Chúc mừng sinh nhật.
Chà, quả là một giáng sinh tuyệt đẹp. Ánh nắng chan hòa, đèn màu rực rỡ, các cặp đôi ríu rít bên nhau như bầy chim sẻ. Còn gì tuyệt vời hơn việc vừa tận hưởng cái không khí mát lạnh của mùa đông, vừa uống trà ngắm phố nữa nhỉ.
Đấy là điều tôi sẽ nói nếu như cái chuyện điên rồ “sáng hôm nay” không diễn ra, chắc vậy. Dù sao thì mọi sự cũng đã lỡ rồi. Trời có mãi tối đen cũng không sao, bị mắc kẹt một mình không lối thoát cũng ổn, lũ quái vật có chạy lông nhông khắp nơi như chuột đồng cũng chưa tồi tệ lắm.
Quan trọng là, chúng ta vẫn sống. Phải, đó chính là trọng điểm đó bạn tôi. Chúng ta đã sống. Chà, tôi không có ý trù ẻo những người khác đều chết. Nhưng nếu đặt việc bỗng nhiên biến mất không dấu vết với việc vẫn còn lành lặn, vẫn còn thở và tỉnh táo lên bàn cân xem vế nào tồi tệ hơn, thì chắc chắn rằng chúng ta vẫn may mắn.
Vậy nên hãy biết ơn và yêu cuộc sống của mình đi bạn tôi. Hãy sống làm sao để khi nhìn lại ta sẽ không hối hận về nó. Câu này cậu cũng đã nghe qua rồi nhỉ? Tôi không biết việc gì đã thúc đẩy cậu làm cái việc ngu ngốc này. Dù là mấy thứ anh hùng chủ nghĩa rẻ tiền hay là nhận thức non nớt của cậu. Dù cậu có bị cái gì thúc đẩy, tôi vẫn khuyên cậu nên bình tĩnh suy nghĩ và quyết định thật đúng đắn.
Gửi Thanh Thiên, Lý Nguyễn Thanh Thiên yêu quý. Máu của con thằn lằn cậu vừa chém chết đã bắn vào chỗ tôi ngồi. Ra vậy, ra đây là cái sự kiện tắm máu trên chiến trường mà mọi người hay nhắc đến. Lon trà xanh Nhật trên tay tôi giờ cũng bốc lên một mùi tanh hôi không uống được nữa. Tôi sẽ nhớ mãi kỷ niệm uống máu không mấy oai hùng này.
Tôi không giận đâu. Tôi không giận bởi vì tất cả những hành động này đều vì sinh tồn. Cậu có vụng về thiếu tinh tế một chút cũng không sao. Mạng sống là quan trọng nhất. Cậu muốn giết hết lũ quái vật này để sống, tôi luôn giơ hai tay ủng hộ.
Nhưng, cái gì mà “phải đòi lại thứ thuộc về mình”? Cái gì mà “thế giới cũng là một thứ tài sản bất khả xâm phạm thuộc về chúng ta”? Không, ý đó không hay đâu Thanh Thiên à. Cậu sẽ phải săn đuổi một vị thần, thứ mà chỉ mới “một ngày” trước cậu còn chẳng biết hắn là ai. Chết tiệt, là cậu quá non nớt, hay do cậu quá ngu ngốc vậy?
Thanh Thiên, tôi không biết ký ức đã vẽ ra cho cậu những hình ảnh gì về thế giới này. Dù nó có đẹp đẽ đến đâu, dù nó có ấm áp đến đâu, tôi cũng khuyên cậu đừng quá tin vào nó. Đừng tin vào ký ức của mình Thanh Thiên à. Vì một thứ như vậy mà vứt bỏ mọi cơ hội và liều mạng thì không đáng chút nào đâu bạn tôi.
Thử nghĩ xem, cậu đã được xuyên không, là xuyên không đấy! Thậm chí cậu còn được ban cho một sức mạnh phi thường, tuyệt! Cậu có cơ hội làm lại một cuộc đời mới. Muốn an nhàn ẩn cư cũng được, muốn mạo hiểm phiêu lưu cũng chẳng sao. Thế giới này có đủ mọi thứ tuyệt vời, từ ma thuật, cảnh quan hùng vĩ cho đến cả những người bạn mới. Chuẩn thế giới fantasy mà ta hay thấy trong tiểu thuyết nhẹ đấy Thanh Thiên.
Dù không có những tiện ích công nghệ cao, dù rằng nơi đây vẫn có loạn lạc như thời trung cổ. Nhưng nếu cậu muốn, tôi hoàn toàn có thể giúp cậu thay đổi nó, thậm chí đem cả nền văn minh nhân loại đến đây luôn cũng được.
Tôi đủ sức để giúp cậu làm thế đấy, và tôi sẽ làm nếu cậu cần. Miễn là cậu sống một cuộc đời xứng đáng, thật hạnh phúc và không phải hối hận.
Thanh Thiên ơi, cậu đã được trao cho cơ hội, hãy biết nắm lấy nó. Hãy làm những điều mà cậu muốn đi. Là điều mà cậu thật sự muốn làm đấy. Chứ không phải thứ bản năng vô nghĩa, cũng không phải thứ sứ mệnh viễn vông kia.
Khi bầu trời sáng trở lại và ánh dương ló dạng, hãy cho tôi biết câu trả lời của cậu. Tôi hi vọng, cậu sẽ thật sự sống.
Thế nhé. Một lần nữa, chúc mừng sinh nhật.
0 giờ 0 phút ngày 25 tháng 12 năm 2025.
_____
Thằn lằn là động vật máu lạnh. Hay nói đúng hơn, chúng là động vật biến nhiệt. Vào những đêm mùa đông thế này, nhiệt độ cơ thể chúng thường chỉ khoảng 20 đến 25 độ C.
Nhưng khi bị những dòng huyết dịch của chúng xối lên cơ thể, khi mà tận tay xé nát từng thớ thịt của chúng, tôi lại thấy ấm nóng lạ kỳ.
Cần làm rõ một điều, tôi vốn không có thù hận gì với chúng hết. Chính chúng mới là những kẻ đang bất chấp mọi thứ tấn công tôi. Xét theo một khía cạnh nào đó, tôi chỉ là đang tự vệ và cố bảo toàn mạng sống của bản thân. Vậy nên hành động của tôi không có chút nào là man rợ độc ác cả.
Dù rất muốn nói thế, nhưng nếu nhìn vào mọi thứ đã diễn ra, chính tôi mới trông giống như là một loài quái thú hung hãn. Huống hồ chi, bản thân tôi cũng thật sự rất muốn tận diệt sạch bọn chúng bởi vì mục đích riêng. Một người có lương tri sẽ khó mà chấp nhận được cái việc tôi đang làm.
“Không, nói đúng hơn là những người có lương tri, có đầu óc bình thường hầu hết sẽ phát điên rồi bị giết nếu rơi vào hoàn cảnh này.”
Vừa cắm sâu thanh đao vào các bó cơ đang đập thình thịch của con rồng, tôi vừa buộc miệng lẩm bẩm lời cảm thán ấy. Còn con thú khổng lồ ấy thì đau đớn giãy lên. Một phản ứng rất tự nhiên của động vật khi phải đối mặt với tử vong.
Nếu như cổ họng không bị tôi chém đứt, có lẽ nó đã gào rú hay phun lửa gì đó. Nếu như khắp người nó không chi chít những vết chém và đâm sâu hoắm, nếu như vẫn còn chút nào sức lực, có lẽ nó đã quơ quào, quăng quật và gây ra thiệt hại kinh hoàng cho mọi thứ xung quanh. Nếu như máu từ các vết thương của nó không cứ tuôn ào ra như suối, có lẽ nó vẫn còn có thể trụ thêm ít lâu nữa.
Nhưng bây giờ, những gì nó có thể làm là nằm im một chỗ giần giật như một miếng thịt vừa được mổ. Thậm chí còn chẳng thể tự trườn đi như loài ốc sên.
Vậy là tôi cũng đã làm được rồi.
Không gian xung quanh bây giờ đã không còn những âm thanh gầm gừ đổ vỡ nữa. Chốc chốc, chỉ có một vài tiếng lách tách từ những thứ đang cháy, tiếng gió lùa qua những khung cửa mở toang của các tòa nhà trống rỗng truyền tới.
Thành phố này rốt cuộc cũng đã có một lần thật sự chìm vào giấc ngủ. Không một bóng người, không một thứ chỉ còn chuyển động. Giờ đây nó chỉ nằm yên hứng lấy cơn mưa rào đang rơi xuống từ thiên không cao thẳm.
Nhìn thấy cảnh quan từ từ được một sắc xanh phủ lên, tôi bất giác thấy lồng ngực mình vẫn còn treo một thứ gì đó nặng nề.
Trời dần chuyển sáng, và ta cũng đã có thể quan sát rõ được những lớp vảy cứng và hàm răng đều tăm tắp của lũ thằn lằn. Đám bò sát đó có mặt ở khắp nơi. Từ những bức tường còn ám khói, mặt đường nhựa đầy gạch vụn và xác xe, cho đến cả các căn phòng đã từ rất lộng lẫy của các khối kiến trúc đồ sộ.
Phần nhiều trong số chúng bị chém tan ra thành nhiều phần. Có con chỉ bị cắt mất đầu và đứt đôi người. Có con thì nằm vương vãi khắp nơi, bầy nhầy và rách nát. Quả thật là rất thảm khốc. Nếu được chọn, tôi cũng muốn giết chúng theo cách gọn gàng hơn.
Nhưng khác với con người vốn rất mong manh, những con quái vật này lại là những thứ dai dẳng đến đáng sợ. Cho dù có bị chém, đâm, đập nát đầu và chẳng còn chút khả năng sinh tồn nào, thì chỉ với cái cơ thể đui mù vô hồn đang quờ quạng như xác sống còn lại, chúng vẫn có thể gây ra đủ thứ rắc rối. Chỉ cần chúng còn có thể di chuyển thì chúng còn nguy hiểm.
Nên vào lúc đó, điều tốt nhất tôi mà có thể làm là xử lý mọi thứ cử động đang trước mặt mình. Bất kể đó chỉ là một cái thân chẳng còn đầu, một cái chân gầy tong nhưng có thể bóp nát được bê tông, hay kể cả một cái thủ cấp vừa đứt lìa nhưng vẫn trợn trừng đôi mắt, nhe bộ hàm sắc nhọn sẵn sàng cắn đứt mọi thứ.
Dù trông man rợ và ghê rợn, nhưng thế này lại thực tế và an toàn hơn việc vừa đánh với lũ bò sát điên cuồng muốn giết mình, vừa cảnh giác với cả lũ vừa bị mình giết nhưng chưa thật sự “chết”.
Tuy vậy, vẫn sẽ có một vài con còn giữ được trọn vẹn hình thù cơ thể sau trận chiến. Chẳng hạn như con rồng khổng lồ mà tôi đang nằm lên. Nếu cuộn tròn người sinh vật này lại, thì có lẽ sân vận động quốc gia sẽ vừa đủ để làm ổ nằm cho nó. Với kích cỡ kỳ vỹ như vậy, nó chỉ cần tùy hứng chạy loạn thôi cũng đã đủ để gây ra thiệt hại không tài nào đong đếm nổi. Ấy vậy mà tạo hóa còn ban cả cho nó khả năng bay và phun lửa. Không quá bất ngờ khi truyền thuyết châu âu xem giống loài này là hiện thân cho sự hủy diệt.
May làm sao, hiện giờ nó cũng giống như những con bò sát khác đang ở đây. Đều đã chết.
Nhắm chặt đôi mắt, tôi thả lỏng cả người ra, cố đưa mình vào dòng suy tưởng. Cái đêm dài vô tận này sắp sửa kết thúc. Vậy là cậu ấy đã đúng. Chỉ cần giết hết ma vật, hầm ngục sẽ tự sụp đổ. Thời gian đang chạy trở lại, chẳng mấy chốc nữa tôi sẽ được giải thoát khỏi nơi đây và đến được quê nhà của kẻ ăn thế giới.
“Lúc ấy, mình sẽ…”
Nghĩ đến đó, tôi đưa tay lục lọi túi áo khoác. Một dòng chất lỏng trào ra khi tôi bắt đầu mò mẫm, hai mặt vải túi dính bết vào nhau, cảm tưởng rằng tất cả mọi ngóc ngách trên cơ thể tôi đều bị máu mủ bao lấy. Phải sau một hồi lâu, tôi mới lấy ra được một tờ giấy sắp nhũn nát.
Chờ cho những giọt chất lỏng đỏ quánh rỏ hết xuống, tôi mới nhẹ nhàng dùng hai đầu ngón tay kéo từ từ hai mép giấy mềm bục. Dòng chữ “chúc mừng sinh nhật” lem luốc dần hiện lên, quá nửa đã nhòe căm. Toàn bộ những nét mực viết đều đã bị huyết dịch đè lên, rửa trôi đi, rốt cuộc chẳng thể nào đọc được nữa.
Thứ này bây giờ chỉ còn là một mẩu giấy lộn bầy hầy hôi tanh. Và như cũng biết được điều đó, miếng giấy, thứ đã từng là một bức thư, đã tự thoát khỏi tay tôi. Nó rách phựt ra làm đôi, rơi bẹp xuống theo trọng lực rồi vỡ nát ra như là miếng đậu phụ, bỏ mặc một nửa còn lại vẫn còn đang đung đưa trên không.
Dù đã lường trước được việc này, nhưng tôi vẫn không khỏi đứng hình mất một lúc. Cảm giác đánh mất một thứ quan trong ngay trong vòng tay quả thật chẳng dễ chịu gì. Tôi lại nằm vật xuống tấm đệm vảy rồng, trút bỏ làn hơi nặng nề ra khỏi lồng ngực. Thanh đao cắm bên cạnh tôi lúc đó chỉ đứng im, lạnh lẽo đến rợn mình.
“Không giống một con người” miệng tôi vô thức lẩm bẩm những từ đó. Ngay bây giờ, tôi như đang nhìn thẳng vào cái hang lớn tối, rộng và sâu bên trong mình, cố gắng tìm kiếm chút gì đó mang tên “giá trị tồn tại”. Vậy ra cảm giác này gọi là lạc lõng sao? Nếu cậu ấy có mặt ngay ở đây, không biết sẽ cười xuề xòa hay nghiêm nghị nhìn tôi nữa.
“Săn đuổi thần linh, giành lại thế giới” rốt cuộc thì tôi cũng chỉ tìm được thứ ấy bên trong tâm hồn trống rỗng. Còn gia đình và bạn bè, cuộc đời của tôi, ước mơ của tôi, những điều ấy đáng ra phải là động lực để tôi tiến lên. Vậy mà…
“Đừng tin vào ký ức của mình Thanh Thiên à.”
Đừng quá tin vào ký ức của mình.
Dù đúng là trên thực tế, ký ức có thể sai lệch ở một mức độ nhất định. Ví như khi bạn lỡ quên mất một số tình tiết, mốc thời gian, thứ tự diễn ra hay danh tính của một ai đó, bộ não của bạn sẽ phải tự đoán và chắp vá vào chỗ bị khuyết ấy. Dẫn đến xuất hiện những đoạn ký ức thiếu rõ ràng hoặc không đúng sự thật.
Nhưng với trường hợp của tôi…
Bố của tôi không thể nào lúc là người này, lúc là người khác, có tận ba bốn bộ mặt, bộ dạng khác nhau được đúng không? Mẹ của tôi cũng không thể vừa làm bác sĩ, vừa làm luật sư hay cảnh sát được. Đứa em đang học lớp 12 khi thì là nam khi thì là nữ, còn tôi thì lại biết quá nhiều thứ so với một sinh viên y khoa chỉ mới năm hai.
Chính tôi bây giờ không biết nên tin vào việc mình đã từng có mặt ở Old Trafford để xem bóng đá hay phủ nhận chuyện bản thân lúc bé đã từng kết bạn với một cậu nhóc người Nhật tóc trắng mắt xanh nữa. Vậy đấy, mọi thứ cứ hỗn loạn cả lên, đầy lỗ hổng và chẳng có chút nào hợp lý cả. Điểm chung duy nhất của chúng là đều rất đẹp, ấm áp và vui vẻ. Hệt như đó chỉ là những mơ mộng huyễn tưởng do một kẻ tâm thần tự tạo ra để lừa bản thân vậy.
Rồi thứ nào mới là thật, thứ nào mới là giả? Tôi không biết. Gia đình tôi có thể là giả. Cuộc đời tôi có thể là giả. Ngay cả chính tôi cũng có thể là giả.
Tôi không thể tin vào ký ức của mình. Không có chút động lực nào để tiếp tục sống. Không biết mình là ai. Không có cả ước mơ hy vọng. Cứ như vậy, chỉ trống rỗng và hành động như một con rối gỗ. Hoàn toàn không có chút nào giá trị hay minh chứng cho việc tồn tại.
Ấy vậy mà tôi vẫn có thể ở yên đây phân tích những điều này được. Tôi tự hỏi liệu bản thân có thể nào sụp đổ hay phát điên được hay không. Làm gì có một ai sau khi nhận ra bản chất của mình chỉ là một thứ lạc loài vô danh lại chỉ cảm thán đúng một câu “ra vậy” được đúng chứ? Sự bình tĩnh bất thường này vốn không nên xuất hiện ở một con người.
Giờ thì tôi không biết mình có thể được xem là con người hay không nữa.
“Tại sao tôi không…
Làm sao để tôi…
Tôi muốn…”
Bất giác, một giọt nước lạnh phá tan đi sự trống trải, rơi thỏm vào cổ tôi. Cơn mưa rào đã dừng từ lâu. Nên khi bị một thứ trong mát như thế bất ngờ đánh úp, tôi có hơi giật mình.
Gượng người đứng dậy, tôi khẽ vươn vai rồi nhìn quanh. Ha, giờ thì chỗ tôi nằm chẳng phải là trên xác con rồng nữa, mà mà ban công của một tòa nhà cao tầng nào đó.
“Có vẻ đã đến giờ hẹn rồi.”
Ngay lập tức, tôi nhận ra mình đang ở đâu. Dù hơi ngạc nhiên khi khối kiến trúc chọc trời kỳ vỹ này vẫn đứng vững, nhưng cảm giác đó chẳng là gì khi nhìn thấy đường chân trời phía đông bắt đầu chuyển sắc đỏ vàng.
Tôi cố tìm xem người bạn của mình đang ở nơi nào. Đây là ban công của tầng 81, tầng cao nhất của nơi này. Quả là một chỗ hợp với tính cách của cậu ấy. Nhưng dù có ngó ngang ngó dọc, tôi cũng chẳng tài nào thấy được cái bóng dáng quen thuộc kia. Tất cả những gì có ở đây chỉ là chiếc bàn cà phê đặt sẵn một lon trà xanh Nhật.
Cậu ta không đến sao? Không đâu, cậu ta đã hẹn tôi, không thể nào có chuyện bỗng dưng dịch chuyển tôi đến đây mà lại không thèm xuất hiện được. Dù rất tùy hứng nhưng chắc chắn là cậu ta không rảnh rỗi đến mức đó.
Tôi cầm lon trà âm ấm đó lên tay, ngước đầu lên thật cao, vừa thở dài vừa tu cạn hết thứ nước thơm đắng bên trong.
Kẻ ngốc thì thường thích nơi cao, những nơi cao mà người thường không thể nào đến được. Nhìn đỉnh nhọn của tòa nhà đang chĩa vút lên mây xanh, tôi từ từ lùi lại lấy đà nhảy bật, bám vào các thanh thép rồi thoáng thoắt leo lên đỉnh.
Gió ở đây vừa lạnh vừa mạnh, xổ vào mặt tôi. Nếu không có dây bảo hộ và sức khỏe tốt thì dù là vận động viên chuyên nghiệp cũng sẽ bị nó thổi bay đi rồi rơi xuống từ độ cao hơn bốn trăm mét.
Những vẫn có một con người đang mặc kệ những rủi ro ấy mà ngồi đung đưa hai chân đầy thảnh thơi. Cậu ta vừa quay mặt về phía trời đông, vừa ngâm nga một giai điệu gì đấy trong cổ họng.
“Trễ hai giây nữa là cậu lỡ mất bình minh rồi. Nhanh nào, lại đây.”
Quả thật là rất tùy hứng. Khi nhận ra tôi đã có mặt, con người ấy mới quay đầu lại, mái tóc tung bay giữa trời lộng. Tay cậu ta vỗ bồm bộp xuống bên cạnh như muốn bảo tôi “ngồi xuống đi”.
Ở phía xa, mặt trời rực rỡ đã nhô lên, báo hiệu ngày mới đã bắt đầu.
“Cậu đã ở đây rồi thì bắt đầu thôi. Ta không còn nhiều thời gian nữa đâu.”
Nhưng khi đứng trước sự niềm nở vui tươi đó, tôi chỉ có thể trao lại cho cậu ấy một cái nhìn thẳng không chớp mắt. Có vẻ như đây không phải là thái độ mà tôi nên có lúc này. Chắc cậu ấy đã mong tôi sẽ ít nhất tiến đến rồi ngồi xuống bên cạnh. Sau một hồi im lặng nhìn lại tôi, cậu ấy chỉ thở dài, quay đầu về hướng cũ.
Cả hai chúng tôi giữ nguyên tình trạng đó mất một lúc, chỉ yên lặng để cho sự tươi mới của không gian gột rửa tâm hồn. Ánh ban mai vừa thoát khỏi màn đêm đã tìm đến sưởi ấm làn da bẩn thỉu của tôi. Nó thấm qua lớp biểu bì, đi vào máu và hâm nóng từng tế bào đang trì trệ. Ra là vậy, ra đây là lý do cậu ấy hẹn tôi ở đây.
Cảm giác dễ chịu này làm tôi càng tỉnh táo hơn. Tôi biết rõ mình phải làm gì. Tôi phải nói ra điều đó, cho dù nó có làm cho người bạn của tôi thất vọng. Nhìn mái tóc đen lấp lánh nắng vàng đang tung bay trong gió của cậu ấy, tôi hít một hơi thật sâu.
“Tôi không mong là cậu sẽ ủng hộ. Nhưng đây thật sự là quyết định sau cùng của tôi…”
Cậu ấy vẫn ngồi im, cả thân người không chút nào động đậy. Chẳng hiểu vì sao cổ họng tôi lúc đó lại cay rát. Không biết có phải vì tôi đã chọn đi trên một con đường tồi, hay vì tôi vừa phụ lại kỳ vọng của người luôn tin tưởng mình nữa.
Nếu như cậu ấy nổi trận lôi đình thì cũng dễ hiểu. Nếu như cậu ấy thất vọng nhìn tôi thở dài thườn thượt cũng chẳng có gì bất ngờ. Tôi sẽ sẵn sàng đối diện với chúng. Phải, bởi vì đây là điều mà tôi thật sự muốn làm.
“... Tôi sẽ giành lại thế giới.”
Nói xong, tôi yên lặng nhìn thẳng vào bóng lưng người bạn mình. Gió vẫn thổi, vầng thái dương vẫn đang từ từ dâng lên từ đường chân trời. Tôi có thể thấy tấm lòng mình đã nhẹ nhõm hẳn đi. Nhẹ nhõm vì tôi đã có thể đối diện với cậu ấy và nói ra những lời mình muốn nói.
“Dù tôi có trống rỗng, dù tôi có không giống một con người đi nữa, thì vẫn còn tám tỷ người khác trên thế giới. Họ biết yêu thương, họ biết mơ ước, họ biết sống. Họ là những con người thực thụ và đã bị tước mất tất cả chỉ sau một cái chớp mắt…”
Cổ họng tôi rung ngân lên khi từ con chữ thoát ra khỏi miệng. Tôi nói một hơi, nói mà không chút vấp váp hay dừng nghỉ. Không biết giọng của tôi lúc như thế nào, liệu có khó nghe hay bị cơn gió át mất không. Nhưng tôi chắc là mình đã nói bằng tất cả sự tỉnh táo, tôi tin rằng cậu ấy sẽ nghe được toàn bộ những gì tôi nói.
“Cậu có thể xem suy nghĩ đó là chủ nghĩa anh hùng đáng chê trách. Rằng tôi quá bao đồng, tôi quá ngu ngốc nhu nhược. Nhưng nếu tôi có thể yên ổn sống như chẳng có gì xảy ra, nếu tôi mặc kệ những người đã biến mất mà vui vẻ tồn tại. Thì tôi sẽ là thứ gì chứ. Tôi bây giờ có thể chưa tìm ra giá trị tồn tại của mình, nhưng tôi không muốn mình sẽ trở thành một thứ vô giá trị, một thứ ích kỷ. Đấy là còn chưa kể…”
“Chưa kể?”
Đến lúc này cậu ấy mới một lần nữa cất tiếng. Khi ánh mắt sâu thẳm của cậu rọi vào tôi, một sự kết nối lạ thường đã xuất hiện. Trái với sự tức giận hay thất vọng, con người ấy bây giờ lại như muốn tôi giải bài hết tất cả những gì trong lòng. Trong một thoáng, tôi đã hơi ngộp thở.
“... Chưa kể, với tình trạng bây giờ, tôi không thể nào ‘sống’ như lời cậu nói được.”
“Vậy là cậu định cứu thế giới vì không còn chuyện gì khác có thể làm à.”
Vừa nhìn tôi, cậu vừa nở nụ cười chua chát trên môi. Còn tôi, tôi chỉ có thể đứng yên đó. Quả không sai. Mọi chuyện hoàn toàn có thể được xem như vậy. Nhưng mà…
“Nhưng đó vẫn là quyết định sau khi tôi đã suy nghĩ kỹ càng. Xin lỗi.”
Tôi đã xong. Tất cả những gì mà tôi có thể nói đều đã được thốt ra. Người bạn của tôi vẫn ngồi yên đó, mắt hướng thẳng đầy suy nghĩ. Chúng tôi cứ ở yên như vậy một hồi lâu. Gió ngày càng mạnh thêm, chẳng hiểu sao mặt trời lại không mọc cao thêm chút nào. Cậu ấy sẽ là gì đây? Liệu có một lời phản đối gay gắt nào đó sắp được cậu ấy cất lên. Ổn thôi, tôi sẽ trực diện đối mặt với nó.
“Hầy… lúc nãy cậu nói là cậu chưa tìm ra được giá trị tồn tại của mình nhỉ?”
Nhưng không, bạn của tôi vẫn điềm tĩnh. Khuôn mặt cậu lại quanh về phía ánh dương ấm áp. Cậu không tỏ ra chút biểu cảm nào của sự thất vọng. Giọng điệu của cậu bây giờ, nghe giống như tiếc nuối hơn là cay đắng.
“Cũng được thôi. Xem như cậu sắp có một chuyến đi, một chuyến đi giúp bản thân tìm ra những điều còn khuất tất.”
Cậu ấy, cậu ấy vừa mới đồng tình với quyết định của tôi phải không? Tôi hơi bất ngờ, không thể tin là con người này lại dễ dàng chấp nhận lựa chọn có phần cảm tính của tôi như vậy.
“Cậu thật sự không giận sao?”
“Ừm, tôi chỉ mong cậu được sống một đời hạnh phúc thôi. Nếu cậu chưa biết cách để ‘sống’ như lời tôi nói, thì hãy để thời gian và trải nghiệm dạy cho cậu. Nhưng quả thật, lựa chọn của cậu là một lựa chọn khá tồi.”
Bình minh đã đạt đến ngưỡng rực rỡ nhất của bản thân. Người bạn của tôi đứng dậy, tóc tung bay, toàn thân nhuộm màu nắng. Cậu ấy đứng che trước mặt trời, quay mặt về phía tôi và nở một nụ cười. Tôi không thấy rõ được nụ cười và khuôn mặt ấy, vì nó đang hòa vào nắng, thật chói mắt.
“Lý Nguyễn Thanh Thiên, tôi cần cậu hứa với tôi. Lần sau khi ta gặp lại, cậu hãy cho tôi biết rằng cậu đã hiểu ra được điều gì. Mong rằng đến lúc đó cậu sẽ đủ trưởng thành để biết ‘sống’ bằng cách nào. Mong rằng cậu có thể tìm ra được giá trị của bản thân trong cuộc hành trình mà cậu chọn.”
Ấm quá, tôi thấy toàn thân mình như được ngâm trong chất nước được lọc ra từ ánh dương. Tôi không biết phải trả lời cậu ấy thế nào, sau cùng chỉ có thể nuốt ực một cái rồi gật đầu. Bóng hình cậu ấy sáng lên theo ngày mới, ngày càng nhạt nhòa. Hệt như thể con người đó sắp biết mất khỏi tâm trí tôi.
Mi mắt tôi bỗng dưng nặng trịch, díp xuống rồi khép chặt. Bên tai tôi bắt đầu vang lên những âm thanh vang như tiếng gọi từ rất xa.
“Đừng có chết trong cô độc nhé.”
“Hãy làm cái điều mà tôi chưa làm được.”
“Tôi sẽ luôn dõi theo, giờ thì quên đi tôi sẽ có lợi cho cậu hơn.”
“Tạm biệt.”
Tôi thiếp đi giữa bình minh và gió lộng. Vậy là đã bắt đầu rồi. Từ lúc này, mục tiêu của tôi là…
“Giành lại thế giới.”
Chaporia
Bình Luận (0)