20px

Anh nghẹn lời.

Tôi cười mỉa.

“Phó Ngôn Tự.”

“Trong chuyện tình cảm.”

“Anh quá dây dưa.”

“Anh có thể buông cô ấy.”

“Nhưng lại không nỡ rời bỏ cô ấy.”

“Em không tin anh thật sự không biết.”

“Không lâu sau khi sang nước ngoài.”

“Cô ấy đã ở bên người khác.”

“Em cũng không tin.”

“Anh thật sự không biết.”

“Trong mắt cô ấy.”

“Lợi ích còn quan trọng hơn anh.”

“Chỉ là…”

“Chính anh không buông xuống được.”

Trong mắt anh dâng lên những gợn sóng cảm xúc.

“Tình cảm mười năm.”

“Đối với anh quá nặng.”

“Đối với cuộc hôn nhân của chúng ta.”

“Cũng quá nặng.”

Tôi đưa tay.

Nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay anh khỏi cửa xe.

Rồi đóng cửa lại.

Khởi động động cơ.

Qua gương chiếu hậu.

Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Không hề nhúc nhích.

Tôi không nhìn thêm nữa.

Đạp ga.

Lái xe rời đi.

10

Đến khi tôi mở WeChat của công ty thì trong nhóm đã có hơn trăm tin nhắn.

“Tổng giám đốc Phó xóa sạch Weibo rồi. Sạch sẽ không còn gì luôn. Không còn bất kỳ dấu vết nào liên quan đến Lục Thanh.”

“Nghe nói bây giờ bên tập đoàn Phó thị, Lục Thanh còn không vào được công ty. Bảo vệ chặn ngay từ cổng. Cô ta đến mấy lần đều bị mời ra ngoài.”

Phía dưới là cả một chuỗi sticker.

“Đàn ông đúng là bạc tình. Lúc yêu thì trời có sập cũng che cho em. Hết yêu rồi thì chính anh ta là người đạp đổ bầu trời của em.”

Vài dòng sau.

Có người trả lời:

“Thôi đi. Bạc tình cái gì. Là Lục Thanh tự lao vào làm người thứ ba. Tự làm tự chịu.”

Tôi tắt điện thoại.

Màn hình tối lại.

Không đọc tiếp nữa.

Đã gần đầu xuân.

Thời tiết lúc nóng lúc lạnh.

Sắp tan làm thì bất ngờ nổi gió lớn.

Lạnh chẳng khác nào vẫn đang giữa mùa đông.

Đồng nghiệp còn đùa.

Biết đâu nửa đêm lại có tuyết.

Tôi kéo chặt áo.

Đi xuống lầu.

Vừa đến ngã tư.

Phía sau chợt có người đuổi theo.

“Tuyên Tuyên.”

Phó Ngôn Tự khoác áo măng tô lên vai tôi.

“…Anh…”

“Anh chỉ tiện đường.”

Công ty anh và công ty tôi nằm ở hai hướng hoàn toàn ngược nhau.

Tôi chặn động tác anh đang định cài áo giúp mình.

Giọng anh căng cứng.

“Anh chỉ mang áo đến cho em thôi.

“Mỗi khi sang xuân em rất dễ bị cảm.”

“Không cần.”

Tôi lạnh lùng cắt ngang.

Cởi áo xuống.

Trả lại cho anh.

“Em có thể tự chăm sóc bản thân.”

“Không cần anh làm những chuyện thừa thãi.”

“Nếu anh có thời gian.”

“Chi bằng mau ký vào thỏa thuận ly hôn đi.”

Anh siết chặt chiếc áo trong tay.

Im lặng một lúc.

Rồi lên tiếng.

“Tuyên Tuyên, anh với Lục Thanh…”

“Đó là chuyện của hai người.”

Tôi lập tức cắt ngang.

Rồi quay người chạy vào ga tàu điện ngầm.

________________________________________

Ngày hôm sau tan làm.

Lúc về đến nhà thì trời đã tối hẳn.

Đến gần.

Tôi mới nhìn thấy một người đang đứng trước cửa.

Phó Ngôn Tự dựa vào tường.

Trên tay xách một túi giữ nhiệt.

Thấy tôi.

Anh lập tức đứng thẳng người.

“Anh mang đồ ăn khuya đến cho em.”

“Thấy em đăng vòng bạn bè nói phải tăng ca.”

“Anh bảo dì nấu ít canh rồi mang sang.”

Tôi đứng cách anh vài bước.

Không nhúc nhích.

Trước đây.

Mỗi lần tăng ca về muộn.

Tôi luôn bảo dì giúp mình nấu sẵn một bát canh nóng.

Canh sườn bắp.

Hoặc canh sườn hầm củ sen.

Chỉ cần uống một bát.

Cả người sẽ nhẹ nhõm hẳn.

Nhưng tôi lắc đầu.

“Không cần.”

“Nếu em muốn uống canh.”

“Em sẽ tự thuê người giúp việc.”

Những ngón tay anh siết chặt quai túi giữ nhiệt hơn một chút.

“Anh không bận sao?”

Tôi hỏi.

“Nghe nói gần đây công ty anh đang phát triển dự án mới.”

“Tầng kỹ thuật gần như đêm nào cũng sáng đèn.”

Phó Ngôn Tự xuất thân từ dân kỹ thuật.

Trước đây.

Mỗi lần công ty phát triển dự án mới.

Anh đều cùng mọi người thức trắng đêm bám dự án.

Anh im lặng một lúc.

Rồi khẽ nói:

“Bận.”

“Nhưng anh nhớ em.”

Anh bước lại gần một bước.

Đến lúc ấy.

Tôi mới nhìn rõ vẻ mệt mỏi trong mắt anh.

Rõ ràng đã thức nhiều ngày.

Tôi khẽ thở dài.

“Luật sư của em nói.”

“Anh vẫn không chịu ký thỏa thuận ly hôn.”

“Là vì không hài lòng với việc phân chia tài sản sao?”

Sắc mặt anh trầm xuống.

“Anh không muốn ly hôn.”

“Anh đã thay đổi rồi.”

“Anh đã cắt đứt hoàn toàn với Lục Thanh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...