Chương 1: Cái Kết Của Nô Lệ Tư Bản!
“Cuối cùng cũng xong rồi!” - Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhấn phím Enter gửi cho lão sếp khó tính bản hợp đồng mà tôi đã phải thức trắng hai đêm để hoàn thành.
Tắt máy, cất laptop vào túi, tôi thoải mái vươn vai một cái. Ánh mắt tôi vô tình chạm vào đồng hồ treo tường. Thế mà đã gần ba giờ sáng rồi? Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt mà tôi đã ngồi suốt sáu tiếng đồng hồ.
Nhìn đống cà phê và Red Bull vương vãi trên bàn, tôi đứng dậy, định dọn dẹp thì chợt nhận ra chân mình đã tê rần từ lâu.
Tôi ngồi lại, xoa bóp đôi chân mỏi. Trong đêm tối vắng lặng, tâm trí tôi bỗng lạc vào một ngõ sâu, nơi những suy nghĩ về cuộc sống hiện tại cứ mãi quẩn quanh.
Haizz, sau làn sóng thất nghiệp vừa qua, tôi may mắn vẫn giữ được công việc. Nhưng có gì vui đâu, khối lượng công việc của tôi đã tăng gấp hai, ba lần so với trước.
Công việc thì chất chồng, sếp thì khó tính mà đồng lương vẫn dậm chân tại chỗ. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu bỏ phố về quê thì sao?
Nhà tôi cũng còn vài thửa ruộng, mấy công đất, nuôi vài con heo. Nếu may mắn, lúa trúng, heo khỏe mạnh, thì có lẽ cuộc sống cũng chẳng tệ lắm.
Ít nhất, tôi sẽ không phải chạy đua với deadline, không phải đối diện với ông sếp khó tính, sống trong môi trường công sở đầy căng thẳng.
Nhưng mà... liệu tôi còn có thể quay về quê không? Mẹ tôi mất sớm, bố tái hôn với người phụ nữ khác. Nếu không có tôi kiên quyết đấu tranh và cầu xin sự giúp đỡ từ nhà trường, có lẽ tôi đã bị gả cho ông chú trung niên trong làng từ lúc còn trẻ.
Không, tôi tuyệt đối sẽ không quay lại nơi đó! Cuộc sống ở thành phố tuy đầy rẫy áp lực nhưng cũng mở ra nhiều cơ hội hơn.
Đợi! Tôi chỉ cần kiên nhẫn một chút, đợi cho đến khi làn sóng thất nghiệp qua đi, tôi sẽ làm những gì mình muốn. Tương lai vẫn đang ở phía trước, tôi không thể vì chút khó khăn hiện tại mà bỏ cuộc.
Tôi tự nhủ với bản thân, xác định lại mục tiêu sống. Nhất định mọi chuyện sẽ ổn!
Tôi đứng lên, dọn dẹp bàn làm việc. Chợt, một cơn đau thắt ngực ập đến, làm tôi khó thở. Tầm nhìn mờ đi, rồi bất ngờ biến thành một mảng đen tối.
Đau quá! Cảm giác như có một tảng đá nặng trăm kí đè lên ngực. Hít thở trở nên khó khăn, cơn đau lan tỏa từ ngực ra tận tay chân.
Tôi cảm thấy toàn thân như mất hết sức lực. Đầu óc quay cuồng, tôi chỉ nghĩ đến việc gọi ngay 115, nhưng cơ thể tôi giờ chẳng còn đủ sức để làm gì.
Sắp chết rồi sao?
Tôi không biết đã nằm đó bao lâu, nhưng suy nghĩ này cứ luẩn quẩn trong đầu. Tôi biết thức khuya, ăn uống thiếu chất là không tốt cho sức khỏe.
Nhưng rồi tôi vẫn làm vậy...
Inh!
Tai tôi ù đi, không còn nghe thấy cả tiếng quạt máy nữa. Ý thức dần trở nên mơ hồ.
Cuộc đời tôi, nói ngắn không ngắn, nói dài không dài, đã hơn hai mươi lăm năm. Giờ đây, nó như một cuộn phim quay chậm, hình ảnh quá khứ hiện lên rõ mồn một.
Tôi nhớ lúc còn nhỏ, mẹ đưa tôi đi công viên giải trí. Tôi từng chơi thú nhún, nhà hơi, bố mua cho tôi kẹo bông gòn, mẹ mua cho tôi quả bóng bay hình con thỏ.
Tôi từng có một gia đình hạnh phúc như thế...
Nhưng rồi, thượng đế đã đưa mẹ tôi đi vào một ngày trời âm u. Mẹ bị tai nạn giao thông nghiêm trọng. Dì bảo, một tài xế say rượu đã tông trúng mẹ. Dù đã đưa đi cấp cứu, nhưng mẹ đã không qua khỏi.
Tôi không nhớ mình đã cảm thấy thế nào lúc đó. Là đau khổ, khóc lóc, hay chỉ là im lặng, nhìn bố rồi hỏi tại sao mẹ lại không tỉnh lại.
Và chẳng bao lâu sau, bố cưới vợ mới.
Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng!
Bố đi làm xa, mọi chuyện trong nhà đều đổ dồn lên vai tôi. Tôi phải gánh vác mọi thứ, đôi khi còn phải chịu đòn roi khi bà ta phát tiết vì thua bạc.
Rồi một ngày, tôi quyết định theo giáo viên chủ nhiệm lên thành phố.
Khi chiếc xe lăn bánh, tôi nhìn thấy hình ảnh bà ta cùng bố chạy theo sau, hoang mang và sợ hãi. Tôi vội vàng thúc giục tài xế đi nhanh hơn.
Từ đó, tôi vừa học, vừa làm, tốt nghiệp, rồi vào công ty, để rồi cuối cùng rơi vào tình cảnh này.
“Ngọc à, lại đây con, đi với mẹ.”
Đột nhiên, một bóng hình quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi. Mẹ, đúng là mẹ, đang đứng đó, vẫy tay gọi tôi.
“Mẹ!”
Tôi vỡ òa trong cảm xúc, chạy đến ôm lấy mẹ. Bà dịu dàng xoa đầu tôi và nói:
“Ngọc à, con khổ quá rồi. Đi với mẹ đi, có mẹ bên cạnh, không ai dám bắt nạt con đâu.”
“Vâng!”
Tôi không biết mẹ có nghe được những lời tôi nói không. Nhưng lúc này, tôi đang khóc nức nở, như một đứa trẻ.
Ý thức tôi mờ dần, nhưng tôi cảm thấy an yên khi được ở bên mẹ, như thể tất cả nỗi lo âu, đau đớn đều đã qua. Tôi và mẹ cùng đi về phía ánh sáng cuối đường hầm...
...
“Báo cáo Nam tước Flynn, tiểu thư đã có dấu hiệu tỉnh lại.”
Chaporia
Bình Luận (0)