1

Đôi mắt Lục Diễn đỏ ngầu, nắm đấm liên tục giáng xuống thành sofa.

Tôi ngồi trên chiếc sofa đơn ở góc phòng, cúi đầu bóc quả quýt đường trong tay.

Nước tinh dầu từ vỏ quýt bắn lên đầu ngón tay, hơi dính.

Bùi Cảnh Xuyên ngồi ngay cạnh tôi.

Anh bắt chéo chân, bộ vest may đo màu xám than phẳng phiu không một nếp nhăn.

Trong tay anh là chiếc bật lửa Zippo bằng bạc nguyên khối, bị anh xoay qua xoay lại đầy nhàn nhã.

Tiếng kim loại khép mở vang lên giữa căn phòng, vừa trong trẻo vừa lạnh lẽo.

“Đủ rồi.”

Bùi Cảnh Xuyên khẽ nâng mí mắt, giọng điệu hờ hững: “Chỉ vì chút chuyện cỏn con mà cậu định sống dở chết dở ở đây?”

Lục Diễn lập tức ngẩng đầu, như người sắp chết vớ được cọc cứu sinh.

“Anh à, anh không hiểu đâu… Kiều Kiều cô ấy khác…”

“Khác ở chỗ nào?”

Bùi Cảnh Xuyên cười nhạt.

Ngọn lửa xanh trên chiếc bật lửa hắt lên gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng của anh.

“Chỉ là một con chim hoàng yến nuôi trong lồng để mua vui. Bay mất thì chứng tỏ nuôi không thuần. Kịp thời cắt lỗ mới là lựa chọn sáng suốt.”

Anh lười biếng ngả người ra sau sofa.

“Tháng sau tôi sẽ đính hôn với thiên kim nhà họ Tống. Cậu cũng nên thu lại tâm tư đi, đừng vì mấy thứ không đủ tư cách bước lên mặt bàn mà tự làm khổ mình.”

Cả căn phòng bỗng im phăng phắc.

Lục Diễn ngẩn người.

Động tác bóc quýt của tôi cũng khựng lại.

Đính hôn.

Thiên kim nhà họ Tống.

Tống Minh Hi.

Tôi khẽ cụp mắt, nhìn vệt màu cam đỏ còn sót lại trên đầu ngón tay.

Tôi rút một tờ khăn ướt, cẩn thận lau sạch từng ngón.

Bùi Cảnh Xuyên nghiêng đầu nhìn tôi, rất tự nhiên hé miệng.

Tôi ngoan ngoãn đưa múi quýt đã bóc sẵn đến bên môi anh.

Anh cắn một miếng, khẽ nhíu mày.

“Chua.”

“Xin lỗi, Bùi tổng. Lần sau tôi sẽ chọn quả ngọt hơn.”

Giọng tôi ôn hòa, lễ phép đến mức không thể bắt bẻ.

Có lẽ rất hài lòng với thái độ ấy, anh đưa tay xoa đầu tôi, giống như vuốt ve một chú mèo Ragdoll quý giá.

“Ngày mai đi chọn một bộ trang sức.”

“Tiệc đính hôn tháng sau, với tư cách thư ký trưởng của tôi, em không thể làm mất mặt tôi.”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy.

Trong ánh mắt đó có sự hài lòng, có thói quen chiếm hữu, có dục vọng khống chế của kẻ đứng trên đối với vật thuộc về mình.

Chỉ không hề có sự tôn trọng.

Càng không có tình yêu.

“Vâng, Bùi tổng.”

Tôi mỉm cười hoàn hảo.

Tôi đã ở bên Bùi Cảnh Xuyên suốt năm năm.

Ban ngày, tôi là thư ký trưởng sắc sảo, thay anh chắn rượu, chắn đòn, xử lý mọi sóng gió trên thương trường.

Ban đêm, tôi là con chim hoàng yến được anh nuôi trong căn hộ cao cấp ở Phạn Duyệt, mang đến cho anh cảm xúc vừa đủ và sự hòa hợp hoàn hảo về thể xác.

Anh cho tôi mức lương khiến ai cũng ngưỡng mộ, cho tôi thẻ đen, cho tôi vô số món đồ xa xỉ.

Đồng thời cũng đặt ra ba quy tắc.

Không nói yêu.

Không hỏi hành tung.

Không mơ tưởng danh phận.

Tôi tuân thủ còn nghiêm túc hơn bất kỳ ai.

Bởi tôi hiểu rõ hơn ai hết.

Người như Bùi Cảnh Xuyên vốn không có trái tim.

Điều anh yêu chỉ có chính bản thân mình, cùng quyền lực và đế chế thương nghiệp trong tay.

Đã từng có lúc tôi nghĩ, chỉ cần tiền đủ nhiều thì duy trì mối quan hệ như thế này cả đời cũng chẳng có gì không tốt.

Nhưng bây giờ xem ra…

Vai diễn chim hoàng yến của tôi cũng sắp kết thúc rồi.

Huống hồ, Tống Minh Hi đâu phải người dễ đối phó.

Cô là thiên kim nổi danh kiêu ngạo nhất giới thượng lưu Kinh Thành, trong mắt không chứa nổi một hạt cát.

Đợi đến khi cô chính thức bước chân vào nhà họ Bùi, kết cục của một “thư ký toàn năng” như tôi, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết sẽ thảm hại đến mức nào.

Nếu anh muốn kết thúc trong êm đẹp.

Vậy tôi sẽ chủ động rời đi trước.

Mười một giờ đêm.

Bùi Cảnh Xuyên bị mấy vị tổng giám đốc giữ lại bàn chuyện làm ăn, tối nay gần như chắc chắn sẽ không về Phạn Duyệt.

Tôi mở cửa căn hộ tầng cao nhất.

Hệ thống đèn cảm ứng màu trắng lạnh lần lượt sáng lên.

Trong phòng thay đồ rộng hơn hai trăm mét vuông treo kín quần áo may đo theo từng mùa, các ngăn tủ chất đầy đồng hồ và trang sức phiên bản giới hạn.

Tôi kéo ra một chiếc vali màu đen cỡ hai mươi inch.

Mở ngăn dưới cùng của tủ quần áo.

Bên trong chỉ có hai bộ đồ thể thao cotton kiểu cơ bản.

Và một chiếc laptop cũ được tôi mua bằng chính đồng lương của mình.

Vài cuốn sách chuyên ngành đã ngả màu theo năm tháng.

Cùng với một chiếc bình giữ nhiệt đã dùng rất lâu.

Đó là toàn bộ hành lý của tôi.

Còn những chiếc túi Hermes, đồng hồ Patek Philippe hay trang sức Cartier…

Tôi đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn thêm.

Đó là đồ chơi Bùi Cảnh Xuyên mua cho “thú cưng” của mình, không phải tài sản thuộc về Thẩm Tri Ý.

Tôi ngồi xuống trước bàn làm việc, mở máy tính.

Đăng nhập tài khoản ngân hàng trực tuyến.

Con số hiện trên màn hình là tám mươi sáu triệu.

Đó là số tiền tôi kiếm được một cách đường đường chính chính trong suốt năm năm qua, đổi bằng vô số đêm tăng ca, những lần xuất huyết dạ dày và cả việc thay anh chắn hết mọi mũi tên công khai lẫn âm thầm trên thương trường.

Tôi hài lòng gập máy tính lại.

Chừng ấy tiền đủ để tôi sống an nhàn ở bất kỳ nơi nào trên thế giới, làm một phú bà nghỉ hưu sớm.

Hai giờ sáng.

Tôi soạn một lá đơn xin nghỉ việc hoàn hảo rồi gửi vào hòm thư công việc của Bùi Cảnh Xuyên.

Sau đó mở WeChat cá nhân của anh.

Tin nhắn cuối cùng vẫn là câu anh gửi vào buổi chiều.

“Bữa tối tự giải quyết đi, không cần chờ tôi.”

Ngón tay tôi lướt nhanh trên bàn phím.

“Bùi tổng, cảm ơn anh đã quan tâm tôi trong suốt năm năm qua.”

“Nghe nói anh sắp đính hôn. Để tránh những hiểu lầm không đáng có, tôi đã chủ động xin nghỉ việc và hoàn tất bàn giao.”

“Chìa khóa căn hộ cùng toàn bộ đồ vật có giá trị đều được để trong két sắt ở huyền quan. Mật khẩu là ngày sinh của anh.”

“Chúc anh và cô Tống trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.”

Tôi nhấn gửi.

Không hề chần chừ.

Nhìn khung trò chuyện màu xanh trên màn hình, tôi bỗng thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Giống như một người đã ngụp lặn dưới vũng bùn suốt năm năm, cuối cùng cũng ngoi lên mặt nước và hít được hơi thở đầu tiên.

Tôi không chặn anh.

Làm như vậy chỉ giống đang hờn dỗi, chứng tỏ bản thân vẫn còn để tâm.

Rời đi đẹp nhất…

Là lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại.

Tôi tháo thẻ SIM khỏi điện thoại, tiện tay ném vào bồn cầu.

Nhấn nút xả nước.

Lặng lẽ nhìn con chip nhỏ bé ấy bị dòng nước cuốn trôi.

Tạm biệt, Bùi Cảnh Xuyên.

Bốn giờ sáng.

Tôi kéo chiếc vali màu đen cỡ nhỏ, bước ra khỏi cổng khu căn hộ Phạn Duyệt 108.

Gió thu ở Kinh Thành lạnh buốt.

Thế nhưng quấn chặt áo khoác quanh người, tôi lại thấy cơ thể mình nóng ran.

Tôi gọi xe công nghệ, đi thẳng đến sân bay quốc tế Thủ Đô.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...