Loài người là những sinh vật kỳ lạ. Họ thông minh, họ tốt bụng và họ tò mò, luôn có ham muốn học hỏi mọi thứ. Nhưng đôi lúc, họ lại sợ hãi những thứ họ không biết tới và coi nó như một thứ gì đó kỳ quái.
Ở một cánh đồng cỏ với những cơn gió nhẹ, nơi đó mọi sự bắt đầu đều diễn ra ở đó!
Tôi dần mở mắt. Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là một bãi cỏ xanh mướt, những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua từng ngọn cỏ. Khi cố gắng nhìn xa hơn, tôi thấy một người phụ nữ đang làm gì đó. Bản năng tò mò thôi thúc tôi tiến lại gần. Đến gần hơn, tôi mới nhận ra đó là một cô gái, trông khoảng chừng hai mươi tuổi. Cô đang giơ tay đón những chú bướm đang bay quanh. Sự tiếp cận của tôi khiến đàn bướm sợ hãi bay tán loạn. Cô gái quay lại nhìn tôi, như muốn tìm xem ai là người đã phá vỡ khoảnh khắc yên bình ấy.
Đó là lần đầu tiên tôi đối mặt với cô, nhưng ngay lập tức tôi nhận ra chiếc nón chóp nhọn hơi lệch cùng chiếc áo choàng dài chạm gót – những dấu hiệu khiến tôi hiểu rằng cô là một phù thủy.
Trong vô thức, tôi lùi lại. Tôi muốn hét lên để cầu cứu ai đó, nhưng không đủ can đảm. Chân tay tôi bắt đầu run rẩy, cái lạnh lẽo len lỏi khắp cơ thể. Cô từ từ tiến lại gần. Trái tim tôi đập thình thịch.
Thế nhưng, cô ngồi xuống, khuỵu gối, và sự dịu dàng trong ánh mắt cô như xoa dịu nỗi sợ đang trào dâng trong tôi.
“Em đi lạc à? Thường thì người bình thường không thể vào được khu vườn này. Chắc là do sơ suất của chị nên em mới vào đây được. Dù sao thì, cho chị xin lỗi nhé.”
Cô liếc quanh như muốn chắc rằng không ai khác đang ở gần. Rồi quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy trìu mến:
“Dù gì em cũng đã vào đây rồi, em muốn đi theo chị một chút hay là quay ra ngoài về với gia đình?”
Lời đề nghị của cô khiến tôi hơi nghi ngờ. Trong lúc còn phân vân, cô nói tiếp:
“Nếu em sợ chị đến vậy thì chị sẽ đưa em về, không cần phải làm theo lời đề nghị của chị đâu.”
Cô khép đôi mắt đẹp lại, giọng nói nhẹ nhàng, như đang cố trấn an tôi. Cô quay lưng lại, lẩm nhẩm một câu thần chú khiến không gian xung quanh dần trở nên tối lại. Những ký tự kỳ lạ bắt đầu hiện ra trong khu vườn. Rồi cô hét lớn:
“OüVrïr Øf Sëcřet E§paçe!”
Chú thích: OüVrïr Øf Sëcřet E§paçe là loại phép dịch chuyển tức thời diện rộng, trong vòng bán kính 100km.
Ánh sáng mạnh đến nỗi tôi phải nhắm chặt mắt. Khi mở ra lần nữa, cảnh vật đã khác hẳn. Tôi nheo mắt lại cố nhìn thêm lần nữa — khung cảnh đã hoàn toàn thay đổi.
Từ một cánh đồng cỏ yên bình, giờ đây tôi đang ở trên một đỉnh núi cao. Chưa kịp định thần, tôi thấy cô phù thủy bên cạnh cây chổi của mình. Cô nhìn tôi và hỏi:
“Em có muốn bay như những chú chim không?”
Tôi chưa kịp trả lời thì cô đã mỉm cười nhẹ, đỡ tôi lên chổi. Chiếc chổi từ từ cất cánh. Từ trên cao, tôi thấy được toàn bộ vẻ đẹp hùng vĩ bên dưới — những dãy núi trập trùng, con sông uốn lượn qua rừng cây rậm rạp, những cánh đồng xanh trải dài. Gió lướt qua má, mát lạnh.
Tôi quay lại nhìn cô phù thủy. Một tay cô cầm chổi, tay còn lại giữ chặt chiếc mũ để khỏi bay mất. Nhìn từ góc này, cô thật đẹp – vẻ đẹp tự do như một cánh bướm. Có lẽ tôi đang bị cuốn hút bởi khoảnh khắc cô say mê ngắm nhìn những chú bướm ban nãy.
Chiếc chổi dần chậm lại rồi hạ cánh trước một cây đại thụ lớn. Tôi nhận ra nơi này – chính là làng của tôi. Cây cổ thụ trước cổng làng, theo lời người lớn kể, đã có từ thuở làng mới lập.
Tôi nhìn cô ấy một lúc rồi hỏi:
“Chị ơi, em có một thắc mắc... đây là lần đầu chúng ta gặp nhau, sao chị lại biết ngôi làng em ở?”
Câu trả lời cô đưa ra không giống những gì tôi tưởng tượng. Không hề ngạc nhiên hay lúng túng, cô chỉ bình thản nói:
“Một ngày nào đó, em sẽ biết lý do thôi.”
Cô bước quanh gốc cây, ngồi xuống bên một chú mèo đang ngủ, vuốt ve nó. Mặc tôi đứng đó ngơ ngác.
“Quả thật chị ấy là một người kỳ lạ” – tôi nghĩ.
Khi tôi còn đang suy nghĩ, cô lại lên tiếng:
“Nè…”
Tuy cô đang quay lưng, nhưng tiếng gọi khiến tôi cảm nhận như có điều gì đó đang đè nặng trong lòng cô. Đôi mắt từng vui tươi giờ như trầm lặng, chất chứa tâm sự không thể nói thành lời.
“Tại sao lúc đó em không chạy đi như những người khác mà lại ở lại đối mặt với một phù thủy đáng sợ như chị?”
Tôi không hiểu chị đang nghĩ gì, chỉ trả lời bằng cảm nhận thật lòng lúc đó:
“Thật sự thì lúc đó em rất sợ hãi và em nghĩ đời mình tiêu chắc rồi... Nhưng chị đã xoa dịu em bằng sự dịu dàng của chị. Đã vậy chị còn dẫn em về làng, mặc dù em vẫn còn thắc mắc tại sao chị lại biết làng của em ấy nha. Với những thứ đó em thật sự tin chị là một người tốt đó ạ!”
Cô im lặng rất lâu, dường như vài tiếng đồng hồ trôi qua trước khi cô khẽ nói:
“Em có muốn vào làng kiếm gì đó bỏ bụng không?”
Tôi bật cười:
“Em không nghĩ là một phù thủy xấu xa lại mời em đi ăn đâu!”
Cô nhéo má tôi, cười trêu chọc:
“Được rồi! Nếu chị là ‘kiểu đó’ thì em chuẩn bị làm nô lệ cho chị là vừa!”
“Ľä Ďŕë§ṣ̌ Ɗē Ṣ̌öïŕéə” — cô lẩm bẩm.
Chú thích: Ľä Ďŕë§ṣ̌ Ɗē Ṣ̌öïŕéə là một phép thay đổi trang phục. Phép này không phải tạo ra một trang phục mới mà là biến đổi trang phục họ đang sử dụng và thay thế bằng một trang phục đã được chỉ định.
Hai vòng tròn ma thuật xuất hiện quanh đầu và chân cô, rồi từ từ chạm vào nhau. Chúng nổ tung ra những tinh thể lấp lánh. Khi ánh sáng tan đi, bộ áo choàng đã biến mất, thay vào đó là... một bộ đồ hầu gái?
Tôi ngơ ngác hỏi:
“Ủa? Lúc đầu là bộ đầm mà? Sao cuối cùng lại là đồ hầu gái?”
Cô ngại ngùng giơ hai tay, ra vẻ ‘đây không phải lỗi của chị’:
“Chị không giỏi mấy phép biến đồ vật lắm, chắc lỗi kỹ thuật rồi!”
Cô lấy từ cặp ra một cuộn giấy, đọc thần chú:
“Ŝəľf-Łë fəü ɓŕûĺë”
Chú thích: Ŝəľf-Łë fəü ɓŕûĺë là loại phép thuật cấp thấp, được dùng để châm hoặc đốt như một cái bật lửa.
Cuộn giấy cháy thành tro, bộ đồ hầu gái cũng biến thành một bộ đồ nông dân đơn giản.
Xong xuôi, chúng tôi đi về phía cổng làng. Cổng làng có hai người gác — thanh niên trẻ trong làng, thường ngồi uống rượu và trêu chọc mấy cô gái. Tuy vậy, khi có chuyện lớn, họ vẫn rất đáng tin.
Vừa thấy chúng tôi, họ lập tức chặn lại như thường lệ. Một người lên tiếng trêu:
“Nè cô em xinh đẹp, nhìn thế này mà lại đi với thằng nhóc phiền phức kia sao?”
Anh ta cúi nhìn tôi, cười mỉa:
“Này nhóc, sao cứ kiếm chuyện với ta vậy hả? Đúng là đồ rắc rối!”
Anh ta tên Bruon Bulet, cảnh vệ của làng. Tôi chẳng có ấn tượng tốt về anh ta. Còn người đi cùng là Roland Jobser, hiền hơn, từng giúp gia đình tôi vài lần. Nhưng cái tật “mê gái” của anh ta thì tôi không ưa nổi.
Tôi nhìn lại và đáp:
“Em đến đây để ngăn mấy anh hám gái ấy chứ!”
Bruon thở dài, gãi đầu chịu thua. Còn cô phù thủy chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
“Phiền anh cho chúng tôi vào làng. Nếu cần giấy thông hành, tôi sẽ đưa.”
Roland xua tay:
“Không cần đâu! Giấy tờ chỉ để ngăn phù thủy thôi mà. Mà phù thủy làm gì có thật chứ. Cô cứ vào đi!”
Anh ta tiễn chúng tôi vào trong làng. Vừa bước vào, tôi hớn hở chạy nhảy khắp nơi trong làng, bên trong lòng tôi tràn đầy niềm vui.
Chúng tôi ghé vào một tiệm bánh ngọt bên đường. Chị ấy dẫn tôi vào một góc bàn ở trên gác lầu có thể nhìn thấy làng từ góc này. Khoảng ba phút sau, có một nhân viên phục vụ tới và hỏi chúng tôi:
“Thưa quý khách, quý khách muốn ăn gì?”
“À, làm cho chúng tôi một phần tiệc trà nhỏ ở trên đây và một phần bánh Bûche de Noël làm riêng!” – chị ấy nhanh chóng gọi món ra.
Chú thích: Bûche de Noël là một loại bánh hình khúc cây của Pháp, thường được ăn trong các dịp lễ Giáng sinh.
Sau khi người phục vụ đi, chị ấy liếc mắt nhìn xung quanh, một tay chống cằm, tay còn lại thì đặt vào khuỷu tay bên kia. Chị ấy lúc nào cũng vậy – luôn phiền muộn, trông chị ấy rất cô đơn, lạc lõng với thế giới xung quanh. Dù cho tôi có ở bên cạnh chị ấy đi nữa!
Tôi lia mắt xuống những người dân đi qua lại – không hiểu sao một khung cảnh tưởng chừng như bình thường lại khiến tôi cảm thấy mình có thể nhìn suốt cả ngày mà không thấy chán vậy.
Bỗng nhiên người phục vụ đã đứng đó từ khi nào!
“Xin lỗi quý khách đã đợi lâu, đây là những gì quý khách yêu cầu!” – người phục vụ nói.
Sau đó, họ mang ra một tháp bánh ngọt, người phục vụ liền rót cho chúng tôi hai tách trà. Mùi hương của trà có mùi thơm nhẹ nhẹ, nó làm tôi thấy dễ chịu thêm gió chiều nhẹ nhàng nữa.
“Cảm giác yên bình quá à.” – trong đầu tôi nghĩ.
Sau khi rót trà xong, họ chúc chúng tôi ngon miệng và rời đi. Chị ấy lặng lẽ cắt chiếc bánh ngọt hình khúc gỗ rồi đặt phần của tôi trước mặt. Chị ấy nhâm nhi tách trà và nói:
“À chị quên mất, chị là Stella. Còn em?”
Tôi hấp tấp nuốt chiếc bánh tôi đang ăn dở:
“Dạ… em là Saki, Saki Nazumi!” – tôi đáp.
“Nazumi?” – chị ấy lặp lại họ tôi, có vẻ bối rối.
“Dạ vâng? Có chuyện gì ạ?”
“À, không có gì!”
Chị ấy lại cầm tách trà lên, nhâm nhi nó lần nữa. Tôi thì vẫn thưởng thức những loại bánh trên tháp bánh ngọt.
“Em có vẻ thích đồ ngọt nhỉ?”
“Mẹ em thường hay cấm em xài đồ ngọt lắm.”
“À ra vậy.” – chị ấy nhịn cười vì điều gì đó.
Vẻ mặt tôi bối rối. Chị ấy nhâm nhi tách trà cho đến khi tôi ăn xong. Chúng tôi bắt đầu sắp xếp và chuẩn bị rời đi.
Nhân viên phục vụ liền đưa hóa đơn cho chị Stella. Chị ấy nhìn sơ qua hóa đơn, ngay sau đó một tiếng “tách”, chị ấy búng tay ra một túi da đựng toàn những đồng vàng!
“Khỏi cần thối chỗ đó, khoảng một triệu đồng vàng.” – Stella nói.
Tôi ngẩn ra vì chị ấy không cần che giấu mình là một phù thủy vậy! Nó tự nhiên đến mức kỳ lạ!
Chị ấy nhìn lại phía tôi, có vẻ hấp tấp nói:
“Này, này, em không bị sao ấy chứ?”
“Tại sao… Tại… sao chị lại xài phép chứ?” – tôi ấp úng hỏi.
“Cái này á? Không sao đâu. Thường thì trong các ngôi làng sẽ có một cửa tiệm mà phù thủy sẽ mở ra để chung sống với loài người.”
Chị Stella cố chấn an tôi.
Tôi cũng ngỡ ra rằng bấy lâu nay, mình đã sống cùng những phù thủy mà chính bản thân tôi còn chẳng hay biết. Stella đưa tay ra – sự thật quá sốc khiến tôi gần như mất hết lý trí, chỉ biết nắm chặt lấy tay cô ấy.
Chị ấy dẫn tôi đi sâu hơn vào làng. Bây giờ, tâm trí tôi đang bị nhấn chìm trong những dòng suy nghĩ lạc lõng. Tôi đi qua những nơi đông đúc – vốn đáng lẽ phải vui vẻ, nhộn nhịp – nhưng mọi thứ, tất cả mọi thứ đối với tôi, như đang sụp đổ.
Bất chợt, một âm thanh vang lên, xuyên thấu qua tôi. “Giọng nói quen thuộc đó!”
“Saki? Saki!” – giọng nói vang vọng từ đâu đó.
Tôi chậm rãi quay mặt về phía phát ra giọng nói. Một hình bóng mờ nhạt đang dần tiến tới chỗ tôi. Cái bóng đó dần hiện rõ ra. " là...mẹ sao ?"
Đôi mắt tôi dẫn mờ đi và nằm dịm lại . Sau khi tôi tỉnh lại , tôi thấy mình đã nằm trong phòng . Mọi thứ cứ như thể chỉ là giấc mơ vậy ! Tôi lảo đảo ngồi dậy , bước từng bước khập khiễng tiến ra ngoài . Trong lúc đang cố đi về phía cánh cửa, tôi chợt nhìn thấy một chiếc gương lớn đặt bên tường. Tôi nhìn vào chiếc gương ấy, thấy thân hình mình gầy gò, mảnh mai. Trên gương mặt tôi là những băng gạc quấn quanh các vết thương, còn mái tóc dài màu tím khói đang rối bời khiến tôi có chút giật mình.
Ý thức tôi dần nhớ lại mọi chuyện. Tại sao lúc đó mình lại xuất hiện ở cánh đồng cỏ ấy? Lúc đó, trong lúc cãi nhau với mẹ, tôi tức giận đã chạy vào rừng sâu một mình, lang thang ở đó để tìm bố.“Tại sao mẹ lại không cho mình biết bố đang ở đâu cơ chứ? Mình chỉ muốn gặp bố thôi mà! À đúng rồi chị stella ! Chị ấy đã giúp mình nhưng chị ấy đâu rồi ?”
Tôi mở cánh cửa phòng nặng trĩu. Tôi lê bước qua hành lang dài, tiến đến trước cửa phòng ăn. Trước mặt tôi, chị Stella đang dùng bữa cùng mẹ tôi.
Tôi nép vào tường, lén lút nghe họ nói chuyện với nhau.
“Stella, bà còn kiếm tớ làm gì nữa?”
“À, tớ quên mất. Dạo này Bồ Câu đang điều tra ráo riết.”
“Bồ Câu?”
“Lúc đầu tớ cũng chẳng nghĩ đó là vấn đề , cho đến khi mấy tháng gần đây có rất nhiều người bị bắt vì tình nghi là phù thủy. Nói thật thì họ còn chẳng quan tâm mấy người đó có thật sự là phù thủy hay không nữa.”
“Nhưng liên quan gì tới gia đình tớ cơ chứ?”
Cuộc trò chuyện của họ khiến tôi càng thêm bất ngờ, vì tôi cũng chẳng nghĩ cô phù thủy mới gặp này lại có liên quan tới gia đình mình.
Trong lúc tôi còn đang nghe lén, một nữ hầu bất chợt lên tiếng:
“Thưa tiểu thư, cô vẫn còn yếu lắm, đừng có đi lung tung nữa.”
Nữ hầu đó làm tôi giật mình. Tôi quay nhìn cô ấy, thì ngay sau đó, cánh cửa phòng bị đẩy ra. Chị Stella và mẹ tôi đã ở bên cạnh tôi lúc nào không hay.
Họ nhìn tôi. Mẹ tôi có vẻ bất bình vì chuyện tôi đã trốn đi nhiều ngày.
“Con bé ngốc này, tại sao con lại chạy vào rừng chứ? May mà có bà ấy – Stella!”
“Tớ chỉ tiện đường đi qua thôi. Mà tớ cũng chẳng nghĩ con bé lại là con của bà đấy! Mà trông con của bà cũng dễ thương ấy chứ? Em không sao chứ ?”
Tôi gật đầu và đi theo cô nữ hầu về phòng, nhưng vẫn cảm nhận được ánh nhìn lo lắng của mẹ ở phía sau lưng.
Tôi không biết bà ấy lo lắng vì điều gì nữa. Chắc chắn, sự lo lắng ấy còn đáng sợ hơn cả việc tôi đi lạc. Cảm giác ấy khiến tôi nghĩ rằng, nó có thể phá hủy cả cuộc đời mình. Sau khi tôi trở về phòng, khoảng ba mươi phút sau, một tiếng động lớn vang lên. Tôi đoán nó phát ra từ phía trước nhà.
Mẹ tôi hốt hoảng chạy vào và nói:
“Saki, cho mẹ xin lỗi… nhưng mẹ không còn sự lựa chọn nào khác.”
“ Mẹ, sao mẹ lại nói vậy? ” - Tôi hoang mang hỏi.
Mẹ tôi siết chặt tay tôi, giọng run run:
“Hãy đi theo chị Stella. Chị ấy sẽ giải thích mọi chuyện cho con.”
“Nhưng… tại sao?”
“Cứ làm theo lời mẹ. Chị ấy sẽ bảo vệ con. À, còn một chuyện nữa… thật ra, mẹ cũng là một phù thủy.”
Nước mắt mẹ tôi trào ra, bà ôm tôi vào lòng.
Tôi sững người, giọng lạc đi:
“Vậy có nghĩa là… Nhưng tại sao mẹ lại giấu con cơ chứ?”
Tôi nhận ra mọi thứ đang bắt đầu tệ hơn bao giờ hết.
Mẹ tôi thì thầm, như muốn trấn an tôi giữa cơn hỗn loạn:
“Mẹ xin lỗi… Tất cả chỉ vì con thôi. Mẹ yêu con, Saki.”
Mẹ tôi dắt tay tôi vừa đi, tôi liếc nhìn ra phía ngoài và thấy hai người đàn ông đang cầm thứ gì đó xông thẳng vào nhà. Nhưng họ lập tức bị chặn lại bởi anh Bruon và Roland. Hai anh ấy chỉ kịp giữ chân được bọn họ một lúc.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tôi còn chưa kịp định thần.
Mẹ tôi kéo tôi đi về phía sau, nơi chị Stella đang đợi sẵn. Bên cạnh chị ấy là một cậu trai trẻ, tay cầm một thanh kiếm, cùng một vài quản gia đang đứng chờ.
Mẹ tôi nhìn tôi rồi quay sang nhìn chị Stella. Bà không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay đầu và đi ngược trở vào dinh thự.
Đó có lẽ là lần cuối cùng tôi còn được nhìn thấy mẹ.
Mái tóc tím khói tôi thừa hưởng từ bà. Gương mặt mẹ trẻ trung, với nốt ruồi nhỏ bên mi mắt phải, khiến bà lúc nào cũng thật xinh đẹp trong mắt mọi người. Bộ áo choàng đó — hóa ra không phải là lời nói dối — mẹ tôi thực sự là một phù thủy.
Hình bóng mẹ tôi càng lúc càng xa dần...
Stella dắt tay tôi lên xe ngựa . Nhưng bây giờ đầu óc tôi chỉ còn hai từ "Tại sao?"
Chaporia
Bình Luận (0)