Grace lúc này đang ngồi trên một chiếc xe máy phân khối lớn, cô phóng đi với vận tốc hơn 200km/h. Bình thường đây sẽ là một tốc độ nguy hiểm nhưng giờ đây, trên đường phố không có lấy một bóng người, có chăng chỉ là một vài xác chết vương vãi nhưng đám kền kền khổng lồ rồi sẽ xử lý tất cả thôi.
Grace cứ tiếp tục vặn ga tăng tốc, tiếng động cơ xe cứ như một con hổ đang gầm gừ lao tới con mồi.
Chẳng mấy chốc, Grace đã đến nơi mà Issac nhắc tới, phố Baker. Một khu phố sầm uất đã từng là địa điểm du lịch ưa thích của các vị khách từ phương xa, nơi đây có một bề dày lịch sử rất đồ sộ. Tuy vậy, nó cũng phải chịu chung số phận với tháp Big Ben, trở thành một đống đổ nát không hơn không kém.
-Mình cảm nhận được nó…năng lượng của cậu ta…đang yếu dần…Ceasar vẫn còn sống.
Grace ngó nghiêng xung quanh, cô dường như đã biết được hướng chính xác nguồn năng lượng của Ceasar.
-Hướng đó!
Grace theo sự cảm nhận của mình lần theo hướng của nguồn năng lượng, cô để lại xe vì sẽ rất khó di chuyển trên con đường nhỏ đầy những mảnh vỡ từ các toà nhà.
Grace cứ vậy chạy một mạch về phía trước cho đến khi cô gặp một nhà thờ.
-Là ở đây.
Nhà thờ Marylebone, một nhà thờ cao lớn với thiết kế là dạng một ngọn tháp cao, trên đỉnh là mặt đồng hồ lớn dễ dàng có thể thấy được từ xa. Do sự tàn phá của quái vật và thời tiết thất thường, vẻ trang nghiêm và lộng lẫy của nó đã biến thành mục nát.
Không chần chừ quá lâu, Grace xông thẳng vào từ cửa lớn.
-Cái quái gì…
Grace kinh ngạc không thốt nên lời khi bên trong không phải là khung cảnh của một nhà thờ như cô tưởng tượng, hay đúng hơn là cô chẳng thể nhìn thấy gì. Vì một lý do nào đó mà toàn bộ không gian bên trong đã bị che phủ bởi lớp sương mù dày đặc.
-Nhanh hơn tao nghĩ đấy.
Một giọng nói phát ra từ bên trong màn sương. Không thể nghe rõ là đàn ông hay phụ nữ vì nó cứ bị rè rất khó nghe, giống như một chiếc radio bị hỏng vậy.
Nhận ra có kẻ khác ở đây, Grace nâng cao cảnh giác.
“Không cảm nhận được hắn, nhưng Ceasar chỉ đang ở đâu đó quanh đây thôi.”
-Mày là đứa đã đánh trọng thương bạn tao nhỉ?
Không một chút sợ sệt, Grace đưa ra câu hỏi.
-Ồ, nó vẫn lết về được à? Tao cố tình thả nó ra để dẫn thêm người đến mà lỡ mạnh tay quá, sợ là chết giữa đường rồi.
Hắn cười phá lên một cách điên cuồng.
Dù giọng nói kì lạ đó không biểu lộ cảm xúc nhưng Grace có thể cảm nhận được sự cười cợt trong câu nói và tiếng cười man rợ đó thật sự là đang chọc điên cô.
-Ờ, tao chỉ cần nghe như vậy thôi.
Khi sự tức giận đã đạt đến đỉnh điểm, Grace giống như đang giải phóng chúng ra ngoài. Một ngọn lửa bùng lên xung quanh, bao bọc lấy cơ thể cô.
-Chết đi.
Như cảm nhận được nhiệt lượng kinh khủng, giọng nói mới bắt đầu ngưng tiếng cười, có vẻ hắn đang dần cẩn trọng hơn.
-Lại là một kẻ “vay mượn” à?
Sau sự kiện tận thế, một số nhân loại đã tìm ra cách để có thể giao kèo với những thực thể thoát ra từ vòng tròn đó. Bằng cách đưa ra một hợp đồng mà hai bên cùng đồng ý, những kẻ vay mượn có thể sử dụng sức mạnh của những thực thể kia đang trú ngụ bên trong họ.
Ngọn lửa bùng lên ngày càng dữ dội, đến nỗi bằng một cách nào đó đã khiến lớp sương dày đặc đang mờ dần đi trông thấy.
Tuy vậy nhưng giọng nói đó vẫn không thể hiện một chút lo lắng khi nhận thấy ngọn lửa của Grace cực kì mạnh mẽ, thay vào đó hắn còn phấn khích hơn.
-Linh hồn của đám vay mượn lúc nào cũng ngon hơn!
Giọng nói đột nhiên hét lên một cách rợn người và rồi biến mất như chưa từng tồn tại. Lẩn trốn trong màn sương, hắn bằng một tốc độ phi thường nhanh chóng tiếp cận Grace nhưng trong khoảng khắc đòn tấn công lao đến, cô đã nhanh chóng tránh qua một bên.
-Cái gì?
Grace tụ lực trong một khoảng thời gian ngắn và vào tư thế chuẩn bị tung ra cú đấm, ngọn lửa tập trung lại ở bàn tay đã được nắm chặt và bùng lên dữ dội.
-Tao sẽ cho mày cháy thành than!
Grace nhắm thẳng vào vị trí mà cô vừa đứng, dù không nhìn thấy gì ngoài sương mù nhưng cô vẫn rất kiên định tung ra đòn đánh.
Cú đấm đã trúng vào khoảng không, chẳng có gì ở đó cả. Grace cũng nhận ra mình đã đánh trượt, cô bất giác tặc lưỡi ngay lập tức trở về trạng thái đề cao cảnh giác.
-Mày có thể thấy được tao?
Giọng nói hỏi với sự ngạc nhiên.
-Không thấy, nhưng tao ngửi được mùi, mày có thể giấu đi năng lượng, nhưng mùi thì còn lâu.
Vừa dứt lời, Grace lao thẳng đến phía trước mặt, cô tung ra một cú đấm khác nhưng lần này ngọn lửa không chỉ ở yên, nó bắn ra như một cái vòi rồng.
“Tsk, nhanh quá.”
Dù có thể phần nào đoán được vị trí nhưng với cái tốc độ đó thì cô chẳng thể nào nhắm chính xác được.
“Đằng sau?!”
Ngay lập tức Grace xoay người 180 độ, dùng một cú đấm móc ngang nhằm nhắm vào hắn nhưng một lần nữa ngọn lửa lại đánh vào khoảng không.
“Mùi vẫn ở đây?!”
Điều đó có nghĩa là kẻ thù vẫn đang ở cùng một vị trí, nhưng do không nhìn thấy nên Grace không kịp phản ứng. Ngay lúc cô định lùi lại, một cảm giác nhức nhối ở ngay phần bụng ập tới.
-Urggg!
Grace đã bị đâm bằng một con dao găm.
Dù là vậy nhưng với thân thủ của mình, Grace vẫn kịp nhảy ra đằng sau giữ khoảng cách, cô phồng hai bên má, từ bên trong khoang miệng phun ra một ngọn lửa nhắm thẳng phía trước tuy nhiên nó vẫn chẳng trúng gì.
-Khốn nạn thật!
Khi biết mình đã đánh trúng Grace, giọng nói đó không khỏi buông ra giọng cười cợt khoái chí.
-Mày phản ứng rất nhanh đấy, nếu không con dao đó đã đâm xuyên tim rồi.
Lúc đó, hắn ta đã cúi người xuống để tránh đòn đấm của Grace, sau đó nhân lúc cô chưa kịp phản ứng mà đâm mạnh một cú nhắm vào tim, nhưng bản năng sinh tồn đã cứu cô khi cơ thể đã giật lùi về phía trước một chút nên cú đấm đã lệch hướng xuống bụng, tuy vậy nó vẫn là một vết thương nặng.
-Heh.
Cô cười khẩy.
Dù cho máu đang rỉ ra liên tục, Grace vẫn không quan tâm, cô rút phăng con dao đang găm vào bụng mình, máu bắt đầu túa ra nhưng Grace vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
Grace đưa ngón cái của mình lên, một ngọn lửa nhỏ bùng lên ngay vị trí đốt tay.
-Không lẽ mày định?
Không một chút do dự, Grace đưa ngón cái được bao bọc bởi ngọn lửa lên miệng vết thương, cô đang đốt nó.
-Yên tâm, tao là lửa, không hề thấy nóng đâu.
Chỉ trong vài giây, miệng vết thương đã hoàn toàn khép lại.
-Mà, kết thúc trò mèo vờn chuột này được rồi.
Grace nói trong khi trưng ra nụ cười đầy tính đe doạ, gương mặt cô như đang muốn nói rằng “mày xong tới nơi rồi.”
Ngọn lửa xung quanh Grace bùng lên, nó thậm chí còn lớn hơn lúc nãy, sức nóng bây giờ đã làm giọng nói đó trở nên e dè.
-Nóng quá đấy.
Chưa dừng lại ở đó, nó vẫn đang lan ra, nhiệt lượng càng tăng cao khiến bầu không khí thật sự trở nên nóng ran.
Ngọn lửa bao bọc lấy Grace khiến hắn không thể tiếp cận để tấn công cô như ban nãy.
Sức cháy càng ngày càng mãnh liệt đến mức sự chênh lệnh nhiệt độ đã được sinh ra, điều này tạo nên một nguồn áp lực trong không khí dẫn đến một vụ nổ làm vỡ gần như toàn bộ cửa sổ của nhà thờ khiến sương mù cũng theo đó mà tràn hết ra ngoài.
-Lộ mặt ra đây con chuột nhắt!
Có vẻ sau khi sử dụng một lượng sức mạnh lớn như vậy đã khiến cô mất nhiều sức, đến nổi hơi thở đã trở nên vội vàng.
-Mày thật sự nghĩ màn sương là vũ khí duy nhất của tao à?
Dù thứ gây khó dễ cho Grace từ nãy đến giờ là màn sương đã biến mất nhưng giọng hắn ta chẳng có vẻ gì là nao núng.
Lúc này, màn sương đã tan đi gần hết, Grace đã có thể nhìn thấy cảnh vật bên trong của nhà thờ. Những hàng ghế dài được xếp đều, phía trên là bục giảng và thánh giá. Thánh đường đã trở lại với vẻ trang nghiêm vốn có.
Lúc này, ánh sáng từ bên ngoài đã chiếu vào bên trong thông qua những khung cửa sổ vỡ, chân tướng của giọng nói sẽ được lộ diện.
-Cái gì vậy?
Grace sửng sốt thì nhìn thấy thứ đứng trước mặt mình không giống một con người. Hắn mang hình dáng giống con người nhưng toàn thân lại được bao phủ bởi một lớp bóng tối, cả ánh sáng mặt trời cũng chẳng thể xuyên qua. Thứ duy nhất lộ diện trên gương mặt đó là hai đốm sáng đỏ rực giống như đôi mắt của một con thú dữ.
-Màn sương chỉ là thứ khai vị thôi, món chính sẵn sàng rồi đây.
Đôi mắt đó ngày càng phát ra thứ ánh sáng khiến người ta rợn người, nó cứ như một con quái vật đang rình rập con mồi.
Grace cố để giữ bình tĩnh, cô cảm nhận được một nguồn sát khí đang cố lấn át ý chí chiến đấu của mình. Đây hoàn toàn không phải là do cô sợ hãi mà tưởng tượng ra, thật sự thì có cái gì đó trong ánh mắt của hắn đang toả ra để ghì chặt Grace lại.
“Tên này, cực kì nguy hiểm.”
Những thực thể thoát ra thế giới thật là những nhân vật, sinh vật, truyền thuyết cũng như thần thoại do con người đã từng nghĩ ra. Chẳng ai biết tại sao và mục đích thật sự của chúng nhưng chúng chính là thủ phạm đã tàn phá thế giới. Giờ đây, săn lùng và giết chóc con người chính là ưu tiên. Những thực thể này được con người gán cho cái tên là “Randomize”.
-Sao vậy? Không nhúc nhích nổi à?
Đúng như vậy, Grace hiện tại đang bất động, cô cố gắng hết sức để di chuyển những bộ phận cơ thể nhưng chẳng có ích gì. Ngọn lửa dữ dội bao bọc lấy cô lúc này cũng đã vụt tắt như ngọn đèn trước gió.
Cứ như thế, bóng đen ung dung tiến lại gần Grace, trên cánh tay đen kịt đó, hắn mân mê lưỡi dao sắc bén như thể đang trêu ngươi con mồi.
-Mày đang giấu Ceasar ở đâu? Tao rõ ràng là cảm nhận được cậu ta ở gần đây.
-Hình như đây đâu phải là lúc mày nên lo cho kẻ khác.
-Mày là bóng ma phố Baker mà người ta vẫn hay đồn gần đây đúng không?
-Chà…ai mà biết.
-Gần đây có nhiều tin đồn về một cái bóng đen luôn lảng vảng ở phố Baker và giết người. Ban nãy vì quá vội nên tao đã không để ý, bây giờ thì hiểu rồi. Cũng chỉ là một Randomize dơ bẩn.
-Điều đó quan trọng tới vậy sao? Mày sẽ chết ngay bây giờ nên chẳng cần quan tâm đâu.
-Nói cho tao biết, Ceasar đang ở đâu?
-Mà, dù sao mày cũng mò đến đây rồi, chiều ý một tý cũng chả sao.
Nói rồi hắn búng tay, không biết từ đâu, âm thanh của những miếng kim loại va chạm nhẹ với nhau lạch tạch kêu lên. Từ trên trần nhà, một thứ gì đó đang được treo lơ lửng bởi những sợi xích đang dần dần hạ xuống ngang tầm mắt của Grace.
-Thằng khốn! Tao sẽ giết mày!
Grace hét lên trong sự giận dữ, cô phát điên khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đến nỗi gân xanh đã bắt đầu nổi trên trán.
Người đồng đội mà cô đang tìm kiếm, Ceasar đang bị trói chặt trên một cây thánh giá và treo lơ lửng trên không bằng những sợi xích. Xung quanh cậu ta chằn chịt các vết thương còn máu thì ở khắp nơi trên cơ thể, tình trạng thương tích hệt như Juliet. Dù vẫn còn sống nhưng cậu ta đang bất tỉnh, hơi thở cũng đang rất yếu ớt.
Thấy phản ứng của Grace, hắn bắt đầu cười như điên dại, với chất giọng vô hồn nhưng điệu cười lại dần mất đi kiểm soát, hắn hét lên.
-Thấy tác phẩm của tao thế nào?! Với vết thương như thế này thì người bình thường đã chết lâu rồi, nhưng may sao bọn mày đều là kẻ vay mượn, nhờ vậy mà niềm vui của tao được kéo dài thêm một chút!
-Tao đã khá sơ suất khi để con nhỏ kia thoát, nhưng nghĩ lại thì nó có thể mang thêm mấy đứa tới đây nữa nên tao để cho nó chạy và giữ thằng này còn sống.
Hắn vừa nói vừa dùng con dao vuốt ve gương mặt của Ceasar, nhìn cậu ta như một món đồ chơi. Hắn dùng mũi nhọn của con dao đặt lên má của Ceasar đang bất tỉnh.
-Tao đã muốn để lại vài hình trên gương mặt của con nhỏ đó nhưng nó lại nhanh quá, bây giờ có mày thay thế rồi, chắc sẽ vui hơn nó nhiều đấy nhỉ?
Đôi mắt sáng đó lại nhìn Grace một cách kinh dị, rõ ràng ngay từ đầu ngọn lửa của Grace đối với hắn chỉ như một ngọn nến chơi vơi. Tuy vậy, sự giận dữ khi nhìn thấy bạn mình bị hành hạ giống như một can dầu rót vào ngọn nến sắp lụi tàn đó.
Cái bóng nhắm về phía Grace, người đang bất động, hắn lao tới với con dao sắc lẹm trong tay định đâm cô một phát, tuy nhiên ngay lúc hắn nghĩ Grace phải bất động thì cô đột nhiên di chuyển. Với một cái lách người, cô tránh được cú đâm rồi ngay lập tức lợi dụng sơ hở của hắn mà đáp trả với một cú “counter” vào mặt.
“Counter, một thế võ trong boxing, ý nói đáp trả lại cú đấm của đối thủ sau khi tránh đòn.”
Đó không phải là một cú đấm thông thường, ngọn lửa bùng lên phủ khắp cánh tay ra đòn của Grace, giống như một lực đẩy khiến nó trở nên mạnh hơn.
-Urgg
-Đi chết đi!
Cú đấm mạnh tới mức hất cái bóng văng ra xa, đến nỗi va mạnh vào bức tường cách đó khoảng năm mét và tạo ra những vết nứt vỡ trên đó.
Cú đấm làm Grace mất sức rất nhiều, cô khuỵ một chân xuống, hơi thở một lần nữa trở nên gấp gáp không ổn định. Có vẻ vết thương lúc nãy cái bóng gây ra nghiêm trọng hơn cô nghĩ, dù đã dùng lửa để cầm máu nhưng đó chỉ là phương án tạm thời, vẫn không thể ngăn máu chảy ra.
-Hahahaha!
Tiếng cười điên dại của cái bóng vang vọng thánh đường, Grace thì cực kì sốc khi cú đấm mà cô dồn toàn lực vào lại không hề hấn gì.
Tiếng cười nhỏ dần rồi vụt tắt, chỉ trong thoáng chốc, Grace cảm nhận được sự ớn lạnh nơi sống lưng, cảm giác như có cả ngàn cặp mắt giống như cái bóng đang nhìn cô từ mọi phía. Khi cô còn chưa kịp hoàn hồn thì bằng một thứ tốc độ quỷ dị, cái bóng cách đó năm mét lao nhanh tới. Tuy Grace có thể phản ứng lại được nhưng cơ thể thì lại không di chuyển nổi. Đúng là vết thương từ nhát đâm trước đó khá nặng nhưng dường như đó không phải là nguyên nhân khiến Grace chẳng thể nhích nổi một ngón tay.
-Chẳng lẽ con dao đó có…
Chất độc là điều mà Grace đang nghĩ tới, cô đã cảm thấy lạ lạ khi bị đâm phải, cơ thể của cô từ sau lúc đó gặp nhiều khó khăn trong việc di chuyển, dù trước đó vẫn có thể miễn cưỡng đánh trả nhưng khi chất động đã lan rộng, cô chỉ có thể ngồi đó nhìn kẻ thù lao tới.
-Không nhúc nhích nổi…
Khi con dao đã ở ngay trong tầm đâm, Grace chỉ có thể nắm chặt mắt theo phản xạ cơ thể, ngay lúc cô nghĩ mọi thứ đã kết thúc thì…
Một tiếng “phập” vang lên nhưng Grace lại chẳng cảm thấy gì, cô mở mắt ra thì ngay trước mắt, một cánh tay của ai đó đã đứt rơi văng ra rồi rơi xuống cách vị trí cô ngồi không xa, tuy vậy lại chẳng có chút máu nào túa ra từ nó. Sau khi kiểm tra thì cô biết đó không phải là tay mình, nhìn về phía trước mặt, cô không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy người đó.
-Cô…sao cô lại ở đây?
Emily, người đáng ra phải nghỉ ngơi trên giường giờ đây lại vì cô mà bị cắt đi mất một cánh tay.
Chaporia
Bình Luận (0)