20px

Trưa muộn, cánh cửa nhà Sinclair mở ra với tiếng "cạch" nhẹ. Allen bước vào, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe. Cậu đi qua phòng khách như một cái bóng.

"Con về rồi à?" - Bà Emily từ trong bếp bước ra, tay còn cầm chiếc đũa - "Sao con trông..."

"Con chào mẹ." - Allen cắt ngang, giọng khàn đặc - "Con mệt, con lên phòng trước."

Chưa kịp bà Emily hỏi thêm, Allen đã vội vã bước lên cầu thang, để lại người mẹ đứng đó với đầy thắc mắc. Bà nhíu mày nhìn theo bóng lưng gầy của con trai, trong lòng dâng lên một nỗi lo âu khó tả.

"Thằng bé hôm nay sao thế nhỉ?"

Đóng nhẹ cánh cửa phòng, Allen ném cặp sách lên bàn học, thân hình đổ ập xuống giường. Cậu nhìn lên trần nhà, cảm giác tê dại lan khắp người. Đúng lúc đó, điện thoại cậu rung lên.

*Tin nhắn từ Thầy Osborne:

"Allen, thầy biết hôm nay là một ngày khó khăn với em, thầy hiểu cảm giác của em khi niềm đam mê của mình bị coi nhẹ. Thầy biết em yêu thích Vật lý và đã dành phần lớn thời gian cho nó, nhưng thầy hiệu trưởng nói đúng đấy: Em không thể vì thế mà bỏ bê môn Văn được. Trong khoảng thời gian này, thầy mong em có thể tạm gác lại và tập trung vào môn Văn. Đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Những kiến thức mới của đội tuyển, thầy hứa sẽ dạy riêng cho em sau."

Allen thở dài, tắt màn hình. Lời nhắn của thầy Osborne tuy có ý tốt nhưng lại như một lời nhắc nhở đau đớn về thực tại. Đội tuyển Lý - thứ đã từng là niềm tự hào và đam mê duy nhất của cậu - giờ đang bị đe dọa không thương tiếc….

Cậu nhắm mắt lại, cố gắng không nghĩ đến cảm giác trống trải khi không còn được ngồi trong phòng thí nghiệm, không còn được giải những bài toán khó, không còn được nghe giọng nói nhiệt huyết của thầy Osborne giảng bài….

Chiếc điện thoại rơi xuống gối. Cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà, đôi mắt vô hồn lờ đờ dần diu xuống. Một lúc sau, đôi mắt khép hẳn lại, cậu chìm vào giấc ngủ như một cách trốn chạy….

Một giấc ngủ diễn ra thật chóng vánh. Không một giấc mơ, không chút ý thức….mọi thứ dường như chỉ một màu đen trôi qua thật vô định….Allen không còn nhận thức được sự tồn tại của thế giới xung quanh nữa…

…..

…..

…..

~Hình như nó ngủ mất rồi anh à….~

~Allen. ALLEN. Dậy ăn đi con!~

~Kêu sao cũng không được….như xác chết không bằng...~

~Chắc sáng cu này học mệt nên thành ra thế này….thôi để con nó nghỉ ngơi đi em….~

“......”

…..

…..

…..

Chiều tối. Allen lờ đờ mở mắt, cảm giác có gì đó nặng nề đè lên người. Cậu liền bật dậy, cả một đống quần áo chất đống bay ra nhiều phía. Allen dịu nhẹ đôi mắt che đi ánh đèn trắng chói lóa và chiếc miệng không ngừng lẩm bẩm những lời than vãn vô nghĩa…

“Umm…Trời ạ…đau đầu quá…”

Lúc này mắt cậu mới tạm thích nghi được ánh sáng của căn phòng, nhìn xuống bộ đồng phục ở trường còn chưa thay và đống đồ vương vãi bừa bãi khắp nơi trên giường….

“(ngáp thật dài) Mình…mình đã ngủ bao lâu rồi vậy…chậc…mệt quá…”

Rồi Allen từ từ đứng dậy, lảo đảo từng bước tiến tới về phía cửa phòng…mắt cứ lim dim còn không nhìn thấy rõ cánh cửa…

Và rồi…

Bụp!

Chân Allen vấp trúng một vật gì đó trước cửa, ngay lập tức mất thăng bằng rồi ngã trườn ra phía trước…miệng chỉ kịp mở ra chứ chẳng thốt lên được tiếng nào….

“Oái….?” - Allen nhăn mặt vò đầu

Sau cú ngã, Allen đã tỉnh hẳn. Cậu lại đứng dậy rồi ngoảnh ra phía sau và phát hiện một bóng hình kỳ lạ đang ngồi thu mình trong một chiếc hoodie màu đen xám, đầu cúi gằm….trông như một cục vải mềm…..

Cậu bước lại gần, nhẹ nhàng hất chiếc mũ hoodie ra sau.

Luna. Em gái cậu đang ngủ gật, khuôn mặt vẫn giữ vẻ vô cảm đặc trưng ngay cả trong giấc ngủ.

"Nó đang làm gì ở đây vậy..." Allen lẩm bẩm.

Nghe thấy giọng nói, Luna bất ngờ chớp mắt tỉnh dậy, đôi mắt to tròn ngước lên nhìn Allen không chớp.

"Anh Allen chưa ăn trưa. Giờ phải xuống ăn tối." - Giọng nói đều đều. - "Luna ngồi canh anh không được ăn bánh quy."

"Hả…Em nói gì cơ?" 

"Quy tắc mẹ giao: Không được ăn vặt khi chưa ăn bữa chính." - Luna giải thích bằng giọng robot. - "Anh Allen ngủ từ 11:30 đến 18:32. Luna canh."

Allen nhìn xuống tay Luna, phát hiện một gói bánh quy còn nguyên vẹn được giữ chặt. Một cảm giác ấm áp kỳ lạ chợt len lỏi trong lòng cậu.

"Em... ngồi đây suốt 5 tiếng chỉ để đợi anh dậy ăn cơm?"

“Canh 1 tiếng. Ngủ 4 tiếng.” - Luna gật đầu, khuôn mặt vẫn không biểu cảm nhưng đôi mắt có vẻ như sáng hơn một chút.

“Ok….?”

“Giờ Luna ăn bánh quy.”

Cô bé mở gói bánh ra, hương vị cacao thơm dịu tỏa nhẹ ra….

(*măm măm*)

Nhìn em gái đang ăn bánh ngon lành, Allen lúc này mới nhận ra bụng mình đang đói cồn cào đến nhường nào….

….

Bước xuống nhà, Allen thấy chỉ còn mẹ ngồi trong bếp, bên bàn ăn đã dọn sẵn. Allen ngồi xuống, bắt đầu ăn như chưa từng được ăn. Món ăn ngon đến lạ - rõ ràng mẹ đã nấu toàn những món cậu thích. Cậu lặng lẽ ngồi xuống, bắt đầu ăn ngấu nghiến như chưa từng được ăn. Món ăn ngon lành nhưng không thể xua đi cảm giác có đôi mắt đang dõi theo mình.

Allen liếc nhìn và thấy mẹ vẫn đang chăm chú quan sát cậu. Cậu cúi gằm mặt xuống, cố tránh ánh mắt ấy nhưng vẫn tiếp tục ăn như kẻ đói khát.

"Ăn từ từ thôi."

Giọng nói nhẹ nhàng của mẹ khiến Allen giật mình. Cậu chậm rãi lại, từ tốn nhai từng miếng. Khi ngước lên, cậu vẫn thấy ánh mắt mẹ dán chặt vào mình. Hai má Allen phồng lên vì nhét quá nhiều thức ăn khiến bà Emily khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc khi bà tiếp tục quan sát con trai.

(Sao mẹ mình cứ nhìn mình hoài vậy…)

"Ăn thêm rau nữa."

“Dạ?”

“Ăn thêm rau nữa.” - Mẹ cậu chỉ tay vào đĩa rau đầy cậu chưa đụng một cọng.

"Con không thích..."

"Ăn."

"......" - Allen đành gắp vài cọng rau, bỏ vào bát.

"Có táo trong tủ lạnh. Tí nữa ăn cơm xong lấy vài quả mà ăn."

"Vâng ạ."

"Có cả kem với bánh quy nữa. Thích cái gì thì lấy ra mà ăn."

"Ai lại ăn mấy thứ đó sau bữa tối vậy mẹ?" - Allen ngạc nhiên hỏi.

Bà Emily đứng dậy, không trả lời, rời khỏi bàn ăn. Allen ngồi đó, cảm thấy khó hiểu - tại sao mẹ lại có vẻ hậm hực thế, dù vẫn quan tâm đến mình như vậy?

Cậu nhận thấy sự bất thường trong cách cư xử của mẹ - một sự quan tâm thái quá, những món ngọt được đề nghị một cách bất ngờ..

Cậu có cảm giác mẹ mình đã biết chuyện gì đó….

“Hmm đúng là cũng thèm tráng miệng thật…”

Thế là Allen đi tới tủ lạnh và chỉ thấy toàn táo đỏ mới mua bên cửa. Không có táo xanh cậu thích.

“Hmm không có táo xanh…mình nhớ ngoài vườn vẫn sây quả lắm mà…thôi sao cũng được.”

Sau khi rửa táo sạch sẽ, cậu không ngần ngại cạp mạnh một miếng thật đã.

Cụp!

Ngay khi miếng táo nằm trên lưỡi Allen, mắt Allen liền mở to vô cùng ngỡ ngàng.

“Ng-Ngọt quá!”

Táo giòn rụm và ngọt một cách bùng nổ - Allen như cảm thấy mình đang bơi trong hương mật ong trước mắt vậy - sao nó có thể ngon đến thế??? 

Hương vị ngọt đến mức ảo diệu này….Allen không quen cho lắm…đây không phải là thứ hương vị cậu thực sự thích.

Allen cầm quả táo trong tay rồi từng bước chân đi lên tầng,. Cánh cửa phòng cậu khép lại như một sự trốn chạy khỏi thế giới bên ngoài. 

Như một thói quen, cậu ngồi vào bàn, tay tự động với lấy quyển sách Lý ở trên giá sách…rồi đột nhiên…

Cậu thấy tờ đề 4 điểm lúc sáng.

“.....”

“Chậc….”

Tay Allen từ từ rút lại, niềm hứng hở học tập giờ tụt mất đi hết….Giờ muốn làm gì mà nghĩ đến Văn là cậu nản lòng….

Chẳng lẽ giờ luyện viết Văn…?

(Viết Văn…nghe đã thấy não nề…)

(Vừa mỏi vừa chán…chữ mình lại còn xấu nữa..)

Sau một lúc đấu tranh trong lòng, sau cùng Allen lại để trái tim mình chiến thắng. Không thể chờ đợi nữa, cậu chỉ muốn đắm chìm vào những bài toán hóc búa và nhiều con số của Vật Lý ngay và luôn thôi! Chứ đâu như môn Văn toàn chữ và chữ? Chán!

Chưa kịp giở quyển sách dày ra thì….

Cốc, cốc

Tiếng gõ nhẹ trên khung cửa khiến Allen giật mình quay lại. Đó là bà Emily đang tựa lưng vào thành cửa, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy lo lắng.

"Tối nay con định học Lý tiếp à?"

“.....”

Allen cúi mặt xuống, những ngón tay siết chặt quyển sách. Cậu biết ý mẹ là gì. Rồi chuyện này rồi cũng sẽ đến thôi…chỉ có điều…nó đến sớm hơn Allen nghĩ….

"Lúc chiều... thầy Osborne đã nhắn tin nói chuyện với mẹ rồi." - Giọng bà Emily nhẹ nhàng nhưng mỗi từ như đâm thẳng vào tim Allen - "Tình trạng học Văn của con hiện tại đang rất báo động..."

Allen chỉ biết im lặng, cắn chặt môi dưới.

"Đã đến lúc con đăng ký lớp học thêm Văn rồi đấy."

"Không. Con không đi học thêm đâu." Allen phản ứng ngay lập tức, khiến mẹ cậu ngỡ ngàng.

"Vì sao lại không?"

"Ừm…Học phí... học phí đắt lắm." - Allen ấp úng, kiếm lý do né tránh mẹ mình

Bà Emily cười nhạt, một nụ cười đầy thương cảm: "Hồi trước con nói vậy còn chấp nhận được. Bây giờ thì không còn hợp lý nữa đâu, Allen."

Allen thở dài, chỉ cần nghĩ đến việc học buổi sáng với mấy đứa lăng nhăng lắm chuyện trong lớp rồi tối lại phải xách cặp đi trên đường rồi lại phải gặp chúng nó thêm 2-3 tiếng nữa trong ngày nữa…đã khiến cậu phát ốm rồi…

“Con…chỉ là con không thích thôi ạ…”

“Mẹ biết Allen không thích tiếp xúc với nhiều người và giao tiếp….nhưng việc học con phải đặt lên hàng đầu chứ?”

Hóa ra mẹ vẫn hiểu ý cậu….

"Con sẽ tự học được." - Allen nói, giọng kiên quyết. - "Con không cần học thêm."

"Nếu không đi học thêm Văn, nhỡ con lại bị điểm thấp nữa thì sao?" - Bà Emily nhẹ nhàng hỏi giọng nghiêm trọng hơn - "Lúc đấy không được theo đội tuyển nữa thì con có hối hận không?"

“.....”

(Mẹ nói cũng có ý đúng….chuyện này không phải là trò đùa thích hay không thích nữa rồi…..)

(Nhưng mà….mình tin…mình làm được…)

(Đúng, mình sẽ làm được mà…..)

Allen hít một hơi thật sâu: "Mẹ hãy cứ tin tưởng con. Con tự lo được."

“Allen, chuyện này liên quan trực tiếp đến việc học Vật Lý của con đấy, con không thể cứ…..”

“Mẹ, con ổn mà…chỉ là Văn thôi chứ có to tát đâu?” - Allen mỉm cười trấn an bà Emily.

Nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt con trai, bà Emily thở dài, đánh không ép buộc thêm. "Thôi được, nếu con đã nói vậy... Nhưng nhớ nhé, nếu có chuyện gì cần giúp, mẹ luôn ở đây."

“Vâng ạ. Con cảm ơn mẹ.”

Trước khi rời đi, bà Emily quay lại hỏi: "Lúc nãy con ăn táo chưa? Táo có ngọt không?"

"Rồi ạ." - Allen gật đầu.- "À mà…Táo mẹ mua ở đâu mà ngọt thế? Ngọt quái luôn á?"

"Honeycrisp. Táo Mỹ đấy." - Bà Emily mỉm cười, ánh mắt thoáng chút gì đó khó tả trước khi bước đi.

Khi cánh cửa đóng lại, Allen mới chợt hiểu ra ý nghĩa đằng sau câu nói lúc nãy của mẹ. 

("Hồi trước con nói vậy còn chấp nhận được. Bây giờ thì không còn hợp lý nữa đâu, Allen.")

Cậu cười nhạt một mình. Từ khi nào cậu quên mất gia đình mình là nhà Sinclair - một trong những gia đình khá giả ở Ironoaki?

(À hẳn vì thế mẹ mới mạnh dạn gợi ý đi học thêm cho mình…)

Allen đã quên mất rằng giờ mình sẽ ít được ăn những quả táo xanh chua chát ngoài vườn hơn....

Allen nhìn quyển sách Vật lý trên tay, rồi lại nhìn sang góc bàn - nơi bài kiểm tra Văn 4 điểm vẫn nằm đó….Sau cuộc nói chuyện với mẹ, cậu mới có thể đưa ra lựa chọn tỉnh táo hơn. Cậu đặt quyển sách Lý về chỗ cũ và cất hết tài liệu đội tuyển trên bàn đi, để lại một không gian trống trơn chừa lại cho mỗi việc học Văn.

“Sẽ nhọc nhằn lắm đây…”

Allen hít một hơi thật sâu, bẻ từng khớp ngón tay, chuẩn bị tâm thế để thực sự tập trung nghiêm túc cho việc học Văn của mình. Cậu đã sẵn sàng.

“Bắt đầu nào..”

Allen giở sách giáo khoa ra và lấy bừa một cái đề Văn mà cậu thấy hợp mắt. Và không đợi một giây, cậu ngay lập tức lấy giấy nháp và lập dàn ý cho bài…

Sau đó, cậu đặt bút viết bài. 

Allen cầm bút, và những con chữ bắt đầu tuôn ra. Ban đầu mọi thứ vẫn diễn ra rất mượt mà, nhưng rồi càng viết, cậu càng cảm thấy….lạ. Ý văn sao cứ trở nên càng cứng nhắc hơn, có những câu lệch tông mà chính cậu cũng chẳng hiểu nổi sao mình lại có thể rảnh hơi viết ra. Có cái cảm giác như thể sự nhiệt huyết dần tắt dần trên ngòi bút….Và khi sự hứng khởi còn sót lại trong người tan biến mất, câu chữ của bài Allen từ đó chẳng còn từ ngữ miêu tả gợi hình nữa…một cục các ý tưởng thô thiển bị bỏ phí…

Khi viết xong, Allen ngồi nhìn lại bài văn của mình với ánh mắt thẫn thờ….Chẳng có chút cảm giác nhẹ nhõm hay tự hào khi mới vừa tự tay viết ra một bài văn nào hết, một bài Văn không hợp ý Allen muốn chút nào….

Trang giấy đầy mực, những chữ thì không nhiều mà gạch bỏ thì lắm, ý văn thì rời rạc khô khan….

“Lại không có triển vọng rồi…” - Allen thở dài nhìn vào thứ thảm hại mình vừa viết ra.

“Nhưng mình chưa chắc nó thực sự thế nào. Mình cần một người đánh giá thật lòng….”

Nhìn xuống nhà, cậu thấy bố đang ngồi làm việc ở bàn trong phòng khách. Ông William đang ngồi ở bàn làm việc ở phía ngoài bên phải phòng vợ chồng. Hẳn bà Emily đang ở trong phòng ấy.

Allen từng bước nhẹ nhàng bước xuống cầu thang, nhót chân đi dọc xuyên qua căn nhà, và lén lút lướt qua phòng bố mẹ thật nhanh như một cái bóng để mẹ không thấy.

“Bố.”

“Hưm? Ai chà lính mới! Chuyện gì vậy?”

“Oái…bố nói nhỏ thôi! Mẹ nghe thấy bây giờ…”

“Ok. Thế có bí mật gì vậy, Allen? Cần chỗ giấu tiền hả, bố bày cho!”

“Không phải chuyện đấy…mà khoan, cái gì? Bố có quỹ đen á?”

“Oái! nói nhỏ thôi kẻo mẹ mày nghe thấy bây giờ…”

"Haizz sao cũng được. Bố... bố có thể xem giúp con cái này được không?" Allen đưa tờ giấy ra, giọng nhỏ nhẹ.

Ông William hơi ngạc nhiên. Ông tạm dừng công việc, nhận lấy bài văn. "Cái gì đây? Bài Văn con viết à?”

Allen gật đầu.

Bố cậu bắt đầu đọc. Allen đứng chờ, lòng đầy hồi hộp.

Những dòng đầu tiên, ông William gật gù. Nhưng càng về sau, nét mặt ông càng nhăn lại. Đến đoạn giữa, ông phải cởi kính ra, nhìn Allen bằng ánh mắt khó hiểu.

"Allen..." - ông William thở dài - "Tóm lại, phần đầu rất hay, luận điểm sắc sảo. Nhưng càng về sau... ý văn bị dạt. Như thể con đang vội kết thúc, hoặc... không còn tin vào những gì mình viết nữa."

“....”

“Nói sao nhỉ….như kiểu đang viết giữa chừng đột nhiên tụt hứng nản không muốn viết nữa…”

“.....”

Allen cúi đầu. Đó chính điều mà cô Louise lúc sáng cũng phàn nàn về bài làm của cậu…và cậu cũng cảm nhận được điều đó khi viết - đoạn triển khai ý sau luận điểm, cậu viết trong vô thức, như một cái máy, như bị cạn cảm xúc…

"Nói chung là có tiềm năng, lính mới à," - ông William nói nhẹ nhàng - "Nhưng chú cần học cách...trở nên bay bổng hơn nữa…ít ra là đủ để viết xong bài với chính mình."

“Vậy….bố nghĩ bài này được mấy điểm?” - Allen hỏi dè dặt

Ông William lắc đầu nhẹ: "Cùng lắm 5 đến 6 điểm.. Và...chữ con viết thế này chắc chắn sẽ bị trừ thêm điểm nữa."

Allen thở dài, cảm giác thất vọng tràn ngập. Ngay cả khi cố gắng hết sức, kết quả vẫn không khá hơn là bao….

“Con thử đem bài này cho mẹ đọc xem sao? Mẹ có thể cho con nhiều lời khuyên hay đấy.”

“À…ờ…d-dạ, con cũng định gặp mẹ luôn ấy mà…ừm..”

(Tất nhiên là không thể được! Mẹ mà đọc cái bài này….chắc chắn sẽ lại tống mình đi học thêm nữa mất!”)

Allen gật đầu lia lịa rồi quay đầu….nỗi thất vọng hiện rõ trên mặt. Cậu lặng lẽ nhận lại bài văn và quay về phòng.

Trên đường về phòng, cậu thấy một bóng người nhỏ bé đang đi loanh quanh trong phòng khách như một cái bóng. Luna mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình màu xám, hai ống tay dài che kín cả bàn tay, mũ trùm kéo sâu xuống gần như che hết khuôn mặt. Dưới ánh đèn vàng mờ, bóng dáng cô bé thật sự chẳng khác gì một con Vex bước ra từ Liên Minh Huyền Thoại. Lúc nào cũng vậy…trong một vài thời điểm cố định trong ngày, như một thói quen, cô bé sẽ cứ đi lảng vảng quanh nhà, như một con NPC không một cảm xúc.

(Chẳng hiểu sao người nó nhỏ mà cứ lấy áo cũ của mình để mặc thế biết….nhìn hợm.)

Khi thấy Allen, Luna lập tức lẹt đẹt chạy lại. Đôi mắt to tròn của cô bé ló ra từ dưới mũ trùm, quan sát khuôn mặt thất thần của anh trai.

"Anh Allen buồn," - cô bé nói bằng giọng điệu đều đều - "Bài văn không tốt."

Allen gật đầu, không nói gì. Luna chớp mắt vài cái, rồi bất ngờ giơ tay ra - một cử chỉ hiếm hoi của cô bé:

"Cho em xem."

Allen do dự một chút, rồi đưa bài viết cho em gái. "Đọc giúp anh nhé."

Luna vội cầm lấy, mắt lướt nhanh qua từng dòng như cái máy quét. Chưa đầy năm giây, cô bé đã trả lại bài viết.

"5 điểm." Luna nói, liệt kê các lý do: "Bố cục rõ ràng, đủ ba phần. Có sử dụng biện pháp tu từ. Diễn đạt mạch lạc."

Allen thở dài: "Luna, không cần nói đỡ cho anh. Nói thật đi."

Luna im lặng một lúc, rồi cầm lại bài viết. Lần này cô bé đọc kỹ hơn, dù vẫn rất nhanh.

"4 điểm." Giọng Luna vẫn đều đều, nhưng thẳng thắn hơn. "Ý văn khô cứng. Thiếu cảm xúc chân thực. Lập luận thiếu tính thuyết phục. Giống như... máy viết."

"Anh hiểu rồi." Allen cầm lại bài viết, nét mặt thất vọng….

Luna quay người, tiếp tục đi luẩn quẩn quanh nhà, để lại Allen đứng một mình với thêm một bài văn 4 điểm nữa trong tay….

Cậu từng bước nặng nề bước lên cầu thang rồi về lại phòng, ngồi vập xuống ghế một cách chán chường….

“....”

(Không sao…đây mới chỉ là bài viết đầu…mình cần thêm thời gian…)

Allen ngước lên nhìn đống sách vở trên kệ trước mắt. Toàn là tài liệu của môn Lý. Từng tờ đề, tờ nháp, quyển vở quyển sách…tất cả đều đã được Allen cầm cho mòn bìa….

Trong khi môn Văn thì ngược lại hoàn toàn. Chỉ bao gồm hai quyển vở gồm vở ở lớp và vở soạn bài mà chẳng còn ghi chép đầy đủ, SGK và đặc biệt là đống đề kiểm tra với điểm số thảm hại trong sọt rác, vừa mới có thêm một cái nữa trong ngày hôm nay.

Càng nhìn vào sự đối lập giữa cách mình đối xử hai môn này, Allen càng thấy tình cảnh của mình thật oái oăm….Cậu vẫn chưa dám nghĩ lại việc mình bị đuổi khỏi đội tuyển Lý….bởi khi đó, đống sách vở trước mắt sẽ trở thành vô giá trị, trở thành đống bỏ đi, chừa lại một kệ sách trống trơn mà chỉ có vài quyển vở trắng trơn…

Tước Vật Lý khỏi cuộc đời Allen, chẳng khác nào tước đi mục đích sống của cậu. Nó là thứ duy nhất cậu có thể tin tưởng, là thứ duy nhất cho cậu biết mình có giá trị….

Allen giờ ngẫm lại một lần nữa và cảm thấy sau cùng thì đúng là cậu đáng bị rơi vào tình thế như này thật. Môn Văn là một môn học bắt buộc. “Tiên học lễ, hậu học văn”. Cái nết là gốc con người….và giờ Allen phải trả giá vì suốt thời gian vừa qua đã lờ đi tầm quan trọng đó…Đáng lẽ ra một người sống nhạt nhẽo như Allen thì càng phải cố gắng học Văn để mà không chỉ giỏi về điểm số, mà còn phát triển cách mình nhìn nhận cuộc sống nữa cơ….

(Chỉ là….mình không thích…không muốn…)

…..

Allen với lấy điện thoại bên đầu giường.

“Mới có 10 giờ à….”

“Sớm quá nhỉ….”

….

10 giờ - còn quá sớm so với thường lệ.

Allen lại ngước mắt nhìn đống tài liệu Vật lý chất ngay ngắn trên kệ, những công thức và bài tập nâng cao như đang mời gọi, thôi thúc cậu hãy cầm xuống và đắm mình vào thế giới của những con số và định luật - nơi cậu luôn cảm thấy tự tin và thoải mái nhất.

Đôi tay Allen như có ma lực, các ngón tay khẽ run run khi nghĩ đến cảm giác được cầm bút giải những bài toán phức tạp. Nhưng rồi khuôn mặt nghiêm khắc của thầy hiệu trưởng và con số 4 đỏ chói hiện lên trong tâm trí, cậu lại lưỡng lự: 

"Lúc sáng đã bị như vậy rồi…bây giờ mà vẫn cả gan học Lý, chẳng khác nào mình hời hợt với bản thân?"

Nhưng một ý nghĩ khác lại trỗi dậy: 

"Chỉ làm một tí thôi... viết Văn cả tối rồi, giờ thư giãn bằng Lý một chút cũng đâu có sao?"

“Giờ cũng chẳng có hứng viết Văn nữa…ép viết thì rồi lại càng viết dở hơn thôi…”

Allen đưa tay về phía quyển sách Lý, các ngón tay đã chạm vào bìa sách thô ráp quen thuộc. Nhưng rồi cậu bất chợt rút tay lại, thở dài não nề.

"Không được." - Allen lẩm bẩm một mình - "Mình phải nghiêm túc với điều này."

Cậu nhìn quyển sách Lý lần cuối, ánh mắt đầy luyến tiếc, rồi rút tay lại hẳn. Thay vì tiếp tục học, Allen tắt đèn và leo lên giường ngủ sớm - một điều hiếm hoi trong lịch sinh hoạt của cậu.

Cậu đặt tay lên trán, nhìn lên trần nhà tối om…Tâm trạng vẫn còn nặng trĩu mãi không thể nhắm mắt được…

….

Ánh đèn tắt mới chỉ giúp Allen tạm rời khỏi những áp lực thế giới bên ngoài của cả ngày. Khi màn đêm buông xuống, sự im lặng đáng sợ bên trong cậu mới thực sự lộ diện…..

— – -

“Hum….sao bữa nay nó tắt đèn sớm vậy?…Lạ thật.” - Ông William ngước mắt nhìn lên phòng Allen ở tầng trên, tay cất máy tính xách tay vào trong cặp.

Tại phòng ngủ của vợ chồng Sinclair….

Ánh đèn ngủ vàng dịu trong phòng ngủ chiếu lên khuôn mặt của Emily. Bà đang ngồi trước bàn trang điểm, những ngón tay xoa nhẹ lớp kem dưỡng da lên mặt nhưng tâm trí thì đã ở tận đâu đâu.

Cánh cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, William bước vào. Ông cởi áo khoác ngoài treo lên mắc, ánh mắt chạm phải hình ảnh người vợ đang chăm chút cho làn da trong gương.

"Emily," - giọng William trầm ấm cất lên, phá vỡ sự yên tĩnh - "Nãy... Allen có gặp em chưa?"

Emily khẽ giật mình, dừng tay lại. Bà quay người nhìn chồng, đôi mắt thoáng chút ngờ vực: "Không, có chuyện gì vậy anh?"

William đặt đồ xuống bàn, rồi ngồi xuống mép giường bên cạnh vợ.

“Thằng bé…lúc tối nó có viết cái bài Văn rồi nhờ anh đọc và nhận xét….”

“.....”

(Viết Văn….nó làm thật…rồi)

Emily im lặng một lúc, rồi một nụ cười buồn hiện lên trên môi. Trong lòng bà vừa thấy vui vì con trai cuối cùng cũng đã nghiêm túc với môn Văn, lại vừa thấy tủi thân khi chứng kiến con mình lại phải vật lộn một mình như vậy…

"Thằng bé... cuối cùng cũng bắt đầu cố gắng thật rồi." - Bà Emily thì thầm, giọng đầy xúc động.

“Ừ, nó đang cố gắng….nhưng sao tự nhiên nó lại nổi hứng viết Văn thế nhỉ? Tưởng Allen chỉ quan tâm mỗi môn Lý thôi mà?”

“Về chuyện đó….về chuyện đó…”

Nghĩ đến viễn cảnh Allen bị loại khỏi đội tuyển Lý, đôi mắt Emily dần ngân ngấn nước. Bà nhìn xuống đôi bàn tay mình, giọng run run: "Thằng bé…nó…nó…"

Giọt... giọt...

Hai giọt nước mắt lăn dài trên má Emily. Bà không lau, để mặc chúng rơi xuống chiếc áo ngủ màu ngọc trai.

"Bởi vì..." - giọng bà nghẹn ngào - "bởi vì hôm nay con trai chúng ta lại phải như thế nữa rồi…lại bị đẩy đến đường cùng... Nó phải níu lấy hy vọng cuối cùng để được làm điều duy nhất nó muốn….."

William chưa kịp hiểu hết ý vợ, thì Emily đã òa khóc. Bà che mặt bằng hai tay, vai run lên từng hồi.

"Emily! Em sao vậy?" - William vội ôm lấy vợ.

"William...e-em đúng là một người mẹ tồi, em cảm thấy… mình thật có lỗi với Allen…" - giọng Emily vỡ òa trong nước mắt - "Allen…nó... toàn là chịu khổ….chỉ vì mình…mà thằng bé phải như vậy…"

“Emily….”

Bà ngước lên nhìn chồng, đôi mắt đỏ hoe:

"Em chỉ ước... chỉ ước mình có thể giúp con thôi mà, để được nhìn nó không phải buồn bã nữa...được nhìn thấy thằng bé cười đùa vui vẻ, tận hưởng cuộc sống thôi mà….Allen xứng đáng với điều đó, đúng không anh…"

“Đ-Đúng…”

“Thế…thế tại sao… thằng bé cứ phải khước từ tất cả vậy….”

Tại sao? Tại sao Allen lại cứ phải nằng nặc đòi không đi học thêm? Tại sao Allen chẳng khi nào thèm ăn quà vặt? Tại sao Allen cứ phải chọn những quả táo xanh chua chát để ăn, trong khi mẹ cậu đã mua bao nhiêu là hoa quả ngon cùng với đủ loại bánh kẹo trong tủ lạnh….?

“Em chẳng hiểu gì về thằng bé cả….Em chẳng biết nó thích gì muốn gì….cứ khi nào hỏi thì lúc nào nó cũng chỉ nói muốn gia đình hạnh phúc…Allen chẳng khi nào nghĩ đến mình cả….”

(Không. Con không thích học thêm.”)

(“Học phí….học phí đắt lắm….”)

(“Con tự lo được.”)

(“Mẹ hãy cứ tin tưởng con”)

William siết chặt vợ trong vòng tay. Ông thở dài, giọng đầy day dứt: "Em nói đúng... Những điều em nói đều đúng cả."

Căn phòng ngập tràn tiếng nức nở của Emily. William vuốt nhẹ lưng vợ, giọng trầm ấm an ủi:

"Nhưng em ạ... đó là điều khiến con trai chúng ta đặc biệt…."

“Không….không phải…em không muốn…”

“Emily…hãy cứ tin vào Allen. Bởi vì, trước đó nó cũng đã tin vào chúng ta rồi, ngay cả những lúc khó khăn….Chúng ta là tất cả đối với thằng bé.”

“.....”

“Allen sẽ không hề muốn thấy chúng ta khóc thêm một lần nào nữa….”

“......”

(Allen…mẹ tin con mà…luôn là thế)

(Mẹ biết con là một đứa ngoan và chưa từng làm mẹ thất vọng….nhưng…)

(...tại sao con cứ phải chịu đựng một mình vậy…?)

(Allen…làm ơn…hãy để mẹ chăm sóc và quan tâm con nhiều hơn…)

(Mẹ chỉ muốn….chỉ muốn dành cho con những điều mà trước đó con chưa thể làm được….)

(Allen, tại sao con cứ phải.....cố tình giấu đi hết nỗi đau trong lòng vậy….)

(Con thích chơi môn gì, thích món gì….Allen…con cứ nói đi mà…)

…..

(Allen…mẹ xin lỗi….)

(Mẹ xin lỗi vì lúc này con lại phải cố gắng để giành giật thứ duy nhất con muốn….trong khi mẹ vẫn chẳng giúp được gì…)

(Xin lỗi con…. vì những quả táo chát ngoài vườn…)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...