Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thư Thụy đứng dưới mái hiên bên ngoài chưa từng lộ mặt ra ngoài nhưng lại vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng ấy , chân mày y lập tức nhíu c.h.ặ.t lại , y là kẻ ghét nhất cái lũ người đạo mạo bợm bãi này , quả thực còn khiến người ta buồn nôn hơn cả cái loại lưu manh mở miệng ra là trêu ghẹo cợt nhả thẳng thừng.

Thư Thụy định bụng bước vào ngắt lời gã chưởng quầy khốn kiếp kia , nhưng lại bị Lục Lăng ở bên cạnh giữ c.h.ặ.t lấy cánh tay.

Chỉ thấy hắn dùng ngón tay cái nhẹ nhàng b.úng một cái vào ngón giữa, một vật gì đó liền bay v.út qua, b.ắ.n trúng mồn một vào mí mắt của gã chưởng quầy kia .

“Ối trời ơi, mắt của ta !”

Gã chưởng quầy chịu một cú đau điếng người , lập tức kêu la t.h.ả.m thiết rồi lấy tay bịt c.h.ặ.t lấy mắt.

lúc này nữ nhân đến ở trọ muộn màng nhận ra từ nãy đến giờ gã chưởng quầy này cứ nhìn chằm chằm vào thân thể mình , uổng công nàng còn ghé lại xem gã viết chữ có sai sót gì không .

Nữ nhân vội vàng che kín trước n.g.ự.c, vừa thẹn vừa ngượng, tức giận mắng lớn: “Đồ vô liêm sỉ! Cái tiệm này của ngươi ta không thèm ở nữa!”

“Kìa, kìa! Đừng đi mà!”

Gã chưởng quầy một tay che mắt, một tay định bước ra khỏi quầy để kéo người lại , không ngờ mụ chưởng quầy mập mạp nghe thấy động tĩnh liền đi từ bếp sau ra , vừa nhìn thấy trận thế này , sắc mặt mụ ta lập tức thay đổi, tiến lên phía trước liền nhéo c.h.ặ.t lấy tai gã chưởng quầy:

“Cái đồ không yên phận nhà ngươi, là ả muốn quyến rũ ngươi, hay là ngươi muốn quyến rũ ả, hôm nay phải khai ra cho rõ ràng với ta !”

Khách điếm trong phút chốc liền náo loạn gà bay ch.ó sủa lên.

Tình ca nhi nhân lúc trống trải này liền chui ra ngoài, nhìn thấy Thư Thụy, hắn ta vui mừng khôn xiết, kéo lấy đôi bàn tay của Thư Thụy lắc lắc liên tục: “Sao lại mang đồ ăn qua cho ta nữa rồi , ngặt nỗi ta đang bận rộn, còn bắt ngươi phải chờ lâu.”

Thư Thụy nói : “Bánh bao làm nhiều, ta ở chỗ này cũng chẳng quen biết mấy người , khoảng cách lại không xa, không mang cho ngươi thì mang cho ai chứ.”

“Vẫn còn nóng hổi đấy, ngươi tìm lúc nào rảnh rỗi thì ăn đi .”

Trong lòng Tình ca nhi ấm áp không thôi: “Ta biết rồi . Chắc là tối nay có chuyện để náo loạn rồi , chưởng quầy không có thời gian đến quản thúc ta nữa đâu .”

Nói đến chuyện này , Thư Thụy không nhịn được mà mắng: “Ta vốn tưởng mụ chưởng quầy mập mạp kia của ngươi tính tình không tốt , giờ nhìn lại , cái gã còn lại kia cũng chẳng phải thứ tốt lành gì. Ngày thường ngươi làm việc ở chỗ này thì phải tỉnh táo một chút, đừng có ở riêng một chỗ với gã.”

Tình ca nhi nói với Thư Thụy, gã chưởng quầy kia của hắn ta vốn là một tên thư sinh nghèo kiết xác, được mụ chưởng quầy mập mạp nhìn trúng, vốn dĩ gã chẳng yêu thương gì người ta , nhưng lại tham lam chuyện mụ mập mạp kinh doanh giàu có , lúc này hai người mới thành hôn.

Tuy rằng sau khi kết hôn chưởng quầy không phải ở rể nhà mụ mập mạp, chỉ có điều cơm ăn áo mặc và người nhà của gã đều phải dựa vào nhạc gia để sống qua ngày, ngày thường hoàn toàn không có tiếng nói , bản tính vốn đã không đoan chính, lại thích lén lút làm mấy chuyện thất Đức, mụ mập mạp kia lại hay ghen tuông, chỉ sợ có người quyến rũ mất chưởng quầy nên ngày thường quản thúc vô cùng nghiêm ngặt.

Những chuyện như thế này xảy ra như cơm bữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tieu-khach-diem-cua-phu-lang-phan-2/chuong-59.html.]

Thư Thụy nghe xong, khẽ thở dài một tiếng, vừa có chút chán ghét hành vi của hai người này , lại vừa lo lắng cho Tình ca nhi.

Mặt khác y còn cảm thấy nữ nhân đến ở trọ ban nãy thật là xui xẻo, trời tối rồi , tìm một cái khách điếm để nghỉ chân, vậy mà lại gặp phải loại nam nhân như thế này làm cho mình khiếp sợ, nữ t.ử ca nhi nhà người ta đơn thân độc mã ở bên ngoài vốn dĩ đã nhiều phần không dễ dàng gì.

Hai người lại nói thêm vài câu, Thư Thụy mới rời đi .

Trên đường quay về, Lục Lăng thấy dáng vẻ Thư Thụy vẫn còn có chút thẫn thờ trầm tư, hắn bèn nói : “Nếu ngươi cảm thấy chưa hả giận, ta lại đi đ.á.n.h gã một trận nữa.”

Thư Thụy nghe vậy , phụt một tiếng cười ra : “Lòng thù hận của ta đâu có lớn đến mức đó chứ.”

Y cúi đầu giẫm lên vũng nước đọng trên thềm đá xanh, khẽ giọng nói : “Ta chỉ là nhìn nữ nhân kia rồi suy bụng ta ra bụng người thôi. Nghĩ lại chặng đường này nếu như không có ngươi ở bên cạnh, không biết sẽ có thêm bao nhiêu chuyện phiền phức nữa.”

Chân mày Lục Lăng khẽ động đậy: “Ta không biết mình có giải quyết được phiền phức cho ngươi hay không , nhưng... chỉ cần ngươi không cảm thấy ta là một gã phiền phức là được rồi .”

Thư Thụy ngước đầu nhìn về phía Lục Lăng, khuôn mặt gầy gò lạnh lùng tuấn tú kia dưới màn đêm, được ánh đèn l.ồ.ng bên vệ đường mạ lên một lớp màu sắc nhu hòa, kéo theo ánh mắt nhìn về phía y cũng càng thêm phần nhu hòa hơn rất nhiều.

Trong lòng y vô cớ nảy lên một cái thình thịch, ngay sau đó vội vàng né tránh ánh mắt của Lục Lăng.

“Thiều ca nhi, đang bảo hai đứa không có ở nhà thì đi đâu rồi , A Tinh nhà ta muốn tìm ngươi để nói chuyện này .”

Thư Thụy nghe thấy từ đằng xa truyền đến tiếng gọi của Dương Xuân Hoa, liền vội vàng đáp lại một tiếng, y chạy nhỏ bước qua đó: “Tới ngay đây ạ.”

Lục Lăng nhìn Thư Thụy đang chạy về phía trước , dường như trong lòng có thứ gì đó đang sinh sôi nảy nở, lớn mạnh điên cuồng.

Hắn không rõ rốt cuộc đó là cái gì, nhưng trong lòng lại phát ra hơi ấm, cảm thấy đó cũng không phải là chuyện xấu xa gì.

“Cái nhân bánh bao màn thầu này của ngươi trộn quả thực là khéo quá, cái nào ăn cũng thấy hương vị khác nhau , cũng chỉ có ngươi mới có cái sự kiên nhẫn này thôi.”

Thư Thụy ngồi xuống trong tiệm của Dương Xuân Hoa, cười nói : “Ngươi vội vàng gọi ta qua đây, chẳng lẽ chỉ là vì để khen ngợi cái bánh bao màn thầu này của ta làm ngon thôi sao ?”

Dương Xuân Hoa rót nước trà , Tống Hướng Học hơn tám tuổi bưng đến cho Thư Thụy dùng.

Cậu có chút rụt rè nói : “Trưa hôm nay lúc tan học, ta dùng cơm xong rồi quay lại , học thục có mấy người đồng môn đều bị đến muộn. Tuy rằng hôm nay trời mưa, đường xá khó đi , đi lại chậm chạp làm chậm trễ thời gian đến muộn cũng là lẽ thường tình, chỉ là ngày trước trời mưa to hơn, cũng chẳng thấy có mấy người đồng môn liên tiếp bị muộn như thế bao giờ.”

Tống Hướng Học bèn hỏi han, nghe đồng môn nói nguyên do là vì hôm nay đến mấy cái tiệm thường hay ăn để gọi món, ai mà biết được không phải ngày lễ ngày tết cũng chẳng phải kỳ thi cử gì, vậy mà người lại đông đúc vô cùng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...