Anh ta im lặng.
Tôi không chờ anh ta trả lời.
“Lục Hoài Khiêm, đơn ly hôn tôi đã chuẩn bị xong. Hoặc anh ký, hoặc chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Tôi ngắt máy.
Từ camera, tôi nhìn thấy cảnh nhà họ Lục bị mời ra khỏi căn hộ.
Tần Dịch làm việc rất gọn.
Anh ta không cãi nhau, không đôi co, chỉ đưa giấy chứng nhận quyền sở hữu mới ra, sau đó gọi ban quản lý, bảo vệ và công an khu vực đến làm chứng.
Mã Hồng Mai ngồi bệt xuống sàn phòng khách, khóc lóc om sòm.
“Trời ơi, con dâu bất hiếu đuổi mẹ chồng ra đường rồi! Có còn thiên lý không!”
Tần Dịch đứng ở cửa, áo vest phẳng phiu, giọng nói không cao không thấp.
“Bà là mẹ chồng của chủ cũ. Không phải mẹ tôi. Tôi đã mua nhà hợp pháp. Mời bà rời đi.”
Mã Hồng Mai lập tức chỉ vào anh ta.
“Anh là đàn ông mà đi ức h/iếp người già à?”
Tần Dịch cười nhạt.
“Tôi chỉ ức h/iếp người chiếm nhà tôi.”
Lục Thiến ôm mấy túi đồ, tức đến mức bật khóc.
“Anh trai, anh nói gì đi chứ! Chúng ta thật sự phải đi à?”
Lục Hoài Khiêm đứng giữa phòng khách, mặt mày xám xịt.
Anh ta nhìn căn nhà đã từng được anh ta mặc định là của mình, nhìn họ hàng nhà mình bị bảo vệ lần lượt mời ra ngoài.
Cuối cùng, ánh mắt anh ta dừng lại ở camera trên tường.
Tôi biết anh ta đang nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn anh ta qua màn hình.
Không nói gì.
Nhưng tôi tin, anh ta hiểu.
Từ giây phút anh ta nói “em nhịn một chút là xong”, chúng tôi đã không còn gì để nói nữa.
Buổi tối hôm đó, cả nhà họ Lục chen chúc trong một nhà nghỉ nhỏ gần ga tàu.
Người đầu tiên không chịu nổi là bác cả.
Ông ta gọi cho Lục Hoài Khiêm ngay trong nhóm gia đình.
“Hoài Khiêm, nhà là do vợ cháu bán, chuyện này cháu phải giải quyết. Cả nhà bác không thể ở nhà nghỉ mãi được.”
Em họ anh ta cũng nhắn:
“Anh, tiền phòng tối nay ai trả vậy?”
Lục Thiến gửi liên tiếp mấy tin nhắn thoại, giọng đầy nước mắt.
“Anh, vali của em bị bảo vệ ném ra ngoài, hộp mỹ phẩm của em vỡ hết rồi. Chị dâu quá đáng quá!”
Mã Hồng Mai thì gào trong nhóm:
“Hoài Khiêm, con gọi nó về đây xin lỗi mẹ ngay! Mẹ không tin nó dám ly hôn thật!”
Nhóm gia đình ấy vốn không có tôi.
Nhưng Lục Hoài Khiêm có một thói quen rất tệ.
Anh ta thường đăng nhập WeChat trên máy tính ở nhà tôi, sau đó quên đăng xuất.
Máy tính ấy nằm trong thư phòng, trước khi rời đi tôi đã mang theo.
Vì vậy, tin nhắn trong nhóm gia đình nhà họ Lục liên tục hiện lên trước mắt tôi.
Tôi ngồi trước màn hình, nhìn đám người ấy từ ban đầu mắng tôi vong ân, đến sau đó bắt đầu đổ lỗi cho nhau.
Bác gái cả trách Mã Hồng Mai:
“Em nói xem hôm đó em t/át nó làm gì? Nó có nhà, có tiền, con trai em lấy được nó là phúc. Em ra oai làm gì?”
Mã Hồng Mai lập tức phản kích:
“Tôi không lập quy củ thì sau này nó cưỡi lên đầu cả nhà à?”
Lục Thiến thêm dầu vào lửa:
“Đều tại chị dâu keo kiệt. Một căn nhà thôi mà, cả nhà ở cùng thì sao?”
Đứa cháu trai vừa thi đại học xong gửi một câu:
“Vậy giờ con ở đâu để đi nhập học?”
Không ai trả lời nó.
Tôi chụp lại toàn bộ.
Phương Nghiên xem xong, nói:
“Đẹp. Rất đẹp. Đặc biệt là câu ‘một căn nhà thôi mà’ của em chồng cậu, sau này dùng làm tư liệu phản bác dư luận cực kỳ hợp.”
Tôi hỏi:
“Dư luận?”
Phương Nghiên cười lạnh.
“Cậu nghĩ bọn họ sẽ chịu im à?”
Quả nhiên, ngày hôm sau, Lục Thiến đăng một bài lên mạng xã hội.
Bài viết rất dài.
Trong lời kể của cô ta, tôi trở thành một người con dâu giàu có nhưng lạnh máu, vừa cưới ba ngày đã xúi giục chồng ly hôn, lén bán nhà, khiến mẹ chồng già yếu và cả đám họ hàng phải ngủ ngoài đường.
Cô ta còn đăng ảnh Mã Hồng Mai ngồi khóc trước cửa chung cư.
Caption rất cảm động.
“Phụ nữ bây giờ có chút tiền là coi thường nhà chồng. Anh tôi thật sự cưới nhầm người rồi.”
Bài viết nhanh chóng có người bình luận.
Có người mắng tôi bất hiếu.
Có người nói tôi tính toán.
Có người bảo phụ nữ lấy chồng rồi thì nhà cửa cũng nên để hai vợ chồng cùng sử dụng.
Tôi xem đến đây thì tắt điện thoại.
Mẹ tôi tức đến mức mặt trắng bệch.
“Để mẹ mắng nó!”
Tôi giữ tay bà lại.
“Không cần.”
Phương Nghiên rất bình tĩnh.
Chaporia
Bình Luận (0)