Anh lấy từ tủ rượu ra một chai vang đỏ, cùng hai chiếc ly chân cao.
“Uống một ly?”
Tôi gật đầu.
Anh rót cho tôi nửa ly, còn cho mình thì đầy tràn.
Anh ngồi đối diện tôi, lắc nhẹ chất lỏng màu đỏ trong ly, ánh mắt sâu thẳm.
【Không khí đến mức này rồi, mình nên nói gì đó chứ?】
【Tỏ tình thẳng luôn? Có quá đột ngột không?】
【Nhưng không tỏ tình, cô ta làm sao biết tâm ý của mình?】
【Nhỡ cô ta thật sự chỉ coi mình là đối tác, một năm sau sẽ rời đi thì sao?】
【Không được, mình không thể để cô ta đi.】
Tôi nhìn anh mặt mày rối rắm, trong lòng hơi muốn cười.
Hóa ra tổng tài lạnh lùng bá đạo, trước tình cảm cũng sẽ bồn chồn bất an như vậy.
Anh ấp ủ nửa ngày, cuối cùng mở miệng:
“Hạ Tri Liễu.”
“Ừm?”
“Cái đó… chúng ta…”
Anh “chúng ta” mãi mà vẫn không nói tiếp.
Tôi còn thấy sốt ruột thay anh.
Trong đầu anh đã loạn như nồi cháo.
【Mình không nói ra được a a a a a!】
【Ngại chết đi được!】
【Hay thôi bỏ đi, dùng hành động biểu đạt?】
【Hôn thẳng luôn?】
【Cô ta có tát mình không?】
Tôi nhìn biểu cảm trên mặt anh từ rối rắm chuyển sang kiên định, rồi đến kiểu “coi như liều”, đại khái cũng đoán ra rồi.
Ngay trước một giây anh chuẩn bị “hành động”, tôi chủ động lên tiếng.
“Cố Hoài Tự, anh có phải… thích em không?”
Cả người anh sững lại.
Ly rượu trong tay cũng quên lắc.
Đạn mạc trong đầu anh lập tức bị xóa sạch, chỉ còn một mảng trống rỗng.
Vài giây sau mới chậm rãi trôi qua mấy chữ.
【Cô… cô ấy sao biết?】
【Chẳng lẽ biểu hiện của mình rõ ràng đến vậy à?】
【Xong rồi, bị cô ấy nhìn thấu.】
【Mất mặt quá.】
Tôi thấy vành tai anh dần đỏ lên, không nhịn được bật cười.
“Này, em hỏi anh đó, có phải không?”
Anh thẹn quá hóa giận trừng tôi một cái, miệng cứng rắn:
“Ai… ai thích cô chứ! Cô đừng tự đa tình!”
Nhưng trong lòng lại là: 【Đúng đúng đúng! Tôi thích em! Thích đến phát điên!】
Tôi cười còn to hơn.
“Đồ miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.”
Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt anh, trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi nâng mặt anh lên, rồi… hôn xuống.
Môi anh hơi lạnh, mềm mềm.
Cả người anh cứng đờ, như khúc gỗ.
Thế giới trong đầu anh đã long trời lở đất, núi lửa phun trào.
【!!!!!!!!】
【Cô ấy hôn mình rồi!!!】
【Cô ấy lại chủ động hôn mình!!!!】
【Trời ơi!!!!】
【Mình chết mất thôi!!!!】
【Hạnh phúc đến quá đột ngột!!!!】
Tôi rời môi anh, nhìn dáng vẻ ngơ ngác như bị “đơ” của anh, tâm trạng cực kỳ tốt.
“Giờ anh còn định phủ nhận không?”
Anh nhìn tôi, trong mắt như chứa đầy ánh sao.
Yết hầu anh lăn nhẹ một cái, giọng khàn đi.
“Không phủ nhận nữa.”
Anh kéo mạnh tôi vào lòng, ôm chặt.
“Hạ Tri Liễu, anh thích em.”
Cuối cùng anh cũng tự miệng nói ra.
Dù rằng, tôi đã biết từ lâu rồi.
10
Sau khi ở bên nhau, Cố Hoài Tự hoàn toàn “thả bay” bản thân.
Anh không còn che giấu đạn mạc trong lòng nữa. Dù ngoài miệng vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt đó, nhưng trong đầu thì đã biến thành một bộ não yêu đương dính dính nhớp nhớp.
Ví dụ, sáng tôi nhìn anh thêm một cái.
Trong lòng anh: 【Cô ấy nhìn mình rồi! Có phải thấy hôm nay mình đặc biệt đẹp trai không?】
Tôi gắp cho anh một đũa thức ăn.
Trong lòng anh: 【Cô ấy gắp đồ ăn cho mình! Trong lòng cô ấy có mình! Cô ấy yêu mình quá!】
Tối ngủ tôi vô tình chạm vào tay anh.
Trong lòng anh: 【Cô ấy chủ động chạm mình rồi! Có phải đang ám chỉ gì không? Mình có nên đáp lại không? Đáp lại rồi có giống cầm thú quá không?】
Ngày nào tôi cũng bị mấy màn nội tâm của anh làm cho dở khóc dở cười.
Anh tưởng mình giấu kỹ lắm, nào ngờ với tôi, anh chính là người trong suốt.
Hôm đó, chúng tôi cùng đi siêu thị.
Đây là lần đầu tiên tôi và Cố Hoài Tự giống như những cặp đôi bình thường dạo siêu thị.
Anh đẩy xe hàng, tôi đi bên cạnh lựa tới lựa lui.
Suốt đường anh vẫn căng mặt, trông như rất miễn cưỡng.
Nhưng đạn mạc trong đầu lại vui rộn như đang mở tiệc.
Chaporia
Bình Luận (0)