Phượng Hoàng Tỉnh Giấc Mộng/Chapter 12: kỳ thi giữa kì: 7 ngày sinh tồn (ngày 3)Chapter 12: kỳ thi giữa kì: 7 ngày sinh tồn (ngày 3)
20px

Chương 10: Kẻ Săn Mồi, Kẻ Chinh Phục, và Kẻ Quan Sát

Ngày thứ ba trong Rừng Cấm bắt đầu bằng một sự im lặng gần như tuyệt đối. Park Ji-sung ngồi trong bóng tối của hang động, nhai chậm rãi miếng thịt khô cuối cùng trong khẩu phần của ngày hôm trước. Cơ thể anh vẫn còn ê ẩm sau trận chiến với con Báo Đêm, nhưng tâm trí anh lại sắc bén và tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cuộc đối đầu sinh tử đó đã mang lại cho anh một bài học quý giá: kế hoạch trên giấy và thực tế chiến đấu là hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Combo của anh đã hoạt động, nhưng chỉ vừa đủ. Anh đã suýt soát bị nanh vuốt của con thú chạm vào. Anh cần phải nhanh hơn, chính xác hơn, và tàn nhẫn hơn.

Sau bữa sáng, anh dành một giờ đồng hồ không phải để đi săn, mà là để ngồi thiền. Anh không cố gắng tăng lượng mana của mình, điều đó là bất khả thi trong một thời gian ngắn. Thay vào đó, anh tập trung vào việc "cảm nhận". Anh cảm nhận dòng mana chảy trong cơ thể mình, cảm nhận sự mệt mỏi trong từng thớ cơ, cảm nhận không khí ẩm ướt của hang động mơn man trên da. Anh đang đồng bộ hóa tâm trí của Kim Hun-min với cơ thể của Park Ji-sung, biến những phản xạ được rèn luyện qua game thành bản năng thực sự.

Khi cảm thấy tâm trí và cơ thể đã hòa làm một, anh mới đứng dậy, kiểm tra lại trang bị và một lần nữa bước ra ngoài. Mục tiêu của ngày hôm nay vẫn là kiếm điểm, nhưng với một yêu cầu cao hơn: hiệu quả. Anh cần hạ gục con mồi một cách nhanh nhất có thể, sử dụng ít mana và sức lực nhất có thể. Mỗi một giọt mana tiết kiệm được hôm nay có thể là chìa khóa sống còn vào ngày thứ bảy.

Dựa vào bản đồ trong đầu, anh tiến về một khu vực đầm lầy nông ở phía Tây Bắc. Nơi này ít người lui tới vì địa hình khó đi và có nhiều côn trùng độc. Nhưng cũng chính vì vậy, nó là nơi sinh sống của một loài thú ma thuật mà anh đang nhắm tới.

Anh di chuyển qua những vũng nước tù đọng, đôi ủng da ngập trong lớp bùn nhão. Không khí nồng nặc mùi cây cỏ mục rữa. Sau khoảng nửa giờ dò dẫm, anh tìm thấy dấu vết của nó: những dấu chân ba ngón to lớn hằn sâu trên mặt đất bùn.

Anh nấp sau một gốc cây mục khổng lồ, kiên nhẫn chờ đợi. Chẳng bao lâu sau, con mồi của anh xuất hiện. Nó là một con Heo Rừng Vỏ Đá (Stone-Shelled Boar), một sinh vật to lớn và cục mịch. Lớp da của nó dày như đá, đặc biệt là phần lưng và đầu được bao phủ bởi một lớp mai đá thực sự, có thể làm chệch hướng hầu hết các phép thuật cấp thấp. Tinh thể Mana màu xanh lục của nó nằm ở giữa trán, được bảo vệ bởi lớp mai dày nhất.

*“Heo Rừng Vỏ Đá, cấp D+,”* Ji-sung phân tích. *“Sức mạnh vật lý cao, phòng thủ cực tốt, nhưng chậm chạp và tầm nhìn kém. Điểm yếu: phần bụng mềm và đôi mắt. Tấn công trực diện là tự sát. Phải dùng mưu.”*

Con heo rừng đang dùng chiếc mõm cứng như đá của mình để húc đổ một thân cây nhỏ, tìm kiếm rễ cây để ăn. Nó hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của anh.

Lần này, Ji-sung không vội vàng tấn công. Anh quan sát địa hình xung quanh. Đầm lầy. Bùn đất. Nhiều cây cổ thụ và những tảng đá lớn. Anh cần sử dụng những yếu tố này.

Anh lặng lẽ di chuyển, vòng ra một vị trí khác, nơi có một tảng đá lớn nằm giữa anh và con heo. Kế hoạch của anh không phải là một chuỗi combo cố định nữa, mà là một kịch bản có nhiều bước.

Anh bắt đầu bằng "Bùn lầy", nhưng không phải nhắm vào chân con heo. Anh nhắm vào một khoảng đất rộng lớn ngay trước mặt nó. Mặt đất sụt xuống, tạo thành một cái bẫy bùn nông nhưng đủ để gây khó chịu.

Con heo rừng, bị tiếng động làm giật mình, quay lại và gầm lên một tiếng giận dữ. Nó phát hiện ra Ji-sung đang đứng sau tảng đá. Với bộ não đơn giản của một con thú, nó ngay lập tức coi anh là kẻ thù và lao tới.

Đúng như Ji-sung dự đoán, nó không hề né tránh vũng bùn mà cứ thế lao thẳng qua. Tốc độ của nó bị giảm đi đáng kể, nhưng sức mạnh của nó thì không. Nó vẫn húc tới như một cỗ xe tăng.

Ji-sung không hề di chuyển. Anh chờ đợi. Khi con heo chỉ còn cách tảng đá vài mét, anh mới nhẹ nhàng nhảy sang một bên.

*RẦM!*

Con heo rừng húc thẳng vào tảng đá với một lực kinh hoàng. Tảng đá rung chuyển, và con thú bị choáng váng trong giây lát vì cú va chạm.

*Bây giờ!*

Ji-sung dùng "Đạn đá gia tốc". Anh biết nó vô dụng trước lớp mai đá. Anh bắn liên tiếp hai viên đạn đá vào hai bên sườn của con heo. Chúng không gây ra sát thương, chỉ tạo ra tiếng "keng keng" và khiến con thú càng thêm điên tiết.

Mục đích của anh chỉ là để khiêu khích, để hướng sự chú ý của nó vào anh. Con heo bị choáng váng tỉnh lại, gầm lên một tiếng long trời lở đất và quay sang, đôi mắt đỏ ngầu của nó khóa chặt vào Ji-sung. Nó lại lao tới.

Nhưng lần này, Ji-sung đã ở một vị trí khác, bên cạnh một cây cổ thụ có bộ rễ lớn trồi lên mặt đất. Anh lại chờ đợi. Và một lần nữa, ngay trước khi con heo húc tới, anh lại né sang một bên.

*RẦM!*

Con heo rừng trượt qua và một bên vai của nó đập mạnh vào bộ rễ cây. Nó mất thăng bằng và lảo đảo.

Đây chính là khoảnh khắc mà Ji-sung đã dày công tạo ra. Con heo đang mất thăng bằng, một bên bụng mềm của nó bị lộ ra trong giây lát.

Anh lao tới, không phải để tấn công từ xa. Anh lao thẳng vào con quái vật khổng lồ. Một hành động điên rồ trong mắt bất kỳ pháp sư nào. Khoảng cách giữa anh và con thú được rút ngắn chỉ trong nháy mắt.

Bàn tay trái của anh lại lóe lên. "Tê Liệt Ma Lực."

Anh không đập vào người nó. Anh trượt người xuống, bàn tay chạm nhẹ vào một trong những cái chân trước của con heo, ngay vị trí khớp gối.

*BZZT!*

Một cú sốc ma lực chạy dọc cái chân đó. Cái chân trước của con heo rừng khựng lại, tê liệt trong một giây. Với cơ thể khổng lồ đang mất thăng bằng, chỉ một giây tê liệt đó là đủ.

Con heo rừng rú lên một tiếng tuyệt vọng khi nó ngã đổ ầm xuống, lật ngửa người sang một bên. Toàn bộ phần bụng mềm mại, không được bảo vệ của nó phơi bày ra trước mặt Ji-sung.

Trận chiến đã kết thúc.

Ji-sung không do dự. Anh vung con dao găm, kết liễu nó một cách nhanh gọn. Sau đó, anh bình tĩnh tiến đến, dùng dao nạy viên Tinh thể Mana màu xanh lục ra khỏi trán nó. Viên tinh thể này lớn hơn và tỏa ra năng lượng mạnh hơn viên của con Báo Đêm. Ít nhất cũng phải 20 điểm.

Anh đứng thở dốc, nhìn thành quả của mình. Trận chiến này diễn ra lâu hơn, nhưng anh lại tốn ít mana hơn. Anh chỉ dùng một phép "Bùn lầy" và hai viên "Đạn đá" vô hại. Phần còn lại là dựa vào trí tuệ, sự tính toán địa hình, và lòng can đảm để áp sát đối thủ vào thời khắc quyết định. Anh đang chiến đấu như một thích khách, không phải một pháp sư.

Anh đang định thu dọn chiến trường thì đột nhiên, từ phía xa trong khu rừng, một tiếng gầm vang dội truyền đến. Tiếng gầm này khác hẳn với tiếng của heo rừng hay báo đêm. Nó mang theo một sự uy nghiêm và sức mạnh kinh hoàng, khiến mặt đất dưới chân anh cũng phải rung lên nhè nhẹ. Cây cối xào xạc, và những con chim trong khu vực hoảng hốt bay tán loạn.

Ji-sung ngay lập tức cảnh giác. *“Âm thanh này... không phải là của một con thú cấp D.”* Anh nhớ lại Bách khoa toàn thư về quái vật trong game. Tiếng gầm này thuộc về một loài Rồng bay (Wyvern), có thể là một con non. Wyvern non cũng được xếp vào loại thú ma thuật cấp B, một đối thủ mà một đội năm người tinh anh cũng phải chật vật mới có thể hạ gục.

*“Ai đó đang săn một con mini-boss sao?”* Sự tò mò của một game tester trỗi dậy. Anh cần phải biết chuyện gì đang xảy ra.

Bất kỳ một sự kiện lớn nào cũng có thể ảnh hưởng đến kế hoạch của anh.

Anh nhanh chóng cất viên tinh thể, giấu xác con heo rừng vào một bụi rậm, rồi đeo balo lên và di chuyển về phía phát ra tiếng gầm. Anh đi một cách cực kỳ cẩn thận, dùng mọi kỹ năng ẩn nấp mà anh có. Anh không muốn trở thành thiệt hại ngoài ý muốn trong một trận chiến cấp cao.

Càng đến gần, âm thanh của cuộc chiến càng rõ hơn. Tiếng gầm của con Wyvern, tiếng la hét của con người, và tiếng những phép thuật mạnh mẽ va chạm vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn và chết chóc. Mùi khét của cây cối bị cháy và mùi ozone nồng nặc của ma pháp lan tỏa trong không khí.

Cuối cùng, anh đến một khu vực sườn đồi trống trải. Cây cối ở đây đã bị gãy đổ hoặc cháy thành than. Anh nấp sau một gò đất cao, cẩn thận hé mắt nhìn ra.

Và cảnh tượng trước mắt khiến anh phải nín thở.

Giữa bãi đất trống, một con Wyvern non, to bằng một con ngựa, đang gầm thét trong giận dữ. Lớp vảy màu xanh lục của nó lấp lánh dưới ánh nắng, vài chỗ đã bị trầy xước và rỉ máu. Đôi cánh da của nó đập mạnh, tạo ra những cơn gió lốc nhỏ, và cái đuôi có gai độc của nó quất qua lại như một cây roi thép.

Đối mặt với nó là một đội năm người. Nhưng điều khiến Ji-sung kinh ngạc không phải là con quái vật, mà là người đang chỉ huy đội đó.

Han So-hee.

Cô ta đứng ở vị trí trung tâm, nhưng không phải ở phía trước. Cô ta đứng ở phía sau, bên cạnh một pháp sư khác có vẻ chuyên về phòng thủ. Vẻ mặt cô ta không hề có chút sợ hãi, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một sự tự tin lạnh lùng. Cô ta không trực tiếp chiến đấu nhiều, nhưng mọi mệnh lệnh của cô ta đều được hét lên một cách rõ ràng và dứt khoát.

"Kenji, giữ chân nó! Khiên đá của cậu không cầm cự được lâu đâu!"

"Han Ji-won! Bên trái! Tốc độ của nó đang chậm lại, tấn công vào khớp cánh của nó ngay!"

"Maria, chuẩn bị Băng Thương! Chờ lệnh của tôi!"

Đội của cô ta hoạt động như một cỗ máy được bôi dầu trơn. Hai nam sinh to lớn, có lẽ là quý tộc từ các dòng họ hiệp sĩ, đang dùng khiên và kiếm ma thuật để cầm chân con Wyvern ở tiền tuyến. Họ rõ ràng đang gặp khó khăn, những chiếc khiên của họ đã móp méo sau mỗi cú táp của con thú.

Và ở bên sườn, Han Ji-won di chuyển như một bóng ma. Anh ta không còn vẻ nghịch ngợm thường thấy. Thay vào đó là một sự tập trung chết người. Anh ta dùng những phép Phong thuật để tăng tốc độ của mình, lướt quanh con Wyvern và tung ra những nhát chém bằng thanh đoản kiếm được cường hóa ma pháp, nhắm chính xác vào những kẽ hở giữa các lớp vảy.

Ji-sung quan sát trong im lặng, nhưng trong đầu anh là một cơn bão. Anh nhận ra ngay lập tức. Đây là một "event" ẩn trong game, nhiệm vụ "Săn Wyvern non". Hoàn thành nó sẽ nhận được một lượng điểm khổng lồ, một quả trứng Wyvern (có thể nở ra pet sau này) và quan trọng nhất, một danh hiệu đặc biệt giúp tăng đáng kể điểm danh vọng. Đây là một trong những bước ngoặt quan trọng để một người chơi có thể xây dựng quyền lực trong học viện.

Và Han So-hee không chỉ biết về nó. Cô ta còn biết chính xác cách để đánh bại nó.

"Nó sắp phun axit! Maria, BÂY GIỜ!" Han So-hee hét lên.

Con Wyvern ngửa cổ ra sau, cái miệng của nó phát sáng màu xanh lục độc hại. Nhưng ngay trước khi nó kịp phun ra dòng axit chết người, nữ pháp sư tên Maria đã hoàn thành thần chú của mình. Hàng chục mũi Băng Thương sắc nhọn lao tới, không phải nhắm vào thân thể con thú, mà là nhắm vào cái miệng đang mở to của nó.

Bị tấn công vào điểm yếu ngay lúc đang vận sức, con Wyvern gầm lên một tiếng đau đớn. Dòng axit bị ngắt quãng, phun ra một cách yếu ớt và lệch hướng, chỉ làm cháy xém một khoảng đất trống.

"TỐT! Nó đang bị choáng! TẤT CẢ TẤN CÔNG!" Han So-hee ra lệnh.

Đây chính là cơ hội. Hai hiệp sĩ ở tiền tuyến gầm lên, dùng hết sức bình sinh chém vào chân con Wyvern. Han Ji-won lướt tới như một cơn lốc, thanh kiếm của anh ta lóe lên, chém một nhát sâu vào khớp cánh mà anh ta đã nhắm từ trước.

Con Wyvern loạng choạng, một bên cánh của nó bị thương nặng, không thể giữ thăng bằng. Nó gục xuống, để lộ phần cổ tương đối ít được bảo vệ.

Và đó là lúc Han So-hee hành động. Nãy giờ, cô ta dường như chỉ đứng chỉ huy. Nhưng giờ đây, một lượng mana kinh người bùng nổ từ cơ thể cô. Một vòng tròn ma thuật phức tạp hiện ra trước mặt cô, tỏa ra một sức nóng khủng khiếp.

"Hỏa Long Tức!"

Một luồng lửa khổng lồ, có hình dạng như đầu của một con rồng, phun ra từ vòng tròn ma thuật, nuốt chửng lấy phần đầu và cổ của con Wyvern non.

Tiếng gầm đau đớn cuối cùng của con thú bị nhấn chìm trong tiếng lửa cháy gào thét. Khi luồng lửa tan đi, con Wyvern khổng lồ đã gục ngã, phần đầu của nó cháy đen.

Trận chiến kết thúc.

Cả đội thở hổn hển, nhưng trên mặt họ là vẻ vui mừng và ngưỡng mộ tột độ khi nhìn về phía Han So-hee.

"Tuyệt vời, So-hee!" Han Ji-won là người đầu tiên lên tiếng, lau mồ hôi trên trán và nở lại nụ cười ranh mãnh quen thuộc. "Khả năng chỉ huy của cậu đúng là không đùa được đâu. Cứ như cậu đã biết trước mọi điểm yếu của con này rồi ấy."

Ji-sung, đang nấp sau gò đất, cảm thấy tim mình thót lại. Han Ji-won chỉ nói đùa, nhưng hắn đã vô tình nói ra sự thật.

Han So-hee chỉ mỉm cười một cách bí ẩn. "Tôi chỉ đọc nhiều sách thôi. Sách có ghi rõ điểm yếu của chúng." Một lời nói dối hoàn hảo.

Cô ta bước đến bên xác con Wyvern, bình tĩnh thu thập Tinh thể Mana cấp B và một quả trứng màu xanh lục từ một cái túi nhỏ trên người nó.

Ji-sung lùi lại, lặng lẽ rút lui khỏi hiện trường. Anh không cần xem thêm nữa. Anh đã có đủ thông tin rồi.

Sự lo lắng của anh về Han So-hee đã được xác nhận một cách đáng sợ. 

Trong khi anh, Park Ji-sung, đang chật vật sinh tồn, chiến đấu với những con quái cấp D và tính toán từng giọt mana, thì cô ta đã đi trước anh cả một chặng đường dài, chinh phục những thử thách mà đáng lẽ ra phải đến giữa hoặc cuối game mới xuất hiện.

Sự tồn tại của cô ta đang làm đảo lộn mọi thứ. Cô ta đang hút hết mọi sự chú ý, mọi vinh quang. Và trong cái bóng khổng lồ mà cô ta tạo ra, Lee Yeon-woo ngày càng trở nên mờ nhạt, cô độc, và dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết.

Han So-hee đang vô tình đẩy nhanh tiến độ của "Bad Ending #17".

Ji-sung trở về hang động của mình, lòng nặng trĩu. Trận chiến với con heo rừng mang lại cho anh sự tự tin, nhưng cuộc chạm trán với Han So-hee lại dội cho anh một gáo nước lạnh. Anh nhận ra mình không chỉ đang chống lại một phe phái quý tộc. Anh đang chống lại cả một "nhân vật chính" khác, một kẻ có lợi thế kiến thức như anh, nhưng lại có sức mạnh, tài nguyên và sức hút vượt trội hơn hẳn.

Anh ngồi xuống, nhìn vào viên Tinh thể Mana màu xanh lục trong tay. Nó thật nhỏ bé so với những gì Han So-hee vừa đạt được.

Nhưng anh không tuyệt vọng. Ngược lại, một sự quyết tâm lạnh lẽo trỗi dậy trong anh.

Anh không thể cạnh tranh với cô ta về sức mạnh hay danh vọng. Anh sẽ không cố gắng làm điều đó. Con đường của anh khác. Nếu cô ta là người chinh phục, tỏa sáng dưới ánh mặt trời, thì anh sẽ là người quan sát, một bóng ma trong đêm. Anh sẽ tiếp tục con đường của mình, tích lũy từng chút sức mạnh, chuẩn bị cho một khoảnh khắc duy nhất, một trận chiến duy nhất sẽ quyết định tất cả.

Trận chiến tại Thác Nước Thì Thầm, vào ngày thứ bảy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...