Cô ta từng đăng một bài dài trên mạng, nói mình chỉ là người theo đuổi tình yêu, bị người khác hại đến mất tất cả.

Bài đó chưa tồn tại quá ba tiếng đã bị cư dân mạng đào lại video triển lãm năm đó.

Bình luận nhiều nhất chỉ có một câu:

“Theo đuổi tình yêu bằng dự án của vợ người ta à?”

Sau đó, cô ta xóa tài khoản.

Từ Linh thì thảm hơn.

Vì liên quan đến dòng tiền bất hợp pháp của Tống Kiến Thành, cô ta bị kiện dây dưa mấy vụ. Những món đồ xa xỉ từng khoe trên mạng lần lượt bị bán tháo.

Còn Tống Kiến Thành, sau khi ly hôn với bà Tống, tài sản co lại hơn phân nửa. Ông ta từng nghĩ Từ Linh sẽ ở bên mình, kết quả Từ Linh chạy còn nhanh hơn ai hết.

Bà Tống nghe tin, chỉ bình thản nói một câu:

“Rác gặp rác, cuối cùng vẫn phải phân loại.”

18

Sinh nhật tuổi ba mươi mốt của tôi, tôi tổ chức tại nhà.

Không có nhà hàng sang trọng.

Không có ánh nến cố gắng giả vờ lãng mạn.

Chỉ có một chiếc bánh kem nhỏ, vài người bạn thân, bà Tống và hai đứa trẻ đang bò loạn trên thảm.

An Dư nắm lấy tay tôi, bập bẹ gọi chưa rõ tiếng.

Tôi cúi xuống h/ôn lên trán con bé.

Bà Tống nâng ly nước ép.

“Nào, chúc Minh tổng sinh nhật vui vẻ. Chúc tuổi ba mươi mốt xinh đẹp, giàu có, không yêu rác, không nhặt rác, không tái chế rác.”

Mọi người cười ầm lên.

Tôi cũng nâng ly.

“Cảm ơn. Cũng chúc Tống tổng càng ngày càng đắt giá, khiến rác không dám bén mảng.”

Bà Tống rất hài lòng.

“Câu này hay.”

Tối đó, sau khi khách về hết, tôi bế An Dư đứng ngoài ban công.

Thành phố lên đèn.

Gió đêm thổi qua rất nhẹ.

Tôi chợt nhớ đến sinh nhật năm ngoái.

Chiếc nhẫn cưới đặt trên khăn ăn trắng tinh.

Bức ảnh h/ôn nhau chói mắt.

Câu nói lạnh nhạt của Lục Hành Viễn.

“Đã ba mươi tuổi rồi, em còn bày mấy trò sến súa này làm gì?”

Khi đó, tôi từng nghĩ tuổi ba mươi của mình kết thúc bằng một trò cười.

Bây giờ nhìn lại, tôi mới hiểu.

Không.

Tuổi ba mươi của tôi bắt đầu bằng một cuộc tỉnh mộng.

Một giấc mộng về tình yêu sai người.

Một giấc mộng về hôn nhân chỉ cần nhẫn nhịn là sẽ trọn vẹn.

Một giấc mộng rằng chỉ cần mình đủ tốt, người khác sẽ không nỡ làm mình đau.

Mộng tỉnh rồi, ban đầu rất lạnh.

Nhưng sau khi mở mắt, tôi mới nhìn thấy trời sáng.

An Dư tựa vào vai tôi, bàn tay nhỏ xíu nắm lấy cổ áo tôi.

Tôi khẽ nói với con bé:

“Con gái, mẹ từng đi qua một đoạn đường rất tối.”

Con bé không hiểu, chỉ chớp mắt nhìn tôi.

Tôi cười.

“Nhưng không sao. Mẹ tự đi ra được.”

Phía xa, pháo hoa không biết từ đâu bỗng nở sáng trên bầu trời.

Ánh sáng rực rỡ phản chiếu trong mắt An Dư.

Tôi ôm con chặt hơn.

Năm năm hôn nhân kia từng là chiếc lồng dát vàng.

Lục Hành Viễn tưởng tôi rời khỏi anh ta sẽ rơi xuống vực.

Hạ Dao tưởng cướp được một người đàn ông là thắng được cả đời tôi.

Nhà họ Lục tưởng dùng đứa bé là có thể giữ tôi lại.

Nhưng bọn họ đều sai.

Tôi không rơi xuống.

Tôi cũng không quay đầu.

Tôi mang theo con gái, sự nghiệp, bạn bè, tự do và lòng kiêu hãnh của mình, bước qua đống tro tàn ấy.

Sau đó, tôi sống tốt hơn bất kỳ lúc nào.

Chiếc nhẫn cưới năm đó bị tôi cất vào một chiếc hộp nhỏ.

Không phải để hoài niệm.

Mà để nhắc mình nhớ rằng, trên đời này, thứ trói buộc phụ nữ chưa bao giờ là một chiếc nhẫn.

Mà là khoảnh khắc cô ấy tin rằng mình không thể tháo nó xuống.

Còn tôi, vào sinh nhật tuổi ba mươi, đã tự tay tháo nó xuống.

Từ đó về sau.

Tôi không còn là bà Lục.

Tôi chỉ là Minh Nhiên.

Là mẹ của An Dư.

Là người sáng lập An Dư System.

Là người phụ nữ từng yêu sai, từng đau, từng bị phản bội, nhưng chưa bao giờ đánh mất chính mình.

Và đó mới là món quà sinh nhật tốt nhất mà tôi từng tặng cho bản thân.

Kết thúc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...