Bình luận lại xuất hiện:

【Rắn là động vật biến nhiệt, tôi cũng không phân biệt được chú nhỏ của chúng ta bị nóng quá ngất đi, hay là bị mùi hương của vợ làm cho mê mẩn.】

【Kệ đi, dù sao chú nhỏ nhà ta cũng sung sướng rồi.】

Hóa ra rắn tiếp xúc với cơ thể người quá lâu sẽ bị nóng sao?

Tôi sợ người nắm quyền Lục gia xảy ra chuyện trong tay mình, chỉ đành đưa nó sang ghế phụ.

Nhưng con rắn hổ mang vừa ở ghế phụ chưa đầy một giây đã khó chịu “xì xì” hai tiếng.

Sau đó lại lần mò bò vào lòng tôi.

Xem ra nhất thời vẫn chưa chết được.

Tôi cũng mặc kệ, để nó tiếp tục cuộn tròn trong lòng mình.

03

Tôi không biết con rắn hổ mang này có thể giả vờ được bao lâu, nên vẫn mua cho nó một hộp nuôi.

Nhưng nó hoàn toàn không thèm để ý đến hộp nuôi.

Chỉ quấn lấy tôi.

Từ dưới lầu lên trên lầu.

Từ phòng ngủ đến phòng tắm.

Con rắn hổ mang dừng lại trước cửa phòng tắm, dường như giằng co rất lâu, dùng “đạo đức” để trói buộc bản thân.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi đóng cửa phòng tắm lại.

【Chú nhỏ vẫn quá có nguyên tắc.】

【Truyện người rắn không nên đi theo hướng này chứ! Thịt đâu! Cưỡng chế đâu! Ba ngày ba đêm không nghỉ đâu!】

【Tôi lại khá thích thiết lập tôn trọng nữ chính như vậy.】

Tôi không để ý đến những dòng bình luận lơ lửng.

Bắt đầu tẩy trang.

Nhưng trong đầu vẫn không tránh khỏi nhớ lại lời Lục Dữ nói.

“Giang Sở Sở, chúng ta chia tay đi. Kiểu nhan sắc nhạt như nước của em không phải gu của tôi.”

Thật ra câu này, tôi có thể chấp nhận.

Thứ tôi không chấp nhận được là câu tiếp theo của anh ta:

“Tôi đường đường là đại thiếu gia Lục gia, từ tiểu học đến đại học đều là nam thần. Ở bên một cô gái bình thường như em, nói ra thật sự mất mặt.”

Càng nghĩ càng tức!

Đồ chó!

Còn đến lượt anh ta đánh giá tôi sao!

Tôi trông như thế nào, cũng không cần phải tự ti, hiểu chưa!

Cuối cùng cũng tắm xong.

Ngoài phòng tắm truyền đến tiếng chuông điện thoại của tôi.

Bình luận cũng lại xuất hiện:

【He he, là điện thoại của nam chính. Nam chính gấp rồi!】

【Nam chính chắc là nhận ra tâm tư của chú nhỏ, sợ chú nhỏ đào góc tường của mình.】

【Tôi theo phe chú nhỏ! Nhấn mạnh lại, nam chính là người đề nghị chia tay, nữ chính bây giờ độc thân, chú nhỏ theo đuổi là hoàn toàn hợp lý.】

【Trò hề! Chú nhỏ nhiều nhất chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chính mà thôi!】

Tôi không muốn để ý đến bình luận!

Cũng không muốn để ý đến cuộc gọi của Lục Dữ!

Nhưng chuông cứ reo mãi thật phiền.

Tôi chuẩn bị đi ra ngoài chặn số Lục Dữ.

Chuông điện thoại lại đột ngột dừng lại.

Tôi còn đang thấy lạ.

Thì nhìn thấy con rắn hổ mang đen bên cạnh điện thoại, giả vờ như không có chuyện gì.

Nó lặng lẽ thu lại chiếc đuôi vừa lén cúp máy.

Khá là lanh lợi đấy.

Tôi định trêu nó một chút.

Nhưng điện thoại của Lục Dữ lại gọi đến.

Tôi vừa cầm điện thoại lên, con rắn hổ mang đã chui vào lòng tôi.

Đầu rắn linh hoạt húc một cái, “vô tình” cúp máy.

Xác nhận Lục Dữ không gọi lại nữa, con rắn hổ mang cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bắt đầu bày ra vẻ vô tội đòi được vuốt ve.

【Chú nhỏ quá phạm quy rồi! Rắn tâm cơ!】

【Rắn tâm cơ mới xứng có vợ!】

【A a a! Đáng yêu quá! Hình người và hình rắn của chú nhỏ tương phản thật lớn! Tổng tài mà cũng có mặt đáng yêu như vậy sao?】

Nói đến hình người, tôi cũng có chút tò mò chú nhỏ của Lục Dữ rốt cuộc trông như thế nào.

04

Tôi cuộn mình trên sofa lướt điện thoại.

Con rắn hổ mang cuộn trong lòng tôi, dùng đầu đuôi nghịch tóc tôi.

Chơi mệt rồi thì ngủ ngon lành trong lòng tôi.

Nhân lúc nó ngủ, tôi mở giao diện chat với Lục Dữ.

Không liên lạc được với tôi, Lục Dữ đã cuống đến phát điên.

【Sở Sở, gọi lại cho tôi!】

【Tôi mua cho em cả bộ trang sức Bulgari, em có thể trả lại con rắn cho tôi không?】

【Hoặc em thích xe gì? Tôi cũng có thể mua cho em.】

Tôi nhìn con rắn hổ mang vừa có tiền vừa si tình trong lòng mình.

Đương nhiên không thể trả lại.

Tôi chỉ hỏi ngược lại một câu:

【Nói mới nhớ, chú nhỏ của anh tên là gì?】

Bên kia lập tức bùng nổ:

【Em hỏi cái này làm gì? Chú tôi ở trước mặt em hóa hình rồi à?】

Nhưng câu này nhanh chóng bị thu hồi.

Tin nhắn của Lục Dữ liên tiếp hiện ra:

【Sở Sở, con rắn vẫn ổn chứ? Bên em có xảy ra chuyện gì kỳ lạ không?】

【Tôi về suy nghĩ lại rồi, lời tôi nói đúng là khó nghe, thật ra em khá xinh, câu “bình thường” là tôi nói cứng miệng thôi.】

【Còn nữa! Con rắn đó không phải thứ tốt đẹp gì! Em đừng tin nó!】

【Em tránh xa nó ra!】

【Tôi xin em!】

【Tôi thật sự biết sai rồi!】

【Sở Sở, em đang ở đâu? Tôi lập tức đến tìm em!】

Bình luận bắt đầu hưng phấn:

【Nam chính cuống rồi! Đến cả chú ruột cũng nói xấu!】

【Truyện truy thê của tôi bắt đầu!】

Nhưng tôi không muốn thích Lục Dữ nữa.

So với Lục Dữ, con rắn hổ mang trong lòng tôi còn chủ động hơn, cũng đáng yêu hơn.

Mặc dù Lục Dữ không nói tên chú nhỏ của anh ta.

Nhưng người nắm quyền Lục thị cũng không khó tìm.

Điện thoại nhanh chóng hiện ra thông tin về Lục Tri Hành.

Một bản lý lịch cực kỳ chói sáng, cùng với nhan sắc đỉnh cao không thua Lục Dữ.

Trong ảnh, Lục Tri Hành trông trưởng thành và ổn trọng hơn.

Làn da có chút tái nhợt.

Nhưng dưới bộ vest đen và kính gọng vàng, lại tạo nên cảm giác hài hòa kỳ lạ.

Trên mặt anh mang theo nụ cười như có như không.

Xa cách mà mê hoặc.

Là kiểu người sẽ bị gọi “Daddy” điên cuồng trên mạng xã hội.

Thật sự rất khó liên hệ anh với con rắn hổ mang thích làm nũng trước mắt tôi.

Chẳng lẽ bình luận đang lừa tôi?

Nhưng dù sao nhìn trai đẹp cũng không có hại.

Để tôi xem thêm chút nữa.

Tôi quá chăm chú.

Thậm chí không phát hiện con rắn hổ mang trong lòng đã tỉnh.

Nó thò đầu ra, cùng tôi xem.

Vừa xem còn vừa gật đầu tán thành.

Thuật toán điện thoại lại đề xuất một anh đẹp trai lớn tuổi khác, tôi vừa bấm vào vừa nói một câu: “Người này cũng đẹp.”

Ngay lập tức bị cái đầu rắn thò ra húc lệch.

Con rắn ngốc còn chưa biết thân phận của mình đã bị lộ!

Vô cùng ngang ngược!

Còn lén lút chỉnh điện thoại quay lại trang vừa nãy.

Dùng vẻ mặt đáng yêu mời tôi tiếp tục “chiêm ngưỡng” hình người của nó.

Nhưng lại có chút ngại ngùng.

Chiếc đuôi trong tay tôi quấn qua quấn lại đầy bất an.

Tôi nổi lên ý xấu, thử trêu nó:

“Lục Tri Hành này rất đẹp trai.”

Đuôi rắn vui vẻ lắc lư.

Tôi lại bổ sung một câu:

“Nhưng tôi thấy người kia còn đẹp trai hơn một chút.”

Con rắn hổ mang lập tức cứng đờ.

Đôi mắt dọc xinh đẹp trong chớp mắt mất đi ánh sáng, ngã thẳng ra sofa.

Ba giây sau, nó bò vào góc.

Tôi lén đứng dậy đi nhìn trộm.

Phát hiện con rắn hổ mang… đang khóc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...