Đại dương phía nam Heimur, mùa xuân năm 739.
Bầu trời đêm tỏa sáng rực rỡ, in lên dưới mặt nước tĩnh lặng của vùng biển bao la là ánh trăng tròn cùng với đó là khuôn mặt của hai người đàn ông đang đứng gần mũi thuyền. Một người có vóc dáng cao ráo, vạm vỡ với đôi mắt xanh dương sáng ngời. Gã mặc một bộ trang phục trông có phần xuề xòa, áo tay ngắn chỉ tới vai. Nếu có thứ gì đáng chú ý nhất hẳn là dây chuyền hình bán nguyệt trên cổ. Người này dường như đang đăm chiêu trong dòng suy nghĩ riêng khi nhìn về hướng hòn đảo nhỏ bé ở phía xa.
Người đàn ông còn lại không được cơ bắp như vậy. Bù lại, hắn toát lên một vẻ trang nghiêm khi khoác lên mình một bộ y phục có phần thượng lưu với nhiều loại hoa văn cùng vẩy rồng. Chỉ cần nhìn thôi cũng có thể rõ ràng phân biệt được hai người họ thuộc những tầng lớp đối nghịch. Khác với tên đang hướng ánh mắt mình về đảo một cách đăm chiêu, gã quý tộc chỉ nhìn ngó xung quanh, được một lúc, hắn mở lời:
“Còn bao lâu nữa mới tới vậy?”
“Sớm thôi thưa ngài.” Người đàn ông cơ bắp lên tiếng.
“Đang yên đang lành, chẳng hiểu sao lại bị điều qua đây nữa.” Dứt câu, hắn thở dài một tiếng.
“Chẳng phải trải nghiệm này cũng rất thú vị hay sao thưa ngài?” Đôi mắt của gã áo tay ngắn có phần sáng lên khi nói câu đó.
“Thú vị ấy à. Ta cũng không biết nữa, Einar.”
Einar không nói gì, chỉ cười nhẹ.
Từng cơn sóng vỗ vào mạn thuyền, chúng kéo theo vị mặn của muối biển. Einar hít lấy một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, trông gã có vẻ thỏa mãn.
Chuyến hành trình này là mệnh lệnh từ vương quốc của nhân loại. Sau thất bại trong cuộc viễn chinh vào vùng đất của loài quỷ, chín trong tổng số mười pháp sư của trận chiến đó đã hi sinh để tạo thành một kết giới nhằm ngăn chặn cuộc phản công của bè lũ quái vật. Dù đó là một cách hiệu quả nhưng cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Cũng đã chín năm kể từ thời điểm ấy, và kết giới cũng đang dần suy yếu, đấy cũng là lý do mà cuộc ra khơi này được khởi hành. Nhiệm vụ của họ khi hướng về Solarisle là tìm những pháp sư có đủ linh lực để gia cố cho kết giới.
“Thưa ngài hiệp sĩ Draco, chỉ còn khoảng hai mươi phút nữa là ta sẽ tới nơi.” Một tay thuyền viên tiến lại gần chỗ hai người họ và nói.
“May quá, cũng đến lúc chúng ta vui vẻ chút rồi nhỉ?” Draco đánh mắt sang bên.
Lúc này người đàn ông đang hướng mắt về biển mới quay sang. Trông thấy ánh nhìn có nhiều ẩn ý kia, Einar hơi nheo mày một chút.
“Ý ngài là...?”
“Thì, ngươi biết đấy...” Draco choàng tay qua vai người đối diện. “Lâu ngày trên biển nên ta cũng có chút ngứa ngáy. Mà ta lại nghe phong phanh là đàn bà Solarisle đẹp lắm đó.” Lão vừa nói, vừa cong môi cười.
Sau chừng mười lăm phút, con tàu cuối cùng cũng đã cập bến cảng Solarisle, vì vẫn còn đang đêm muộn nên chẳng có mấy ngôi nhà sáng đèn. Những tay thuyền viên sau chuyến đi dài dường như đã mệt nhoài, họ vừa than thở, vừa chậm rãi tiến về phía quán trọ vẫn còn đang sáng đèn. Với Draco và Einar, hai người cùng nhau tiến về một quán ăn gần đấy, cũng đã nhiều ngày họ chỉ được ăn cá, cả hai mong chờ sẽ được thưởng thức một thứ gì đó mới lạ hơn trên hòn đảo này.
“Ông chủ, thực đơn quán này có những gì vậy?” Draco lên tiếng.
“Đủ tất cả các loại cá.” Người chủ quán bước tới với vẻ niềm nở.
“Thế còn thịt thì sao?”
“Không có.”
Hai người lắc đẩu ngán ngẩm. Họ đã hi vọng gì ở một tiệm ăn gần biển cơ chứ?
“Vậy cứ cho ta món đắt nhất của quán ra đây.”
“Có ngay có ngay.” Chủ quán bước vào trong để bắt đầu chuẩn bị.
Einar tựa người ra sau ghế, lúc này anh ta mới nhìn xung quanh. Đây có vẻ một tiệm ăn nhỏ với không quá nhiều bàn cho thực khách. Dù khá sạch sẽ nhưng mùi tanh của cá là thứ khó có thể che lấp được. Quầy đồ uống vẫn còn một, hai vị khách say khướt ngồi đó, cảnh tượng này cũng không khác mấy các quán tửu điếm trên đất liền. Và tất nhiên, với kinh nghiệm đi khắp nơi để thưởng thức đủ đồ uống khác nhau trên đời, Einar nghi ngờ về việc quầy bar nhỏ bé kia có thể làm anh bất ngờ.
“Chúng ta ở đây được một lúc rồi, vậy mà ta chẳng thấy có mỹ nữ nào, mấy cái lời đồn đúng là khó mà tin được.” Draco thể hiện sự thất vọng.
“Theo tôi thấy, chúng ta còn chưa nhìn thấy người con gái nào ấy chứ.”
“Ngươi nói phải, không lẽ bọn họ biến mất hết rồi?”
“Hoặc họ đi ngủ, thưa ngài.”
Draco bật cười, Einar thấy vậy cũng nhếch môi nhẹ.
“Ta chỉ đang cố gắng tận hưởng thôi, Einar, chúng ta không biết bao giờ mới được gọi về mà.” Đột nhiên giọng điệu của người đàn ông quý tộc trở nên nghiêm túc.
Einar gật đầu, không đáp.
“Nhưng với kinh nghiệm của ta, ngươi cũng nên tìm cho mình một cô gái để vui đùa nếu không muốn bị chán đấy.” Gã quý tộc trở lại với giọng điệu nửa đùa.
“Và rồi sẽ bỏ đi sau một thời gian ư, thưa ngài?”
“Đấy là phần tuyệt nhất.”
Einar lắc đầu ngán ngẩm, còn Draco thì nở nụ cười ranh mãnh.
“Oi! Đồ ăn tới rồi đây.”
Ông chủ bước tới, cắt ngang cuộc hội thoại của cả hai.
Einar khá bất ngờ với những gì trước mặt, cách bày trí và mùi hương của món cá được mang ra trông có vẻ là vượt qua mức kì vọng của anh.
“Đây là...”
“Cá bơn sao được chế biến cùng sốt me, độc quyền ở đây đấy.”
Mùi hương thơm hấp dẫn cả hai con người sau chuyến đi dài. Dù vẫn không phải là thịt, nhưng dường như món cá trước mặt không giống với những thứ họ đã ăn trên biển.
Khác với những món cá thông thường, cá bơn sao có ít xương nên việc thưởng thức nó sẽ không gây khó chịu cho thực khách. Hơn nữa, việc lão chủ quán nói đây là món độc quyền có vẻ không phải chỉ để khoe mẽ, hương vị của thứ sốt me này là thứ mà những người từ đất liền sẽ chẳng thể nào tìm ra. Và quả nhiên, chỉ cần một thìa là đủ để hai người đàn ông đê mê.
“Hai người... hình như không phải người ở đây.” Trong lúc hai vị khách còn đang đánh chén say sưa, ông chủ quán lên tiếng:
Draco lấy khăn giấy được cất sẵn ở trong túi để lau miệng rồi đáp:
“Phải. Bọn ta được cử tới đây từ lục địa.”
“Ồ, vậy là đi cùng nhóm của Jack? Cái tên bị cụt một tay đó?”
“À không, không phải, gã đó bỏ làm thuyền trưởng lâu rồi.
” Einar đáp lại.
“Ra là vậy. Tiếc thật, gã đó cừ lắm, ta vẫn nhớ ngày đó lúc chạm trán với thủy quái, nếu không có hắn thì chưa chắc ta đã ngồi đây.” Lão chủ quán nhìn xa xăm, như thể đang hình dung lại một phần kí ức của mình.
“Khoan đã, chẳng lẽ ông đã từng đi biển với lão?” Einar ngạc nhiên.
“Có lẽ ta đã nói hơi nhiều rồi, hai người không cần để tâm đâu.” Nói rồi ông quay lưng, đi về phía quầy đồ uống, vỗ nhẹ lên lưng một người đàn ông ngủ gục vì say trên đó. Gã say ngẩng đầu lên nhìn, tỏ vẻ hiểu ý rồi chỉ hai giây sau lại đâu vào đó. Ông chủ quán thở dài, lắc đầu.
Một lúc sau, khi đã ăn no nê, Draco toan đứng dậy thì Einar nhanh hơn một chút.
“Bữa này để tôi trả thưa ngài.”
“Sự hào phóng này là từ đâu đây?”
Einar không đáp gì, chỉ lặng lẽ tiến về phía quầy - nơi ông chủ đang ở đó.
“Bao nhiêu cho bữa ăn vừa rồi?”
“Tám đồng.”
Người đàn ông từ đất liền rút ra một ít xu từ trong túi và đặt lên bàn. Ông chủ nhìn xuống chỗ tiền đó một lúc rồi nhìn lên.
“Cậu đưa thừa rồi.”
“Tám đồng là tiền cá, còn hai đồng này, tôi muốn biết tên của ông đây.”
“Oi! Hai đồng cho một cái tên, người ở lục địa sống sung túc quá nhỉ?” Ông chủ nói, môi hơi cong lên cười một chút.
“Hoặc là cái tên đó có giá trị.” Einar đáp lại.
Hai người nhìn nhau một hồi, rồi ông chủ cũng lên tiếng.
“Fischer.”
“Vậy thì ông chủ Fischer, tôi sẽ lại ghé quán sớm thôi.”
Nói rồi Einar bước về phía cửa, nơi Draco đã đứng chờ sẵn. Hai người ra khỏi quán và hướng về một nhà trọ gần đó, được ăn uống no nê sau một chuyến đi dài, cả hai đều chỉ muốn thật nhanh chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, lúc mặt trời vẫn còn chưa ló dạng, Einar đã tỉnh giấc. Nhìn sang giường bên cạnh thấy Draco vẫn còn đang ngáy, anh ta quyết định sẽ đi dạo một chút.
Đã rất lâu rồi Einar không có một chuyến đi xa tới vậy, điều đó không làm anh thấy mệt mỏi mà trái lại, đó là sự thích thú. So với đất liền, không khí nơi đây trong lành hơn nhiều, mọi thứ cũng có phần... tĩnh lặng hơn nếu để so sánh. Không có gì nhiều ngoài tiếng suối chảy róc rách và tiếng xào xạc của mấy bụi cây, khả năng cao là do đám thú hoang tạo nên. Và đó là còn chưa nói về mùi, nếu ở đất liền thì thật không khó để ngửi thấy mùi xác chết của mấy thương nhân xấu số bị đám thổ phỉ tấn công trong những khu rừng. Còn ở đây chỉ có mùi hương của sự trong lành.
Đi loanh quanh một hồi, bất chợt Einar nhận ra sự hiện diện của một tòa tháp cao, nó trông nổi bật hơn hẳn tất thảy. Anh đi lại gần, nhìn ngắm nó từ khoảng cách hai mươi bước chân, đó thật sự là lần đầu tiên Einar nhìn thấy thứ gì đó tương tự như vậy. Tòa tháp được dựng lên bằng đá, điều này làm anh tự hỏi nó được thực hiện thủ công bằng bàn tay của những người thợ hay là phép thuật. Einar nhìn qua một hồi rồi lắc đầu. “Không thể là thợ làm được.” Anh tự nhủ.
Nhìn xung quanh một hồi mà không thấy ai, Einar tiến sát lại gần cửa của tòa tháp, toan mở cánh cửa để bước vào. Bỗng dưng người đàn ông trừng mắt khi cảm thấy một thứ gì đó đang dúi vào ngay sau lưng mình. Đó là một cây gậy phép thuật.
“Anh là ai?”
Một giọng nữ được cất lên với âm lượng không cao, nhưng Einar dễ dàng cảm thấy sự đe dọa.
“Tôi chỉ tình cờ đi qua đây thôi.” Einar đáp lạnh lùng, từ từ rụt tay lại khỏi cửa tòa tháp.
“Vậy anh cũng tình cờ định mở cánh cửa kia à?”
Ngay lập tức, như một con sóc nhanh nhạy, Einar xoay người lại, hất phăng cây gậy phép thuật kia, khiến nó rơi xuống đất. Trong tích tắc, người đàn ông rút ra con dao từ bên hông và kề nó lên cổ người phụ nữ trước mặt. Đó là một người con gái có mái tóc vàng bồng bềnh với đôi tai của yêu tinh và cặp mắt màu lục cuốn hút. Nhìn vào đôi mắt ấy, Einar như quên mất rằng mình đang ở trong tình huống nguy hiểm. Phải chăng là do lần đầu tiếp xúc với yêu tinh nên mới như vậy? Dù là gì đi nữa, Einar cũng đã không kịp rời mắt khỏi người phụ nữ đứng trước mình. Và khi vẫn còn đắm chìm vào trong ánh mắt ấy thì cơ thể của Einar bỗng khựng lại khi một lần nữa, cảm giác một thứ gì đó dúi vào ngay sau lưng lại xuất hiện.
Trước mắt anh, hình bóng của người con gái kia dần tan vào không khí.
Einar cười nhếch môi một cái.
“Anh đã hơi bất cẩn rồi đó, người lạ.” Giọng người phụ nữ kia lại cất lên.
“Thôi được rồi, chúng ta có thể từ từ nói chuyện.” Einar có chút bối rối.
“Chỉ vừa chút đó anh đã rút dao, vậy mà giờ lại muốn nói chuyện à?”
“Tôi... xin lỗi vì đã thất lễ, ít nhất có thể cho tôi biết quý danh của cô đây được không?”
“Dormi!”
Tiếng niệm chú vang lên, Einar cảm giác một thứ năng lượng kì lạ nào đó chảy xuyên qua người mình, mắt của anh trĩu nặng, đầu gối thì như không còn sức lực mà ngã xuống.
“Hẹn gặp lại, người lạ.” Trước khi chìm vào giấc ngủ, Einar vẫn kịp nhìn vào khuôn mặt của yêu tinh kia thêm một lần nữa.
Có vẻ cô ấy đang cười.
Choàng tỉnh giấc, Einar nhận ra mình đang ở giữa rừng và không thấy tòa tháp nào quanh đó. Bất giác khi nhớ lại sự việc vừa xảy ra với mình, Einar mỉm cười.
“Người phụ nữ này cũng thú vị đấy chứ.” Chàng trai buột miệng nói thành tiếng.
“Đâu, người phụ nữ nào thú vị?”
Giật mình, Einar quay người lại, không biết rằng Draco đã ngồi bên cạnh từ bao giờ.
“Ta cứ tưởng ngươi nghiêm túc lắm, hóa ra là cũng chịu nghe lời khuyên của ta rồi đấy à?” Draco cười thành tiếng.
“Không, ngài hiểu nhầm rồi.” Einar có chút bối rối, không biết giải thích thế nào. “Mà sao ngài lại tìm thấy tôi?”
“Ta có hỏi mấy người dân xung quanh, họ có nói nhìn thấy ngươi đi về phía cánh rừng, không ngờ lại gặp ngươi trong tình trạng này. Thôi, ta không làm khó ngươi nữa, nhưng nhớ là phải kể với ta về cô gái đó đấy nhé.” Draco xua xua tay và quay người. “Đi thôi, đừng quên nay chúng ta phải tới nhà thờ.”
Einar nhanh chóng bật dậy, không đáp lại. Ngay lúc này anh ta đang có phần ngại ngùng vì những gì đã diễn ra.
Nhưng ít nhất, anh ta biết rằng một lúc nào đó mình sẽ quay trở lại tòa tháp đó.
Chắc chắn là vậy.
Chaporia
Bình Luận (0)