Mắt Hạ Vân đỏ hoe như mắt thỏ, nhẹ nhàng kéo tay áo Ôn Ngôn, đáng thương nói:
"Ba, mẹ, con sợ lắm, con sợ hai người cũng sẽ không nhận con nữa, giống như anh hai vậy”
"Con là trẻ mồ côi, mười mấy năm không có ba mẹ, cuối cùng cũng tìm được ba mẹ, nhưng kết quả... ba mẹ tốt như vậy, lại không thuộc về con..."
Một câu nói khiến Kiều Kiến Nghiệp vốn đang muốn cắt đứt quan hệ với cô ta, bị nghẹn đến mức suýt chết.
Ôn Ngôn thì có chút xúc động, vội ôm lấy cô ta, liên tục vỗ về an ủi.
Ngay tại cổng bệnh viện, chúng tôi tình cờ gặp chủ tịch một công ty đối tác của Tập đoàn Kiều thị.
Ông ta nhìn tôi hơi ngạc nhiên, chắp tay tâng bốc Kiều Kiến Nghiệp:
"Ôi chao, đây chẳng phải là Tần Chi sao? Chủ tịch Kiều đúng là nhân hậu thật đấy, còn đích thân tới đón cái đứa học sinh tai tiếng này xuất viện nữa."
"Chậc, học sinh này chắc là từ trên giường đàn ông nào đó chạy đến bệnh viện, anh bạn đúng là quá nhân nghĩa rồi!"
"Ông yên tâm, giờ chúng tôi cấm vận cô ta trong toàn ngành, người phụ nữ phẩm hạnh bại hoại như vậy, đúng là tai họa của xã hội."
Ông ta cứ thế thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt ngày càng đen sạm của Kiều Kiến Nghiệp.
Kiều Kiến Nghiệp đen mặt, bất chấp người qua lại tấp nập ở cổng bệnh viện, nghiến răng quát lớn:
"Ông nói lại lần nữa xem, ông nói ai phẩm hạnh bại hoại!"
"Tôi nói cho ông biết, chỉ cần tôi còn nghe được một lời không hay nào về Tần Chi, tình nghĩa anh em bao nhiêu năm của chúng ta sẽ không còn nữa!"
"Giờ thì cút đi cho tôi! Cút ngay!!"
Tôi lạnh lùng cười, nhìn bộ dạng giận dữ của ông ta mà cảm thấy châm chọc.
Tôi bị bôi nhọ thế này, là vì ai chứ?
Chẳng phải chính bọn họ đã chọn hi sinh tôi, chỉ để “con gái quý giá” của mình không phải chịu ấm ức sao?
Không đúng à?
Về đến nhà, nhìn thấy những món đồ nội thất quen thuộc, ký ức tuổi thơ bỗng tràn về như thủy triều.
Tôi như thấy chính mình của hơn mười năm trước, đứng trên bậc thang, nở một nụ cười ngọt ngào.
Lúc ấy tôi còn chưa biết điều đang chờ đợi mình sẽ là một cuộc sống phiêu bạt đến nhường nào.
Theo dòng hồi ức, tôi bước vào phòng mình.
Căn phòng màu xanh nhạt trong ký ức, giờ đã bị quét lên một lớp sơn hồng chóe lòe loẹt.
Căn phòng rộng lớn được lấp đầy những món nội thất xa hoa phô trương, gần như chẳng còn chỗ đặt chân.
Tôi xưa nay luôn yêu thích sự đơn giản, nhưng căn phòng hiện tại, nhìn thế nào cũng thấy một phong cách nhà giàu mới nổi.
Thật quê mùa đến mức khiến người ta ghét bỏ.
Ôn Ngôn nở nụ cười gượng gạo, định khuyên tôi đổi sang phòng khác.
Nhưng đã bị tôi ngắt lời trước:
"Dọn dẹp căn phòng này đi, tôi muốn ở đây."
Sắc mặt Hạ Vân cứng đờ.
Đây là thành quả cô ta tỉ mỉ trang trí suốt một tháng, đương nhiên không muốn bị tôi phá hỏng.
Cô ta bĩu môi, chỉ trong nháy mắt, mắt đã đỏ hoe.
Ha ha, trước đây sao không biết cô ta lại thích đóng vai đáng thương đến vậy.
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì Kiều Châu đã vác đống váy công chúa của cô ta ném hết vào phòng dành cho khách.
Anh ta còn không quên nhe răng cười, gọi người giúp việc:
"Mau đến giúp dọn dẹp đi, phải dọn về trạng thái ban đầu trước tối nay!"
Họ làm việc cực kỳ nhanh nhẹn. Hai tiếng sau, phòng tôi đã được dọn sạch như cũ.
Chỉ còn lại lớp sơn hồng chướng mắt kia là chưa thay được.
Điều kỳ lạ là, trong suốt khoảng thời gian này, Hạ Vân luôn ngoan ngoãn giúp dọn dẹp.
Cuối cùng, cô ta thậm chí còn tự mình chuyển sang căn phòng dành cho khách, nơi có ánh sáng và mọi thứ đều không bằng phòng này.
Tôi khẽ nhíu mày.
Cô ta xưa nay tham vọng ngút trời, trong mắt cô ta, chỉ có những thứ tốt nhất mới xứng với cô ta.
Giờ lại chịu chấp nhận thứ kém hơn.
Nhưng rồi ngày hôm sau, tôi đã biết lý do.
Hạ Vân muốn mời bạn bè thân đến nhà chơi.
Nói là muốn tổ chức sinh nhật cho một người trong nhóm.
Chuyện tôi giành lại phòng khiến cô ta phải ra ở phòng khách, Ôn Ngôn vẫn có chút áy náy, nên đã đồng ý yêu cầu của cô ta.
Ngày hôm sau, Ôn Ngôn và Kiều Kiến Nghiệp đã sớm đi đến công ty.
Tôi bị đánh thức bởi một đám con gái ríu rít cười đùa ầm ĩ dưới lầu.
"Trời ơi, Hạ Vân, nhà cậu to thế!"
"Hạ Vân, giờ cậu là tiểu thư rồi, đừng có không chơi với bọn mình nha!
"......"
Hạ Vân che miệng cười duyên:
"Nói gì thế, các cậu đối tốt với mình như vậy, dù mình là con nhà giàu, nhưng yên tâm, sẽ không quên các cậu đâu!"
"Ôi, tiếc thật..."
"Tiếc là con Tần Chi ở lớp mình, nó nghe nói ba mẹ mình có tiền xong, cứ phải trơ trẽn dọn vào nhà mình ở! Lại còn cướp phòng của mình nữa..."
Một nhóm cô gái nhỏ căm phẫn:
"Cái đứa mấy hôm trước đăng ảnh riêng tư trong nhóm tân sinh viên ấy à?"
"Đồ mặt dày, nó có còn biết xấu hổ không chứ!"
"Chị em ơi, mình cho nó biết tay đi!"
Vừa nói dứt câu, mặc kệ Hạ Vân giả vờ can ngăn yếu ớt, mấy cô nàng đó đã ùa vào phòng tôi.
Trong tay họ là một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ, vừa đùa giỡn vừa mắng chửi, ném đầy kem lên khắp phòng.
Chaporia
Bình Luận (0)