Cố Yến ngồi trên sofa, cúi đầu nhìn những ghi chép.

Dày đặc chữ viết.

Ánh mắt anh dừng lại ở dòng đầu tiên.

“Yêu cô ấy. Tôn trọng cô ấy. Trân trọng cô ấy.”

23

Tôi trở về nhà, đột nhiên lại cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Trong đầu vẫn còn nghĩ đến những điều Tạ Triệu Ngọc đã dạy, hai tai nóng bừng.

Đang do dự không biết có nên đi tắm trước hay không thì Cố Yến trở về.

Anh đứng ở huyền quan, nhìn thấy tôi cũng sững người.

Tôi muốn nói lại thôi hồi lâu, cuối cùng mới nghẹn ra được một câu:

“Cái đó… có muốn về phòng… giao đấu một trận không?”

Anh đi tới, nắm tay tôi, dẫn tôi đến bên sofa ngồi xuống.

“Trước đó, tôi muốn hỏi em một câu.”

“Anh nói đi.”

“Em có thích tôi không?”

Tôi sững người.

Đã kết hôn rồi, nên hôn cũng hôn rồi, nên sờ cũng sờ rồi.

Bây giờ mới hỏi có thích hay không, có phải hơi muộn rồi không?

Tôi thử thăm dò:

“Chắc là thích.”

“Thích tôi ở điểm nào?”

Đây là câu hỏi chết người gì vậy?

Tôi vắt óc suy nghĩ, cuối cùng nghẹn ra hai chữ:

“Dịu dàng?”

Cố Yến khẽ cười:

“Tôi thích em.”

“Đã thích em từ rất lâu, rất lâu rồi.”

Tôi sững người.

“Có lẽ em không nhớ.”

Anh cụp mắt xuống.

“Bốn năm trước, vụ tai nạn liên hoàn ở đường vành đai phía Đông số 3. Em đã cứu một người.”

Đường vành đai phía Đông số 3… tai nạn liên hoàn…

Tôi từng cứu quá nhiều người, thật sự không nhớ là ai.

“Sau đó tôi từng đến cục cảnh sát tặng cờ thi đua cho em.”

“Hôm ấy tôi đã tạo kiểu rất lâu, đeo đồng hồ trị giá mấy chục triệu, khuy măng sét, kẹp cà vạt…”

Anh dừng lại:

“Nhưng trong mắt em chỉ có lá cờ thi đua giá 100 tệ kia.”

“Em cầm nó đi khoe khắp nơi, còn chẳng thèm nhìn tôi một cái.”

Tôi: “…”

Nhưng đó là cờ thi đua mà.

Trong số những người mới của đội, chỉ mình tôi có!

24

“Sau đó nghe nói nhà em có ý định liên hôn, tôi đang chuẩn bị đến tận nhà cầu hôn thì ba mẹ em lại xảy ra chuyện.”

“Trong tang lễ, em rất đau lòng. Tôi nói nếu có bất cứ khó khăn gì thì có thể tìm Cố thị giúp đỡ, em chỉ nói cảm ơn một tiếng, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.”

Tôi mơ hồ nhớ ra rồi.

Hình như quả thật có một người như vậy.

Anh nhìn tôi một cái rồi tiếp tục nói:

“Sau đó nữa, em và chị gái tiếp quản công ty. Tôi tìm hai người bàn chuyện hợp tác, chủ động đưa ra thiện chí mấy lần.”

“Hai người đều từ chối.”

Tôi chột dạ dời mắt đi:

“Chúng tôi tưởng có lừa đảo. Dù sao trước đây tôi vẫn luôn phụ trách công việc chống lừa đảo…”

Anh hít sâu một hơi.

“Cho nên em muốn liên hôn với ai cũng được, chỉ không chịu đến hỏi tôi?”

Giọng anh không nặng, nhưng lại mang theo chút tủi thân.

“Vốn dĩ tôi nghĩ, nếu em đến hỏi tôi, tôi nhất định sẽ không đồng ý ngay, để em cũng nếm thử cảm giác bị người khác lạnh nhạt.”

“Nhưng vừa nghe em hỏi, tôi lại không nhịn được… trực tiếp đồng ý.”

Trái tim tôi đột nhiên chua xót, căng tức.

Anh đứng dậy, xoa đầu tôi.

“Tôi thích em.”

“Cho nên tôi muốn trân trọng em. Đợi đến khi em thật sự thích tôi rồi hãy nói.”

Mấy ngày sau đó, chúng tôi đều đắp chăn trò chuyện trong sáng.

Nhiều nhất chỉ hôn hôn ôm ôm, sau đó chẳng còn gì nữa.

Anh không vội, nhưng tôi vội.

Đặc biệt là sau khi được Tạ Triệu Ngọc khai sáng một nửa, mấy ngày nay tôi luôn cảm thấy khô miệng khát lưỡi.

Buổi tối, anh vẫn như thường lệ nói một câu “ngủ ngon”, sau đó đưa tay định tắt đèn.

Tôi không chịu nổi nữa, lập tức nhào lên người anh.

“Cố Yến.”

“Ừm?”

Tôi hít sâu một hơi, mặt nóng đến mức không chịu nổi:

“Có lẽ tình cảm tôi dành cho anh không sâu đậm bằng tình cảm anh dành cho tôi.”

“Nhưng tôi hiểu rõ cảm xúc của mình.”

“Tôi chắc chắn, tôi đã thích anh rồi.”

Lông mi anh khẽ run.

“Đừng hỏi tôi thích anh ở điểm nào.”

“Tôi đều thích.”

“Thích chính là thích, cũng không cần lý do gì.”

Cố Yến nhìn tôi, khóe mắt dần đỏ lên.

“…Cảm ơn em.”

“Cảm ơn gì?”

“Cảm ơn em đã thích tôi.”

“Đồ ngốc.”

Tôi cúi đầu, hôn đi hơi ẩm nơi khóe mắt anh.

Cứ thế hôn dần xuống dưới.

Anh đưa tay giữ lấy sau đầu tôi, khiến nụ hôn trở nên sâu hơn.

Hơi thở dần nặng nề.

Tay tôi luồn vào áo sơ mi của anh, đầu ngón tay chạm vào làn da nóng bỏng.

Yết hầu anh lên xuống, giọng nói khàn thấp:

“Có thể không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...