Chủ nhật cuối cùng của tháng 5, tiết trời có vẻ đẹp từ sáng.
Nhiệt độ cũng bắt đầu tăng khi mặt trời lên, hương hè phảng phất được mang đến bởi gió, khá khác so với không khí của Hokkaido mà họ đã đến ba hôm trước.
Vài ngày nữa là sang tháng sáu, mùa hè cũng đang cận kề.
Làn da cảm nhận được sự thay đổi của mùa. Sorata, đang đứng trước Sakurasou, nhìn theo chiếc xe tải chuyển đồ đang dần khuất đi.
Sau khi chiếc xe xuống từ dốc, nó quẹo phải ở ngã tư.
Không còn xe chuyển đồ nào nữa, cũng chẳng còn âm thanh nào vang lên. Sorata quay người lại và nhìn vào ký túc xá được tạo từ gỗ.
Một ký túc xá quy tụ những học sinh "cá biệt" của trường Suiko — Sakurasou.
Sorata đã sống ở đây được khoảng hai năm. Và giờ đây, lại có thêm hai học sinh "cá biệt" nữa.
Và rồi, hôm nay lại một học sinh rời đi mà không chờ đến ngày tốt nghiệp.
“Đây là quyết định của Aoyama.”
Sorata lẩm bẩm một mình khi quay trở về Sakurasou, cởi giày, nhưng thay vì trở về phòng mình, cậu bước lên tầng hai.
Không chút do dự, cậu đi thẳng đến căn phòng ở cuối hành lang và dừng lại trước phòng 203.
"........."
Vài giờ trước, vẫn còn tấm bảng cùng dòng chữ “Phòng của Nanamin”, nhưng giờ không còn nữa. Trước mắt cậu lúc này chỉ là một cánh cửa trống.
Sorata gõ cửa và cánh cửa vốn không được đóng chặt dần dần mở ra.
Tất cả đồ đạc đã được chuyển đi chỉ còn lại một căn phòng giờ đây hoàn toàn trống rỗng.
Không khí về sự hiện diện của con người cũng đã biến mất theo cảm giác sống, để lại một buồn bã đến lạ thường.
Cậu nhìn thấy một người đứng gần cửa sổ.
Hình bóng một cô gái đang quay lưng lại với cậu, ánh mắt cổ hướng ra ngoài ngoài cửa sổ, tại đó có cây hoa anh đào lá đã chuyển lá xanh.
"Aoyama."
Sorata gọi tên cô, và Aoyama Nanami quay đầu lại với mái tóc đuôi ngựa khẽ đung đưa.
"Xe chuyển đồ đi rồi đấy."
"Hmm, cảm ơn cậu."
Sau khi nói vậy, Nanami lại một lần nữa đưa mắt ra ngoài cửa sổ.
"Chỉ mới mười tháng ngắn ngủi thôi. Nhỉ?"
Lần đầu tiên Nanami đến Sakurasou là vào tháng 7 năm ngoái, tức là trong kỳ nghỉ hè.
"Ừm. Đúng vậy."
Để trở thành một
seiyuu
, Nanami đã rời quê nhà. Cô làm thêm để trang trải cuộc sống. Vì không đủ tiền đóng cho ký túc xá bình thường nên đã chuyển đến Sakurasou.
“Tớ cảm giác như đã sống ở đây rất lâu rồi. Thật kì lạ phải không?”
“Vậy sao? Tớ cũng từng có cảm giác như thế.”
“Ồ, vậy sao?”
“Ừm”
“Nhưng... hôm nay tất cả sẽ kết thúc.”
Nanami tự lấy lại tinh thần, cùng giọng nói giống như là đang diễn, cô quay đầu lại với vẻ phấn chấn.
Đúng vậy, mọi thứ sẽ kết thúc hôm nay.
Do đó Sorata đứng ở cửa, cố gắng ghi nhớ hình bóng của Nanami – cô gái từng sống trong căn phòng số 203.
“........”
Nanami không nói gì với Sorata.
Hai người nhìn nhau trong giây lát, mà không hề cảm thấy gì khác thường. Với Sorata và Nanami lúc này, chừng ấy giây là đủ.
Người lên tiếng trước là Nanami.
“Cậu còn điều gì muốn nói với tớ không?”
tran đang đi tắm hoặc nấu cơm tí dịch tiếp
Chaporia
Bình Luận (0)