Ranh Giới Của Tôi/Chương 3C. 3
20px

Tôi dẫn Tô Minh đến xem căn hộ này lần đầu tiên.

Lúc ấy.

Em vừa mới đỗ đại học.

Tôi cố ý từ Quảng Châu trở về.

Mang theo toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình trong một chiếc túi vải.

Tròn năm trăm mười nghìn tệ.

Thanh toán toàn bộ tiền mua nhà.

Ngày ký hợp đồng.

Tôi mỉm cười đưa chìa khóa cho em.

Nhẹ nhàng nói:

“Từ nay trở đi, đây sẽ là nhà của hai chị em mình.”

Ngay khoảnh khắc nhận lấy chìa khóa.

Viền mắt em lập tức đỏ hoe.

Nhưng em cố nén.

Không để nước mắt rơi xuống.

Chỉ siết chặt chìa khóa trong lòng bàn tay.

Như thể chỉ cần buông lỏng.

Chiếc chìa khóa sẽ biến mất.

Em cứ nắm chặt như vậy rất lâu.

Rất lâu.

Thang máy dừng lại ở tầng mười tám.

Đèn hành lang vàng nhạt.

Ấm áp mà tĩnh lặng.

Cánh cửa chống trộm căn hộ 1802 mới tinh.

Chỉ nhìn cũng biết vừa được thay.

Xem ra bà mẹ chồng đến cả cửa cũng thay luôn.

Tô Minh nhẹ nhàng đặt túi rác xuống trước cửa.

Sau đó bình thản lấy từ trong túi ra một sợi dây thép nhỏ.

Em thành thạo đưa vào ổ khóa ngoáy hai cái.

Chỉ nghe một tiếng “tách”.

Cửa mở.

Tôi kinh ngạc nhìn em.

“Em học cái này từ bao giờ vậy?”

Em cười.

Vẻ mặt chẳng hề bận tâm.

“Hôm họ thay khóa thì em học luôn.”

“Em xem video trên mạng rồi tập cả buổi chiều.”

Nói xong.

Em đẩy cửa.

Nghiêng người làm động tác mời tôi vào trước.

Tôi đứng ở cửa.

Theo thói quen đưa tay sờ công tắc trên tường.

Kết quả chỉ chạm vào khoảng không.

Nhìn kỹ mới thấy.

Cả mặt công tắc cũng bị tháo mất.

Chỉ còn mấy đầu dây điện quấn băng keo đen lộ ra ngoài.

Trông đặc biệt chướng mắt.

Tô Minh vội bật đèn pin điện thoại.

Ánh sáng quét một vòng trong căn nhà.

Tôi nhìn vào phòng khách.

Cả người lập tức sững sờ.

Chiếc sofa.

Bàn trà.

Kệ tivi.

Tất cả đều biến mất.

Cả phòng khách trống trơn.

Trên tường chỉ còn những lỗ đinh từng treo tranh.

Từng chấm đen nhỏ.

Như những hốc mắt trống rỗng.

Sàn nhà còn đầy những vết kéo lê đồ đạc.

Từng vệt xước nhạt màu.

Giống như những vết sẹo.

Chiếc tủ lạnh hé mở.

Bên trong trống rỗng.

Chỉ còn nửa chai tương ớt.

Và một quả chanh đã mốc xanh.

Mùi hôi khó chịu phả ra ngoài.

Tôi bước vào phòng ngủ.

Khung cảnh bên trong cũng khiến lòng tôi nặng trĩu.

Giường không còn.

Tủ quần áo cũng không.

Rèm cửa bị giật xuống.

Vo thành một cục rồi ném vào góc phòng.

Giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Trên bức tường phòng ngủ chính.

Vốn từng treo một bức tranh.

Đó là tranh mẹ tôi vẽ.

Một bức màu nước còn khá vụng về.

Vẽ cây lựu trong sân nhà cũ.

Bây giờ.

Nó cũng biến mất.

Tôi lặng lẽ đứng giữa phòng khách trống trải.

Không khí xung quanh như đặc quánh lại.

Đúng lúc ấy.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Là tin nhắn WeChat của Trần Việt.

Tin nhắn rất dài.

Tôi không định mở.

Chỉ lướt qua phần xem trước.

“Tô Nhiên, mẹ đúng là đã làm sai, nhưng em hãy nể mặt anh…”

Tôi nhíu mày.

Ngón tay vuốt nhanh.

Xóa luôn tin nhắn.

Tô Minh đứng trước cửa bếp.

Trên tay vẫn cầm chiếc túi rác màu đen.

Thần sắc em rất bình tĩnh.

“Hôm chuyển đồ có ba người tới.”

Em lên tiếng.

Giọng đều đều như đang báo cáo công việc.

“Một người là môi giới.”

“Một người là thợ thay khóa.”

“Còn một người nữa em không quen.”

“Người đó vừa bước vào đã nhìn ngó khắp nơi.”

“Còn dùng chân đá thử sofa.”

“Rồi đá luôn cả bàn trà.”

“Trông chẳng khác gì đang lựa đồ cũ.”

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Hôm đó em có mặt ở đây sao?”

“Có.”

Tô Minh gật đầu.

“Hôm ấy em đang ngồi trong phòng chơi game.”

“Nghe thấy tiếng mở cửa nên đi ra xem.”

“Người môi giới thấy em thì hỏi em là ai.”

“Em nói em ở đây.”

“Anh ta nghe xong thì sững người.”

“Sau đó gọi điện cho một người tên là ‘dì Trần’.”

“Trong điện thoại, dì Trần chỉ nói một câu.”

“Đuổi nó ra ngoài.”

Nói đến đây.

Tô Minh dừng lại.

Trong mắt hiện lên một tia khó hiểu.

“Chị, dì Trần đó là ai vậy?”

Tô Minh nhìn tôi, tò mò hỏi.

Tôi lặng lẽ nhìn em.

Em nhỏ hơn tôi ba tuổi.

Năm nay hai mươi bốn.

Nhưng gương mặt vẫn còn rất trẻ.

Người gầy.

Vai cũng gầy.

Đứng ở cửa bếp.

Trông chẳng khác nào một học sinh cấp ba.

Bố tôi mất từ sớm.

Sau khi mẹ tái giá.

Hai chị em theo bà ngoại sống cùng nhau.

Năm bà ngoại qua đời.

Tô Minh vừa mới học cấp hai.

Khi ấy tôi còn chưa tốt nghiệp đại học đã phải đi làm.

Suốt những năm sau.

Tôi lo cho em từng bữa ăn, manh áo.

Lo cả tiền học.

Đến năm em tốt nghiệp đại học.

Tôi mới dành dụm đủ tiền.

Cắn răng vay thêm hai trăm nghìn tệ.

Rồi thanh toán toàn bộ để mua căn hộ này.

Khi ấy.

Tôi rất nghiêm túc nói với em:

“Chị chẳng có bản lĩnh gì lớn. Nhưng ít nhất cũng có thể cho em một chỗ để ở.”

“Sau này nếu em còn bôn ba ở Bắc Kinh, phải nhớ luôn có một cánh cửa chờ em trở về.”

Thế nhưng bây giờ.

Cánh cửa ấy.

Đã bị người khác thay ổ khóa.

Tôi nhìn Tô Minh.

“Dì Trần… là mẹ của Trần Việt.”

Tô Minh khẽ gật đầu.

Trên mặt không hề có vẻ bất ngờ.

Cũng không có chút tức giận.

Em cúi người.

Chậm rãi kéo khóa chiếc túi rác.

Rồi lấy ra một túi ni lông.

Em cẩn thận mở túi.

Bên trong là ba cái bánh bao vẫn còn nóng hổi.

Em đưa bánh cho tôi.

Mỉm cười nói:

“Em mua ở cổng khu dân cư.”

“Nhân thịt heo với hành lá.”

“Món chị thích.”

Tôi nhận lấy chiếc bánh.

Cắn một miếng.

Nóng đến mức phải xuýt xoa.

Không hiểu vì sao.

Nước mắt bỗng chảy xuống.

Không phải khóc thành tiếng.

Chỉ là lặng lẽ.

Âm thầm.

Từng giọt nước mắt rơi xuống túi ni lông.

Rồi rơi lên mu bàn tay.

Nóng hổi.

Giống hệt chiếc bánh bao trong tay.

Tô Minh bước tới.

Lục tìm trong túi rác.

Lấy ra một cuộn giấy vệ sinh.

Em xé một đoạn đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy.

Lau mắt.

Rồi lại cắn thêm một miếng bánh.

Tôi nhìn em.

“Em ăn chưa?”

“Ăn rồi.”

“Khi nào?”

“Chiều rồi.”

Tôi nhẩm tính.

Ăn từ chiều.

Giờ đã mười một giờ đêm.

Tôi nhét hai chiếc bánh còn lại vào tay em.

“Ăn đi.”

Tô Minh nhìn tôi.

Rồi nhìn hai chiếc bánh trong tay.

Cuối cùng cúi đầu.

Cắn một miếng.

Hai chị em cứ đứng giữa căn phòng khách đã bị dọn sạch.

Xung quanh tối om.

Chỉ dựa vào ánh đèn pin từ điện thoại.

Mỗi người cầm một chiếc bánh.

Lặng lẽ nhai.

Tôi vẫn đang ăn.

Đột nhiên Tô Minh nói một câu.

Khiến tôi khựng lại.

“Chị.”

“Hình như em từng gặp người mua căn nhà đó.”

Tôi lập tức ngẩng đầu.

“Lúc nào?”

Em nghĩ một lúc.

“Khoảng ba tháng trước.”

“Có lần chị đi công tác.”

“Em mang hoa quả sang nhà Trần Việt.”

“Ở dưới lầu em nhìn thấy bà ấy cùng mẹ Trần Việt bước xuống từ một chiếc xe.”

Em dừng một chút.

Rồi nói tiếp:

“Em nhớ mặt bà ấy.”

“Hôm đó bà ấy mặc áo khoác màu đỏ rất nổi.”

“Rất dễ nhận ra.”

“Ba tháng trước…”

Tôi khẽ lẩm bẩm.

Khi ấy.

Bà mẹ chồng còn chưa từng nhắc đến chuyện bố chồng phải phẫu thuật.

Cũng chưa từng bàn với tôi chuyện bán nhà.

Vậy mà.

Ba tháng trước.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...