang ngang, gần như chém phăng đầu vị cựu binh Space Marine chỉ bằng một cú giật.

Yamata gầm lên. Lần đầu tiên, ngọn lửa căm phẫn thiêu cháy lý trí của ông. Ông gầm vang trong điên loạn khi tên drukhari nhảy khỏi thi thể trung sĩ rồi biến mất vào sương mù. Ông suýt lao theo – dù biết rõ nó muốn ông đuổi theo, muốn kéo ông vào trong lớp sương chết chóc, nơi đồng bọn nó đang chờ đợi. Nhưng trước khi ông kịp sải bước, một bàn tay nặng nề siết lấy vai ông, kéo ông giật lùi lại. Yamata vùng ra, mắt đầy giận dữ. Người kéo ông chính là Cashauk. Máu sủi bọt qua mặt nạ lọc khí trên mặt anh, và giữa giáp ngực của anh là một lỗ cháy sém hình tròn – một vết thương xuyên giáp do đạn năng lượng. Cashauk kéo Yamata ngã xuống sau phần còn lại rách nát của tường rào, rồi ngồi phịch xuống như một tảng đá sứt mẻ.

 ‘Lệnh?’ – giọng nói trầm đục, rạn vỡ vì đau đớn vang lên.

Lệnh. Từ đó đánh thức Yamata khỏi cơn cuồng nộ mù quáng. Trung sĩ đã tử trận. Giờ đây, Yamata là chiến binh dày dạn kinh nghiệm nhất còn sống sót. Họ cần ông. Cả đội đang rút lui trong hỗn loạn, không có sự chỉ huy – và từng giây Yamata trì hoãn là từng bước họ xa rời khả năng hoàn thành nhiệm vụ. Ông phải đè nén bản năng lao vào chém giết, cơn khát trả thù cho trung sĩ và đồng đội đã hi sinh. Ông suýt nữa đã mắc sai lầm đó, nhưng giờ ông sẽ không để nó giết chết cả nhiệm vụ. Yamata mở kênh liên lạc toàn đội, ép giọng mình trở nên vững vàng và lạnh lùng khi tiếp nhận quyền chỉ huy. Chỉ vài câu lệnh ngắn gọn bằng mật ngữ của Chapter đã đủ để các anh em khác hiểu điều cần làm:

  Rút lui và phân tán lực lượng. Né tránh. Tập hợp tại điểm hội quân.

Đó là mệnh lệnh mạo hiểm. Nhưng Yamata hiểu rằng giờ đây đó là con đường duy nhất để giành lại thắng lợi.

Những giọng đáp căng thẳng vang lên trên mạng vox – các anh em còn sống xác nhận đã tiếp nhận lệnh. Nhưng Cashauk chỉ lắc đầu. Từ chối. Tựa báng bolter vào giáp ngực, anh rít ra từng chữ như nghiền nát bằng răng:

‘Đi đi. Ta sẽ chặn chúng lại.’

Vết thương nơi ngực anh đủ để giết chết một con người thường ngay tức khắc. Nhưng huyết thống Astartes không dễ dàng đầu hàng tử thần đến vậy. Máu đỏ thẫm – đặc quánh với khả năng đông cứng siêu cấp – trào ra như mực son, phủ đầy bộ giáp xám xịt. Các cơ quan dự phòng trong cơ thể của Cashauk đã bắt đầu hoạt động, thay thế cho phần phổi bị xé nát. Nhưng ngay cả Space Marine cũng có giới hạn. Yamata hiểu rõ điều mà Cashauk mong muốn – một ý nghĩa, một chút vinh quang nào đó trong cái chết. Một cơ hội để ngã xuống trong tư thế bất khuất, đối đầu với kẻ thù không thể đánh bại. Nhưng họ là Raptors. Họ không được sinh ra để trở thành anh hùng. Họ được tạo ra để đoạt lấy chiến thắng từ nanh vuốt của kẻ địch, bằng bất cứ giá nào.

‘Hoàng Đế đã có đủ những kẻ tử vì đạo rồi,’ Yamata đáp lại, giọng trầm và dứt khoát, tay vòng xuống dưới giáp vai của người anh em, kéo anh đứng dậy. ‘Đứng lên! Hướng tới điểm hội quân. Ngươi không có quyền chết trước khi nhiệm vụ hoàn thành!’

Cashauk loạng choạng khi đứng dậy, nhưng vẫn đứng vững. ‘Còn ngươi thì sao?’

‘Ta sẽ đánh lạc hướng địch.’

Nếu Cashauk có hoài nghi gì về tính khả thi của kế hoạch ấy, anh đã giữ chúng cho riêng mình. Chỉ phát ra một tiếng khịt mũi – vừa là đau đớn, vừa là quyết tâm – trong khi thay băng đạn cho khẩu carbine.

‘Đã nhận lệnh. Sẽ thực hiện lập tức. Không thêm một lời, anh quay lưng, khập khiễng rời đi. Và Yamata đứng đó, một mình, chỉ còn sương mù và lũ bóng ma đang hú vang trong nó.

Tiếng rít gào và tiếng cười man rợ của lũ dị tộc vang vọng trong màn sương dày đặc, và Sen Yamata bắt đầu chạy. Không phải vì sợ hãi, cũng không phải vì muốn sống sót – bởi lẽ anh luôn biết rằng mình sẽ chết trong chiến trận. Dù là ngày mai hay một thế kỷ sau, bởi một phát bắn tỉa hay lưỡi dao dị giáo, Yamata hiểu cái chết của anh sẽ đến nhanh và âm thầm. Đó đơn giản là một phần nghĩa vụ mà anh đã chấp nhận, khi tuyên thệ phụng sự Chapter. Yamata chạy bởi vì nếu dừng lại chiến đấu lúc này, anh sẽ khiến nhiệm vụ của mình dang dở. 

Mỗi nhịp đập của hai trái tim như tiếng đồng hồ đếm ngược tới một phát bắn chí tử. Nhưng nó không tới. Mặc dù kẻ địch đã bám sát sau lưng – và ngày càng tiến gần.

‘Ngươi sẽ không bao giờ nghe thấy phát bắn kết liễu chính mình…’

Nước bùn văng tung tóe dưới mỗi bước chân nặng nề, lộ rõ vị trí của anh giữa những thửa ruộng ngập nước. Nhưng giờ đây, chẳng còn thời gian cho sự kín đáo – chỉ còn chiến thắng, hoặc cái chết.

Cơ thể anh chuyển động như một cỗ máy thuần thục, trong khi phần lý trí lạnh lùng rà soát những tình huống huấn luyện, ví dụ thực địa, và hàng thập kỷ kinh nghiệm chiến trường để tìm lấy lợi thế chiến thuật – dù là nhỏ nhất. Anh nhớ lại những tháng ngày giao tranh trong hầm tối, những chiến dịch du kích kéo dài nơi rừng rậm ẩm ướt. Anh từng sát cánh với các cựu binh Astra Militarum mang theo những vết thương tâm lý kinh khủng, và cùng chiến đấu với các anh em đến từ những Chapter Space Marine khốc liệt khác. Anh từng chứng kiến những Black Templar đánh tan tinh thần địch bằng một cú đột kích liều lĩnh, miệng gào thét lời thánh trong khi lao vào hàng ngũ kẻ thù. Cũng từng thấy những Flesh Tearer đắm chìm trong cơn cuồng sát, xé nát quân địch bằng lưỡi cưa gầm rú. Với mỗi chiến dịch mới, Yamata luôn học hỏi phương pháp từ đồng minh. Nhưng anh biết rõ – những chiến thuật trực diện đó sẽ không có tác dụng ở đây.

Một vật gì đó bay sượt qua vai anh – một mũi kim găm vào thân cây phía trước, rồi phát nổ thành mưa mảnh dao. Yamata lách người tránh, đổi hướng không ngừng để làm rối loạn đường ngắm. 

Một phát nữa lướt qua, lại là một cú sượt. Tiếng thét man rợ vang lên trong làn sương – tiếng chế giễu của lũ drukhari. Và rồi, trong tâm trí đang gấp gáp của Yamata, bỗng hiện về ký ức mờ nhạt – một thời niên thiếu trước khi trở thành Space Marine. Thời khắc làm lính trẻ con trên một thế giới khắc nghiệt không khác Karakopis là bao. Ký ức của những nỗi sợ triền miên, của những cuộc đấu danh dự hàng ngày… ký ức ấy dụ dỗ anh quay lại, đối mặt với kẻ thù.

Anh lắc đầu, xua đi hình ảnh đó. Giờ đây nó chỉ là thứ làm xao nhãng. Chapter đã dạy anh một khái niệm mới về danh dự – niềm kiêu hãnh và mục đích đến từ bổn phận. Và anh sẽ hoàn thành bổn phận ấy.

Đạn địch tiếp tục quét quanh khi Yamata vượt qua một mô đất đá, bước ra một con đường đất hẹp. Trước mắt là vài phương tiện bỏ hoang – vài chiếc xe tải hạng nặng, cùng một chiếc ridgehauler to kềnh. Yamata đọc được câu chuyện chỉ trong thoáng chốc – một đoàn xe tạm bợ, có lẽ là dân lao động và gia đình họ, tìm cách rời khỏi các nông trại xa xôi. Nhưng họ đã bị phục kích. Không cần nhìn kỹ, anh cũng biết số phận họ ra sao – những thùng hàng văng vãi, những vệt máu khô in trên cửa xe – tất cả nói lên điều đó. Nhưng đối với Yamata, chúng không còn là di tích của kẻ đã khuất – mà là cơ hội.

Anh đổi hướng, lao tới nấp sau thân xe ridgehauler. Tựa lưng vào lớp vỏ kim loại dày, anh rút lấy lựu đạn gài trên giáp ngực. Cứ đến đi , anh nghĩ, hít sâu ổn định hơi thở. Anh nhắm mắt, đếm nhịp tim, tính toán tốc độ, khoảng cách, sự dè chừng lẫn khát máu của địch. Cứ để chúng tưởng ta đã hết đường… Giờ là lúc của sự chính xác tuyệt đối. Nếu anh hành động quá sớm – cơ hội sẽ mất. Quá muộn – địch sẽ xé nát anh trước khi kịp phản công.

Một tiếng động bất ngờ – ngay phía sau và bên trên.

Yamata xoay người, mắt ngẩng lên. Một hình thể thanh mảnh đang co người trên nóc ridgehauler – đám drukhari đã nhảy lên nóc xe bằng cú bật phi thường, nhẹ nhàng và đầy khinh miệt. Dù con quái vật ấy mang mặt nạ, Yamata vẫn cảm nhận được sự tự tin bệnh hoạn của tên dị tộc. Nó nhắm khẩu súng quái dị vào anh, nhưng chưa kịp bóp cò, một drukhari khác từ bên trái anh xông tới, lưỡi kiếm tuốt khỏi vỏ – nóng lòng giành phần vinh dự được giết chết một Space Marine.

Yamata lăn người né tránh, kéo giãn khoảng cách. Trong tay anh là chốt lựu đạn. Quả lựu krak phát nổ nơi gầm xe – chính chỗ anh đã gài nó. Chiếc xe rung chuyển. Tên dị chủng trên nóc vẫn cố giữ thăng bằng và nhắm bắn. Nhưng vụ nổ thứ hai – từ bình nhiên liệu – đã thiêu rụi hắn. Cơ thể nó hóa thành tro trong khoảnh khắc. Kẻ còn lại bị sức ép hất văng, thân thể bén lửa, màu lửa nhảy múa trên lớp giáp đen óng ánh như ma thuật, tiếng gầm rú vang lên trong cơn đau đớn tột cùng. Không có thời gian để dừng lại. Không được chần chừ. Nhưng Yamata vẫn ngoái nhìn – chỉ trong thoáng chốc.

Giữa màn khói và lửa, anh thấy gương mặt kẻ địch – cao lớn, đeo đầy những chiến lợi phẩm ghê rợn và châu báu đánh cắp, rõ ràng là thủ lĩnh bọn cướp xenos. Khuôn mặt trần ngập hận thù, bàn tay dài ngoằng chỉ thẳng về phía anh, móng tay là một lưỡi thép phẫu thuật. Yamata thấy miệng kẻ địch mấp máy, hẳn là đang nguyền rủa anh, nhưng anh không nghe. Anh đã lại bắt đầu chạy. Phía sau, tiếng thét giận dữ vang lên – những lời nguyền đầy thù hận – khi lũ dị chủng lách qua xác xe cháy trên đường. Yamata biết, chúng sẽ chẳng chơi trò tốn kém này lâu nữa đâu. Sớm muộn gì, bọn chúng cũng sẽ xông vào kết liễu anh. Và đó chính là điều anh đang trông đợi.

Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực kép khi rảo bước vào khe núi hẹp, giày bọc giáp giẫm lên lớp sỏi lầy lội bên dòng suối vặn vẹo len giữa địa hình hiểm trở. Một âm thanh khô khốc, cơ giới bất chợt vang lên qua bộ truyền thanh gắn trong tai — giáp phục của anh thông báo rằng anh chỉ còn cách điểm hội quân một bước chân. Yamata thoáng ngỡ ngàng. Từ khi bắt đầu cuộc rút lui, tâm trí anh chỉ còn là một chuỗi bản năng sinh tồn — đặt chân này trước chân kia, rồi lặp lại — đến mức suýt nữa đã chạy vượt qua điểm hẹn định sẵn. Anh giảm tốc, dừng lại, cảm thấy một thoáng nhẹ nhõm, nhưng kèm theo đó là sự thực lạnh lẽo: anh tới nơi, nhưng vẫn chỉ có một mình.

Yamata quay một vòng chậm rãi, quan sát toàn cảnh. Sương trắng lạnh giá cuộn lên giữa những khối đá đen dựng đứng như tấm liệm tan tác phủ lấy ngọn đồi chết. Không gì cử động. Không có dấu hiệu sự sống. Không một đồng đội nào hiện diện.

Thôi thì đành vậy . Yamata gật đầu, chấp nhận thực tế với vẻ mặt như đá, rồi quay người lại — đối mặt với kẻ truy sát.

Chúng đã xuất hiện ở miệng khe núi. Tám tên. Vũ trang với đủ mọi loại vũ khí: dao cong, roi lưỡi sắc, cùng những khẩu súng có hình thù dị hợm. Tám tên đấu với một Space Marine trọng thương. Yamata cảm thấy một chút mãn nguyện khi nhận ra: dù anh chỉ còn một mình, lũ xenos vẫn không dám xông vào ngay. Với chúng, anh có thể chỉ là một con thú cùng đường — nhưng là con thú có nanh. Yamata đứng vững, chân trụ rộng, ngay trên mảnh đất bùn lầy không tên — điểm hẹn mà trung sĩ đã đánh dấu. Không còn đường lui, và chiến binh Raptor này sẽ trụ tại đây.

Lũ drukhari tản ra hai bên, giăng thành vòng vây. Yamata đảo mắt, cố giữ cả đám trong tầm quan sát, đoán xem tên nào sẽ là kẻ đầu tiên dám nhào tới. Trong tâm trí anh, những kịch bản chiến đấu tua nhanh như những dòng mã: trong một khả năng, anh xông lên, thét vang, để rồi gục ngã dưới làn đạn như sóng tràn. Ở kịch bản khác, anh né đòn, lách thân, áp sát, lợi dụng tốc độ và trọng lượng để xoay chuyển tình thế...

Nhưng bọn xenos nhanh hơn. Lời cảnh báo lóe lên cùng một dòng chữ dữ liệu đỏ lòm. Nhanh hơn, và mạnh hơn vẻ bề ngoài. Chúng sẽ không để anh tái lập thế trận. Chúng kiêu căng, nhưng không ngu. Ngạo mạn, nhưng—

Bỗng một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên.

Với một cử chỉ cố tình chậm rãi, Yamata khoác khẩu carbine trở lại sau lưng. Tay còn lại rút ra con dao găm chiến đấu từ bao đeo bên hông. Anh giơ cao lưỡi dao mẻ sứt, vung lên thành một động tác khiêu chiến không thể nhầm lẫn, mũi dao chỉ thẳng vào tên thủ lĩnh xenos.

Lũ drukhari cười khẩy, tiếng cười chua chát và độc địa. Nhưng Yamata không động đậy. Anh đứng yên. Một khoảnh khắc lặng ngắt kéo dài — rồi tên thủ lĩnh bước ra, hé miệng cười để lộ hàm răng giũa nhọn như hàm cá quỷ. Nó rút ra hai thanh kiếm cong thanh mảnh, mỗi thanh dài bằng cánh tay một Space Marine. Yamata chẳng ảo tưởng gì về độ thành thục của kẻ này với thứ vũ khí kia. Rồi — một cách bất ngờ — sinh vật ấy cất tiếng nói. Một giọng rít lên như kim loại bị mài, uốn éo ngôn ngữ Gothic qua cổ họng:

Cuối cùng… Cuối cùng ngươi cũng tìm thấy được danh dự. Ta tưởng linh hồn ngươi đã vỡ vụn rồi cơ.’

Yamata nghiến răng, không đáp. Sự tập trung của anh tuyệt đối.

Tên xenos lại bước gần thêm một nhịp, tiếp tục cái điệu độc thoại như rắn độc lượn quanh con mồi:

‘Cứ biết rằng ta là Sadryth của Cửu Vuốt. Cứ biết rằng ta là cái chết của ngươi. Gương mặt ta — là thứ cuối cùng mà ngươi sẽ thấy. Giọng nói ta — là âm thanh cuối cùng mà ngươi sẽ nghe…’

Ngay lúc đó, chỉ một cái liếc mắt thoáng qua — một chuyển động mờ nhạt trên vách đá đã kéo sự chú ý của Yamata. Và trong khoảnh khắc nhỏ hơn một nhịp tim, Sadryth ra đòn — nhanh như rắn lục, lưỡi kiếm đôi xoáy lên và rít như gió lốc.

Viên đạn bắn trúng giữa trán Sadryth — đi xuyên qua hộp sọ mảnh như sứ, đâm thủng não bộ — và nổ tung bên trong đầu hắn.

Cơ thể thanh mảnh co giật rồi đổ nhào, vô hồn. Thi thể Sadryth rơi xuống đất đúng lúc sóng âm lan tới, mang theo tiếng nổ chói tai của phát súng vừa kết liễu hắn, vang rền qua khe núi tĩnh lặng.

Ngươi sẽ không bao giờ nghe thấy phát đạn kết liễu mình.

Đám drukhari còn lại phản ứng như thể chính chúng vừa bị hạ gục, gào thét khi lao đi tìm chỗ ẩn nấp. Nhưng điểm tập kết không phải được chọn bừa bãi. Nó là vị trí lý tưởng để dựng nên một cái bẫy chết người. Trên nền đá trũng của khe núi, chẳng có nơi nào để trốn – ít nhất là không phải dưới đó.

Tiếng gầm của hỏa lực bolter vang dội từ mọi hướng khi những người anh em còn sống của đội Raptor đồng loạt xuất hiện, tràn ra từ sau các mỏm đá lởm chởm và bụi cỏ dày, quét sạch lũ dị tộc trong lúc chúng đang hoảng loạn tháo chạy. Yamata thoáng thấy người anh em Vipponah bám trên một mỏm đá cao, không ngừng khai hỏa – và mỗi phát bắn là một mạng đền tội. Bản thân Yamata vẫn đứng nguyên tại chỗ, như một điểm tĩnh tại giữa mạng lưới hỏa lực đan chéo thành hình mạng nhện.

Tất cả chỉ diễn ra chưa đầy hai giây. Khi ấy, tên drukhari cuối cùng đã ngã gục, miệng rít lên lời nguyền rủa trong khi cố lết đi với đôi chân đã nát bấy. Yamata rút dao, tiến về phía kẻ ngoại lai với từng bước lạnh lùng. Nhưng trước khi anh kịp tiếp cận, Cashauk đã khập khiễng bước ra khỏi nơi ẩn nấp, giương khẩu súng ngắn bolt lên đầu sinh vật, rồi bóp cò ở cự ly gần. Chỉ lúc ấy, chiến binh đẫm máu mới ngẩng lên nhìn Yamata, trên gương mặt đầy sẹo của anh là một thoáng mỉm cười đầy mỉa mai.

‘Ngươi bắt chúng ta phải chờ khá lâu đấy, người anh em. Đã nghĩ bọn chúng vượt khỏi tay ngươi rồi cơ.’

Khóe miệng Yamata khẽ cong lên trong một nụ cười gần như không thấy. ‘Ta phải chắc rằng các ngươi có đủ thời gian giăng bẫy.’

Cashauk khẽ càu nhàu, âm thanh đó là tất cả những gì gần giống một tiếng cười mà anh từng phát ra. ‘Thì bẫy đã giăng rồi,’ anh nói khẽ. ‘Có lệnh. Và nay đã hoàn thành.’

Nhưng cả hai chiến binh đều hiểu rõ: nhiệm vụ của một Space Marine chưa bao giờ thực sự kết thúc.

Khi ấy, các thành viên sống sót còn lại của đội biệt kích đã bắt đầu lặng lẽ lần xuống thung lũng, rà soát vùng tử địa, đảm bảo từng tên địch đều thực sự bị diệt gọn bằng súng lục và dao găm – cẩn trọng và không khoan nhượng. Sau đó, xác lũ xenos sẽ bị thiêu rụi, còn thi hài của Trung sĩ Rheel cùng người anh em Teslin sẽ được thu hồi.

Và rồi, không một lời ca tụng, không một ánh nhìn đưa tiễn, đội Raptors sẽ tan biến khỏi Karakopis – nhanh như lúc họ xuất hiện, và cũng im lặng không một tiếng động.

nếu có j sai sót thì mong mọi người góp ý vì đây là cuốn truyện đầu tiên mà mình dịch
Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...