Ba, thống kê thiệt hại tài sản trong nhà.
Bốn, chuẩn bị hồ sơ ly hôn.
Năm, liên hệ môi giới bất động sản.
Tôi đọc hết từng dòng, nhắn lại một chữ:
“Làm.”
Chín giờ sáng, Phương Nghiên đến cùng một trợ lý.
Mẹ tôi pha trà cho cô ấy. Bố tôi thì lấy ra một chiếc túi hồ sơ lớn, bên trong là toàn bộ giấy tờ liên quan đến căn hộ của tôi.
Hợp đồng mua bán.
Biên lai thanh toán.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Sao kê chuyển khoản.
Tất cả đều được ông sắp xếp theo thứ tự thời gian, gọn đến mức Phương Nghiên cũng phải ngẩng đầu nhìn ông.
“Chú chuẩn bị kỹ thật.”
Bố tôi bình tĩnh nói:
“Lúc con gái tôi mua nhà, tôi đã nghĩ đến ngày này.”
Tôi ngẩn ra.
Bố tôi không nhìn tôi.
Ông chỉ cúi đầu vuốt phẳng mép giấy, giọng nói rất thấp.
“Không phải nghĩ đến chuyện nó sẽ ly hôn. Chỉ là tôi luôn nghĩ, con gái mình phải có đường lui.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Phương Nghiên nhìn tôi một cái, rồi nhanh chóng chuyển sang việc chính.
“Dư An, từ bây giờ, tất cả trao đổi với Lục Hoài Khiêm đều ghi âm hoặc lưu lại bằng chứng. Không cãi nhau qua điện thoại. Không gặp riêng. Không về căn hộ một mình. Cậu hiểu không?”
Tôi gật đầu.
“Hiểu.”
Mười giờ rưỡi, Lục Hoài Khiêm đến nhà tôi.
Anh ta không đến một mình.
Đi cùng anh ta là Mã Hồng Mai và Lục Thiến.
Ba người đứng ngoài cửa, ấn chuông liên tục.
Mẹ tôi đứng dậy định ra mở cửa, nhưng Phương Nghiên cản lại.
“Để cháu.”
Cửa mở ra.
Lục Hoài Khiêm vừa nhìn thấy tôi thì sắc mặt đã dịu xuống, như thể chỉ cần anh ta hạ giọng, tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn theo anh ta về.
“Dư An, đủ rồi. Anh đến đón em.”
Tôi ngồi trên sô pha, không động.
Phương Nghiên đứng chắn trước cửa, cười nhạt.
“Anh là Lục Hoài Khiêm?”
Anh ta nhíu mày.
“Cô là ai?”
“Luật sư đại diện của Thẩm Dư An.”
Sắc mặt Lục Hoài Khiêm thay đổi rõ rệt.
Mã Hồng Mai phía sau lập tức chen lên.
“Luật sư gì chứ? Nhà chúng tôi xử lý chuyện trong nhà, cần cô xen vào à?”
Phương Nghiên vẫn giữ nụ cười công việc.
“Bà Mã, trước khi nói chuyện, tôi nhắc bà một câu. Từ giờ trở đi, mọi lời nói của bà đều có thể được ghi lại làm bằng chứng.”
Mã Hồng Mai nghẹn lại.
Lục Thiến trợn mắt.
“Chị dâu, chị có ý gì? Chuyện nhỏ trong nhà mà chị làm như kiện tụng lớn lắm ấy.”
Tôi đứng dậy, cầm chiếc túi hồ sơ trên bàn lên.
“Chuyện nhỏ?”
Tôi rút tờ giấy chẩn đoán ra, đặt trước mặt bọn họ.
“Nếu thấy nhỏ, chúng ta đến đồn công an nói tiếp.”
Sắc mặt Mã Hồng Mai trắng bệch trong nháy mắt.
Lục Hoài Khiêm lập tức nhìn về phía mẹ mình.
“Mẹ, mẹ ra tay mạnh lắm à?”
Mã Hồng Mai lập tức cao giọng:
“Mẹ chỉ dạy dỗ nó một chút! Có ai làm dâu mà không chịu được mấy cái này? Ngày xưa mẹ còn bị bà nội con bắt quỳ cả đêm, mẹ có nói gì không?”
Tôi nhìn bà ta, bỗng cảm thấy rất buồn cười.
Có vài người bị đẩy xuống bùn, không nghĩ cách bò ra.
Họ chỉ mong thế hệ sau cũng lăn vào đó cùng mình.
Phương Nghiên đặt một bản thông báo lên bàn cạnh cửa.
“Đây là thông báo yêu cầu rời khỏi căn hộ. Căn hộ thuộc tài sản riêng trước hôn nhân của cô Thẩm Dư An. Hiện tại, ngoài Lục Hoài Khiêm, những người còn lại không có bất kỳ quyền cư trú hợp pháp nào. Trong vòng hai mươi bốn giờ, vui lòng dọn toàn bộ đồ đạc cá nhân ra khỏi nhà.”
Lục Thiến hét lên:
“Dựa vào đâu? Đó là nhà anh trai tôi!”
Tôi nhìn cô ta.
“Giấy chứng nhận quyền sở hữu có tên anh trai cô không?”
Lục Thiến nghẹn họng.
Mã Hồng Mai giận đến mức mặt đỏ bừng.
“Cô đã gả vào nhà họ Lục rồi, nhà của cô đương nhiên là nhà họ Lục!”
Tôi hỏi lại:
“Vậy tiền tiết kiệm của bà có phải cũng là tiền của tôi không?”
“Cô mơ à!”
“Vậy bà đang mơ cái gì?”
Cả phòng khách nhà mẹ đẻ tôi lập tức yên lặng.
Lục Hoài Khiêm mím môi, nhìn tôi bằng ánh mắt không vui.
“Dư An, em nhất định phải làm khó coi như vậy sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Lúc mẹ anh t/át tôi, anh có thấy khó coi không?”
Anh ta hít sâu một hơi.
“Anh đã nói rồi, mẹ chỉ là người lớn, bà ấy nóng tính. Em là con dâu, nhịn một chút thì sao?”
“Vậy bây giờ tôi cũng nói với anh.” Tôi bình tĩnh đáp, “Tôi nóng tính. Anh nhịn một chút đi.”
Mặt Lục Hoài Khiêm lập tức tối sầm.
Lục Thiến còn định mở miệng, nhưng Phương Nghiên đã đưa thêm một tờ giấy khác ra.
“Đây là danh sách tài sản bị hư hại trong căn hộ, tạm tính theo hình ảnh camera hiện có. Ghế sô pha trắng bị giẫm bẩn và rách góc, rèm ban công bị kéo hỏng, mặt bàn trà bị trẻ con dùng dao rọc giấy rạch xước, tường phòng khách dính dầu. Tổng thiệt hại sơ bộ là ba mươi tám nghìn sáu trăm tệ. Sau khi bên giám định vào nhà kiểm tra, con số có thể tăng.”
Lục Thiến há hốc miệng.
“Cái sô pha đó làm bằng vàng à?”
Tôi cười nhạt.
“Không phải vàng, nhưng là tôi mua. Cô giẫm bẩn thì phải đền.”
Mã Hồng Mai tức đến mức môi run lên.
“Cô tính toán với người nhà như vậy, sau này còn sống với Hoài Khiêm kiểu gì?”
Tôi đáp:
“Không sống nữa.”
Lục Hoài Khiêm đột nhiên ngẩng đầu.
“Em nói gì?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Ly hôn.”
Hai chữ ấy vừa rơi xuống, Lục Hoài Khiêm như bị người ta tạt một chậu nước lạnh.
Anh ta nhìn tôi rất lâu, rồi bật cười.
“Thẩm Dư An, em đừng lấy ly hôn ra dọa anh. Chúng ta mới cưới ba ngày. Em ly hôn thì mặt mũi nhà em cũng chẳng dễ nhìn đâu.”
Mẹ tôi bước ra từ phòng bếp.
Bà lau tay vào khăn, bình tĩnh đến lạ.
“Nhà tôi không cần cái mặt mũi phải đổi bằng việc con gái bị đ/ánh.”
Mã Hồng Mai chỉ tay vào mẹ tôi.
“Bà dạy con gái kiểu gì vậy? Vừa mới cưới đã xúi ly hôn!”
Mẹ tôi nhìn bà ta.
“Tôi dạy nó không được để ai đ/ánh lần thứ hai.”
Một câu đó khiến Mã Hồng Mai nghẹn cứng.
Bố tôi từ đầu đến cuối vẫn ngồi im.
Đến lúc này, ông mới chậm rãi đứng dậy.
Ông không cao giọng, cũng không nổi giận.
Nhưng ánh mắt ông lạnh đến mức Lục Hoài Khiêm vô thức lùi nửa bước.
“Thông báo đã đưa. Trong vòng hai mươi bốn giờ, nhà họ Lục các người dọn khỏi nhà con gái tôi. Quá hạn, chúng tôi báo cảnh sát.”
Lục Hoài Khiêm nhìn tôi.
“Dư An, em thật sự muốn tuyệt tình như vậy?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Anh ta cắn chặt răng.
“Được. Em giỏi lắm.”
Nói xong, anh ta kéo Mã Hồng Mai rời đi.
Lục Thiến đi sau cùng, trước khi ra cửa còn quay đầu trừng mắt với tôi.
“Chị chờ đó. Anh tôi tốt như vậy, chị bỏ lỡ rồi đừng có hối hận.”
Tôi nhìn cô ta, mỉm cười.
“Yên tâm. Tôi không có sở thích nhặt rác về ngắm.”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Trong phòng khách, Phương Nghiên vỗ tay rất nhẹ.
“Câu cuối được đấy.”
Tôi ngồi xuống, bỗng thấy cả người hơi mệt.
Nhưng trong lòng lại nhẹ hơn rất nhiều.
Hóa ra khi không còn muốn giữ gìn một cuộc hôn nhân mục nát, mọi chuyện đều trở nên đơn giản.
Chiều hôm đó, Lục Hoài Khiêm không dọn đi.
Chaporia
Bình Luận (0)