“So-la-ra, dậy đi nào.”
Âm thanh lanh lảnh vang lên tựa tiếng chuông ngân, rồi còn cảm giác có lọn tóc mượt mà vừa trượt nhẹ trên má nữa. Còn mùi dầu gội thơm mùi nắng này nữa…
“Alys, gần quá rồi đấy. Có nhất thiết lúc nào cũng phải gọi anh dậy bằng cách này không?”
“Cần chứ. Em thích ngắm đôi mắt của anh lắm, đầu ngái ngủ ạ.” – vừa nói, em ấy vừa rướn đôi mắt long lanh tựa ngọc bích đấy sát mặt tôi hơn. Chúng tôi đang ở một tư thế hơi nhạy cảm một chút: tôi đang ngồi gục trên ghế, với cổ ngửa ra sau, trong khi Alys đang nhún chân, hai bàn tay ôm lấy cằm kéo cả cơ thể tôi ngả về sau, trong khi dí sát mặt của hai đứa lại với nhau. Đôi mắt khẽ đánh sang bên cùng với đôi gò má hơi ửng đỏ thật khiến người ta muốn chọc ghẹo một chút mà.
“Em không sợ anh làm gì nguy hiểm sao? Ví dụ, nếu một trong hai người rướn thêm một chút nữa, và mọi thứ chỉ là ‘tai nạn’…”
“Ừ hứ?” – Alys nở một nụ cười tinh nghịch, rồi giả bộ giật đầu tôi về phía sau – “Thách anh dám đấy. Ngược lại thì, bao nhiêu cơ hội anh đã bỏ lỡ rồi, đồ thỏ đế?”
“Tại, ngại bỏ xừ ra…”
“Anh nghĩ em không ngại sao? Ngày nào cũng được một mỹ nữ gọi dậy như này, anh phải chủ động lên chứ?”
“Ừ, rất vinh hạnh. Tới mức nãy anh chỉ dám mơ được dắt người mỹ nữ trước mặt đi chơi đấy.”
“E he…” – Alys thẹn thùng mỉm cười – “Hiếm lắm mới thấy anh chủ động như này đấy. Nói em nghe, đi chơi chỗ nào?”
“Nhà trẻ.”
“Anh… bảo em giống trẻ con ý hả?”
“Xin lỗi nhé. Nhưng thực sự đi chỗ khác không có hợp.”
“Hứ!” – Alys buông mạnh hai tay ra, phụng phịu nói – “Em dỗi đó. Em sẽ yêu cầu anh làm việc gấp đôi, coi như phí bồi thường tổn thất tinh thần.”
“Thôi, tha cho anh. Mấy cái linh kiện của em vừa nhỏ vừa có hình dạng phức tạp xoắn cả óc.”
Thế nhưng, Alys vờ như không nghe thấy lời than vãn của tôi. Em ấy hậm hực bước từng bước ra bếp, rồi quay lại và đặt mạnh một cái ly sứ xuống bàn tôi.
“Cà phê đen đá của anh đây. Em đã cho 3.000% đường rồi đấy.”
“Chu đáo quá. Em cứ như một người vợ đảm đang vậy.”
“Cái … Nói ngọt tới đâu thì em cũng không giảm việc cho anh đâu. Đằng nào thì khi sử dụng cái “năng lực” đến từ thế giới khác đấy của anh, mức độ tiêu thụ năng lượng của cơ thể tăng đột biến cơ mà. Em chỉ lo anh bị hạ đường huyết thôi, Solara ngốc!”
Nói rồi Alys quay người đi, đem cái mặt đỏ màu gấc chín tới cái bàn thí nghiệm chất đầy linh kiện điện tử với nguyên mẫu vật phẩm ma thuật, bên cạnh là cái kệ chất đầy các vật phẩm dị thường mà văn phòng chúng tôi đã thu thập suốt thời gian qua. Những việc này chỉ có Alys mới có thể đảm đương được, bởi ở thế giới này, em ấy là người duy nhất sử dụng được ma thuật – hay còn gọi là công nghệ Arcana thất lạc.
Bắt đầu với các nghiên cứu về trường sinh học, giới khoa học lượng tử ở thế giới này đã chứng minh được sự tồn tại của một loại hạt mới, đặt tên là Resion. Về cơ bản, mô hình hạt Resion có thể giải thích được hầu hết các hiện tượng dị thường hay xảy ra ở đây. Tổ chức Arcana Lab là một tổ chức bí mật đã phát triển các công nghệ dị thường có nền tảng là hệ thống ma thuật mà Alys đang sử dụng, tuy nhiên vì nhiều lý do, tổ chức này đã bị trấn áp bởi chính quyền Liên bang và lực lượng vũ trang các địa phương, kéo theo hệ quả là cái chết của nhiều nhà khoa học đầu ngành cũng như thất lạc công nghệ.
Thật không may, cả tôi và Alys đều mất trí nhớ về các ký ức trước sự kiện thanh trừng đó, trong đó Alys bị mất trí nhớ hoàn toàn. Văn phòng Serenmor này cũng được lập ra với mục tiêu chính nhằm điều tra lại những gì đã thực sự xảy ra với chúng tôi.
Tôi duỗi mình rồi kéo lê cái ghế đến gần bàn làm việc, rồi đọc kỹ bản thiết kế các chi tiết mà Alys gửi qua máy tính. Đoạn, tôi vớ lấy thanh nhôm nhỏ bên cạnh, rồi dùng năng lực khởi động chuỗi phân rã khối nhôm và tổng hợp các linh kiện siêu tinh vi mà Alys yêu cầu. Năng lực của tôi, về cơ bản cho phép chuyển đổi hoàn toàn vật chất thành năng lượng, thông qua một con chip sinh học-lượng tử cấy vào vùng tủy não. Miễn là nằm trong phạm vi tính toán và không bị ngăn chặn bởi phần mềm hỗ trợ, tôi có thể tạo ra bất cứ thứ gì theo suy nghĩ. Chỉ là con chip sử dụng hơi nhiều đường một chút thôi.
Tôi uống một mạch cốc cà phê mà Alys vừa pha. Caffeine giúp tôi tỉnh táo trong khi vận dụng năng lực hết công suất, trong khi nhiệt độ mát lạnh giúp hạ nhiệt con chip hiệu quả, còn đường khiến tôi bổ sung lại năng lượng đã mất. Tôi quay ra ngắm người con gái chu đáo đã pha cốc cà phê đó, lúc này đang chăm chú làm việc, rồi hỏi:
“Mà này, Alys, em đang làm cái gì thế?”
“Thiết bị áp chế Resion đa tần.” – Alys ân cần nói – “Mấy vụ gần đây anh toàn phải đối phó với mấy kẻ sử dụng nhiều năng lực thôi, em lo lắm.”
“Chính xác là do phần mềm tối ưu chiến đấu của bang Ash Vulture trên chợ đen. Vốn dĩ một người chỉ có thể sở hữu một năng lực thôi, nhưng bằng cách nào đó mà phần mềm này lại cho phép người dùng sử dụng nhiều năng lực khác nhau, phiền ghê á. Mấy vụ gần đây anh toàn cố thu thập drone của các đối tượng đem về phân tích ấy chứ, cơ mà bên ủy thác yêu cầu đem về. Không chống lại chính quyền được.”
“Mà, thiết bị hoạt động như thế nào vậy Alys?”
“Anh tò mò sao, Solara? Nếu anh thành tâm muốn biết …”
“Thôi đừng.” – tôi thở dài.
“Thì anh sẽ phải trả lời ba câu hỏi sau của cô giáo Alys.” – nói rồi Alys đeo lên một cặp kính giả, tay đẩy gọng kính một cách tri thức, trong khi ưỡn bộ ngực có như không của mình lên một cách đầy tự tin.
“Anh biết Resion của mỗi người có tần số dao động đặc trưng đúng không?”
“Và cộng hưởng dao động với sóng điện từ tần số tương ứng.“ – tôi đáp.
“Vậy năng lực gia kích hoạt năng lực như thế nào?”
“Cũng tương tự như em sử dụng ma thuật. Resion sản sinh ra sẽ được tiêu thụ để thay đổi trạng thái lượng tử của vật chất, qua đó biến đổi thực tại.”
“Và anh cũng biết rằng Resion ghi nhớ trạng thái của vật chất đúng chứ?”
“Bắt đầu phức tạp rồi đấy. Chính xác là trạng thái lượng tử của các hạt cơ bản. Có giả thuyết cho rằng cơ thể người có mạng Resion tương ứng, cho nên năng lực không trực tiếp thao tác trên cơ thể sống được.”
“Đúng rồi đấy, Solara. Thế vậy, cái đầu đầy sạn của anh có thể hình dung ra nguyên lý hoạt động không nào?”
“Để anh đoán nhé. Thiết bị sẽ giải phóng một loạt hạt Resion để “neo lại” trạng thái lượng tử của vật chất đúng không?”
“Ừ hứ, sai bét!” – Alys nhoẻn miệng cười – “Anh chỉ đúng đoạn giải phóng Resion ra ngoài môi trường thôi, Solara ngốc ạ. Thay vì là “neo”, thì sẽ là “ghi nhớ”. Và khi kích hoạt lần hai, thiết bị sẽ phát sóng điện từ với tần số cộng hưởng thích hợp, kích thích các hạt Resion khôi phục lại trạng thái ban đầu. Tất nhiên, những vật có Resion không bị vấn đề gì.”
“Chỉ dùng được một lần thôi sao?”
“Và sẽ cần phải nạp lại Resion. Bởi em, và chỉ em. Đằng nào thì em cũng là người duy nhất biết sử dụng ma thuật mà!” – nói đoạn, Alys lại cất lên cái giọng tinh nghịch – “Vậy nên, cẩn thận đừng để Alys bay đi mất đấy, Solara!”
Không cẩn thận là sẽ bị tiểu quỷ Alys quay ra chọc một cái như này đây. Thôi thì chi bằng tranh thủ thời tiết đẹp thế này, bật dự báo thời tiết hôm nay lên để xem buổi chiều nay có thư giãn được không.
“… khu vực Novagrad Sector có nắng đẹp cả ngày…”
Tuyệt vời.
“Solara à. Đừng quên anh vẫn phải bồi thường tổn thất tinh thần cho em đó. Vậy nên, cùng Alys ra ngoài chơi đi! Ngay, và luôn!”
Vậy đấy. Thế là đi tong một buổi chiều để thư giãn.
“À, và nhớ chuẩn bị áo mưa nhé, Solara.”
***
“Cập nhật thông tin thời tiết. Đài Thủy văn Khí tượng Liên bang đã ghi nhận một đợt mưa lớn bất thường, lượng mưa 300 mm, với gió nhẹ, tại khu vực tàn tích của Novagrad Sector. Đây là đợt mưa bất thường lần thứ bảy trong tháng. Hiện Cục Kiểm soát Dị thường Liên bang – FBAC - và Phòng ban Đối phó hiện tượng dị thường Novagrad đã tuyên bố đây là một hiện tượng dị thường và đang tiến hành điều tra …”
“Bảo sao, trời đang nắng mà em bắt chúng ta mang ô với áo mưa.”
“Chứ sao! Solara quên rằng Alys có thể nhìn thấy Resion sao? Mấy cơn mưa gần đây đều có dòng chảy Resion thay đổi bất thường như hôm nay vậy.”
Vậy là tôi vẫn phải tiếp tục bồi thường tổn thất cho con nhỏ này rồi.
Theo chỉ dẫn của Alys, chúng tôi dần di chuyển vào sâu bên trong khu vực tàn tích. Mưa nặng hạt kêu leng keng trên đầu, kết hợp với cái mùi ngai ngái của sắt gỉ hòa với một chút tanh tanh của đủ thứ rêu, tảo, với địa y thực khiến bất cứ ai không quen phải choáng váng. Kiến trúc nơi đây mang các đặc điểm của thời kỳ đầu khai thác tài nguyên hạn chế, với đường đi chật hẹp chỉ đủ ba người đi, các bó dây điện cũ chăng dọc các bức tường, chen chúc với đủ loại ống nước, khe hàn, mảnh kính vỡ, cùng các mảng cặn muối trắng ngà và rêu xanh mọc dưới chân tường. Lớp sơn chống gỉ bong tróc từng mảng lớn dưới tác động của thời gian, để lộ ra các mảng gỉ sét mạnh màu cam đất, thủng lỗ chỗ như tổ mối vậy. Mỗi bước chân di chuyển là một lần vang lên tiếng lép nhép của các mảng rêu tảo màu cam đất pha xanh lá mạ va chạm với đế giày.
Còn Alys đang mặc một chiếc áo mưa vàng quá khổ, với tay áo dài quá hai bàn tay, và gấu áo chỉ cách mặt đất chục phân. Em ấy tung tăng từng bước một cách tinh nghịch, thỉnh thoảng lại lấy đôi ủng đi mưa của mình gạt đổ mấy mảng muối cặn rơi lả tả như tuyết, và đôi lúc lỡ đạp thủng vài tấm vách tường rỉ sét. Trông em ấy cứ như một con quỷ nhỏ dễ thương vậy, đáng yêu ghê. “Cơ mà, Alys này?”
“Sao thế, Solara cưng?”
“Rêu với tảo cũng là sinh vật sống đấy. Đừng có nổi hứng mà … tiêu thụ nhé.”
“Hả?”
“Một trò chơi ở thế giới của anh thôi. Em nhìn rất giống nhân vật trong đấy.”
“Hứ! Bảo em không động vào mấy cái thứ nhớp nháp này thì chắc chắn không phải thứ gì tử tế rồi.” – Alys hờn dỗi nói.
“Xin lỗi, hoài niệm chút ấy mà.” – tôi ngập ngừng nói, rồi nói tiếp – “Bạn em, Kurobara, là người như nào thế?”
“À …” – Alys ngập ngừng nói. “Cậu ấy là người bạn thân nhất của em. Một cô gái xinh đẹp, duyên dáng, nhưng vẫn mang nét giản dị và mộc mạc. Ân cần, và rất quan tâm tới người khác. Chỉ là …”
“Biến mất không một dấu vết.”
“Vậy nên, Solara!” – Alys quay người, nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi mạnh mẽ tuyên bố – “Em nhất định sẽ tìm ra cậu ấy bằng mọi giá!”
Mạnh miệng là vậy, nhưng việc điều tra vẫn chưa có tiến triển gì đáng kể. Ca mất tích của Kurobara có ba đặc điểm dị thường. Một, trừ Alys, mọi người đều mất toàn bộ ký ức liên quan tới Kurobara. Thứ hai, cái tên Kurobara không được ghi nhận trong cơ sở dữ liệu dân cư liên bang, cũng như không tồn tại trong bất kỳ tài liệu kỹ thuật số nào khác.
Mọi chuyện sẽ chỉ được kết luận rằng Kurobara là một người bạn tưởng tượng của Alys, cho đến khi xuất hiện các bằng chứng vật lý chứng minh sự tồn tại của cô bé, trong đó có các bức ảnh photobooth. Tuy nhiên, một lần nữa, ngoại trừ Alys ra, sự tồn tại của Kurobara hoàn toàn bị người khác ngó lơ, như thể họ không nhận thức được sự tồn tại của Kurobara vậy.
Điều này cũng có nghĩa là tồn tại một kỹ thuật kiểm soát ký ức tập thể mà chúng tôi không biết. Chúng tôi đã tìm được các vật phẩm ma thuật, mà tôi hay gọi là lá bùa, chứa các mạch Resion mang tín hiệu tương tự của Kurobara, theo lời Alys. Thêm nữa, ký tự trên các lá bùa là chữ Giản thể, trong khi Liên bang đã bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài trước khi bộ chữ này được phổ biến. Điều này cũng hợp lý khi xét tới khả năng kỹ thuật này bắt nguồn từ một thế giới song song như chúng tôi vậy. Và khi tìm được người sử dụng kỹ thuật này, rất có thể tôi sẽ khôi phục được ký ức đã mất. Do đó, điều tra về các lá bùa này là ưu tiên hiện tại của cả hai chúng tôi.
“Ui chà. Solara này, chúng ta có vài rắc rối nhỏ ở đây.” – Alys đột nhiên cảnh báo.
Chúng tôi hiện đang bị bao vây từ nhiều phía bởi các sinh vật hình người, cao tầm hai mét. Cơ thể mờ ảo và phát sáng nhẹ, uốn cong các hình ảnh phía sau, đặc trưng của các cấu trúc từ Resion. Mỗi cá thể lại được đánh số từ 2 đến 6, thể hiện cấp bậc cũng như sức mạnh của chúng.
Đây là các đặc điểm nhận dạng của các Hóa thân Arcane, một sản phẩm của Arcana Lab. Đây vốn dĩ là các thẻ thông hành an ninh, đồng thời cũng tích hợp chức năng triệu hồi các thực thể này nhằm bảo vệ người sở hữu. Với tính chất nguy hiểm của mình, các vật phẩm dị thường bị kiểm soát nghiêm ngặt bởi chính quyền Liên bang, cũng có nghĩa chúng tôi vô tình vướng vào một cuộc giao dịch chợ đen rồi.
Mà dù sao phân loại nguy hiểm cấp số cũng không phải mối đe dọa lớn lắm. Ít nhất là đối với những người tương đương cấp chữ như chúng tôi.
“Bực ghê á. Đáng nhẽ hôm nay chỉ có anh và em đi chơi thôi mà. Ember !”
“Anh không chắc hôm nay mình được thư giãn chút nào đâu. System on !”
Dứt lời, Alys tạo ra vô số ma pháp trận ngay trước từng hóa thân, nhiệt độ làm chảy các vách tường kim loại, còn tôi cũng tạo ra và lên nòng cây súng lục, đồng thời khởi động chế độ trợ chiến của drone cá nhân. Ngay sau đó, một loạt các quả cầu lửa đâm xuyên qua đám quái vật, nhiệt lượng khủng khiếp khiến mỗi con có một cái lỗ trên ngực.
“Alys, di chuyển lên mái nhà đi. Chúng đang lúc nhúc hướng về đây, đông lắm.”
Nói đoạn tôi bám tay vào drone cá nhân rồi từ từ bay lên, trong khi Alys khom nhẹ người xuống, tạo ra một ma pháp trận dưới chân mình, rồi dựa vào phản lực từ vụ nổ sau đó mà di chuyển lên nóc nhà. Không, thực ra em ấy đang đứng trên không, ngay trên một ma pháp trận khác.
“Đấy là lý do anh nên mặc áo mưa, Solara à. Anh không có tay thứ ba để cầm ô đâu.”
“Dùng ô mới thể hiện phông cách của một quý ông chứ?”
“Anh lấy kiến thức đó ở đâu vậy? Em không biết có quý ông nào lại đội mưa đấy.”
“Không có thời gian để đùa đâu.” – tôi đáp lại – “Rất có thể có một vụ giao dịch trái phép vật phẩm dị thường ở đây. Anh sẽ đi kiểm tra, còn em thì đợi ở đây chờ anh.”
“Rõ rồi! À, Solara …” – Alys vừa nói vừa ném cho tôi một thiết bị hình quả trứng có dây kéo – “Rút chốt để giải phóng Resion ra môi trường.
“À, là thiết bị áp chế Resion đa tần mà sáng nay em bảo sao?”
Nhưng sao nó lại nhìn giống còi báo động cá nhân của tụi trẻ con thế?
“Cái này là do lúc nào cũng kêu em là trẻ con đấy! Hứ!”
***
Đối tượng, Codename Frostbite, một nhân vật bị truy nã vì tham gia vào các hoạt động băng đảng và giao dịch trái phép vật phẩm dị thường. Mức độ nguy hiểm cấp 10, cũng ở mức các lực lượng trấn áp phải cảnh giác cao độ rồi. Năng lực cơ bản là tạo băng.
Hiện hắn đang ngồi nghỉ giữa công xưởng bỏ hoang. Không gian này rộng rãi hơn so với đoạn đường mà chúng tôi vừa tản bộ, nhưng vẫn đầy mùi rêu tảo và rỉ sét. Mảnh kính vỡ rơi đầy sàn nhà, trong khi các máy móc bỏ hoang nằm trơ trọi giữa không gian trống vắng. Thêm vào đó là nhiệt độ lạnh bất thường bao phủ không gian nữa, đặc biệt là các mảnh băng đang hình thành trên đế giày. Hình như lộ vị trí rồi …
“Ai đấy!” – Một tiếng gầm cất lên, vang vọng khắp cả không gian. Nói đoạn, hắn vớ lấy một chiếc xe bốc dỡ hàng hóa gần đó, rồi ném về phía tôi. Tôi tránh được sang bên, né vật thể nặng hàng tấn đang bay tới, khiến cho nóc nhà bằng thép dày 5 phân thủng một lỗ lớn.
Vậy là có thêm siêu sức mạnh nữa. Cũng có nghĩa là hắn đang sử dụng phần mềm trợ chiến của Ash Vulture rồi. Có thể có thêm vài sức mạnh khác không chừng. Hy vọng hắn sẽ không có thêm khả năng phóng lửa từ tay phải. Như vậy mất hình tượng lắm.
Nhằm đối phó với các cá nhân sở hữu siêu năng lực, Cục Kiểm soát Dị thường Liên bang FBAC đã đưa ra 3 nguyên tắc. Nguyên tắc đầu tiên, bên nào nắm rõ khả năng của đối phương sẽ có lợi thế. Áp dụng nguyên tắc đó, tôi vừa cẩn thận ẩn nấp, quan sát đối phương, vừa cẩn thận né các gai băng cũng như bất cứ vật thể nào có khối lượng được ném đi như có aimbot, rồi thỉnh thoảng lại bắn một phát khiêu khích về phía kẻ thù. Nóc nhà và tường xuất hiện vô số lỗ thủng lớn như tổ ong, trong khi các đường sàn lưới thép treo trên cao thì nát bấy.
Vậy là đã xác nhận Frostbite có siêu hồi phục, siêu sức mạnh, siêu sức bền, khả năng xác định vị trí, và năng lực cơ bản là tạo và điều khiển băng. Nếu Smith hay bất kỳ nhân viên trị an dày dạn kinh nghiệm nào ở đây thì sẽ đánh giá tên này đang ở mức nguy hiểm cấp Jack hoặc Queen mất.
Tất nhiên, vì tôi tương đương cấp Knight, và đang giữ bài, nên hoàn toàn có khả năng xử lý.
Đoạn, tôi nắm lấy drone và bay ngược ra sau, trốn thoát qua các lỗ hổng trên tường, tay còn lại bắn các phát đạn khiêu khích nhằm dụ hắn đi ra ngoài khu tàn tích chật hẹp. Ở không gian chật hẹp này thì sẽ dễ tấn công hơn. Bom khói, tiếng nổ, hay trấn áp hỏa lực, bất cứ chiến thuật nào cũng có thể sử dụng hiệu quả.
Nguyên tắc thứ hai, sử dụng sóng điện từ để áp chế năng lực của đối phương. Resion có tính chất cộng hưởng với sóng điện từ, do đó lực lượng hành pháp cũng áp dụng để triệt tiêu năng lực của đối tượng. May mắn là các đối tượng có codename đều được đo tần số dao động của Resion, do đó tôi liên tục canh để ngắt năng lực tạo băng của Frostbite. Cuộc giao tranh giờ đây chỉ còn tôi tấn công từ trên cao, trong khi né các mảnh vụn nhỏ luôn luôn trượt mục tiêu mà đối phương vơ vội. Mấy cái vách cũng sắc lắm chứ có phải không đâu?
Và nguyên tắc thứ ba, áp chế bất cứ khi nào có thể. Tôi đang dẫn dụ đối phương vào tình huống chiến đấu áp sát trên không, lúc đó tôi có thể nã liên tiếp ba băng đạn vào người ở khoảng cách gần. Mặc dù thực tế tôi đang ngó lơ nguyên tắc này khi có thể quăng vài quả lựu đạn xuống dưới. Trong không gian kín như vậy thì chỉ riêng sóng xung kích cũng thừa sức hạ gục bất cứ ai.
Được rồi, hắn đang dồn sức nhảy bật đến chỗ tôi, đúng như kế hoạch. Tới lúc thử món đồ chơi mới của Alys rồi. Giật chốt. Tiếng còi báo động inh ỏi vang lên. Alys, bộ em chưa tháo loa báo động ra hả? Tệ hơn nữa, đối phương vẫn tiếp tục lao đến mà không có dấu hiệu khựng giữa chừng kia kìa …
À phải rồi, còn phải bấm nút nữa nhỉ.
Frostbite lao đến như một quả tên lửa, trúng đích. May mắn rằng, năng lực của tôi cho phép dịch chuyển ngẫu nhiên bản thân tới một vị trí bất kỳ, khi hệ thống ghi nhận sắp có nguy hiểm tới tính mạng. Chính xác hơn là thao túng trạng thái dây để tạo một lỗ sâu tạm thời. Nhờ đó, tôi có thể chiến đấu bất chấp nguy hiểm tính mạng, ít nhất là trước khi bị hạ đường huyết.
“Ngươi cầm cái món đồ chơi đấy làm gì!” – Frostbite điên tiết gào lên, át hết cả tiếng còi báo động. À phải rồi …
Nhưng trong khi hắn đang vận công một lần nữa, thì một tiếng két két nhỏ của kim loại vang lên. Liền sau đó, các công trình bằng thép xung quanh bị cắt thành các mảnh bởi một đường chém vô hình, ngọt xớt như dao nóng gọt bơ vậy.
Tôi lập tức kích hoạt thiết bị áp chế Resion lần hai, khôi phục trạng thái ban đầu của các công trình. Trước mặt tôi giờ là cơ thể của tên Frostbite đang nằm sõng soài với một vết chém lớn trước ngực. Không sao, với vết thương đó thì cứu chữa kịp thời không nguy hiểm tới tính mạng đâu. Cách đó một khoảng là một hình bóng hơi lùn, mặc áo mưa đen tuyền trùm toàn thân cùng với một chiếc ô màu xám rịt, cùng với các dải dây đai màu nâu xỉn vắt chéo toàn thân. Qua ảnh phản chiếu từ mảnh cửa sổ, đằng sau hắn có biểu tượng của bang Ash Vulture, cùng với dấu gạch chéo màu đỏ chồng lên trên. Còn phía trên ngực trái có dán … một lá bùa? Nhìn chúng rất giống những lá bùa mà hiện chúng tôi đang thu thập.
“Anh có thể nhìn thấy tôi sao?” – một giọng trầm cất lên.
“Là anh đã giúp tôi sao?” - Tôi bất giác phản ứng lại.
Liền sau đó, hắn nhìn thẳng vào mắt tôi …
Sao tôi lại đứng đơ người ra như này nhỉ? Trước mặt tôi là cơ thể của tên Frostbite đang nằm sõng soài với một vết chém lớn trước ngực. Không sao, với vết thương đó thì cứu chữa kịp thời không nguy hiểm tới tính mạng đâu. Có lẽ hắn đã vô tình điều khiển gai băng chém chính mình.
Và bên cạnh là drone trợ chiến của hắn. Còn nguyên. Và chứa phần mềm trợ chiến của đám Ash Vulture. Và không có bất kỳ nhân viên FBAC hay người có thẩm quyền yêu cầu giao nộp bên cạnh. Trúng mánh rồi! Tôi nhanh chóng lấy drone của hắn, gửi thông báo đến cho Smith để điều lực lượng tới áp giải Frostbite, sau đó bay về điểm hẹn với Alys.
Alys vẫn đứng trên ma pháp trận đó, lơ lửng trên không trung. Dưới mặt đất, những mảng sơn chống gỉ ngả hết sang màu đen, còn các bức vách tường kim loại thủng lỗ chỗ, có những đoạn cháy còn trơ mỗi bộ khung. Thêm vào đó, các công trình dưới chân Alys đổ rạp xuống, co nhúm lại như vỏ lon nước được ép lại cả. Từ xa cũng cảm nhận được nhiệt độ nóng cháy da cháy thịt, cùng với mùi kim loại cháy khét nồng nặc trong không khí. Tôi đang kiểm điểm lại bản thân về những lần chọc ghẹo hơi quá đà của em ấy sau khi chứng kiến đống hoang tàn này đây.
“Solara, anh có gặp … vấn đề gì không?” – Alys quay sang hỏi tôi.
“Có chứ. Cuối cùng thì chúng ta cũng có thêm một bộ chứa phần mềm của tụi Ash Vulture rồi. Không vui sao được?”
“Không, em hỏi thật đó, Solara. Anh nhìn … khác lạ lắm?” – Alys nói với một tông giọng lo lắng.
“Kể cả em nói thế thì … anh chỉ giao tranh với 1 tên tội phạm truy nã thôi. Không có vấn đề gì cả.”
Tôi đâu có bỏ sót chi tiết gì đâu, đúng không?
***
Sáng hôm sau, tôi ra quán cà phê trên đại lộ Hồng Vân để bàn về việc điều tra các lá bùa cũng như về chuyện của Frostbite. Không gian nơi đây rộng rãi và thoáng mát, thơm mùi cà phê, cùng với tiếng nhạc giao hưởng nhẹ nhàng và thư giãn, chả bù cho đám tàn tích chiều qua. Hiện tôi đang đợi một gã cao hai mét, với quả tóc vàng chóe chải chuốt gọn gàng, mà thấp thoáng từ xa đã thấy
“Lúc nào gặp anh, nhìn anh cứ như kho vũ khí di động vậy, Smith ạ.”
“Cẩn thận không bao giờ là thừa cả. Nhất là mấy đứa mạnh cấp Knight như cậu.”
“Thì anh cũng cấp King rồi còn gì? Chỉ ngay dưới cấp thảm họa Arcane thôi đấy.”
Phải, gã này đích thị là một con quái vật. John Smith, đặc vụ cấp cao của FBAC, đồng thời cũng là đối tác với văn phòng Serenmor. Nhờ gã này mà văn phòng chúng tôi mới có thể hoạt động được, bởi bản chất chúng tôi vẫn đang hoạt động ngoài vòng pháp luật.
Có điều gã lúc nào cũng cảnh giác. Mặt thì tươi cười nói chuyện, nhưng hơi thở lúc nào cũng duy trì sâu và đều đặn như đang chiến đấu, mắt đảo quanh liên tục, chưa kể đi uống cà phê mà sau lưng vẫn đeo thanh trường kiếm với khiên chống bạo động, còn trước ngực vẫn treo lủng lẳng khẩu AK. Giờ mà bảo Smith lập tức trấn áp bất cứ Hóa thân Arcane cấp độ Arcana tự dưng xuất hiện ở đây thì tôi cũng tin.
“Mà lần sau tiết chế lại được không? Nhìn đống hỗn độn hôm qua, đồng nghiệp của tôi á khẩu không nói lên lời luôn. Anh biết họ nói gì không? “Làm sao một người lại có thể gây ra thiệt hại ở mức này?” và đang yêu cầu nâng mức độ nguy hiểm của cậu lên King đấy.”
“Ha ha, một người sao?” - tôi cười khoái trá, rồi cảm kích nói – “Cảm ơn vì đã che giấu chuyện của Alys nhé!”
“Tôi không che đậy việc này được mãi đâu. Điều duy nhất tôi chấp nhận nguy cơ bị kỷ luật là nhờ tỉ lệ hoàn thành công việc của văn phòng cậu đấy.”
“Được rồi, tôi sẽ chú ý.” – tôi giả vờ đồng thuận cho qua chuyện – “Tới việc thứ hai, bên anh điều tra về các lá bùa tôi gửi đến đâu rồi?”
“Bùa nào?” – Smith ngơ ngác hỏi. Như dự đoán.
Nói rồi, tôi đưa tấm ảnh chụp chung của Alys với Kurobara ra. “Anh có nhận ra ai đây không?”
“Cậu đưa ảnh tự sướng của Alys ra làm gì?” – Smith ngơ ngác tập hai, nét mặt bắt đầu lộ ra vẻ khó chịu. Vậy là Smith không nhận thức được sự tồn tại của Kurobara.
“Điều cuối cùng” – tôi đưa danh sách các nhân vật đã bị tôi trấn áp khi sử dụng phần mềm của Ash Vulture - “Việc phân tích phần mềm của drone các đối tượng này sử dụng, bên anh tiến triển đến đâu rồi?”
“Solara, nói huỵch toẹt ra đi. Tôi sắp cạn dần kiên nhẫn rồi.” – Smith hằn học đáp lại.
“Căn bản là, có một kẻ có thể thao túng ký ức tập thể.” Nói rồi tôi từ tốn giải thích tình hình cho Smith nghe. “Đây là hai bản ghi tay của tôi. Một bản anh sử dụng, bản còn lại cất dưới chỗ nào đó bí mật. Có vẻ tên đó có thể xóa sạch các dữ liệu kỹ thuật số.”
“Có khi nào việc mất trí nhớ có mang tính chọn lọc không?”
“Anh nhớ được các thông tin liên quan trong câu hỏi số 3, nhưng thử nhớ lại tôi đã hỏi những gì đi. Với một sĩ quan tình báo như anh, việc nhớ lại toàn bộ đoạn hội thoại chỉ là chuyện nhỏ thôi nhỉ?”
“Solara. Đây không phải xóa trí nhớ đơn thuần nữa, mà là kiểm soát thông tin diện rộng. Cậu hiểu hệ quả của việc này chứ?” – Smith ngập ngừng một lúc, rồi tuyên bố - “Cậu có toàn quyền hành động.”
Sau đó, chúng tôi còn thảo luận về nhiều vấn đề khác nữa, mà quan trọng là trao đổi thông tin liên quan tới các vụ việc dị thường khác. Mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ, cho tới khi Smith đề cập tới Alys.
“Tôi suy nghĩ lâu rồi, nhưng tôi muốn tuyển dụng con bé chỗ cậu làm nhân sự của FBAC.”
“Smith, không.” – tôi gằn giọng đe dọa – “Tôi không muốn Alys gặp nguy hiểm. Ít nhất không dính dáng gì tới các lực lượng vũ trang, cho dù là của tư nhân, khu tự trị, hay của liên bang đi nữa. Bọn Ash Vulture chuyên đi săn não người kia, anh nghĩ tôi có thể bình tĩnh nhìn em ấy bước vào nguy hiểm sao?”
“Với tất cả danh dự của mình, FBAC hoàn toàn có đủ khả năng đảm bảo an ninh cho nhân viên hậu cần. Anh thừa biết mức độ đảm bảo an ninh của Phòng ban số 21 hay công ty an ninh Ironwall cũng không thể sánh với Liên bang.”
Phòng 21 là bộ phận trực thuộc lực lượng vũ trang Novagrad Sector, chuyên trách xử lý các vấn đề dị thường; trong khi đó, Ironwall là công ty an ninh tư nhân hoạt động rộng khắp Liên bang với nhân sự được xếp hạng từ cấp 6 trở lên, thường được thuê để phụ trách hỗ trợ trị an. Vấn đề là, Phòng 21 phân công công việc theo kỹ năng, khiến cho Alys rất có khả năng bị đẩy lên tiền tuyến nguy hiểm, còn Ironwall là công ty bình phong cho rất nhiều hoạt động xã hội đen. Chưa kể đối với tất cả các đơn vị vũ trang, bao gồm cả FBAC.
“Và anh cũng thừa biết với khả năng của mình, Alys sẽ có một codename, với xếp hạng ít nhất mức độ Queen. Với tư cách là người duy nhất có thể sử dụng ma thuật … tàn dư công nghệ của Arcana, không ít thế lực sẵn sàng nhắm vào em ấy.”
“Vẫn an toàn hơn việc anh cố giấu Alys cho tới giờ.” – Smith ngưng lại, rồi nói tiếp – “Tôi không thể che giấu thông tin mãi được. Bỏ khẩu súng xuống, rồi suy nghĩ thấu đáo về việc này đi.”
***
Sau cuộc nói chuyện với Smith, tôi trở về văn phòng và suy ngẫm lại về chuyện của Alys. Cầm tấm ảnh của Alys trên tay, tôi suy ngẫm về các ký ức xưa cũ. Tôi vốn dĩ quen biết Alys trước khi mất trí nhớ, thậm chí đã trở thành người nhà của em ấy ở thế giới cũ. Thế nên, tôi cũng khá ngạc nhiên khi nửa năm trước Alys quyết định đến đây ứng tuyển làm nhân viên, và càng ngạc nhiên hơn khi em ấy bị mất trí nhớ nặng.
Quả thực, trước đây tôi đã từng lạc tới thế giới của Alys. Với kiến thức của một nhà khoa học mới vào nghề, tôi đã biến một vương quốc phép thuật tiến lên thời kỳ Cách mạng Công nghiệp, lan tỏa tư tưởng tiến bộ và tự do cho vương quốc, đồng thời trở thành một trong những người lãnh đạo vương quốc. Tên vương quốc là Serenmor, nhưng vì nỗi sợ những điều không biết, Serenmor còn được các quốc gia láng giềng gọi là Quỷ quốc.
Quỷ vương, đồng thời là cha của Alys, chính là người nâng đỡ tôi từ lúc tôi vừa đặt chân tới vương quốc. Cái tên Solara cũng không phải là tên ban đầu của tôi, đó là tên nhà vua ban tặng với tư cách là một trong Tứ đại Thiên vương. Kết quả là mức sống của người dân được nâng lên rõ rệt, và nền khoa học phát triển vượt bậc song song cùng các tiến bộ trong lĩnh vực ma thuật.
Thế nhưng một ngày nọ, một vị anh hùng được triệu hồi đến thế giới này. Chỉ duy nhất một người đó, ngay cả đạo quân đông đảo hàng vạn quân, quy tụ đông đảo các ma pháp sư hùng mạnh cũng như sức mạnh công nghệ tiệm cận Thế chiến 2 cũng không thể cản bước cô ấy. Thậm chí, con người đó vẫn đứng vững sau khi diện kiến Quỷ vương, hay vẫn toàn mạng sau khi trực tiếp hứng trọn sức nổ của một quả bom Sa hoàng.
Và như tiên đoán được sự sụp đổ tất yếu của vương quốc, trước lúc thân chinh lần cuối, đã yêu cầu tôi mang Alys đi trốn.
Ký ức về thảm họa diệt quốc, cũng như các ký ức liên quan, một ngày nào đó Alys sẽ phải đối mặt thôi. Nhưng trước lúc đó, tôi quyết định sẽ giữ kín bí mật này, cũng như đảm bảo em ấy được an toàn.
Tiếng cọt kẹt cùng tiếng chuông ngân của cửa văn phòng mở ra, cùng với tiếng nói “Chào buổi sáng” trong trẻo vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ bộn bề.
“Chào buổi sáng, Alys.” – tôi đáp lại.
“Solara à, chuyện của mấy lá bùa với Kurobara bạn em, anh có thông tin gì mới chưa?”
“Kurobara … là ai?” – tôi ngơ ngác hỏi.
“Đừng đùa chứ, Solara. Bữa nào anh chả bàn luận với em về việc này.” – Alys nói với giọng lanh lảnh rồi quay người về phía tôi. Nhưng rồi, Alys chợt chết lặng, nhanh chóng đặt hai bàn tay lên mặt tôi rồi kéo về phía em ấy và chằm chằm quan sát một hồi.
“Từ bao giờ chứ?” – Alys đột nhiên im lặng một cách lạ thường. Đoạn, em ấy nhẹ nhàng tiến gần tôi, rồi … vòng hai tay rồi ôm lấy tôi, dúi mặt thật mạnh vào ngực. Chuyện em ấy tiếp xúc thân mật đã là chuyện cơm bữa, tuy nhiên, gần gũi tới mức độ này thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Alys này…”
“Im nào, Solara. Anh lại bị nguyền rồi.”
Dạo gần đây, hễ lúc nào tôi làm việc cùng Smith là lại bị nguyền.
“Solara. Thời gian tới, anh có thể ngừng gặp mặt gã từ FBAC đó được không?”
“Anh vẫn phải gặp mặt thường xuyên mà. Hơn nữa, còn phải thu thập thông tin về … mấy lá bùa … và … Kurobara?” – tôi vừa nói, vừa lờ mờ nhớ lại vài ký ức.
“Em biết. Mấy thứ này em cũng quan tâm lắm đấy chứ, chúng đều liên quan tới sự biến mất của bạn em.” – nói đoạn, Alys lại ngập ngừng, rồi với giọng có hơi mếu máo, em vùi mặt mình vào tôi mà sụt sùi đáp lại - “Nhưng mà, mấy lần trước, anh chỉ bị nguyền nhẹ, em nhìn phát là em có thể giải được cho anh. Nhưng mà, lần này … Sao em không nhận ra chứ? Anh cứ bị nguyền mà không xác định được nguyên nhân như thế này, em lo lắm.”
“Không sao đâu, Alys. Hơn nữa, anh nghĩ anh biết ai đứng đằng sau sự biến mất của bạn em rồi?”
“Solara này.” – Alys nói với vẻ giọng nghiêm túc – “Tốt nhất anh nên nói thật đi.
“Anh thề. Lúc anh được giải nguyền thì anh có nhớ ra một đoạn ký ức quan trọng.”
Đó là về tấm ảnh tôi cầm trên tay khi hồi tưởng về quá khứ. Thực chất đó vẫn là tấm ảnh mà Alys cùng Kurobara. Đó cũng là gã mặc áo mưa màu đen vào hôm qua. Dựa theo các điểm mà tôi đã thấy hôm qua …
“Có vẻ từ lúc gặp gã áo đen đấy thì anh bắt đầu có dấu hiệu mất trí nhớ như mọi người.”
Bên cạnh đó, tôi cũng cần giải lời nguyền càng sớm càng tốt, nếu không thì Alys sẽ không chịu để yên cho tôi tự do hành động mất. Theo lời Alys, cơ chế của nguyền cũng giống như việc chế tạo vật phẩm ma thuật vậy, đều là việc đưa mạch ma thuật – theo ngôn ngữ hiện đại hơn là mạch Resion – lên đối tượng cần tác động.
Cho dù vậy, thì việc tác động từng người một, nhất là việc xâm nhập vào trụ sở của FBAC thực sự không khả thi. Có lẽ hôm qua chỉ là một sự cố hy hữu thôi.
Lời nguyền cũng mất thời gian để tác động. Nếu dựa vào việc lời nguyền lây truyền như bệnh dịch thì cũng dễ giải thích về hiện tượng mất ký ức tập thể được, nhưng tôi lúc nào cũng chỉ tiếp xúc thời gian ngắn với Smith, nên việc lời nguyền xâm nhập qua lớp bảo hộ của Alys rất khó.
Vậy còn nếu lây truyền qua đường máy tính thì sao? Với đặc trưng phải tiếp xúc lâu dài với các thiết bị điện tử, thì người bình thường sẽ bị phơi nhiễm với lời nguyên toàn thời gian.
“Khi bạn đã loại bỏ những điều không thể, thì điều còn lại, dù khó tin đến đâu, cũng chính là sự thật.”
“Câu này em biết. Nhưng sao tự nhiên lại nói như NPC vậy Solara?”
“Alys này, lời nguyền có lan qua thiết bị kỹ thuật số được không?”
“Hả? Làm sao mà đượ…” – Alys ngập ngùng một lát, rồi nói tiếp – “Khoan đã, em cũng chưa suy xét đến khả năng này. Phần mềm hỗ trợ chiến đấu của Ash Vulture đúng là có dấu vết của Resion thật, nhưng suy cho cùng thì cũng chỉ là một mảnh Resion ký sinh trong hệ thống thôi, không có tác động gì tới kết quả đầu ra cả. Để em kiểm tra lại.”
Nói rồi, Alys cầm lấy drone và máy tính của tôi, lặng lẽ kết nối với máy tính rồi ngồi phân tích mã nguồn. Sau một lúc.
“Anh nói đúng, quả thật có chương trình lạ trong drone của anh. Bản thân chúng còn có dấu vết của Resion nữa. Đây đích thị là một virus máy tính dị thường.”
“Alys này, liệu virus này có làm anh mất ký ức … không, là ngăn trở nhận thức về một sự vật gì đấy không?”
“Em không rõ. Mạch Resion này không sử dụng hệ thống ma thuật mà em biết, em không đọc được.” Nói đoạn, Alys nói tiếp - “Nhưng chúng lại rất giống với mạch Resion của mấy lá bùa.”
“Vậy là giả thuyết của anh là đúng. Alys này, em có thể tạo ra một chương trình chống lại virus dị thường đó không?”
“Có vẻ như lời nguyền ảnh hưởng tới anh hơi nặng đấy, Solara à.” – Alys lại nở nụ cười tinh nghịch của mọi khi – “Là kĩ thuật viên dị thường thiên tài duy nhất cả thế giới có một ở văn phòng Serenmor, đương nhiên là Alys đây cũng rất thành thạo về lập trình, anh quên sao? Cơ mà … Anh tính lan truyền chương trình của em như virus sao? Như thế được tính là một cuộc tấn công mạng hướng tới chính quyền đấy.”
“Đằng nào Smith cũng bảo anh có toàn quyền điều tra mà. Cứ coi đó là lời của FBAC đi.”
***
“Mà này … giải nguyền thì em cũng đâu cần phải tiếp xúc “thân mật” như vậy đâu?”
“Bí mật!” – Alys duyên dáng khẽ cười.
Chaporia
Bình Luận (0)