Tôi xoa đầu con bé: “Không sao, chỉ cần mẹ thích bố là đủ rồi.”
Tiếng bước chân phía sau khựng lại.
Ngay sau đó, giọng Lục Giang Đình lại vang lên: “Giản Nguyệt, chúng ta nói chuyện đi.”
“Giữa tôi và anh chẳng có gì để nói.” Tôi không quay đầu lại.
“Em vẫn tùy hứng như vậy…”
Lục Giang Đình khẽ bật cười, giọng nói mang theo một chút cưng chiều.
Tôi lập tức cảm thấy rùng mình.
Tôi bế Noãn Noãn đi đến trước cửa tòa nhà, Lục Giang Đình vẫn đi theo phía sau.
Tôi xoay người nhìn anh.
“Đừng đi theo nữa.”
“Giản Nguyệt, tôi…”
Tôi cắt ngang lời anh: “Lục Giang Đình, đừng nói những lời khó hiểu đó nữa. Tôi cảm thấy anh rất phiền.”
Trên mặt Lục Giang Đình thoáng qua vẻ khó xử.
Tôi đẩy cửa, bế Noãn Noãn lên lầu.
Phía sau không còn tiếng bước chân đi theo nữa.
Tối hôm đó, sau khi dỗ Noãn Noãn ngủ, tôi ngồi trong phòng khách thất thần.
Màn hình điện thoại sáng lên rồi tắt, tắt rồi lại sáng.
Tin nhắn của Lục Giang Đình liên tục hiện lên.
【Giản Nguyệt, xin lỗi em.】
【Sau khi em rời đi, tôi mới điều tra rõ ràng. Tất cả mọi chuyện đều do Giản Thanh Thanh tự biên tự diễn. Cô ta quá giỏi ngụy trang, đã lừa tất cả chúng tôi.】
【Tôi không thật sự muốn đuổi em đi. Hôm đó tôi tức giận đến mất lý trí, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh Giản Thanh Thanh nằm trên giường bệnh. Bây giờ nghĩ lại, tôi thậm chí còn chưa từng hỏi em lấy một câu.】
【Tôi sai rồi, cho tôi thêm một cơ hội nữa, được không?】
【Giản Nguyệt, năm năm qua, không một ngày nào tôi không nhớ em.】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt không biểu cảm kéo anh vào danh sách đen.
Úc Nam cũng liên tục gửi tin nhắn đến.
【Giản Nguyệt, hôm nay cô gặp Lục Giang Đình rồi sao?】
【Xin lỗi, tôi không ngăn được anh ta. Cô yên tâm, ngày mai tôi sẽ đưa anh ta đi. Cô tuyệt đối đừng đồng ý với anh ta bất kỳ chuyện gì, được không?】
【Anh ta là người thế nào, năm năm trước cô đã nhìn rõ rồi. Đừng mềm lòng.】
【Tôi đã mua một căn biệt thự trong thành phố. Ngày mai có cần tôi đến đón cô và Noãn Noãn qua đó ở vài ngày không? Cô đừng hiểu lầm, tôi không muốn lợi dụng lúc cô gặp khó khăn, chỉ là phía nhà họ Giản tôi không ngăn được nữa. Hình như bọn họ đã lên máy bay rồi…】
Tôi cụp mắt, cũng nhấn nút chặn.
Điện thoại cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
05
Ngày hôm sau là cuối tuần, Noãn Noãn không cần đi học.
Tôi ngồi trên sofa tết tóc cho con bé, con bé nhìn trái nhìn phải trong gương, lúc thì chê nơ bị lệch, lúc lại nói dây buộc tóc quá chặt.
Tôi kiên nhẫn tháo ra tết lại, vừa mới vén lọn tóc con cuối cùng ra sau tai thì dưới lầu bỗng vang lên một tiếng phanh xe chói tai.
Tôi đi đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Đầu xe của Úc Nam đâm thẳng vào thân xe của Lục Giang Đình.
Hai chiếc xe sang chen chúc trong con hẻm nhỏ, trông vô cùng lạc lõng.
Lục Giang Đình đen mặt xuống xe, dùng sức đóng sầm cửa xe lại.
Úc Nam thong thả bước xuống từ ghế lái, chỉnh lại cổ áo, vẻ mặt bình thản.
“Anh đến đây làm gì?” Lục Giang Đình lên tiếng trước.
Úc Nam ngẩng đầu nhìn anh: “Còn anh? Anh lại đến đây làm gì?”
Lục Giang Đình nheo mắt, lạnh lùng cười một tiếng: “Úc Nam, chẳng phải anh nói Giản Nguyệt không muốn bị người khác quấy rầy sao? Anh bảo tôi đừng đến, còn bản thân lại xuất hiện ở đây từ sáng sớm, anh có ý đồ gì?”
“Cùng ý đồ với anh.” Úc Nam nói.
Sắc mặt Lục Giang Đình trầm xuống: “Cô ấy là người của tôi.”
“Năm năm trước, lúc anh bảo cô ấy cút khỏi Kinh Thành, anh đâu có nói như vậy.”
“Úc Nam.” Giọng Lục Giang Đình đè xuống rất thấp: “Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, anh có biết mình đang nói gì không?”
“Tôi biết.” Úc Nam nói: “Tôi rất rõ.”
“Anh nhất định phải như vậy?”
“Đúng, tôi nhất định phải như vậy.”
Úc Nam vừa dứt lời, Lục Giang Đình đã vung một quyền đấm vào mặt anh ta.
Úc Nam bị đánh đến nghiêng đầu, loạng choạng lùi một bước.
Anh ta lau vết máu nơi khóe miệng, cũng vung nắm đấm đánh trả.
Hai người cứ thế lao vào đánh nhau ngay đầu hẻm.
Không biết Noãn Noãn đã đến bên cạnh tôi từ lúc nào, con bé kiễng chân nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Oa! Mẹ ơi, hai người bạn trước đây của mẹ đánh nhau rồi.”
Tôi khẽ ừ một tiếng, kéo rèm cửa lại.
“Mẹ ơi, tại sao họ lại đánh nhau vậy?”
Tôi kéo Noãn Noãn về sofa ngồi xuống, vén lại mấy lọn tóc con vừa bị con bé làm rối.
Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Vì họ thích đánh nhau chăng?”
Noãn Noãn nghiêng đầu, thở dài một tiếng: “Mẹ ơi, mẹ đừng lừa con. Họ đánh nhau là vì thích mẹ, đúng không?”
Tôi sững người một chút, cúi đầu nhìn vào đôi mắt tròn xoe của con bé.
“Noãn Noãn, con cảm thấy… nếu một người trước đây đã làm chuyện rất rất xấu, rất lâu sau người đó chạy đến xin lỗi, nói rằng mình biết sai rồi, con có nên tha thứ cho người đó không?”
Noãn Noãn cau mày suy nghĩ một lúc: “Nếu người đó vứt kẹo của con đi, rất lâu sau lại mua cho con một viên kẹo mới, con cảm thấy… viên kẹo mới đó cũng đâu giống viên kẹo ban đầu của con nữa.”
Tôi ngẩn ra một chút, sau đó bật cười.
“Noãn Noãn nói đúng, không giống nữa rồi.”
Nếu là năm năm trước, có lẽ tôi sẽ khóc lóc nói tha thứ.
Nhưng đã qua lâu như vậy, cuộc sống của tôi đã không còn cần đến bọn họ nữa.
Bây giờ bọn họ cũng chỉ đang tự cảm động chính mình.
Cảm thấy chỉ cần xin lỗi, chỉ cần nói hối hận, mọi chuyện đều có thể lật sang trang mới, tôi có thể mỉm cười quay về như trước kia.
Nhưng trước kia là gì?
Trước kia là tôi cầu xin bọn họ tin tôi, trước kia là tôi xé tấm séc rồi một mình bước lên chuyến tàu…
Lời xin lỗi đến quá muộn, tôi đã không cần nữa.
“Mẹ ơi.” Noãn Noãn kéo vạt áo tôi: “Mắt mẹ đỏ rồi.”
Tôi ngồi xổm xuống, ôm con bé vào lòng: “Không có, là do gió thổi thôi.”
“Nhưng cửa sổ đang đóng mà.”
Tôi vùi mặt vào tóc con bé, buồn bực bật cười một tiếng: “Vậy là mắt mẹ tự nhiên bị cay thôi.”
Noãn Noãn đưa tay ra xoa đầu tôi.
“Mẹ đừng khóc, mẹ còn có Noãn Noãn và bố mà.”
Tôi gật đầu, dùng sức ôm chặt con bé.
“Ừ.”
“Mẹ có hai người là đủ rồi.”
06
Tôi kéo Noãn Noãn ngủ trưa một giấc.
Đến khi tỉnh lại, ánh nắng đã ngả về phía tây.
Noãn Noãn vẫn còn ngủ, tôi không đánh thức con bé, nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, đi đến bên cửa sổ, định mở ra hít thở một chút.
Vén một góc rèm lên, tôi khựng lại.
Dưới lầu đỗ ba chiếc xe.
Xe của Lục Giang Đình và xe của Úc Nam vẫn dừng ở chỗ cũ.
Hai người không ai rời đi, mỗi người tựa vào cửa xe của mình.
Còn chiếc xe thứ ba thì chắn ở đầu hẻm.
Giản Thanh Thanh đứng bên cạnh chiếc xe đó, cúi đầu, sắc mặt u ám.
Mẹ Giản đứng đối diện cô ta, trong tay cầm một bình giữ nhiệt, nghiêng mặt nói chuyện với cô ta.
Chaporia
Bình Luận (0)