Sau cái t/át ấy, tôi không quay đầu lại thêm một lần nào nữa.

Tôi ôm con gái, cắt đứt toàn bộ mọi phương thức liên lạc, để mặc bốn mươi bảy cuộc gọi nhỡ nằm lại phía sau rồi lặng lẽ bước lên chuyến bay thẳng đến Heathrow.

Khoang máy bay yên tĩnh đến lạ.

Niệm Niệm ngoan ngoãn ngủ trong lòng tôi, hơi thở đều đều, gương mặt nhỏ nhắn vẫn bình yên như chưa từng biết người lớn vừa trải qua điều gì.

Tôi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại.

Thông tin chuyến bay vẫn còn sáng lên trước khi thiết bị hoàn toàn mất kết nối.

Ở độ cao hơn ba mươi nghìn feet, mọi tín hiệu đều đã biến mất.

Nhưng có một vài chuyện, dù không nhìn thấy, tôi vẫn biết rõ.

Giờ này, Lục Cảnh Thâm hẳn đang đứng giữa căn nhà rộng lớn mà chúng tôi từng gọi là tổ ấm.

Có lẽ anh đang tìm tôi.

Có lẽ anh đang gọi hết cuộc này đến cuộc khác.

Cũng có thể, đây là lần đầu tiên anh phát hiện căn nhà ấy yên tĩnh đến đáng sợ.

Mười hai tiếng trước.

Ngay giữa một nhà hàng đông kín thực khách, chỉ vì Diệp Nhược Lan, anh đã không hề chần chừ mà giáng xuống mặt tôi một cái t/át.

Tiếng động ấy vang lên khô khốc.

Rõ ràng.

Sắc lạnh.

Nó cắt ngang mọi tiếng nói cười trong nhà hàng.

Từng ánh mắt đồng loạt hướng về phía tôi.

Không một ai lên tiếng.

Khóe môi tôi truyền đến vị m/áu tanh nhàn nhạt.

Đầu lưỡi chỉ khẽ chạm vào cũng đủ khiến tim tôi lạnh đi từng chút một.

Điều khiến tôi đau nhất chưa bao giờ là cái t/át ấy.

Mà là người ra tay.

Ba năm.

Chỉ một cái t/át đã đủ đánh thức tôi khỏi giấc mộng mà tôi cố chấp gìn giữ suốt ba năm trời.

Từ năm hai mươi ba tuổi đến năm hai mươi sáu tuổi, tôi mang danh nghĩa là vợ của Lục Cảnh Thâm.

Tôi từng vì anh mà từ bỏ cơ hội phát triển sự nghiệp ở London.

Cũng từng tự tay gác lại con đường mẹ đã cẩn thận chuẩn bị cho mình.

Tôi chấp nhận ở phía sau anh.

Chấp nhận trở thành một người vợ toàn tâm toàn ý.

Anh từng nói, điều anh thích nhất là mỗi lần mở cửa trở về đều có người đợi sẵn.

Thế là tôi đợi.

Ngày nào cũng đợi.

Anh nói Diệp Nhược Lan chỉ là một người bạn bình thường.

Tôi tin.

Anh nói những cuộc gọi lúc nửa đêm đều liên quan đến công việc.

Tôi cũng tin.

Anh nói rất nhiều.

Còn tôi thì tin hết.

Tin đến mức ngay cả khi trong lòng đầy nghi ngờ, tôi vẫn tự thuyết phục bản thân rằng hôn nhân cần sự bao dung.

Đến cuối cùng.

Thứ tôi nhận lại là một bàn tay không hề do dự.

Niệm Niệm bỗng khẽ cựa mình trong giấc ngủ.

Bàn tay nhỏ mềm mại vô thức nắm lấy vạt áo tôi như đang tìm cảm giác an toàn.

Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc con.

Cánh tay cũng siết con chặt thêm một chút.

Rồi chậm rãi khép mắt lại.

Lục Cảnh Thâm.

Anh thật sự cho rằng người phụ nữ bị anh làm tổn thương sẽ mãi mãi không thể rời xa anh sao?

Không.

Người sai là anh.

Anh chưa từng đánh gục tôi.

Điều anh phá hủy chỉ là chút hy vọng cuối cùng tôi còn dành cho cuộc hôn nhân này.

Mà tôi, Hứa An Nhiên, chưa bao giờ cần dựa vào thân phận “bà Lục” để sống tiếp.

Máy bay hạ cánh xuống Heathrow.

Ngay khi điện thoại vừa khởi động trở lại, màn hình liên tục rung lên.

Bốn mươi bảy cuộc gọi nhỡ.

Người gọi chỉ có một.

Lục Cảnh Thâm.

Bên dưới là mười hai tin nhắn WeChat.

Tin đầu tiên viết.

“An Nhiên, em đang ở đâu?”

Tiếp theo là.

“Đừng giận nữa, về nhà đi.

Chúng ta nói chuyện.”

Tin nhắn cuối cùng được gửi lúc ba giờ sáng.

“Hứa An Nhiên, rốt cuộc em muốn gì?”

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn hết tất cả.

Trong lòng không còn bất kỳ gợn sóng nào.

Sau đó, tôi đưa điện thoại cho người trợ lý đã đứng chờ từ sớm.

“Chị Lâm, đổi số giúp em.”

Lâm Nguyệt Chi nhận lấy điện thoại.

Suốt cả quá trình, cô ấy không hỏi lấy một câu.

Năm năm đồng hành đã đủ để cô hiểu.

Nếu tôi đã quyết định rời đi, vậy thì sẽ không bao giờ quay đầu nữa.

Tôi bế Niệm Niệm bước ra khỏi nhà ga.

Tháng Mười ở London mang theo hơi lạnh đặc trưng.

Gió ẩm lướt qua gò má vẫn còn hơi rát.

Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy mỗi hơi thở mình hít vào đều nhẹ nhõm.

Không còn phải chờ đợi.

Không còn phải nhẫn nhịn.

Cũng không còn phải sống vì bất kỳ ai khác.

Một chiếc Bentley màu đen từ từ dừng lại trước cửa nhà ga.

Cửa sau mở ra.

Mẹ tôi đã ngồi đợi sẵn bên trong.

Vừa nhìn thấy tôi, bà lập tức đưa mắt về phía Niệm Niệm trước.

“Đi cẩn thận. Đừng để con bé nhiễm gió.”

Tôi khẽ gật đầu rồi bế con lên xe.

Đợi cửa xe khép lại, mẹ mới chậm rãi đưa tay vuốt lên gò má tôi.

Đầu ngón tay bà vừa chạm đến vệt đỏ còn chưa tan trên má trái thì bất giác dừng lại.

Không một câu chất vấn.

Không một lời an ủi.

Bà chỉ lặng im.

Nhưng tôi vẫn nhìn thấy bàn tay đặt trên tay vịn của bà đã siết chặt đến trắng bệch.

“Mẹ, con không sao.”

Bà nhìn tôi rất lâu rồi mới khẽ gật đầu.

“Không sao là tốt.”

Giọng bà vẫn bình tĩnh như mọi ngày.

Chỉ có tôi mới nghe ra sự lạnh lẽo đang bị bà cố gắng đè nén.

“Ba con đã cho người chuẩn bị xong căn hộ ở London từ trước. Phòng của Niệm Niệm cũng sắp xếp đầy đủ rồi. Hai mẹ con cứ ở đó trước.”

Bà dừng một chút rồi nói tiếp.

“Mọi chuyện còn lại, chúng ta sẽ từ từ giải quyết.”

“Mọi chuyện còn lại, chúng ta sẽ từ từ giải quyết.”

Câu nói ấy của mẹ rất nhẹ.

Nhưng tôi hiểu.

Khi mẹ tôi nói “từ từ”, nghĩa là bà đã chuẩn bị để không bỏ sót bất kỳ người nào.

Xe chậm rãi rời khỏi Heathrow.

Bên ngoài cửa kính, London chìm trong một màu xám lạnh. Mưa bụi mỏng rơi xuống mặt đường, ánh đèn xe kéo dài thành từng vệt sáng nhòe nhoẹt trên nền nhựa ẩm ướt.

Niệm Niệm vẫn ngủ.

Con bé dựa vào ngực tôi, đôi tay nhỏ xíu nắm chặt lấy cổ áo, hàng mi cong khẽ rung theo từng nhịp thở.

Mẹ nhìn con bé một lúc lâu.

Sau đó bà quay đầu sang tôi.

“Thằng bé có biết con đưa Niệm Niệm đi không?”

Tôi lắc đầu.

“Không biết.”

“Nhà họ Lục thì sao?”

“Cũng chưa biết.”

Mẹ tôi không nói nữa.

Bà chỉ chậm rãi rút điện thoại ra, gửi đi một tin nhắn.

Tôi không nhìn nội dung.

Cũng không hỏi.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn biết rõ một chuyện.

Người nhà họ Hứa có thể ôn hòa, có thể nhẫn nhịn, có thể giữ thể diện cho người khác.

Nhưng nếu có ai thật sự động đến người nhà họ Hứa, vậy thì thứ họ nhận lại chắc chắn không chỉ là một lời trách móc.

Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính.

Đường phố London vẫn xa lạ như ba năm trước.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi lại thấy trái tim mình dần dần bình tĩnh xuống.

Ba năm qua, tôi từng nghĩ mình không còn đường lui.

Tôi từng nghĩ nếu rời khỏi Lục Cảnh Thâm, tôi sẽ mất đi một gia đình trọn vẹn cho Niệm Niệm.

Tôi từng nghĩ chỉ cần anh vẫn còn một chút tình nghĩa với tôi, tôi có thể nhẫn thêm một lần.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...