Ngày 6/6/2066, thế giới đã được chứng kiến thứ gọi là tận thế.

-Đó là cái gì vậy?

-Cái quái gì thế?

-Một…cái lỗ?

Trên bầu trời nước Mỹ, thủ đô Washington DC đã xuất hiện một vòng tròn khổng lồ được tạo thành từ những lớp sương giống như mây nhưng lại có màu nhạt hơn, chúng khá dày đặc nên hoàn toàn có thể nhìn rõ từ dưới đất. Đường kính của hình tròn đó thậm chí còn lớn hơn hai độ dài của hai tượng nữ thần tự do cộng lại.

Sự xuất hiện đầy bí ẩn của nó thu hút gần như mọi ánh nhìn của con người có mặt ở đó. Ban đầu ai cũng nghĩ nó chỉ là một hiện tượng tự nhiên kì lạ nào đó nhưng mọi thứ lại tồi tệ hơn thế. Hai ngày đầu tiên, vòng tròn chỉ đứng yên ở đó và không có gì xảy ra, nhưng có một điều mà rất ít người để ý, dường như nó vẫn đang dần mở rộng.

Đến ngày thứ ba, cũng là cái ngày 6/6/2066 định mệnh, từ bên trong vòng tròn, một loạt những thứ kì dị bay ra ngoài. Kì dị chỉ là một từ để diễn tả tạm thời, chẳng có một ngôn từ nào đủ rõ ràng để nói về những thứ mà nhân loại đã thấy vào ngày hôm đó.

Ghoul, Ma, Quỷ, Zombie, hay thậm chí là Thiên Thần,…tất cả những thứ vốn tưởng chỉ có trong thế giới hư cấu nay đã tràn ra ngoài, cứ như thể bức tường thứ tư ngăn cách giữa nhân loại và trí tưởng tượng đã bị phá vỡ vậy.

Hiển nhiên đây chẳng phải là điều tốt lành gì, những con quái vật bắt đầu phân tán khắp nơi trên trái đất, đập phá mọi thứ, giết hại con người. Trong vòng mười sáu năm, nhân loại hầu như không có cách nào để đánh trả trước những thế lực siêu nhiên này. Nền văn minh hơn năm ngàn năm chỉ trong một thời gian ngắn, đã hoàn toàn sụp đổ, con người giờ đây chỉ có thể chạy trốn trong vô vọng. Tất cả chỉ có thể gói gọn trong hai chữ, tận thế.

—————————————————————————

Phía Đông-Bắc thành phố London, người ta đồn đại về một kẻ được gọi là Salamander. Đó là một con người nhưng lại mang sức mạnh của loài rồng. Dù đó chỉ là một tin đồn không có một chút căn cứ nhưng Emily vì mục đích cá nhân vẫn cố gắng tìm tới.

London, thủ đô của Anh Quốc, vốn một thời hưng thịnh, được xem là trung tâm tài chính, kinh tế và văn hoá lớn nhất thế giới nay đã sụp đổ thành một đống hoang tàn. Tháp đồng hồ Big Ben từng cao lớn và là niềm tự hào của người dân nước Anh giờ đây chỉ còn là một vết tích của lịch sử khi nó đã gãy đôi và trở thành một đống phế liệu.

Emily loạng choạng bước đi trong cái nắng gay gắt.

Kể từ khi sự kiện tận thế diễn ra, khí hậu trên toàn thế giới cũng bị ảnh hưởng theo, thời tiết luôn thay đổi một cách bất thường trên toàn thế giới, có ngày tuyết rơi cũng có ngày nắng gắt hay thậm chí là bão. Không chỉ những con quái vật, giờ đây con người còn phải chống chọi với sự khắc nghiệt của thiên nhiên.

Thời tiết ở London lúc này chẳng khác gì sa mạc Sahara, nhiệt độ đã lên tới 40 độ C. Emily đã đi bộ được hai ngày trong điều kiện thời tiết này, cô không ngại sức cùng lực kiệt mà cứ liên tục tiến về phía trước, dù chân tay rã rời, cổ họng thì khô rát. Giống như có một nguồn động lực nào đó thúc đẩy, không cho phép cô bỏ cuộc.

“Phải tìm cho bằng được người đó…”

Tuy ý chí kiên cường là vậy nhưng Emily vẫn không thể vượt lên giới hạn của cơ thể. Cô đã chưa có gì bỏ bụng trong hai ngày, kể cả một cốc nước cũng chẳng có. Cứ như vậy, sau khi đi được một lúc, mắt cô bắt đầu mờ dần, cơ thể cũng bị trọng lượng kéo xuống do đôi chân đã không còn cảm giác, chút ý thức còn sót lại cũng theo đó mà tắt lịm đi.

Chỉ chờ có thế, từ trên cao, một đám sinh vật giống như kềnh kềnh nhưng lớn hơn rất nhiều, chúng cao gần bằng một người trưởng thành, có tổng cộng bốn con đáp xuống ngay vị trí của Emily đang nằm, chúng mổ một vài phát xuống đất để xác định xem cô có phản ứng gì không. Emily lúc này thì đã ngất lịm đi vì kiệt sức, cô chẳng phản ứng gì mặc cho chúng đang kêu lên những âm thanh hết sức rợn người.

Dường như xác định rằng Emily đã chết, một con trong số chúng dương cái mỏ nhọn hoắc của mình lên, định mổ thẳng vào người Emily thì không biết từ đâu, một cô gái xuất hiện, cô tung ra một cú sút thẳng vào mặt con kền kền đang định tấn công Emily. Chỉ một cú đá, cô đã khiến nó văng vào một con khác đang ở gần, cả hai sinh vật bay thẳng vào một đống đổ nát cách đó không xa.

-Đám tụi bây, lúc nào cũng ồn ào, biết là có bọn mày dọn xác cũng đỡ cơ mà người ta chưa chết thì không có được ăn đâu.

Đám kền kền nhìn thấy cô gái thì hoảng loạn bay đi mất, chẳng có một chút ý định chống trả nào. Ngay cả hai con bị đá văng kia cũng nhanh chóng đứng dậy để bỏ chạy thật nhanh. Dường như chúng đều sợ cô ấy.

Sau khi đám kền kền đã đi khỏi, cô gái nhìn về phía người đang nằm là Emily, cô ấy không hề nhúc nhích, giống hệt như đã chết rồi.

-Da sần sùi, khô rát, gò má hốc hác, mắt thâm quầng, mặt thì xanh xao, chứng tỏ là lâu ngày không ăn uống.

-Chưa từng thấy người này ở quanh đây bao giờ…

Nghĩ nhiều chỉ thêm đau đầu, cô gái quyết định bế Emily lên bằng hai tay kiểu công chúa, nhẹ nhàng đem cô đi khỏi nơi đó, người này biết nếu để một cô gái một mình không có khả năng phản kháng thì sớm muộn gì đám kền kền đó cũng quay lại.

—————————————————————————

Emily giật mình tỉnh giấc, cô nhận ra mình đang ở một nơi xa lạ nên có một chút hoảng loạn, nhưng vì cơ thể đang quá yếu để cô có thể di chuyển mạnh nên chỉ đành ngồi im.

-Mình đang ở đâu thế này?

Emily ngó nghiêng xung quanh thì thấy bản thân đang ở trong khu vực được bao phủ bởi những tấm bạc, có khoảng ba cái trụ chống ở giữa và bốn cái xung quanh, nó giống như một căn lều lớn. Ngoài chiếc giường mà cô đang nằm thì có thêm hai cái khác đang đang bỏ trống, xung quanh còn có những thùng hàng được chất đống giống như một nhà kho.

Chợt, có tiếng bước chân của ai đó đang tiến về phía căn lều.

Emily tỏ ra hết sức phòng bị, cô theo thói quen đưa tay vào vị trí đùi, nơi mà cô thường treo một cái túi bên trong có một con dao để tự vệ nhưng giờ đây nó đã không còn ở đó.

-Ủa khoan đã…

Giờ Emily mới nhận ra mình đã bị ai đó thay đồ. Bộ đồ giống trong quân đội mà cô thường mặc giờ đây đã trở thành thứ giống một bộ pajama, thậm chí nó còn có hoạ tiết hình là hai phần trắng đen của gấu trúc.

Từ cửa căn lều, một người phụ nữ bước vào.

-Ồ, tỉnh rồi à…đúng lúc lắm.

-Cô…cô là ai?

Đó là một người phụ nữ cỡ tuổi 25-30, cô ấy rất xinh đẹp với mái tóc đen dài, mắt to và mũi cao cộng thêm dáng vẻ trưởng thành cực quyến rũ. Bên trong mặc một chiếc áo sơ mi đen và quần tây dài, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng làm cô trông giống một bác sĩ. Trên tay người phụ nữ đang cầm một cái khay, bên trên có một cái tô đựng thứ gì đó giống như cháo, một ly nước và những viên thuốc.

-Ăn một chút gì đi, nhìn em hốc hác quá.

Emily vẫn giữ thái độ cẩn trọng, cô liên tục nhìn người phụ nữ với ánh mắt đề phòng. Nhận ra điều đó, người kia chỉ cười rồi tiến tới, cô đặt khay thức ăn xuống cái bàn gần đấy rồi ngồi xuống ngay cạnh giường.

-Nào, không cần phải sợ, ở đây thì em an toàn rồi, dùng chút đồ ăn đi.

Bây giờ Emily mới để ý tới cái khay được đặt trên bàn, cô đã không ăn uống trong nhiều ngày nên không thể cản bản thân lộ ra vẻ đói và khát. Cô chỉ muốn nhanh chóng chộp lấy li nước và tô cháo ngay lập tức. Tuy nhiên vì vẫn chưa xác định đối phương là ai nên Emily không dám làm liều.

-Cô…cô muốn gì? Sao lại giúp tôi?

Nhìn thấy thái độ của Emily, người phụ nữ bật cười.

-Trời ạ, làm gì có kẻ thù nào cơm bưng nước rót cho em như thế này? Đừng căng thẳng quá, cơ thể em đang yếu lắm rồi.

Dù là nói như vậy nhưng Emily vẫn cứng đầu không hạ cảnh giác, có điều cơ thể cô lại thành thật hơn một chút.

-…

Tiếng ọc ọc phát ra từ cái bụng rỗng của Emily khiến bầu không khí chìm trong im lặng. Điều này khiến Emily xấu hổ đến mức đỏ chín cả mặt, cô cúi mặt xuống, đan hai tay vào nhau và thì thầm với một âm thanh nhỏ nhưng đủ để người phụ nữ có thể nghe được.

-Tôi…ăn được chứ…

-Tất nhiên, tôi mời em mà.

Chỉ chờ có thế, Emily lập tức chộp lấy li nước, uống một hơi gần hết, tiếp đó cô lấy cái khay đặt lên đùi mình, hấp tấp dùng thìa xúc một miếng cháo đầy cho vào miệng.

-Ah cẩn thận, còn nóng đấy…

Chưa kịp để người phụ nữ nói hết câu, Emily vì quá đói mà đã không để ý, kết quả là bị phỏng lưỡi.

-Ặc…nóng quá…

Nhìn thấy cảnh tượng đó, người phụ nữ không khỏi cười thành tiếng.

-Nào…cứ từ từ thôi.

Người phụ nữ lấy đi tô cháo, cô múc một thìa nhỏ, đưa lên miệng nhẹ nhàng thổi rồi hướng về phía Emily đang ngồi. Cô nàng hiểu ý và có vẻ hơi ngượng, nhưng vì quá đói nên cũng đành phải nghe theo.

-Umm…cảm ơn…ngon lắm…

Emily nói sau khi nuốt.

-Người em cần cảm ơn là Grace kìa, con bé mới là người đem em về đây.

-Grace? Đem tôi về sao?

Emily nhớ lại lúc đó khi cô đã mất đi ý thức và ngất lịm ở giữa đường. Lúc này có một cô gái khác bước vào căn lều từ bên ngoài.

-Vừa nhắc luôn, đây là Grace, người đem em về đấy.

Đó là một cô gái trẻ hơn, trạc tuổi Emily nhưng xét về chiều cao và thì có hơi khiêm tốn. Grace mang mái tóc đỏ nhạt cùng gương mặt dễ thương nhưng hơi đanh đá khiến cô mang vẻ đẹp khác với sự nữ tính của người phụ nữ kia.

-Đã tỉnh rồi à?

-À ừm…cảm ơn cô đã cứu tôi…

Tuy nhận được lời cảm ơn nhưng Grace không có vẻ gì là vui. Cô chỉ lạnh lùng nói.

-Chẳng có gì, chỉ là có người chết gần nhà thì xui lắm.

Emily tỏ ra khó hiểu trước thái độ của Grace còn người bác sĩ kia chỉ cười.

-Grace là vậy đấy, con bé chẳng bao giờ thật lòng hết, chắc chắn là đang vui trong bụng lắm.

-Hả? Chị nói cái gì vậy Ann? Tôi không có vui!

Tên của cô bác sĩ là Ann.

Trong khi Grace cố gắng chối bay chối biến thì Ann lại cứ trêu chọc, bầu không khí cho thấy rằng hai người rất thân thiết, giống như chị em vậy.

-Cho tôi hỏi…đây là đâu vậy?

Giọng Emily yếu ớt vang lên làm căn lều lại trở nên yên tĩnh.

Ann hắn giọng.

-Mà trước hết thì…chị là Ann, còn đây là Grace, em tên gì và đến từ đâu?

Emily ngập ngừng một lúc rồi cũng trả lời.

-Tôi là Emily, đến từ NewCastle…

Cả Grace và Ann đều tỏ ra ngạc nhiên khi nghe Emily nói.

-Đùa à? Từ NewCastle tới London là 450km đấy? Và cô đã đi bộ suốt sao?

-Vâng, tôi cần phải gặp một người…nghe nói anh ta đang ở London này nên…

Nhận thấy vẻ mặt Emily có chút chùn xuống, Grace muốn hỏi thêm vài thứ nhưng cô nhận ra cứ để Emily tự nói thì sẽ tốt hơn, vào những lúc thế này thì không nên thúc ép quá.

-Tôi cần phải gặp người đó…nếu mọi người biết gì về anh ta xin hãy cho tôi biết…

Emily tỏ ra vội vả khi nhắc đến người đó, cứ như thể thời gian của cô không còn nhiều, biểu hiện kì lạ này không phải chỉ đơn giản là muốn tìm một người bình thường.

-Cô cứ nói anh ta, anh ta, ruốt cuộc là ai?

-Một người mạnh mẽ với sức mạnh của rồng…được gọi là Sa…

Khi Emily  còn chưa nói dứt câu thì một tiếng nổ lớn phát ra từ vị trí cách căn lều mà họ đang ở không xa. Tiếng nổ khá lớn cứ như là đạp phải mìn khiến cả ba giật mình, tiếp sau đó là tiếng la hét hoảng loạn của nhiều người cùng cất lên. Có chuyện gì đó không hay đã xảy ra.

-Xin lỗi…đợi tôi một lát…

Grace tức tốc chạy ra khỏi căn lều, đến nơi phát ra tiếng nổ. Khi đến nơi, cô thấy một đám người đang cầm trên tay vũ khí là những con dao, một số còn mang theo súng. Đối diện với bọn chúng là một nhóm người tay không tất sắt, họ tỏ ra sợ hãi và lo lắng trước những kẻ địch trước mặt, riêng chỉ có một chàng thanh niên dám đứng thẳng lưng đối diện với không một vẻ sợ sệt.

Có một gã to con hơn tất cả bước ra phía trước, túm lấy cổ áo người thanh niên, đưa mặt anh ta sát lại mình, với vẻ hăm doạ, gã nói.

-Tại sao tụi mày vẫn chưa dọn đi? Đã bảo đây sẽ là địa bàn của băng Arsenal, mau mau cút đi chỗ khác biết chưa?

Tuy nhiên, chàng trai không hề tỏ ra một chút nao núng, anh ta nắm lấy cổ tay đang chụp lấy cổ áo mình, hất văng nó ra.

-Tại sao bọn tao phải dọn đi? Đây chả là đất của ai hết, ai đến trước thì được ở thôi.

Tên to xác khá ngạc nhiên trước sức mạnh của chàng trai, tuy vậy để tỏ ra uy thế, hắn vẫn nói với giọng hách dịch.

-Mày biết chống lại Arsenal là chống lại ai không? Salamander là boss của tụi tao đấy, ngài ấy sẽ quét tụi mày ra tro nếu không cuốn gói khỏi đây. Đây là lần cảnh cáo cuối cùng, nhớ cho kĩ.

-Salamander? Một con kì nhông thì làm được cái gì cơ?

-Mày dám…!

Gã to xác tức tối khi bị chàng trai nói với giọng mỉa mai, hắn hét lên, định tung ra một cú đấm trực diện thì ngay lúc này, Grace xuất hiện trước mặt cả hai, cô bằng sự linh hoạt của mình, chộp lấy cánh tay đang lao tới, xoay một vòng và cúi thấp trọng tâm, cùng lúc đó cô dùng chân trái làm trụ, chân phải gạt chân đối phương làm hắn mất thăng bằng, cuối cùng là kết thúc bằng một cú vật qua vai làm lưng hắn đập mạnh xuống đất, không khỏi kêu lên âm thanh đau đớn.

-Aggg!

Những tên đằng sau thấy thế cũng bắt đầu động thủ, chúng giơ vũ khí lên nhắm vào Grace, chưa kịp để bị tấn công, Grace đã lấy từ túi phía sau mình một khẩu súng lục, cô chỉ thẳng vào đầu tên to xác đã bị mình vật ngã. Chàng trai đứng kế bên cô cũng tương tự rút ra một khẩu súng lục khác, anh lên đạn rồi hướng về phía đám người.

-Nào, từ từ đã.

-Một thằng nhúc nhích là một viên vào đầu.

Với giọng sắc lẹm và ánh mắt lạnh như băng lời nói của Grace nặng như chì. Cả tên to xác và đám thuộc hạ không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Đây không phải là biểu hiện của một kẻ chỉ biết doạ.

“Cô ta sẽ làm thật đấy…”

Trong đầu của cả đám không khỏi nghĩ.

Lúc này, những con người sợ sệt kia bắt đầu lấy lại tinh thần, họ dường như đã nhìn thấy hi vọng ở Grace.

-Đó là Grace của chúng ta đó!

-Đám côn đồ mau biến đi!

-Grace sẽ xử đẹp bọn mày!

Đám đông reo hò trong khi những kẻ có vũ khí lại chùn bước khi thủ lĩnh của mình bị đe doạ.

Chẳng ai ngờ được một cô gái nhỏ con và xinh xắn lại có thể toả ra thứ sát khí làm người ta phải kinh hãi như vậy. Chưa kể, kĩ thuật của Grace cũng rất tốt, đây hoàn toàn không phải là một đứa con gái bình thường.

-Lần trước tao đã nói rồi nhỉ…đây là đất của bọn tao, có đến bao nhiêu lần nữa thì cũng vậy thôi. Có giỏi thì kêu thằng Salamander đến đây mà nói chuyện.

Lúc này Ann cũng đã đỡ Emily dậy để ra ngoài xem xét tình hình. Emily muốn thế là vì lúc nãy cô đã nghe loáng thoáng có ai nhắc đến Salamander, cũng là người mà cô tìm kiếm.

-Tình hình có vẻ căng rồi…

Ann không khỏi tỏ ra lo lắng, còn Emily thì lơ ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

-Họ là ai vậy chị ?

Với vẻ mặt có chút lo ngại, Ann nhỏ giọng nói để chỉ mình Emily nghe thấy.

-Là một nhóm cướp lớn, chúng thường xuyên cướp bóc nhu yếu phẩm của người khác, thậm chí là cướp đất để mở rộng lãnh thổ. Gần đây chúng đang nhắm vào khu tập thể này.

-Khu tập thể…?

Emily nhìn xung quanh, lúc này cô mới để ý thấy có nhiều những chiếc lều được xây dựng quanh cái mà cô vừa nằm, chúng có nhiều kích thước khác nhau, có lớn có nhỏ. Xung quanh cũng có rất nhiều người đang tụ tập.

Sau sự kiện tận thế, nền văn minh của nhân loại đã gần như sụp đổ hoàn toàn, hàng loạt người mất đi của cải, nhà cửa, và thậm chí là cả gia đình. Có nhiều người chọn cuộc sống lang thang một mình nhưng phần lớn là tập họp thành nhiều nhóm người để hỗ trợ lẫn nhau. Khu vực mà Emily đang ở là một nơi giống như vậy.

-Tao đếm từ một đến ba, bỏ hết vũ khí xuống rồi cút khỏi đây, tao sẽ thả thằng này ra không vết xước.

Grace nói với giọng đầy sự đe doạ. Cô thậm chí còn bắn hai phát nhắm vào nền đất nơi cách mặt của gã to xác chỉ vài cm để cảnh cáo. Vì quá sợ hãi mà hắn ta hét lớn.

-Tụi bây còn chờ cái gì!? Bỏ hết vũ khí rồi rút!

Nhận được lệnh của gã cầm đầu, đám người hốt hoảng vứt hết vũ khí mình đang cầm xuống đất rồi chạy thục mạng. Thấy thế, Grace cũng giữ lời mà thu súng lại. Chỉ chờ có thế, hắn đứng phắt dậy, và quay lưng bỏ chạy, trước đó còn không quên bỏ lại một câu hăm doạ.

-Hãy nhớ đấy, ngài Salamander sẽ không bao giờ bỏ qua cho bọn mày đâu!

Nói rồi hắn vắt chân lên cổ chạy theo đám đàn em, để lại những món vũ khí như dao, súng và cả kiếm vương vãi trên nền đất.

-Heh, thu hoạch lớn đây.

Chàng trai háo hức nhặt từng món đồ bị bỏ lại trong khi Grace lại tỏ ra không mấy quan tâm, cô đang suy nghĩ một chuyện khác.

-Này Issac, lần này ta đã tấn công chúng rồi, chuyện này sẽ không kết thúc dễ dàng đâu.

Nghe vậy, cậu thanh niên tên Issac thở dài.

-Bởi vậy tôi mới nói cô đừng có hấp tấp.

-Chính anh là người chọc điên chúng còn gì?

-Mà, boss không có ở đây nên ta đành tự xử lý thôi, chờ Juliet và Ceasar về ta sẽ họp.

Grace không nói gì nữa, cô chỉ lặng lẽ quay người bỏ đi. Nhìn theo bóng lưng đó, Issac không khỏi làm ra gương mặt phức tạp.

-…

-Cũng phải thôi, cô là người lo lắng nhất ở đây mà.

Issac thì thầm để không cho Grace nghe thấy. Ở với cô đã lâu nên anh hiểu, dù ngoài mặt tỏ ra không lạnh nhạt nhưng Grace lại là người lo lắng cho mọi người, cho khu tập thể này hơn bất cứ ai.

———————————————————————

Mọi người cũng đã trở lại bên trong lều, bầu không khí đã trở nên khá căng thẳng. Dù thấy được điều đó và cũng phần nào hiểu được sự tình, nhưng vì cô đang rất vội nên chỉ đành phá vỡ bầu không khí này.

-Gã đó đã nói về Salamander…có thật là người đó đang ở gần đây không?

Nghe vậy, Grace khịt mũi, cô nói với giọng mỉa mai.

-Chỉ là một gã tự xưng thôi, Salamander thật sự sẽ không làm mấy chuyện này.

-Nói vậy là cô biết Salamander thật sự ở đâu sao? Làm ơn hãy nói cho tôi biết!

Grace chỉ im lặng một lúc, cô không nói thêm gì làm Emily càng thêm sốt ruột. Lúc này, Ann lên tiếng.

-Salamander không còn ở đây nữa…bọn chị cũng không biết anh ta đã đi đâu.

Emily xuống tâm trạng thấy rõ, dù là từ lúc tỉnh dậy cô luôn có vẻ mặt buồn bã nhưng lúc này cô còn tỏ ra thất vọng hơn.

-…Đã trễ rồi sao…?

Lúc này, một người thanh niên chạy vào bên trong lều với vẻ hớt hả, đó là người lúc nãy đã ở cùng Grace, là Issac, trên mặt anh ta đang hiện rõ sự hoảng hốt.

-Ann, Grace, lớn chuyện rồi…Juliet đã về nhưng mà…

Cảm thấy có chuyện không lành, còn chưa đợi Issac nói hết câu, Grace đã xông ra ngoài, tiếp theo đó là Ann và Issac cũng chạy đi theo sau khi dặn dò Emily.

-Chờ chị ở đây một lát nhé.

Grace chạy nhanh đến chỗ đám đông đang tụ tập.

-Grace…Grace nguy rồi…anh Ceasar đã…

Nhận ra Grace, đám đông nhanh chóng tránh đường, một bé gái chạy từ bên trong ra đang  với vẻ hốt hoảng giống hết Issac, cô bé nắm lấy vạt áo của Grace, khóc lớn.

-Đợi chị một chút.

Grace xoa đầu cô bé để trấn an sau đó bước tới phía trước.

-Chuyện gì vậy?

Khi cô tiến tới gần, Grace bị sốc khi nhận ra người nằm trên mặt đất là bạn của cô, Juliet đang bị thương nặng khắp cơ thể. Cả gương mặt và quần áo của cô dính đầy máu, hơi thở thì thoi thóp như sắp vụt tắt.

-Juliet!

Grace hét lên, cô ngay lập tức đến bên cạnh bạn mình, nắm lấy bàn tay của cô ấy mặc cho nó đang dính đầy máu tươi, dù là mạch vẫn đang đập nhưng rất nhiều. Lúc này, Juliet vẫn còn ý thức, cô mở mắt nhìn Grace, giọng run run.

-G…Grace…đừng lo cho tớ…cậu phải mau đi…cứu Ceasar….

-Chuyện gì đã xảy ra với hai cậu vậy? Ceasar bị làm sao?

-…Bọn tớ…vào trong một toà nhà…đột nhiên cửa bị khoá lại…sau đó…một con quái…vật xuất hiện…rồi…

Juliet đột nhiên ho liên tục khi cố gắng nói, điều này làm những vết thương không ngừng chảy máu.

-Được rồi Juliet…đừng nói gì nữa, Ann đang tới rồi, cậu phải cầm cự đấy.

Dù đang bị thương nặng nhưng Juliet vẫn dùng hết sức nắm chặt lấy tay Grace, cô dùng hết sức bình sinh nói một câu cuối cùng trước khi ngất lịm đi.

-Hãy…cứu Ceasar…

-Được rồi, yên tâm đi, tớ nhất định sẽ đem tên đó về cho cậu, nên phải cầm cự đấy.

Cô bé đứng bên cạnh Grace khóc nấc lên khi Juliet ngất đi.

-Chị…Juliet…

-Đừng lo Lucy, cô ấy chỉ ngất đi thôi.

Lúc này Ann cũng đã tới nơi, trên tay cô cầm mộ bộ dụng cụ y tế, nhìn vào tình trạng của Juliet, cô không khỏi hốt hoảng.

-Tệ quá…tuy những vết thương khác không sâu nhưng vết đâm ở bụng này thì lại quá nặng, phải cầm máu ngay!

Ann nhanh chóng khử trùng và băng bó vết thương, nhờ vậy mới ngăn được chúng chảy máu, tuy vậy hơi thở của Juliet vẫn rất yếu ớt. Người cô đổ đầy mồ hôi trộn lẫn với máu trên mặt. Một tình huống vô cùng nguy cấp.

Lúc này, cả cơ thể của Grace run lên, tất nhiên là cô lo cho sự an nguy của bạn mình nhưng một phần nữa là do sự giận dữ. Cô thầm nghĩ sẽ nướng chín thứ gì đã làm Juliet ra nông nỗi này.

-Issac…hôm nay hai người họ đã đi tuần tra ở đâu?

-Hở..? À hình như là ở phố Baker…cách đây khoảng 3km…mà cô định làm gì…?

Nhận sự sát ý của Grace, Issac không khỏi có ý định muốn ngăn cô lại. Anh nắm chặt cánh tay đang run của Grace.

-Khoan đã, ta chưa biết có gì ở đó, thứ đã làm Juliet ra nông nỗi như vậy, chắc chắn không phải đám quái vật bình thường đâu!

-Đồ ngốc, trong lúc anh đang do dự thì Ceasar đang gặp nguy hiểm đấy!

-Biết là như vậy, nhưng tôi sẽ không để cô đi với cái đầu không tỉnh táo đó đâu. Hãy đợi ít nhất đến khi Juliet tỉnh lại…

Grace như phát điên vì những lời của Issac, cô mạnh bạo nắm lấy cổ áo của anh, lớn tiếng nói.

-Tôi mặc kệ anh nói gì, đồng đội của chúng ta đang gặp nguy hiểm, tôi sẽ không đợi gì hết! Đừng tưởng tôi không biết anh đang nghĩ cái quái gì trong đầu, tôi sẽ không từ bỏ đến khi tận mắt thấy xác cậu ta.

Tuy không muốn chấp nhận nhưng trong một khắc, Issac đã nghĩ có lẽ Ceasar đã không thể sống sót khi nhìn thấy tình trạng của Juliet. Anh sợ rằng nếu Grace cứ thế mà đi thì cả cô cũng sẽ bỏ mạng.

Grace mạnh tay đẩy Issac làm anh loạng choạng, cô cứ thế bước đi trong cơn giận dữ. Nhận thấy sự quyết tâm của Grace, Issac cũng không có ý định cản cô nữa, vì anh biết Grace lúc này sẽ không nghe lọt bất kì lời nào.

Sau khi Grace chạy đi, Emily không biết từ lúc nào đã lại gần đám đông, cô chầm chậm bước tới gần vị trí nơi Ann đang cố gắng băng bó vết thương cho Juliet.

-Emily? Em làm gì ở đây vậy?

Mặc kệ sự khó hiểu của Ann, Emily bước tới gần, ngồi xuống bên cạnh cô. Emily nhắm mắt, nắm lấy cánh tay bị thương đã được băng bó của Juliet, cô thì thầm.

-Mười sáu vết chém khắp cơ thể, hai vết đâm ở bụng, tình trạng thương tích là rất nặng.

-Emily…?

Chỉ bằng cách nắm lấy một cánh tay, Emily đã biết tình trạng cụ thể của Juliet, ngay vị trí bàn tay đang nắm của cô phát ra một thứ ánh sáng xanh nhẹ

Ann không hiểu Emily đang định làm gì nhưng cô cảm nhanh được người này không có ác ý, thứ ánh sáng phát ra rừ Emily không hiểu vì một lý do gì mà khiến Ann cảm thấy dễ chịu và an tâm.

Ngay cả cô bé Lucy nãy giờ vẫn đang khóc sướt mướt, sau khi thấy ánh sáng đó thì chỉ im lặng dõi theo.

Không chỉ mỗi Ann, cả đám đông đang quây quanh hai người cũng đang mang cảm giác tương tự.

Họ cứ giữ nguyên như vậy trong một lúc, sau khoảng chừng năm phút, Emily rời tay, toàn thân cô rã rời ngồi bệt xuống đất.

-Phù…

-Emily…em đã làm gì vậy!?

Ann kinh ngạc thốt lên khi nhìn thấy Juliet lúc này, những miếng băng gạt đã bị bung ra toàn bộ, cô hoàn toàn khác với ban nãy, những vết thương chằn chịt đã biến mất không một dấu vết. Ngay cả máu cũng đã ngừng chảy và hai vết đâm chí mạng ngay bụng cũng đã biến mất theo. Dù Juliet vẫn đang bất tỉnh nhưng nét mặt và hơi thở của cô ấy đã tốt hơn nhiều, mồ hôi cũng không còn chảy nữa.

—————————————————————————

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...